Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 27 - Chương 27: Tôi Không Còn Cầu Xin Tạ Gia

Chương 27: Tôi Không Còn Cầu Xin Tạ Gia

Tôi nhìn bản cam kết trên màn hình rất lâu. Nét ký cuối trang đúng là tên tôi, nhưng nó đúng theo cách khiến người ta lạnh sống lưng: quá sạch, quá phẳng, như một mảnh da bị lột khỏi vết thương cũ rồi dán lên cơ thể khác. Tạ Vãn Ninh tự nguyện từ bỏ mọi quyền yêu cầu đối chiếu đối với tài sản riêng của Hạ Lan Uyển. Mười mấy chữ ấy nằm ngay phía trên chữ ký của tôi, bình thản như thể tôi thật sự từng cầm bút bán đi phần cuối cùng mẹ để lại cho mình. Nếu là đời trước, có lẽ tôi đã hoảng, đã gọi về Tạ gia hỏi tại sao, đã cầu xin họ nói rõ. Nhưng người từng bị giấy tờ hợp lệ đẩy xuống vực sẽ hiểu rất nhanh: đôi khi thứ đáng sợ không phải chữ ký giả, mà là một chữ ký thật bị đặt dưới một lời nói dối.

Lâm Tĩnh phóng to bản scan, rồi mở thêm thông tin tệp đính kèm. Bà không vội kết luận, chỉ nói: ‘Tạ thị gửi bản sao điện tử, chưa có bản gốc. Văn bản không kèm biên bản ký, không có người làm chứng độc lập, không có hồ sơ công chứng. Về mặt thủ tục, nó đủ gây tranh chấp, nhưng chưa đủ phủ định yêu cầu bảo toàn cô vừa ký.’ Tôi gật đầu. Câu ấy không làm tôi nhẹ nhõm, nhưng ít nhất nó đặt con dao này về đúng vị trí: một con dao còn phải chứng minh cán dao nằm trong tay ai. Tôi hỏi: ‘Nếu chữ ký bị lấy từ tài liệu khác rồi ghép vào thì sao?’ Lâm Tĩnh đáp: ‘Cần bản gốc để giám định mực, áp lực nét bút, thứ tự in ấn và dấu hiệu chỉnh sửa. Nếu họ chỉ có bản scan, càng phải yêu cầu họ xuất trình bản gốc.’

Tôi nhìn nét móc cuối của chữ Ninh, nơi có một vết gãy rất nhỏ. Tôi nhớ mình từng ký một nét như vậy năm mười tám tuổi, trên xấp giấy Tạ Kính Hòa đưa trước cửa phòng mẹ. Khi đó, ông nói chỉ là thủ tục kiểm kê di vật, ký xong người làm mới mở tủ. Tôi đã ký mà không đọc kỹ, vì sau cánh cửa ấy có khăn lụa của mẹ, có mùi hương còn sót lại của bà, có bức ảnh tôi luôn muốn nhìn gần hơn một chút. Tôi từng nghĩ mình ký để được bước vào ký ức của mẹ. Bây giờ tôi mới hiểu, Tạ gia có thể đã bắt đầu lấy chữ ký của tôi từ khoảnh khắc tôi yếu mềm nhất.

Cố Trầm Chu đứng phía đối diện bàn họp. Anh không hỏi tôi có chắc không, cũng không nói những câu an ủi vô dụng. Chỉ sau một lúc im lặng, anh hỏi: ‘Cô muốn gọi về Tạ gia đối chất, hay để luật sư gửi phản hồi trước?’ Tôi cụp mắt, ngón tay đặt lên phong bì của mẹ. Đời trước, mỗi lần họ đưa ra một tờ giấy, tôi đều đi tìm người giải thích tình thân trước khi tìm người kiểm tra chứng cứ. Tôi hỏi cha, hỏi bà nội, hỏi Lục Hành Dã, hỏi cả Tạ Minh Châu bằng ánh mắt gần như van xin rằng có phải họ hiểu lầm tôi không. Kết quả là mỗi lời cầu xin của tôi đều biến thành bằng chứng rằng tôi còn có thể bị ép thêm một chút.

‘Tôi không gọi để cầu xin nữa.’ Tôi nói. ‘Gửi văn bản.’

Lâm Tĩnh đặt tay lên bàn phím. ‘Ba phần. Một là thông báo tranh chấp chữ ký và yêu cầu Tạ thị xuất trình bản gốc trong hai mươi bốn giờ. Hai là yêu cầu bảo toàn hồ sơ liên quan đến quá trình ký, bao gồm camera, biên bản, người có mặt và bản lưu chuyển nội bộ. Ba là cảnh báo nếu Tạ thị phát tán thông cáo ám chỉ cô mất ổn định tinh thần mà không có căn cứ y tế hoặc pháp lý, chúng ta sẽ ghi nhận đó là hành vi bôi nhọ nhằm gây áp lực với người yêu cầu đối chiếu tài sản.’ Bà ngừng lại, nhìn tôi. ‘Cô có muốn thêm gì không?’

‘Thêm một dòng: tôi không yêu cầu truyền thông phán xử Tạ gia, tôi chỉ yêu cầu mọi chữ ký mang tên tôi được đặt dưới ánh sáng giám định. Nếu Tạ thị tin văn bản này hợp pháp, họ không có lý do từ chối đưa bản gốc ra.’ Lâm Tĩnh gõ lại nguyên văn. Những câu chữ khô khan hiện trên màn hình, không khóc lóc, không oán trách, cũng không gọi họ là người nhà. Tôi bỗng nhận ra sự cắt đứt thật sự luôn rất im lặng. Từ giờ, tôi không cần dùng tiếng con gái để xin họ công bằng. Tôi sẽ dùng tên mình trên văn bản để buộc họ để lại dấu vết.

Điện thoại của tôi rung lên đúng lúc văn bản phản hồi được soạn gần xong. Màn hình hiện tên Tạ Chấn Nam. Tôi bật loa ngoài, đặt máy lên bàn và ra hiệu cho Lâm Tĩnh ghi nhận thời gian. Giọng cha tôi vang lên, nặng và thấp: ‘Vãn Ninh, con đang làm gì ở Cố Tín?’ Không có một câu hỏi rằng tôi có ổn không, cũng không có một câu giải thích về bản cam kết vừa được Tạ thị gửi đi. Với ông, vấn đề chưa bao giờ là tôi bị ai làm giả chữ ký. Vấn đề là tôi đã để chuyện của Tạ gia lọt vào tay người ngoài.

Tôi hỏi: ‘Bản cam kết từ bỏ quyền đối chiếu tài sản của mẹ tôi ở đâu ra?’ Đầu dây bên kia im vài giây. Ông nói: ‘Đó là hồ sơ cũ. Con không nhớ thì về nhà rồi nói. Đừng để Cố gia lợi dụng con.’ Tôi nhìn dòng chữ yêu cầu xuất trình bản gốc vẫn đang nhấp nháy con trỏ. ‘Tôi ký khi nào, ở đâu, trước mặt ai?’ Giọng ông lạnh đi: ‘Con nhất định phải làm khó gia đình mình như vậy sao?’ Tôi bật cười rất khẽ. Gia đình. Hai chữ ấy từng là cái lồng tôi tự bước vào, vì bên trong có một chút ảo tưởng rằng nếu ngoan hơn, tôi sẽ được yêu nhiều hơn. Nhưng lồng dù được gọi là nhà thì vẫn là lồng.

‘Tôi chỉ hỏi một chữ ký mang tên tôi.’ Tôi nói. ‘Nếu Tạ gia không làm sai, việc trả lời rất dễ.’ Tạ Chấn Nam hạ giọng: ‘Vãn Ninh, con còn trẻ, không hiểu hậu quả. Tạ thị đang ở thời điểm nhạy cảm. Bà nội con đã rất giận. Minh Châu vì chuyện này mà khóc suốt. Con muốn tất cả mọi người mất mặt vì một cái hộp cũ của mẹ con sao?’ Tôi nghe đến đó, bàn tay đặt trên phong bì hơi siết lại. Một cái hộp cũ của mẹ tôi. Trong miệng ông, tất cả những gì thuộc về Hạ Lan Uyển cuối cùng vẫn chỉ là vật cản của đại cục.

‘Cha.’ Tôi gọi một tiếng rất chậm. ‘Đây là lần cuối tôi dùng xưng hô này trong một cuộc nói chuyện về tài sản của mẹ tôi. Nếu ông muốn nói với tôi như một người cha, hãy trả lời bản cam kết đó do ai chuẩn bị. Nếu ông muốn nói với tôi như chủ tịch Tạ thị, luật sư của tôi sẽ gửi công văn trong ba phút nữa.’ Ông hít một hơi nặng nề. ‘Con đang bị người ngoài dạy hư.’ Tôi đáp: ‘Không. Tôi chỉ không còn cầu xin Tạ gia dạy tôi cách làm người nữa.’

Cuộc gọi bị cắt. Trong phòng họp, không ai lập tức nói gì. Lâm Tĩnh chỉ lưu lại bản ghi chú cuộc gọi, còn Cố Trầm Chu nhìn tôi bằng ánh mắt rất sâu, nhưng vẫn đứng ở khoảng cách cũ. Tôi biết anh nghe thấy chữ cha vừa rơi xuống rồi vỡ ra như thế nào. Nhưng anh không nhặt nó lên thay tôi. Điều đó khiến nỗi đau của tôi không bị biến thành một món đồ để người khác thương hại. Tôi kéo ghế ngồi xuống, nói với Lâm Tĩnh: ‘Gửi đi.’

Ba email được gửi trong cùng một phút: một bản cho bộ phận pháp chế Tạ thị, một bản cho hội đồng rà soát của Cố Tín, một bản dự phòng cho Kỷ Sơ. Tôi gọi cho Kỷ Sơ ngay sau đó. Đầu dây bên kia ồn ào, như cô ấy đang ở ngoài đường hoặc trong một tòa soạn nào đó không ngủ. ‘Cậu muốn tôi thả tin trước không?’ cô ấy hỏi. Tôi nói: ‘Không thả thư mẹ, không thả nội dung hộp, không dẫn dư luận đi quá xa. Nếu Tạ thị công bố thông cáo bôi nhọ tôi, cậu chỉ đăng một dòng: tôi đã yêu cầu giám định chữ ký và xuất trình bản gốc, mọi kết luận trước khi có bản gốc đều là gây áp lực.’ Kỷ Sơ im một chút rồi cười lạnh. ‘Hiểu. Không đánh bằng nước mắt, đánh bằng thủ tục.’

Mười phút sau, bản nháp thông cáo của Tạ thị biến mất khỏi nhóm truyền thông mà Kỷ Sơ đang theo dõi. Thay vào đó, pháp chế Tạ thị gửi lại một thư ngắn, giọng điệu lịch sự hơn hẳn: họ ghi nhận yêu cầu của tôi, cho biết bản gốc hiện được lưu tại kho hồ sơ cũ của Tạ trạch, cần người trong gia tộc cùng có mặt để kiểm tra; Tạ gia đề nghị tôi trở về từ đường lúc chín giờ sáng hôm sau để đối chiếu dưới sự chứng kiến của trưởng bối. Tôi đọc đến chữ từ đường thì cổ tay bất giác lạnh đi. Nơi đó từng buộc tôi quỳ, từng dùng bài vị tổ tiên để biến lỗi của người khác thành tội bất hiếu của tôi.

Lâm Tĩnh nói: ‘Cô không bắt buộc phải đi. Chúng ta có thể yêu cầu chuyển bản gốc đến đơn vị giám định độc lập.’ Tôi gật đầu. ‘Tôi biết.’ Cố Trầm Chu hỏi: ‘Nhưng cô vẫn muốn đi?’ Tôi nhìn hai chữ từ đường giống như một vết sẹo được ai đó cố tình cạy ra. Nếu tôi không đi, họ sẽ nói tôi sợ đối chất. Nếu tôi đi một mình, họ sẽ nhốt sự thật trong gia quy. Nhưng tôi không còn là người bước vào đó để chờ phán xử. ‘Tôi sẽ đi,’ tôi nói, ‘nhưng không phải với tư cách cháu gái về nhận lỗi. Tôi sẽ đến với luật sư, thư mời giám định và yêu cầu bàn giao bản gốc. Từ đường của Tạ gia không phải tòa án.’

Lần này, Lâm Tĩnh không giấu nụ cười rất nhạt. Cố Trầm Chu quay sang lấy một tập hồ sơ mỏng từ trợ lý vừa đưa vào. Trên bìa hồ sơ có dấu nội bộ của Cố Tín và một dòng tiêu đề: Danh mục kích hoạt tầng một – Lan Uyển Trust 17B. Anh đặt nó trước mặt tôi nhưng không mở thay. ‘Trước khi cô trở lại Tạ gia ngày mai, có một thứ cô cần biết.’ Tôi cúi xuống. Dưới phần danh mục tài sản bị khóa chuyển trả, có một mục được đánh dấu màu xám: Bản di chúc thứ nhất – chưa đủ điều kiện mở, chỉ xác nhận tồn tại. Tim tôi đập rất chậm, từng nhịp như rơi xuống đáy nước.

Cố Trầm Chu nói: ‘Tạ gia không sợ cô lấy lại một cái hộp. Họ sợ cô biết Hạ Lan Uyển để lại cho cô nhiều hơn cổ phần.’

Tôi đặt tay lên dòng chữ ấy. Bên ngoài cửa kính, Lăng Thành về đêm vẫn sáng rực như chưa từng có ai bị vứt khỏi một gia đình rồi phải tự nhặt lại tên mình. Sáng mai, tôi sẽ trở lại Tạ gia. Nhưng lần này, tôi không mang theo đầu gối để quỳ. Tôi mang theo tên của mẹ tôi, chữ ký của chính tôi, và một bản di chúc mà họ đã cố giấu quá lâu.