Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 44 - Chương 44: Đêm Trong Kho Lạnh

Chương 44: Đêm Trong Kho Lạnh

“Đừng chạm vào cửa.”

Giọng Tạ Minh Trì rất thấp, nhưng trong bóng tối của kho lạnh C-4, từng chữ rơi xuống rõ hơn tiếng quạt vừa chết trên trần. Tôi dừng tay trước bảng điều khiển. Ánh đỏ trên màn hình hắt lên đầu ngón tay, lạnh đến mức không giống ánh sáng, mà giống một vết cắt mỏng. Dòng chữ “Nguồn khu C ngắt theo lệnh bảo trì từ xa” vẫn nhấp nháy, mỗi lần sáng lên lại làm những thùng hàng quanh chúng tôi hiện ra trong một lớp bóng méo mó.

Tôi rút tay về. Không phải vì sợ. Vì Minh Trì nói đúng. Nếu tôi bấm loạn lên bảng điều khiển, lệnh lỗi sau đó có thể bị viết lại thành “người kiểm tra tự kích hoạt khóa an toàn”. Đời trước, tôi từng bị một đoạn camera cắt ghép biến thành chứng cứ. Đời này, ngay cả một vết chạm tay lên bảng lỗi cũng không được phép trở thành cái dây buộc ngược vào cổ mình.

“Mấy giờ?” tôi hỏi.

“Mười bảy giờ hai mươi ba.” Minh Trì đáp ngay. Anh đứng lệch về phía cửa, không áp sát tôi, cũng không thử phá khóa. “Điện thoại cô?”

“Không tín hiệu.” Tôi mở máy tính bảng. Màn hình data room vẫn còn, nhưng thanh mạng trống rỗng. Bản ghi nhận hiện trường cuối cùng ở kệ C-4-09 đang ở trạng thái chờ đồng bộ. May là ứng dụng đã lưu dấu thời gian nội bộ, vị trí cuối và tài khoản truy cập trước khi mất sóng. Tôi kiểm tra pin, rồi tắt màn hình để giữ nhiệt cho thiết bị. “Ảnh đã nằm trong hàng chờ. Chỉ cần ra ngoài còn nguyên máy.”

Minh Trì nhìn rất nhanh về phía máy tính bảng trong tay tôi. “Vậy ưu tiên là người, thiết bị, rồi cửa.”

“Và không làm hỏng hiện trường.” Tôi nói.

Anh không cười. “Đúng.”

Hơi lạnh bắt đầu thấm qua lớp áo khoác mỏng. Kho lạnh không phải loại đủ để giết người ngay lập tức, nhưng nó đủ để làm tay chân cứng lại, hơi thở ngắn đi và phán đoán chậm hơn sau từng phút. Tôi tự buộc mình đếm nhịp thở. Một, hai, ba. Không chạy lung tung. Không đập cửa vô ích. Không hét đến khản giọng trước một lớp thép cách âm. Mỗi việc sai trong hoàn cảnh này đều sẽ biến chúng tôi thành hai người bị nhốt chờ được cứu, trong khi thứ tôi cần là một chuỗi hành động có thể ghi thành biên bản.

Trên vách cạnh cửa có bảng hướng dẫn thoát hiểm, nền dạ quang mờ yếu. Tôi bước lại gần, không chạm bảng điều khiển, chỉ dùng ánh sáng đỏ còn lại đọc từng dòng. Kho lạnh bắt buộc có cơ cấu mở khẩn cấp cơ khí từ bên trong. Nút mở không nằm trên bảng điện tử, mà ở phía dưới tay nắm, sau một nắp bảo vệ màu vàng. Tôi cúi xuống. Vị trí ấy bị chắn bởi ba thùng hàng thuộc kệ C-4-09, trên tem vẫn là dòng chữ ban nãy: “niêm phong chờ chuyển quyền quản lý dữ liệu tuyến”.

Không phải xếp hàng lộn xộn. Ba thùng được đặt vừa khít trước nắp thoát hiểm, mép pallet áp sát chân cửa. Nếu không đọc bảng hướng dẫn, người bị nhốt sẽ chỉ nhìn thấy bảng điện tử chết và cửa thép khóa cứng. Người sắp xếp chúng biết bên trong kho có cơ cấu mở tay, và cũng biết phải che nó bằng thứ nhìn qua giống hàng hóa hợp lệ.

“Nắp mở khẩn bị chắn.” Tôi nói. “Anh đứng ở góc kia, nhìn giúp tôi thứ tự thùng. Chúng ta chỉ dịch chuyển đủ để lộ nắp, không bóc niêm phong, không mở hàng.”

Minh Trì rút một đôi găng tay mỏng từ túi áo phản quang đưa cho tôi. “Đeo vào. Kim loại lạnh sẽ dính tay nhanh hơn cô nghĩ.”

Tôi nhìn đôi găng một giây, rồi nhận lấy. “Tôi sẽ ghi đây là dụng cụ an toàn, không phải ân tình.”

“Cảm ơn vì đã phân loại đúng.” Anh đáp, giọng vẫn bình, như thể chúng tôi không bị khóa trong một kho lạnh mà đang soát lại điều khoản hợp đồng.

Chúng tôi bắt đầu từ thùng trên cùng. Màng co không bị bóc, tem không rách, nhưng đáy thùng có vết trượt mới trên nền, chứng tỏ nó vừa được đẩy vào vị trí không lâu. Tôi đọc mã lô, Minh Trì lặp lại thời gian và vị trí. Không ghi âm được, nhưng khi ra ngoài, lời xác nhận của anh sẽ là nhân chứng độc lập. Đó không thay thế vật chứng, nhưng đủ giữ mạch sự kiện không bị nuốt mất trong khoảng tối camera.

Đến thùng thứ hai, vai tôi tê đi vì lạnh. Minh Trì đỡ một bên, không giành việc khỏi tay tôi. Anh chỉ giữ điểm nặng nhất để thùng không đổ vào bảng điều khiển. Chúng tôi dịch pallet ra chưa tới nửa mét thì lộ ra nắp bảo vệ màu vàng. Bên ngoài nắp có một sợi dây rút màu đen quấn ngang. Không có số niêm phong, không có nhãn bảo trì, chỉ là một vòng nhựa xiết chặt đến mức nắp không thể bật ra.

Tôi nhìn sợi dây ấy, trong lòng lạnh hơn cả nhiệt độ dưới chân. Ngắt điện từ xa có thể được giải thích là lỗi vận hành. Khóa cửa theo lệnh bảo trì có thể bị đổ cho quy trình tự động. Nhưng chặn cơ cấu mở khẩn bằng dây rút không phải lỗi hệ thống. Đó là bàn tay con người.

Minh Trì đưa thẻ khách của anh cho tôi. Mép thẻ có một viền kim loại rất mỏng. “Cắt được không?”

“Được.” Tôi kẹp thẻ vào khe dây, kéo từng chút một. Nhựa cứng cứa vào mép găng. Hơi thở của tôi trắng thành từng cụm nhỏ trước mặt. Khi sợi dây cuối cùng bật ra, một tiếng rắc khô vang lên trong kho, nhỏ đến mức bình thường sẽ chẳng ai chú ý. Nhưng ở giây ấy, nó giống tiếng một lời nói dối bị cắt đứt.

Tôi vừa mở được nắp thì kệ bên trái rung mạnh. Một thùng hàng ở tầng thấp trượt khỏi thanh đỡ, kéo theo miếng chặn kim loại đã đóng băng ở mép. Tôi chỉ kịp nghiêng người, nhưng nền lạnh trơn hơn dự tính. Minh Trì kéo vai tôi lùi nửa bước. Miếng chặn quét qua tay áo anh, rạch một đường trên cẳng tay trước khi rơi xuống nền.

Mùi máu rất nhạt lẫn vào hơi lạnh.

Tôi nhìn vết rách. “Anh bị thương.”

“Nhẹ.” Anh ấn khăn giấy lên vết cắt, mắt vẫn không rời nắp thoát hiểm. “Ghi vào biên bản là vật chắn lối thoát rơi khỏi kệ khi di chuyển đúng phạm vi cần thiết. Đừng viết thành tôi cứu cô.”

“Tôi không viết truyện tình trong biên bản pháp chế.”

“Tốt.”

Tôi kéo cần mở khẩn theo hướng mũi tên. Lần đầu không nhúc nhích. Tôi đổi tay, dồn lực xuống, nghe trong khung cửa có tiếng cơ khí bị kẹt bật lên từng nấc. Bên ngoài, một hồi chuông báo động khô khốc vang lên. Không lớn, nhưng đủ chứng minh cơ cấu cơ khí vẫn hoạt động độc lập với nguồn điện. Tôi kéo lần thứ hai. Cánh cửa mở hé ra một khe rất hẹp, gió ẩm từ ngoài tràn vào, ấm đến mức làm sống mũi tôi đau.

Từ phía ngoài vang lên tiếng bước chân gấp. Ai đó đập cửa. “Lâm tổng giám? Tạ tổng? Hai người nghe thấy không?”

Giọng của pháp chế độc lập. Không phải Lương Bách. Tôi giữ cần mở, đáp: “Không chạm bảng điện tử. Gọi an ninh niêm phong khu C. Có người bị thương nhẹ. Cần ghi nhận hiện trường trước khi di chuyển hàng.”

Cửa được kéo ra từ bên ngoài. Ánh sáng hành lang đổ xuống làm tôi chói mắt. Lương Bách đứng sau hai nhân viên an ninh, mặt trắng bệch. Nhìn thấy chúng tôi, anh ta lập tức nói: “Tôi không biết! Trung tâm hệ thống báo bảo trì, tôi tưởng hai người đã ra ngoài rồi.”

Tôi không bước vội ra ngay. Tôi chỉ quay lại nhìn ba thùng hàng bị dịch chuyển, sợi dây rút đứt trên nền, nắp thoát hiểm màu vàng và miếng chặn kim loại có vết máu mỏng. “Ghi vào biên bản,” tôi nói với pháp chế. “Lối mở khẩn cấp bên trong kho C-4 bị che bởi pallet C-4-09 và bị khóa phụ bằng dây rút không niêm phong. Quản lý ca Lương Bách xác nhận không có mặt trong kho khi lệnh bảo trì kích hoạt. Yêu cầu trích xuất lệnh bảo trì, lịch bảo trì và log camera khu C ngay lập tức.”

Lương Bách há miệng, rồi lại ngậm vào. Anh ta không dám phản đối trước mặt pháp chế. Điều khiến người ta im lặng không phải uy thế của tôi, mà là thứ đang nằm trên nền kho lạnh, lạnh lẽo và cụ thể hơn mọi lời biện hộ.

Khi tín hiệu điện thoại trở lại, ba cuộc gọi nhỡ của Kiều San hiện lên cùng lúc. Tôi gọi lại ngay. Cô bắt máy gần như trong một giây. “Tôi đã kích hoạt check-in sau hai mươi phút. Đội pháp chế và an ninh đã tới khu C. Cô còn tỉnh táo không?”

“Còn.” Tôi nhìn đồng hồ. Mười bảy giờ bốn mươi sáu. Hạn nộp thầu đang tiến đến rất gần. “Chuyển cho nhóm tài chính: giữ cấu trúc earn-out, bổ sung điều kiện đóng về xác minh tài sản lõi Cảng Bắc, loại khỏi tính toán tạm thời các lô C-4 và tuyến DT chưa chứng minh quyền sở hữu/khai thác thuộc Quang Lộ. Không gửi qua mail cá nhân. Đẩy qua data room chính thức và để legal khóa phiên bản.”

Kiều San không hỏi vì sao tôi còn nói chuyện bản thầu sau khi vừa bị nhốt trong kho lạnh. Cô chỉ đáp: “Đã hiểu. Minh Trì?”

Tôi liếc sang anh. Nhân viên y tế kho đang băng tạm cẳng tay cho Minh Trì. Anh ngồi trên thùng dụng cụ cạnh hành lang, sắc mặt hơi nhợt nhưng mắt vẫn tỉnh. “Bị rạch tay. Nhẹ.”

“Tôi sẽ ghi nhận là thương tích phát sinh trong quá trình thoát khỏi khu bị khóa trái phép.”

“Ghi ‘nghi vấn khóa trái phép’ trước khi có kết luận.” Tôi sửa.

Đầu dây bên kia im lặng nửa giây, rồi Kiều San nói: “Được. Cô vẫn là cô.”

Tôi cúp máy, vừa định yêu cầu Lương Bách cung cấp mã lệnh bảo trì thì điện thoại của Cao Tuấn Kha gọi tới. Tên ông ta hiện trên màn hình như một vệt mực cũ. Tôi bật loa ngoài trước mặt pháp chế.

“Tĩnh An, cô đang làm loạn gì ở Cảng Bắc?” Giọng Cao vẫn đạo mạo, nhưng tốc độ nói nhanh hơn bình thường. “Bên bán phản ánh cô vượt phạm vi kiểm tra, ảnh hưởng tiến độ nộp thầu của tập đoàn.”

Tôi nhìn bảng điều khiển đỏ vẫn còn nhấp nháy sau cửa kho C-4. “Tôi vừa bị khóa trong kho lạnh thuộc phạm vi kiểm tra đã được Quang Lộ chấp thuận. Ông muốn tôi ghi vào biên bản rằng sau sự cố, ông ưu tiên hỏi tiến độ hơn yêu cầu niêm phong log không?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi không cần ông ta trả lời. Im lặng cũng là một loại phản ứng, nhất là khi đang được pháp chế nghe thấy. Tôi nói tiếp: “Bản thầu sẽ nộp đúng hạn qua kênh chính thức. Điều kiện chống chuyển tài sản lõi giữ nguyên. Nếu ông có ý kiến khác, xin gửi bằng văn bản trước mười tám giờ.”

Lần này, Cao Tuấn Kha không nói “vì đại cục” nữa. Ông ta cúp máy.

Minh Trì đứng dậy đi đến cạnh tôi. Vết băng trắng trên tay áo tối màu của anh rất rõ. “Cô định dùng sự cố này để ép điều kiện đóng?”

“Không ép.” Tôi nhìn về phía trong kho lạnh. “Tôi chỉ đưa rủi ro về đúng tên của nó. Nếu tài sản lõi có thể biến mất trước closing, giá mua không được thanh toán như thể mọi thứ vẫn nguyên vẹn.”

“Và nếu họ nói cô lợi dụng tai nạn để đổi điều khoản?”

“Vậy tôi để họ giải thích vì sao một tai nạn lại biết cách che nắp thoát hiểm bằng lô hàng chuyển quyền dữ liệu tuyến.”

Trong khoảnh khắc ấy, điện thoại của tôi rung lên lần nữa. Kiều San gửi tới một ảnh chụp màn hình log hệ thống, kèm một dòng tin nhắn ngắn: “Camera C-4 không mất do cắt điện. Nó bị tắt ba mươi tám giây trước lệnh bảo trì, bằng quyền quản trị cấp cao.”

Tôi phóng to ảnh. Dòng thời gian hiện rõ: camera chuyển sang trạng thái manual override trước khi nguồn khu C bị ngắt. Người đứng sau không chỉ biết chúng tôi ở trong kho. Họ còn tắt mắt của kho trước khi đóng cửa lại.

Đêm trong kho lạnh chưa kết thúc ở cánh cửa vừa mở. Nó chỉ vừa mở ra một cánh cửa khác, sâu hơn, tối hơn, dẫn thẳng vào quyền quản trị cấp cao của cả thương vụ.