Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 29: Người Giữ Chìa Khóa

Chương 29: Người Giữ Chìa Khóa

Tôi rời khỏi từ đường Tạ gia mà không quay đầu. Sau lưng, cánh cửa gỗ khép lại một nửa, tiếng then cửa va vào khung như một tiếng gãy khô. Nếu là đời trước, chỉ cần nghe thấy tiếng gậy của bà nội, tôi đã vô thức chậm bước, sợ mình lại bị gọi vào nhận một lỗi không rõ tên. Nhưng hôm nay, thứ giữ tôi đứng thẳng không phải can đảm bỗng nhiên sinh ra, mà là một dòng mã màu xám nhạt: LYW-I-04. Một người đã khuất để lại dấu vết trên mép giấy. Một người còn sống đã dùng dấu vết đó để ép tôi cúi đầu. Tôi không biết điều nào khiến mình đau hơn.

Lâm Tĩnh đi cạnh tôi, chiếc máy ghi âm trong túi áo khoác vẫn chưa tắt. Bà đợi đến khi chúng tôi ra khỏi cổng chính mới nói: ‘Mã trang đã được Cố Tín xác nhận, nhưng như vậy vẫn chưa đủ để buộc mở hồ sơ. Chúng ta cần chuỗi lưu chuyển của trang đó.’ Tôi nhìn hàng cây long não ngoài Tạ trạch, lá vẫn xanh dưới nắng sớm, bình yên đến mức giả tạo. ‘Nghĩa là cần người từng thấy nó trước khi bị tháo ra.’ Bà gật đầu. ‘Hoặc người từng giữ chìa khóa của hồ sơ.’

Hai chữ chìa khóa khiến tôi im lặng vài giây. Tôi từng nghĩ di chúc là một tờ giấy, chỉ cần tìm được là có thể đọc, có thể giành lại thứ thuộc về mình. Nhưng mẹ tôi không để lại một tờ giấy đơn giản. Bà để lại một cánh cửa có nhiều lớp khóa, mỗi lớp khóa lại gắn với một người từng chọn im lặng, từng bị đe dọa hoặc từng phản bội. Đó không còn là chuyện mở một chiếc hộp. Đó là chuyện kéo từng người ra khỏi bóng tối họ đã nấp suốt nhiều năm.

Xe của Cố Trầm Chu đỗ cách cổng Tạ trạch một đoạn. Anh không xuống xe ngay. Chỉ khi tôi dừng trước cửa xe, cửa kính mới hạ xuống. Anh nhìn tôi, ánh mắt lướt qua sắc mặt của tôi rồi dừng lại ở phong bì chứng cứ trong tay Lâm Tĩnh. ‘Cô thấy rồi.’ Anh không hỏi. Tôi đáp: ‘Không chỉ tôi.’ Cố Trầm Chu hiểu rất nhanh. ‘Tạ Kính Hòa cũng nhận được thông báo.’ Tôi kéo cửa xe, ngồi vào ghế sau. ‘Vậy bây giờ ông ta sẽ làm gì?’ Anh nhìn thẳng về phía trước, giọng rất thấp: ‘Nếu ông ta chỉ muốn giấu một tờ giấy, ông ta sẽ đòi lại bản gốc. Nếu ông ta muốn giấu cả nguồn gốc của tờ giấy, ông ta sẽ tìm người từng giữ chìa khóa trước cô.’

Tôi không hỏi tại sao anh biết. Cố Tín giữ hồ sơ của mẹ, Tạ Kính Hòa vừa lộ phản ứng, còn tôi đã đứng giữa cánh cửa được mở hé. Những điều trước kia tôi cần người khác giải thích, bây giờ chỉ cần đặt cạnh nhau cũng đủ thành một đường dao. Cố Trầm Chu đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng. Trên màn hình là nhật ký truy cập nội bộ của Lan Uyển Trust 17B, phần được phép công bố sau khi điều kiện kích hoạt sơ bộ xuất hiện. Dòng mới nhất hiển thị lúc chín giờ mười bảy: có bên liên quan yêu cầu xác minh khẩn cấp quyền quản lý phụ lục LYW-I. Người gửi yêu cầu không hiện tên đầy đủ, nhưng mã đại diện là TKH-CONSULT.

Tôi bật cười rất nhẹ. Tiếng cười không có chút vui nào. ‘Bác cả của tôi đúng là người hòa giải tận tâm. Vừa rời từ đường đã kịp đi hòa giải với một trang giấy.’ Lâm Tĩnh nhìn màn hình, nét mặt nặng hơn. ‘Yêu cầu này sẽ bị Cố Tín chặn, nhưng ông ta không cần mở hồ sơ. Ông ta chỉ cần biết ai có quyền mở.’ Cố Trầm Chu nói: ‘Cố Tín giữ kho. Tần Dự giữ xác nhận pháp lý. Còn chìa khóa thứ hai, theo quy tắc cũ của Lan Uyển Trust, thuộc về người được Hạ Lan Uyển chỉ định làm người chứng kiến bàn giao.’

Tên Tần Dự không xa lạ. Ông từng liên lạc với tôi về di chúc, rồi lại luôn đứng ở khoảng cách vừa đủ an toàn, như một người muốn chuộc lỗi nhưng vẫn đặt một chân ngoài vạch lửa. Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình. ‘Ông ấy là người giữ chìa khóa?’ Cố Trầm Chu lắc đầu. ‘Không hẳn. Tần Dự giữ cửa pháp lý. Người giữ chìa khóa thật sự là người có thể chứng minh phụ lục chưa từng là bản cam kết từ bỏ quyền đối chiếu.’ Anh dừng lại một nhịp, rồi thêm: ‘Tôi có thể sắp xếp phòng gặp bảo mật ở Cố Tín. Nhưng có gặp ông ta hay không, hỏi gì, dừng ở đâu, đều do cô quyết.’

Tôi nhìn anh. Sau rất nhiều lần bị người khác nhân danh tốt cho tôi mà quyết định thay, câu nói ấy giống một khoảng trống hiếm hoi để thở. Tôi nói: ‘Gọi Tần Dự. Nếu ông ấy không đến, gửi cho ông ấy một câu: LYW-I-04 đã xuất hiện ở Tạ gia.’

Tần Dự đến sau bốn mươi phút. Ông mặc áo sơ mi xám, cổ áo hơi nhăn, trên trán có lớp mồ hôi rất mỏng dù phòng họp của Cố Tín lạnh đến mức đầu ngón tay tôi tê đi. Ông nhìn thấy tôi thì khựng lại, rồi nhìn sang Lâm Tĩnh và Cố Trầm Chu. Trong mắt ông có sự mệt mỏi của người đã chạy quá lâu, nhưng không chạy khỏi thứ đuổi theo mình. Tôi không đứng dậy chào. Tôi đặt bản chụp góc giấy có mã LYW-I-04 lên bàn. ‘Luật sư Tần, đây có phải trang phụ lục của bản di chúc thứ nhất không?’

Tần Dự không trả lời ngay. Ông nhìn tấm ảnh rất lâu, môi mím chặt. Lâm Tĩnh mở máy ghi âm mới, đọc rõ thời gian, địa điểm và thành phần có mặt. Cố Trầm Chu lùi về một bên, không ngồi vào vị trí đối diện tôi, như cố ý nhường toàn bộ bàn hỏi cho tôi và luật sư. Cuối cùng, Tần Dự khàn giọng: ‘Tôi không thể xác nhận nội dung trang khi hồ sơ chưa đủ điều kiện mở.’ Tôi nhìn ông. ‘Tôi không hỏi nội dung. Tôi hỏi nó có thuộc hệ thống phụ lục LYW-I hay không.’

Một câu hỏi được bóc đúng lớp vỏ khiến phòng họp yên đến mức tôi nghe được tiếng bút của Lâm Tĩnh chạm vào giấy. Tần Dự nhắm mắt một giây. ‘Có.’ Chỉ một chữ, nhưng như một viên đá rơi xuống mặt nước đã đóng băng. Tôi hỏi tiếp: ‘Một trang thuộc phụ lục di chúc có thể trở thành bản cam kết từ bỏ quyền đối chiếu tài sản của tôi không?’ Tần Dự mở mắt, trong đó có thứ gì đó giống xấu hổ. ‘Không thể. Phụ lục LYW-I được lập trước thời điểm cô đủ tuổi ký giấy kiểm kê di vật. Hình thức văn bản, mã trang, dấu lề và thứ tự đóng quyển đều khác. Nếu trang đó hiện đang mang nội dung cam kết, chỉ có hai khả năng: hoặc phần thân văn bản bị thay, hoặc chữ ký của cô bị ghép vào một trang đã bị bóc khỏi hồ sơ gốc.’

Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho câu trả lời ấy, nhưng khi nghe nó từ miệng người từng giữ hồ sơ của mẹ, cổ họng tôi vẫn nghẹn lại. Năm mười tám tuổi, tôi từng ký rất nhiều giấy tờ trong căn phòng có rèm màu xanh nhạt. Người của Tạ gia nói đó là kiểm kê di vật, là thủ tục để chuyển đồ của mẹ vào kho lưu trữ. Tôi ký vì tin rằng ít nhất những thứ còn lại của mẹ sẽ được giữ tử tế. Hóa ra ngay cả niềm tin nhỏ bé ấy cũng chỉ là một chỗ để họ lấy dao.

Tần Dự đẩy một phong bì nâu về phía tôi. Phong bì không dán kín, mép giấy có dấu bị mở rồi ép lại. ‘Tôi không giữ nội dung di chúc. Năm đó bà Hạ không tin bất cứ một bên nào giữ trọn hồ sơ. Cố Tín giữ kho, tôi giữ xác nhận pháp lý, còn chìa khóa bàn giao phụ lục nằm trong tay trợ lý riêng của bà ấy.’ Ông dừng lại, giọng càng thấp hơn. ‘Mạnh Hân. Trước khi bà Hạ gặp tai nạn, cô ấy là người cuối cùng sắp xếp phụ lục LYW-I vào túi niêm phong. Sau tang lễ, cô ấy rời Lăng Thành. Tạ gia nói cô ấy xin nghỉ vì bệnh, nhưng tôi biết không phải vậy.’

Tôi mở phong bì. Bên trong không có di chúc, chỉ có một bản sao phiếu giao nhận đã ố vàng. Dòng người nhận chìa khóa thứ hai ghi: Mạnh Hân. Dòng ghi chú bên dưới được viết bằng nét chữ rất mảnh, khác với chữ đánh máy cứng nhắc phía trên: Nếu bên quản lý tài sản dùng chữ ký của Ninh Ninh để phủ định quyền của con bé, tìm Mạnh Hân trước khi mở trang thứ tư. Tôi nhìn chằm chằm hai chữ Ninh Ninh. Rất nhiều năm rồi, không ai gọi tôi bằng cái tên ấy. Tạ gia gọi tôi là Vãn Ninh khi cần tôi hiểu chuyện, gọi cả họ tên khi cần tôi chịu phạt. Chỉ có mẹ từng gọi tôi như vậy, nhẹ đến mức giống như sợ thế giới nghe thấy sẽ đến cướp mất.

Tần Dự nói: ‘Tôi đáng lẽ phải đưa thứ này cho cô sớm hơn.’ Tôi khép phong bì lại. ‘Vì sao không đưa?’ Ông nhìn xuống tay mình. ‘Vì sau khi bà Hạ mất, con gái tôi bị người lạ theo dõi suốt một tháng. Có người gửi ảnh nó trước cổng trường đến văn phòng tôi. Tôi đã báo cảnh sát, nhưng cuối cùng chỉ nhận được một lời nhắc: đừng động vào chuyện nhà họ Tạ.’ Giọng ông run rất khẽ. ‘Tôi không xin cô tha thứ. Tôi chỉ nói để cô hiểu vì sao tôi vẫn còn sống đến hôm nay, nhưng cũng không sống thanh thản ngày nào.’

Tôi không có tư cách thay mẹ tha thứ, càng không muốn dùng nỗi sợ của ông để xóa sạch hậu quả của im lặng. Nhưng tôi cũng hiểu một điều: Tạ gia tồn tại không chỉ bằng những người ác, mà bằng cả những người sợ. Sợ mất việc, sợ mất người thân, sợ bị nghiền nát dưới một hệ thống luôn gọi tội lỗi là đại cục. Tôi đẩy biên bản trước mặt ông. ‘Vậy hôm nay ông chọn gì?’ Tần Dự ngẩng đầu. Tôi nói: ‘Không cần mở di chúc. Không cần làm anh hùng. Chỉ cần xác nhận ba điều ông vừa nói: LYW-I-04 thuộc hệ thống phụ lục di chúc; bản cam kết của Tạ gia không phù hợp hình thức phụ lục gốc; người giữ chìa khóa bàn giao là Mạnh Hân. Nếu ông sợ, cứ ghi rõ đây là lời xác nhận giới hạn trong phạm vi quy trình lưu ký.’

Tần Dự nhìn tôi rất lâu. Có lẽ ông đang tìm trong tôi bóng của cô gái năm mười tám tuổi từng cúi đầu ký giấy trong phòng rèm xanh. Nhưng cô gái ấy đã chết một lần rồi. Người ngồi trước mặt ông bây giờ không xin ai che chở, cũng không đòi ai chết thay mình. Tôi chỉ cần sự thật được đặt xuống giấy, từng dòng một. Cuối cùng, ông cầm bút. Nét chữ đầu tiên hơi run, nhưng khi viết đến tên Hạ Lan Uyển, bàn tay ông bỗng chậm lại, như đang đặt một món nợ cũ về đúng chỗ.

Biên bản vừa ký xong, điện thoại của Lâm Tĩnh rung lên. Bà nhìn màn hình, sắc mặt lập tức đổi. ‘Tạ thị gửi phản hồi chính thức. Họ từ chối bàn giao bản gốc với lý do văn bản đang được chuyển về kho trung tâm để kiểm kê lại.’ Tôi không bất ngờ. Người muốn đánh tráo chứng cứ sẽ luôn bắt đầu bằng hai chữ kiểm kê. Nhưng ngay sau đó, máy tính bảng của Cố Trầm Chu cũng sáng lên. Anh đọc xong thông báo, ánh mắt lạnh đi rõ rệt. ‘Cố Tín vừa ghi nhận một yêu cầu truy cập mới vào Lan Uyển Trust 17B.’

Tôi quay sang anh. ‘Ai gửi?’ Cố Trầm Chu đặt màn hình trước mặt tôi. Trên dòng định danh, ba chữ hiện ra rất rõ: Mạnh Hân. Tần Dự đứng bật dậy, ghế kéo trên sàn tạo thành một âm thanh chói tai. Mặt ông trắng bệch. ‘Không thể. Mạnh Hân đã biến mất khỏi Lăng Thành mười hai năm rồi.’ Tôi nhìn cái tên trên màn hình, rồi nhìn phong bì trong tay mình. Người giữ chìa khóa hoặc đã trở lại, hoặc có kẻ đang dùng tên của bà ấy để mở cánh cửa mẹ tôi để lại. Dù là khả năng nào, tôi cũng biết một điều: trước khi tôi kịp tìm Mạnh Hân, có người đã đi trước tôi một bước.