Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 43: Nhà Kho Ở Cảng Bắc

Chương 43: Nhà Kho Ở Cảng Bắc

“Biết.” Tôi đáp.

Cao Tuấn Kha nhìn tôi như thể câu trả lời ấy là một sự xúc phạm. Trong phòng C-17, dòng điều khoản chống chuyển tài sản lõi vẫn sáng trên màn hình chung. Một điều khoản bình thường sẽ khiến người ta đàm phán phạm vi, ngoại lệ và thời hạn. Chỉ điều khoản chạm đúng đường máu mới khiến ông ta đứng bật dậy và nói tuyệt đối không thể đưa vào.

Ông ta hạ giọng: “Cô đang dùng nghi ngờ cá nhân để trói một thương vụ cấp tập đoàn.”

“Tôi đang yêu cầu tài sản được mua phải ở lại trong đối tượng được mua.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Nếu điều khoản quá rộng, ông có thể đề xuất phạm vi hẹp hơn. Nếu ông muốn bỏ hoàn toàn, xin ghi rõ lý do phản đối vào biên bản chỉnh sửa.”

Mấy chữ “ghi rõ lý do” làm khóe mắt Cao Tuấn Kha giật rất nhẹ. Đúng lúc ấy, pháp chế độc lập bước vào phòng theo yêu cầu legal hold của Kiều San, mang theo túi niêm phong thiết bị và biểu mẫu sao lưu. Từ giây phút này, mọi lời nói trong phòng không còn là thái độ, mà là một phần của chuỗi sự kiện.

Tôi khóa các ô giá cơ sở và phần earn-out, rồi gửi bản nháp điều khoản phi giá qua data room chính thức của Quang Lộ. Không file đính kèm riêng, không kênh cá nhân, không bản sạch chưa watermark. Đời trước tôi từng bị một file không rõ đường đi kéo xuống. Đời này, ngay cả khi chạy đua với hạn 18 giờ, tôi cũng không cho phép một con đường mờ khác sinh ra từ tay mình.

Thông báo trả lời bật lên lúc 15 giờ 47. Quang Lộ xác nhận Thịnh Đạt có gửi yêu cầu làm rõ về biên độ điều chỉnh 8,7%, con số không nằm trong bộ tài liệu bán. Cùng lúc, họ chấp thuận cho Vân Lưu kiểm tra vận hành khẩn tại kho Cảng Bắc, với điều kiện chỉ ghi nhận hiện trạng, không sao chép dữ liệu người bán ngoài phạm vi được phép.

Cao Tuấn Kha lập tức nói: “Không cần đi. Đội thẩm định vận hành đã đến đó tuần trước.”

“Tuần trước chúng ta vẫn dùng giá mua đứt.” Tôi đóng laptop. “Bây giờ cấu trúc thanh toán dựa trên tồn kho, hợp đồng vận chuyển và độ ổn định đội Cảng Bắc. Kiểm tra hiện trạng là bước bắt buộc.”

“Tôi không tự ý rời phòng họp.” Tôi quay sang pháp chế trước khi ông ta kịp chặn tiếp. “Ghi vào biên bản: trưởng phòng đầu tư phụ trách cấu trúc earn-out thực hiện xác minh vận hành theo chấp thuận của bên bán. Nhóm tài chính tiếp tục hoàn thiện mô hình theo khung đã khóa. Mọi thiết bị trong C-17 giữ nguyên tại chỗ cho đến khi sao lưu xong.”

Tôi gửi vị trí cho Kiều San: “Nếu mất liên lạc quá hai mươi phút, kích hoạt check-in pháp chế.” Cô chỉ trả lời: “Đã khóa.”

Tạ Minh Trì chờ ở sảnh dưới. Anh không hỏi tôi có ổn không, cũng không nói sẽ bảo vệ tôi. Anh chỉ đưa cho tôi một tấm thẻ khách đã đăng ký qua Quang Lộ. “Kỳ Hành được phép có một người quan sát độc lập. Tôi sẽ không thay cô đặt câu hỏi.”

“Anh chỉ làm nhân chứng.”

“Đúng.” Anh nhìn bảng giờ thang máy. “Và nhắc cô khi câu hỏi cần được ghi thành biên bản thay vì nói miệng.”

Quản lý ca tên Lương Bách, áo phản quang còn dính bụi pallet. Anh ta lịch sự nhưng mắt luôn tránh khỏi tôi. Tôi đưa cho anh ta biểu mẫu xác minh hiện trạng. “Chúng tôi chỉ đối chiếu ba nhóm: tồn kho thực tế, hợp đồng vận chuyển đang hoạt động và danh sách tuyến Cảng Bắc. Mọi ghi nhận là quan sát tại chỗ, không phải kết luận sai phạm.”

Lương Bách nhìn dòng chữ cuối cùng rồi thở ra. “Dữ liệu người bán bị hạn chế.”

“Tôi không yêu cầu danh tính người bán.” Tôi mở bản tóm tắt được phép trên máy tính bảng. “Tôi chỉ đối chiếu mã lô, trạng thái kho và tên đơn vị vận chuyển.”

Chúng tôi bắt đầu từ khu xuất hàng A. Theo tài liệu trong data room, Cảng Bắc có tỷ lệ quay vòng tồn kho trung bình 2,8 ngày, tám mươi hai phần trăm tuyến vận chuyển cố định do Bắc Sơn Tốc Vận đảm nhiệm, hợp đồng còn hiệu lực mười tám tháng. Nhưng trên bảng điều phối cạnh cửa bốc hàng, ba tuyến lớn nhất đi phía bắc thành phố không mang mã Bắc Sơn. Chúng mang tiền tố “DT”.

Tôi chỉ vào một dòng. “DT-17 là tuyến của ai?”

Lương Bách khựng lại. “Đó là mã nội bộ cũ.”

“Tuyến nội bộ cũ nhưng biển xe thuộc Công ty Chuỗi Đông Triều?” Minh Trì nói rất khẽ, mắt vẫn nhìn bảng đối chiếu biển số. “Biển này không nằm trong phụ lục Bắc Sơn.”

Tôi kéo tài liệu data room sang bên cạnh. Cùng một tuyến, cùng khung giờ, cùng lượng hàng dự kiến, nhưng tên đơn vị vận chuyển không khớp. Nếu chỉ sai một dòng, có thể là lỗi nhập liệu. Nhưng khi bảy trên mười tuyến lớn đều mang tiền tố khác, đó không còn là lỗi. Đó là một hệ thống khác đang chạy dưới tên hệ thống cũ.

“Tôi cần xem sổ bàn giao phương tiện ba ngày gần nhất.”

Lương Bách mím môi. “Việc này phải xin ý kiến cấp trên.”

“Anh có thể xin.” Tôi đặt máy tính bảng xuống mặt bàn ký nhận. “Và trong lúc chờ, xin ghi vào biên bản rằng quản lý ca chưa thể cung cấp sổ bàn giao vì cần ý kiến cấp trên, dù tài liệu bán ghi hợp đồng vận chuyển cố định đang hoạt động bình thường.”

Anh ta nhìn bút trong tay tôi như nhìn một thứ sắc hơn dao. Cuối cùng, anh ta quay sang nhân viên kho lấy sổ.

Khu tồn kho B nằm sau hai lớp cửa cuốn. Trên hệ thống, các lô hàng ở đây được đánh dấu “active inventory”, nghĩa là hàng còn đang quay vòng bán và có giá trị trực tiếp trong mô hình. Nhưng khi cửa mở, mùi ẩm và nhựa cũ tràn ra. Nhiều pallet được bọc lại bằng màng co xám, tem ngoài dán chồng ba lớp. Tôi cúi xuống một thùng ở hàng B-12. Dòng mã lô trùng với danh sách active, nhưng trạng thái nhỏ bên dưới lại là “chờ hoàn trả”.

“Hàng active không nằm trong khu hoàn trả.” Tôi nói.

“Do thiếu chỗ nên để tạm.” Lương Bách giải thích rất nhanh.

“Tạm từ ngày nào?”

Anh ta không đáp. Tôi nhìn tem lớp dưới. Ngày vào kho là hai mươi ba ngày trước. Với tỷ lệ quay vòng 2,8 ngày, lô hàng này đáng lẽ đã rời kho tám vòng. Nó không rời đi, nhưng vẫn nằm trong chỉ số làm đẹp báo cáo. Một con số không nói dối; người chọn cách đặt tên cho nó mới nói dối.

Tôi chụp lại mã lô bằng chức năng ghi nhận hiện trường của data room, để hệ thống tự đóng watermark thời gian, vị trí và tài khoản truy cập. Không có ảnh riêng, không có file lẻ. Minh Trì đứng cạnh cửa, không xen vào, giữ cho chứng cứ không biến thành tranh cãi về cách thu thập.

Ở cuối khu B, chúng tôi tìm thấy bảng phụ lục tuyến vận chuyển kẹp trong một bìa nhựa. Tiêu đề không phải Bắc Sơn. Cũng không phải Quang Lộ. Dòng chữ “Đông Triều – phân tuyến tạm thời Cảng Bắc” nằm ở góc trên, nhỏ đến mức nếu không đối chiếu từng mã tuyến, nó chỉ giống một tờ giấy vận hành bình thường. Ngày hiệu lực là 0 giờ ngày mai.

Ngón tay tôi dừng trên mép bìa. Ngày mai. Sau hạn nộp thầu tối nay. Trước khi bên mua kịp mở kiểm toán sâu.

Minh Trì nhìn tôi. “Nếu phụ lục này có hiệu lực, hợp đồng vận chuyển trong data room chỉ còn là vỏ.”

“Không chỉ hợp đồng.” Tôi nghe giọng mình lạnh hơn. “Nếu tuyến vận chuyển, mã lô và đội vận hành đã chuyển sang Đông Triều trước closing, Vân Lưu không mua tài sản lõi. Vân Lưu mua một cái kho có bảng hiệu Quang Lộ và một báo cáo quay vòng đẹp.”

Lương Bách tái mặt. “Tôi không biết chuyện cấp trên. Kho chỉ nhận lịch phân tuyến.”

“Tôi chưa hỏi anh biết đến đâu.” Tôi đóng bìa nhựa lại, không rút tài liệu khỏi vị trí cũ. “Tôi chỉ cần anh xác nhận tài liệu này đang được sử dụng tại khu vận hành Cảng Bắc lúc 17 giờ 12 hôm nay.”

Anh ta nuốt khan, rồi ký.

Còn một khu cuối: kho lạnh C-4. Theo hồ sơ, đó là nơi lưu các lô hàng giá trị cao, một trong ba điểm Quang Lộ dùng để chứng minh năng lực giao cuối. Lương Bách không muốn mở. Anh ta nói khóa đang bảo trì, nhân viên phụ trách đi ăn ca, bên trong chỉ có hàng tạm. Mỗi lý do đều đúng một phần theo cách người ta dùng sự thật nhỏ để che một sự thật lớn.

Tôi nhìn camera gắn trên góc cửa. Đèn tín hiệu vẫn xanh. “Nếu khóa bảo trì, log cửa sẽ thể hiện. Nếu bên trong chỉ có hàng tạm, càng nên ghi nhận để loại nó khỏi earn-out.”

Minh Trì thêm một câu: “Và nếu không mở, biên bản sẽ ghi kho C-4 bị từ chối kiểm tra.”

Lương Bách im lặng gần mười giây. Cuối cùng, anh ta nhập mã. Cửa kho lạnh bật mở, hơi lạnh trắng nhạt tràn ra quanh chân tôi. Tôi bước vào trước. Ánh đèn xanh chiếu lên những dãy kệ và thùng hàng xếp quá ngay ngắn.

Tôi đi đến kệ C-4-09. Trên hệ thống, lô này thuộc nhóm giao nhanh trong hai mươi bốn giờ. Nhưng tem ngoài lại ghi “niêm phong chờ chuyển quyền quản lý dữ liệu tuyến”. Tôi nhìn dòng chữ ấy một lúc rất lâu. Không phải chuyển hàng. Không phải chuyển kho. Chuyển quyền quản lý dữ liệu tuyến.

Tiếng quạt lạnh phía trên đầu bỗng khựng lại.

Một giây sau, cả kho tối sầm.

Trong bóng tối đặc quánh, tiếng khóa điện tử sau lưng vang lên một tiếng “tách” rất nhỏ. Màn hình điều khiển cạnh cửa lóe đỏ, hiện lên dòng chữ mờ: “Nguồn khu C ngắt theo lệnh bảo trì từ xa.”

Tôi đưa tay chạm vào điện thoại. Không có tín hiệu.

Minh Trì đứng cách tôi chưa đến hai bước. Giọng anh thấp nhưng rất rõ: “Tĩnh An, đừng chạm vào cửa.”

Tôi nhìn ánh đỏ lạnh lẽo trên bảng điều khiển, rồi nhìn những thùng hàng mang dòng chữ chuyển quyền dữ liệu tuyến nằm im trong bóng tối. Đến lúc này, tôi chắc chắn một điều: người muốn chuyển tài sản không chỉ sợ tôi đọc được hợp đồng. Họ sợ tôi còn sống bước ra khỏi kho C-4 với biên bản đã ký.