Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 45: Người Bán Hàng Biến Mất

Chương 45: Người Bán Hàng Biến Mất

Ảnh chụp log Kiều San gửi tới lạnh hơn cả vết băng còn sót trên tay tôi. Camera C-4 bị chuyển sang trạng thái manual override ba mươi tám giây trước khi nguồn khu C bị ngắt. Không phải mất điện làm camera chết. Có người tắt mắt của kho trước, rồi mới đóng cửa lại. Tôi đứng trong hành lang Cảng Bắc, áo khoác còn vương hơi lạnh, trước mặt là nhân viên pháp chế đang lập biên bản, bên cạnh là Tạ Minh Trì với lớp băng trắng trên cẳng tay. Mọi thứ xung quanh đều ồn ào, nhưng trong đầu tôi chỉ còn một đường thẳng rất mảnh: quyền quản trị cấp cao không tự sinh ra. Nó phải được cấp, được dùng, và để lại dấu vết.

Tôi gọi lại cho Kiều San. “Không gửi bản gốc log vào nhóm dự án. Tạo hash, đóng dấu thời gian qua kênh pháp chế, rồi khóa bản sao đọc một lần trong data room.”

“Đã làm.” Giọng Kiều San căng nhưng không loạn. “Bản thầu cũng đã được legal khóa phiên bản. Điều kiện đóng về xác minh tài sản lõi giữ nguyên. Nhưng có một vấn đề khác.”

“Tài khoản quản trị?”

“Không phải tài khoản cá nhân. Là token tạm, QL-ROOT-TEMP-07, được cấp cho gói tích hợp dữ liệu Quang Lộ – Hải Đăng. Người duyệt cấp quyền trong hồ sơ là văn phòng chiến lược Vân Lưu.”

Văn phòng chiến lược. Bốn chữ ấy đủ để Lương Bách, người đang đứng cách tôi vài bước, vô thức nhìn xuống mũi giày. Nếu dòng này đi vào biên bản, chuyện sẽ không còn là lỗi vận hành khu C nữa. Nó sẽ chạm vào tuyến quyền hạn được mở cho thương vụ.

Tôi không lập tức nói tên Cao Tuấn Kha. Một cái tên không phải chứng cứ. Đời trước, bọn họ dùng quyền truy cập và một đoạn hình để biến tôi thành kết luận. Đời này, tôi chỉ hỏi Kiều San: “Token này được dùng thêm ở đâu trong một giờ vừa rồi?”

“Đang truy.” Cô dừng lại vài giây. Tiếng gõ phím ở đầu dây bên kia dồn dập như mưa nhỏ. “Có một lệnh xem dữ liệu kho C-4. Một lệnh truy cập bảng phân tuyến người bán. Và…”

“Và gì?”

“Một yêu cầu xóa cứng mã shop. Mã S-17429.”

Tôi nhìn về phía cửa kho C-4. Trong đầu lập tức hiện lên tấm tem nhỏ nằm dưới lớp nhãn lớn của pallet C-4-09, thứ lúc ở trong kho lạnh tôi chỉ kịp chụp lại rồi đẩy vào hàng chờ đồng bộ. Trên đó có dòng S-17429/R7. Lúc ấy, tôi chỉ thấy nó bất thường. Bây giờ, nó có tên: một mã shop bị đặt cạnh lô hàng chuyển quyền dữ liệu tuyến.

Minh Trì nghiêng mắt nhìn tôi. “Cô nhận ra mã đó?”

“Không.” Tôi mở máy tính bảng, chờ ảnh hiện trường vừa thoát khỏi hàng đợi đồng bộ. Thanh tiến trình chạy chậm đến khó chịu, như thể cả hệ thống cũng biết có người đang cố giành từng giây. “Nhưng trong hệ thống thương mại điện tử, mã shop không nên biến mất hoàn toàn. Shop đóng cửa, vi phạm, phá sản, chuyển nhượng, đều phải giữ hồ sơ tối thiểu để đối soát đơn hàng, thuế, khiếu nại và hoàn tiền. Xóa cứng không phải nghiệp vụ bình thường.”

“Muốn xóa cứng phải có lý do pháp lý.”

“Hoặc có người muốn làm một người bán chưa từng tồn tại.”

Ảnh đồng bộ xong. Tôi phóng to góc tem dưới pallet. Dòng S-17429/R7 hiện rõ, bên cạnh là một mã phụ nhỏ hơn: V-complaint-23. Kiều San cũng nhìn thấy từ đầu dây bên kia khi tôi đẩy ảnh vào data room. Cô gần như không cần tôi nhắc đã đổi hướng tìm kiếm. “Tôi thấy một hồ sơ khiếu nại cũ,” cô nói. “Người bán: Đường Miên, chủ shop Nam Mộc Gia Dụng. Trạng thái hiện tại trên hệ thống chính: người bán tự nguyện rời sàn. Nhưng trong bảng lưu tuân thủ, hồ sơ này từng được đánh dấu cấp đỏ.”

“Lý do?”

“Tố cáo Vân Lưu khai thác dữ liệu trái phép.”

Câu ấy làm hành lang trước kho lạnh bỗng hẹp lại. Trong thương mại điện tử, dữ liệu người bán là bản đồ sống của thị trường: ai bán được gì, khách ở đâu, tỉ lệ hoàn hàng ra sao, tuyến kho nào rẻ nhất. Nếu nền tảng đem dữ liệu ấy bán ra ngoài, lợi thế của người bán sẽ bị rút sạch từng chút một.

Tôi hỏi: “Nội dung khiếu nại còn không?”

“Bản chính bị rút. File đính kèm mất. Lệnh rút đơn được ký bằng xác thực một lần từ tài khoản chủ shop lúc mười sáu giờ năm mươi tám hôm nay.”

“Hôm nay?”

“Trước khi cô vào kho C-4.”

Tôi không nói gì trong vài giây. Mười sáu giờ năm mươi tám, đơn khiếu nại bị rút. Sau đó, mã shop xuất hiện trên tem pallet chắn lối thoát khẩn. Rồi camera bị tắt, nguồn khu C bị ngắt, cửa kho đóng lại. Đến khi chúng tôi thoát ra, cùng token đó yêu cầu xóa cứng S-17429. Một chuỗi hành động quá thẳng để là trùng hợp, nhưng vẫn chưa đủ để chỉ thẳng vào ai.

“Gọi cho người bán.” Tôi nói.

Kiều San đáp ngay: “Số đăng ký chính tắt máy. Số phụ báo thuê bao tạm khóa. Email chăm sóc khách hàng trả về lỗi người dùng không tồn tại. Địa chỉ nhận thư pháp lý vẫn còn, nhưng hồ sơ kinh doanh hiển thị đã chuyển địa điểm từ tuần trước.”

Minh Trì nhìn vào màn hình của tôi. “Đừng để đội vận hành Cảng Bắc đi tìm cô ấy.”

“Tôi biết.” Tôi khóa màn hình lại, tránh để Lương Bách nhìn được dữ liệu người bán. “Nếu tuyến vận hành đã bị chạm, gọi họ đi tìm chỉ là báo cho người đứng sau biết chúng ta đang lần theo S-17429.”

Lương Bách nghe vậy thì vội nói: “Lâm tổng giám, việc này tôi thật sự không biết. C-4 chỉ nhận danh sách pallet từ hệ thống. Tôi không có quyền xem khiếu nại người bán.”

“Tốt.” Tôi nhìn anh ta. “Vậy anh sẽ ký xác nhận: kho C-4 không có quyền nghiệp vụ để gắn mã shop lên pallet chuyển quyền dữ liệu tuyến, và mọi tem có mã S-17429 đều đến từ hệ thống cấp trên.”

Mặt Lương Bách cứng lại. Anh ta muốn phủi trách nhiệm, nhưng để phủi sạch, anh ta phải thừa nhận mình không có quyền tạo ra thứ đang nằm trong kho. Tôi không cần anh ta trung thành với sự thật. Tôi chỉ cần chữ ký của anh ta trên một biên bản tự cứu.

Pháp chế độc lập ngẩng đầu nhìn tôi. “Lâm tổng giám, yêu cầu này hợp lý. Nhưng truy cập hồ sơ người bán ngoài phạm vi thẩm định Quang Lộ có thể bị cho là vượt quyền.”

“Không vượt.” Tôi đáp. “S-17429 xuất hiện trên vật chứng tại hiện trường kho C-4 thuộc phạm vi kiểm tra, liên quan trực tiếp đến lối thoát hiểm bị che, token quản trị tắt camera và yêu cầu xóa dữ liệu sau sự cố. Chúng ta không mở rộng điều tra vì tò mò. Chúng ta đang bảo toàn chứng cứ cho một sự kiện an toàn và một rủi ro tài sản lõi.”

Người pháp chế không cãi nữa. Anh ta đánh máy thêm một dòng vào biên bản. Tôi nghe tiếng phím, từng nhịp như đóng đinh xuống mặt bàn vô hình.

Đúng lúc đó, Minh Trì lên tiếng rất thấp: “Mã S-17429 từng xuất hiện trong một danh sách khiếu nại nặc danh gửi cho Kỳ Hành.”

Tôi quay sang anh. Vết băng trên tay anh đã bắt đầu thấm một điểm đỏ nhỏ, nhưng sắc mặt anh vẫn bình tĩnh đến mức làm người khác khó đoán. “Anh biết từ trước?”

“Biết có mã, không biết người. Danh sách đó không đủ nguồn, không đủ chữ ký, cũng không đủ bảo vệ người gửi. Công bố nó khi chưa có chuỗi pháp lý chỉ khiến người bán bị dập nhanh hơn.”

“Và bây giờ cô ấy vẫn bị dập.”

“Vì hôm nay cô chạm đến kho C-4.”

Câu đó không phải trách móc. Nhưng nó vẫn làm cổ họng tôi nghẹn lại một nhịp. Đời trước, mỗi tai họa đều bị đổ ngược lên đầu tôi. Đời này, tôi biết im lặng không cứu ai, nhưng lựa chọn đúng không có nghĩa trái tim sẽ lập tức không đau khi một người khác bị kéo vào ván cờ.

Tôi nhìn Minh Trì. “Cho tôi danh sách đó qua kênh pháp chế của Kỳ Hành. Chỉ mã shop, thời gian nhận và cách lưu. Không cần nguồn.”

Anh gật đầu. “Được.”

“Và anh đi xử lý vết thương.”

“Sau khi danh sách được gửi.”

“Không.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Một nhân chứng bị thương nhưng cố ở lại hiện trường quá lâu cũng là lỗ hổng cho người khác viết lại câu chuyện. Anh rời khỏi đây cùng nhân viên y tế, có người pháp chế đi kèm. Mọi thứ anh muốn gửi, để trợ lý Kỳ Hành gửi qua kênh chính thức.”

Minh Trì im lặng nửa giây, rồi khẽ gật. “Cô đang bảo vệ chuỗi chứng cứ, không phải bảo vệ tôi?”

“Anh tự phân loại đúng đi.”

Lần này, khóe môi anh hơi động, rất nhạt. “Được.”

Anh rời hành lang cùng nhân viên y tế. Tôi không nhìn theo lâu. Tin nhắn của Kiều San đã hiện thêm một dòng mới: “Tài khoản S-17429 có thư bị hệ thống bảo mật giữ lại. Người nhận: cô. Thời gian gửi: mười bảy giờ mười bảy.”

Mười bảy giờ mười bảy. Khi tôi còn ở trong kho lạnh. Tôi bấm mở thông tin thư, nhưng không tải tệp xuống ngay. Trước hết, tôi yêu cầu Kiều San tạo bản sao pháp lý, ghi nhận đường đi email, trạng thái quarantine, máy chủ trung chuyển và checksum tệp đính kèm. Một file chưa mở còn là vật chứng nguyên vẹn.

Ba phút sau, bản sao pháp lý được tạo. Email hiện đầy đủ trên màn hình. Người gửi là địa chỉ cũ của shop Nam Mộc Gia Dụng, tên hiển thị chỉ còn hai chữ rất đơn giản: Đường Miên. Tiêu đề thư không dài, nhưng mỗi chữ đều như được gõ trong lúc người gửi đã nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng mình.

“Lâm tổng giám, nếu mã shop của tôi biến mất, xin đừng tin trạng thái tự nguyện rời sàn.”

Bên dưới là một tệp nén: S17429_before_delete.zip. Thời gian gửi nằm trước lệnh xóa cứng đúng mười chín phút. Người bán hàng biến mất khỏi hệ thống, số điện thoại tắt, hồ sơ khiếu nại bị rút, địa chỉ pháp lý bị đổi. Nhưng trước khi bị xóa sạch, cô ấy đã kịp ném một mảnh chứng cứ ra khỏi bóng tối.

Tôi đặt ngón tay lên mép máy tính bảng, không mở tệp ngay. Phía sau tôi, kho C-4 vẫn đang bị niêm phong. Phía trước tôi, một người bán không còn tồn tại trong hệ thống vừa gửi đến một file nén còn nguyên dấu thời gian.

Đời trước, tôi từng cầu xin người khác tin mình khi không còn chứng cứ. Đời này, có người không cầu xin tôi. Cô ấy chỉ để lại dữ liệu. Và dữ liệu, nếu còn sống sót qua được một lần xóa, sẽ biết cách nói thay người đã biến mất.