Chương 25 - Chương 25: Cố Gia Không Làm Từ Thiện
Chương 25: Cố Gia Không Làm Từ Thiện
‘Không phải tôi muốn đổi. Là mẹ cô từng để lại ở Cố gia nhiều hơn cổ phần.’
Câu nói của Cố Trầm Chu rơi xuống đầu dây bên này, lạnh và nặng như tiếng khóa cửa. Tôi đứng giữa hành lang Tạ trạch, một tay giữ điện thoại, một tay ôm chiếc hộp gỗ đã niêm phong, đột nhiên cảm thấy căn nhà trước mặt giống một cái miệng đang khép lại. Tạ Chấn Nam nhìn tôi chằm chằm. Tạ lão phu nhân chống gậy đứng yên ở khúc ngoặt. Vương Nhã Lan ôm Minh Châu, còn Tạ Kính Hòa vẫn giữ vẻ ôn hòa quen thuộc, nhưng ánh mắt của ông ta đã sâu hơn vừa rồi rất nhiều. Họ không nghe rõ toàn bộ cuộc gọi, nhưng ba chữ Cố gia đã đủ khiến mọi sự im lặng đổi màu.
Tôi hỏi rất khẽ: ‘Nhiều hơn cổ phần là gì?’ Cố Trầm Chu không lập tức trả lời. Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng giấy được lật rất nhẹ, sau đó anh nói: ‘Một phong thư niêm kín, một mã lưu ký và một điều khoản kích hoạt. Nhưng trước khi hỏi tiếp, cô phải rời Tạ trạch bằng chính đôi chân của mình.’ Tôi cụp mắt nhìn mép tem niêm phong có chữ ký của Tạ Chấn Nam. ‘Đó là điều kiện của anh?’ ‘Đó là điều kiện của mẹ cô.’ Giọng anh vẫn bình thản, không hề có ý trấn an. ‘Điều kiện của Cố gia chỉ có một: nếu tiếp nhận hộp tối nay, Cố Tín Capital được lập biên bản lưu ký độc lập và giữ bản sao số hóa của lớp niêm phong bên ngoài. Không mở nội dung. Không chạm vào hồ sơ T.M.C. khi chưa có cô và người làm chứng hợp lệ cùng có mặt.’
Tôi hiểu ý anh. Cố gia không nhận một thứ có thể kéo cả Tạ gia vào scandal chỉ vì thương hại một cô gái bị ép ở hành lang. Họ cần tự bảo vệ. Họ cần giấy trắng mực đen. Họ cần tôi thừa nhận đây là giao dịch, không phải cứu viện. Đời trước, tôi ghét nhất những người nói chuyện bằng điều kiện. Nhưng đến đời này, tôi mới hiểu đôi khi điều kiện rõ ràng còn sạch sẽ hơn tình thân treo giá bằng lòng biết ơn. Tôi nói: ‘Tôi đồng ý nguyên tắc lưu ký. Nội dung hộp không được mở khi thiếu tôi.’ Cố Trầm Chu đáp: ‘Tầng hầm lưu ký của Cố Tín mở đến mười một giờ. Xe của tôi sẽ đợi ở đường ngoài khu biệt thự. Nó sẽ không vào cổng Tạ trạch.’
Tôi cười rất nhạt. ‘Anh sợ bị nói cướp di vật nhà người khác?’ ‘Tôi sợ cô quen với việc có người bước vào thay cô.’ Câu ấy không mềm, cũng không dễ nghe. Nhưng chính vì không dễ nghe, nó khiến bàn tay đang lạnh của tôi ổn định lại. Tôi đã chết một lần vì chờ người khác tin mình, cứu mình, chọn mình. Nếu đời này tôi còn để một người đàn ông bước qua cánh cổng này kéo tôi ra ngoài, Tạ gia sẽ lập tức biến sự thật thành một câu chuyện khác: Tạ Vãn Ninh bị Cố gia giật dây, Tạ Vãn Ninh cấu kết người ngoài, Tạ Vãn Ninh phản bội gia tộc. Tôi không thể để họ đặt tên cho bước đi đầu tiên của mình.
Tôi ngắt cuộc gọi, ngẩng đầu lên. Tạ Chấn Nam lạnh giọng hỏi: ‘Con gọi Cố gia tới đây để làm gì?’ Tôi trả điện thoại vào túi áo, đáp: ‘Để tìm một nơi mà chữ ký của ông không thể bị xé trong đêm.’ Sắc mặt ông trầm xuống. Tạ lão phu nhân gõ mạnh đầu gậy xuống nền đá. ‘Cô dám đem chuyện nhà họ Tạ giao cho người ngoài?’ Tôi nhìn bà. ‘Chuyện nhà họ Tạ là danh dự, gia quy và mặt mũi. Còn chiếc hộp này là di vật của Hạ Lan Uyển. Mẹ tôi không phải tài sản của Tạ gia.’
Một câu ấy khiến hành lang như có gió lạnh chạy qua. Vương Nhã Lan lập tức nói: ‘Vãn Ninh, con đừng nói nặng như vậy. Chị Uyển đã mất nhiều năm, những thứ còn lại trong Tạ trạch đương nhiên nên do Tạ gia xử lý. Con đem ra ngoài, lỡ bị người khác lợi dụng thì sao?’ Tôi nhìn bàn tay bà ta vẫn ôm chặt Minh Châu, rồi nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình của bà. ‘Người chuẩn bị thông cáo đổ lỗi cho tôi trước khi kiểm tra sự thật không có tư cách nói hai chữ lợi dụng.’ Vương Nhã Lan nghẹn lại. Minh Châu run vai, nước mắt vẫn rơi, nhưng lần này cô ta không dám tiếp lời quá nhanh.
Tạ Kính Hòa thở dài đúng lúc. ‘Vãn Ninh, cháu còn trẻ nên dễ bị Cố gia dẫn dắt. Cố Trầm Chu là người làm tài chính, cậu ta không vô duyên vô cớ mở cửa cho cháu đâu. Cháu cầm hộp qua đó, ngày mai Cố gia nói trong hộp có gì thì chúng ta đều bị động.’ Tôi quay sang ông. ‘Bác cả nói đúng. Cố gia không làm từ thiện. Vì vậy họ đồng ý lập biên bản lưu ký, giữ nguyên niêm phong, không mở nội dung khi thiếu cháu và nhân chứng hợp lệ. Còn đề nghị của bác là đưa hộp vào phòng họp nhỏ của Tạ gia, đợi luật sư quen của Tạ gia đến sáng mai. Nếu phải chọn giữa một giao dịch có điều khoản và một lời ôn hòa không có ràng buộc, cháu chọn điều khoản.’
Nụ cười của Tạ Kính Hòa thoáng cứng lại. Tạ Chấn Nam quát quản gia Lưu: ‘Đóng cổng.’ Quản gia Lưu cúi đầu, nhưng chưa kịp quay đi, tôi đã nói: ‘Trước khi đóng, xin ông ghi rõ vào biên bản: sau khi Tạ Chấn Nam ký niêm phong hộp di vật của Hạ Lan Uyển, sau khi tin đồn về Tạ Minh Châu lan ra, sau khi thông cáo dự phòng đổ lỗi cho tôi xuất hiện, Tạ gia ra lệnh đóng cổng ngăn tôi chuyển hộp đến đơn vị lưu ký độc lập.’ Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng Tạ Chấn Nam. ‘Nếu ông thấy câu này không đủ trang trọng, tôi có thể sửa thành: người thừa kế hợp pháp của di vật bị giữ lại trong tư trạch.’
Tạ Chấn Nam bước lên một bước, khí thế của người làm chủ nhiều năm ép cả hành lang thấp xuống. ‘Tạ Vãn Ninh, con đừng dùng vài câu chữ để dọa ta. Không có Tạ gia, con là ai?’ Lồng ngực tôi đau nhói, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh. Đời trước, câu hỏi này từng đánh gục tôi. Không có Tạ gia, tôi là ai? Tôi từng tưởng mình không còn tên, không còn nhà, không còn tư cách ngẩng đầu. Nhưng lúc này chiếc hộp trong tay nặng đến mức nhắc tôi rằng trước khi trở thành một cái tên bị Tạ gia đặt vào vị trí thuận tiện, tôi đã là con gái của Hạ Lan Uyển. Tôi đáp: ‘Không có Tạ gia, ít nhất tôi vẫn là người không cần đổ lỗi cho người khác để giữ mặt mũi.’
Không khí căng như dây đàn. Tạ lão phu nhân lạnh lùng nói với hai bảo vệ vừa chạy lên từ cuối hành lang: ‘Không cho cô ta ra khỏi cổng.’ Hai người bảo vệ nhìn nhau, rồi chậm rãi đứng chắn ở lối xuống cầu thang. Tôi không tiến lên ngay. Tôi chỉ mở điện thoại, bật lại đoạn ghi hình vừa được lưu, đặt màn hình hướng về phía họ. ‘Tôi không có ý làm khó người làm công. Các anh có thể nghe lệnh. Nhưng từ giây phút này, tên, mặt và hành động của các anh sẽ nằm trong bản ghi về việc cản trở chuyển giao di vật đã niêm phong. Nếu ngày mai Tạ gia nói chiếc hộp bị tôi tráo, các anh cũng sẽ là người có mặt trong khoảng thời gian hộp bị giữ lại.’
Một trong hai bảo vệ biến sắc. Người còn lại vô thức nhìn về phía Tạ Chấn Nam. Tôi bước xuống một bậc thang. Không ai động vào tôi, nhưng sự do dự của họ còn rõ hơn cả nhường đường. Tạ Kính Hòa bỗng nói: ‘Cháu có thể đi, nhưng hộp phải được kiểm tra trước khi ra cổng. Tạ gia cũng có quyền bảo vệ tài sản trong nhà.’ Tôi dừng lại. Đây mới là dao thật. Chỉ cần mở hộp hoặc phá lớp niêm phong bên ngoài với danh nghĩa kiểm tra, chuỗi chứng cứ tối nay sẽ bị bẩn. Sau đó dù trong hộp thiếu gì, thêm gì, đổi gì, họ đều có thể nói không ai biết lúc nào xảy ra. Tôi ôm hộp sát hơn, chậm rãi hỏi: ‘Bác cả muốn kiểm tra bằng cách nào? Bóc niêm phong có chữ ký của Chủ tịch Tạ, hay cắt túi chứng cứ trước mặt người hầu?’
Tạ Kính Hòa nói rất ôn hòa: ‘Chỉ nhìn qua thôi.’ Tôi đáp: ‘Nhìn qua một vật đã niêm phong nghĩa là phá niêm phong. Nếu bác thật sự muốn kiểm tra, xin bác ký một biên bản khác: Tạ Kính Hòa yêu cầu mở lớp niêm phong trước khi chuyển lưu ký, tự chịu trách nhiệm nếu tình trạng chứng cứ thay đổi.’ Hành lang yên đến mức tiếng hít vào của Vương Nhã Lan cũng nghe rõ. Tạ Kính Hòa nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng, ông chỉ cười nhẹ. ‘Cháu đúng là càng ngày càng giống mẹ.’ Tim tôi khựng lại. Câu ấy nói quá tự nhiên, như thể ông từng rất hiểu mẹ tôi trong những thời khắc mà tôi không hề biết. Tôi ghi nó vào lòng, nhưng không hỏi ngay. Có những câu không phải để trả lời tại chỗ. Có những lưỡi dao phải được giữ nguyên dấu vân tay.
Tôi tiếp tục đi xuống cầu thang. Sau lưng, Minh Châu đột nhiên nghẹn giọng gọi: ‘Chị.’ Bước chân tôi dừng nửa nhịp. Cô ta nhìn tôi, mắt đỏ đến mức đáng thương. ‘Chị thật sự muốn làm lớn chuyện đến vậy sao? Nếu em không phải con ruột, nếu bên ngoài cứ nói em là người cướp vị trí của chị, chị có vui hơn không?’ Vương Nhã Lan vội kéo tay cô ta, nhưng Minh Châu vẫn nhìn tôi như đang níu lấy chút đạo lý cuối cùng. Tôi xoay người lại. ‘Tôi không vui khi ai bị kéo ra làm bia. Nhưng tôi cũng sẽ không tự biến mình thành bia để em được yên ổn. Em sợ người ngoài nói em cướp vị trí của tôi, vậy em nên sợ người đã đặt em vào vị trí đó hơn là sợ tôi đem hộp đi lưu ký.’
Minh Châu cứng người. Tạ Chấn Nam lạnh giọng: ‘Đủ rồi.’ Tôi gật đầu. ‘Đúng là đủ rồi.’ Tôi đi qua hai bảo vệ, xuống sảnh chính. Cánh cửa lớn của Tạ trạch mở ra, hơi đêm lạnh tràn vào. Sân trước dài hơn mọi ngày. Đèn lối đi rơi xuống mặt đá trắng, kéo bóng tôi và chiếc hộp thành một đường rất mảnh. Tôi biết mọi người đang nhìn từ phía sau. Có thể Tạ Chấn Nam đang tức giận. Có thể Tạ lão phu nhân đang tính xem ngày mai phải họp gia tộc thế nào. Có thể Tạ Kính Hòa đang cân nhắc liệu tôi đã biết bao nhiêu về cái chết của mẹ. Nhưng không ai bước đến giật hộp khỏi tay tôi. Không phải vì họ không muốn. Mà vì tối nay, mỗi hành động đều đã có người chứng kiến.
Đến gần cổng, quản gia Lưu đuổi theo, thở hơi gấp. Ông đưa cho tôi một bản giấy được gấp vội. ‘Tiểu thư, đây là bản ghi tạm thời những gì vừa xảy ra. Tôi chỉ có thể viết đến đây.’ Tôi nhìn những dòng chữ còn run, thấy tên mình, tên mẹ, thời gian bài tin đồn đầu tiên, chữ ký niêm phong và lệnh đóng cổng chưa thực hiện. Quản gia Lưu không nhìn tôi. Ông vẫn là người của Tạ gia, vẫn sợ mất chén cơm, vẫn có thể ngày mai phủ nhận nhiều thứ. Nhưng trong khoảnh khắc này, một bản ghi tạm cũng đủ làm một viên gạch chèn vào cánh cửa đang khép. Tôi nhận lấy. ‘Cảm ơn.’ Ông cúi đầu rất thấp. ‘Phu nhân khi còn sống… chưa từng để người dưới khó xử.’ Tôi nhìn ông, cổ họng bỗng nghẹn lại. ‘Vậy hôm nay ông cũng đừng tự làm khó mình. Sau khi tôi ra khỏi cổng, gửi bản chụp cho chính ông trước, rồi gửi cho tôi. Đừng chỉ giữ một bản trong Tạ trạch.’
Cổng sắt mở ra rất chậm. Bên ngoài khu biệt thự, một chiếc xe màu đen đậu dưới bóng cây, đúng như lời Cố Trầm Chu nói, không tiến vào một tấc. Đèn xe không chói. Người đứng cạnh xe là trợ lý mặc vest xám mà tôi từng gặp thoáng qua ở Cố Tín Capital. Anh ta không bước qua ranh giới cổng, chỉ hơi cúi đầu. ‘Tạ tiểu thư, Cố tổng đang ở công ty. Nếu cô đồng ý, chúng tôi đưa cô đến thẳng tầng lưu ký. Toàn bộ hành trình có camera trong xe, dữ liệu sẽ được niêm phong cùng biên bản.’ Tôi nhìn cánh cổng sau lưng. Tạ trạch vẫn sáng đèn, giống một con thú lớn đang nén tiếng gầm. Tôi bước qua ranh giới cổng, ôm hộp ngồi vào xe. Cho đến khi cửa xe đóng lại, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.
Cố Tín Capital về đêm khác hẳn Tạ trạch. Không có mùi hương trầm, không có ảnh tổ tiên, không có những đôi mắt dùng gia quy để ép người ta cúi đầu. Tòa nhà sáng lạnh, yên tĩnh, mọi bước chân đều vang lên trên nền đá như được ghi lại. Cố Trầm Chu đứng trước cửa phòng lưu ký, áo khoác đen vắt trên tay, bên cạnh là một nữ luật sư trung niên và hai nhân viên kỹ thuật. Anh không hỏi tôi có ổn không. Anh chỉ nhìn chiếc hộp trong tay tôi, rồi đưa một tập giấy tới. ‘Biên bản lưu ký. Cô đọc trước. Không vội ký.’ Tôi nhận lấy, đọc từng dòng. Người tiếp nhận: Cố Tín Capital. Người giao: Tạ Vãn Ninh. Tình trạng vật: hộp gỗ chứa túi niêm phong, mép tem có chữ ký Tạ Chấn Nam và Tạ Vãn Ninh, chưa mở nội dung. Phạm vi lưu ký: bảo quản, sao lưu hình ảnh bên ngoài, không tiếp cận tài liệu bên trong nếu không có mặt người giao và người làm chứng độc lập.
Tôi ngẩng lên. ‘Anh chuẩn bị sẵn quá.’ Cố Trầm Chu nhìn tôi. ‘Người làm lưu ký không đợi đến khi lửa cháy mới đi tìm két.’ Tôi ký tên. Nét bút đầu tiên hơi lệch, nét sau đã vững. Khi chiếc hộp được đặt vào bàn kính, bốn camera cùng sáng đèn. Nhân viên kỹ thuật chụp từng mặt hộp, từng mép tem, từng vết hằn trên túi chứng cứ. Không ai hỏi nội dung bên trong. Không ai nói hai chữ gia đình. Lần đầu tiên trong đêm nay, tôi thấy một thứ thuộc về mẹ được đối xử như chứng cứ, không phải như vật có thể bị người sống nhân danh tình thân tùy ý xử lý.
Sau khi két lưu ký khép lại, Cố Trầm Chu đưa cho tôi một phong bì màu xám. Trên mặt phong bì không có logo Cố gia, chỉ có một dòng chữ viết tay đã hơi ngả màu: Giao cho Vãn Ninh khi con bé tự mang được chiếc hộp đầu tiên ra khỏi Tạ trạch. Tôi nhìn nét chữ ấy, ngón tay bỗng tê đi. Tôi chưa từng thấy nhiều chữ của mẹ. Tạ gia giữ ảnh của bà trong khung bạc, giữ trang sức của bà trong két, giữ tên bà trên những câu chuyện trang trọng, nhưng lại để tôi lớn lên với quá ít dấu vết thật sự của bà. Giờ đây, một câu ngắn ngủi trên phong bì còn giống mẹ tôi hơn tất cả lời tưởng niệm trong Tạ trạch.
Tôi không mở ngay. Tôi nhìn Cố Trầm Chu. ‘Đây là cái giá của Cố gia?’ Anh đáp: ‘Không. Đây là phần mẹ cô để lại. Cái giá của Cố gia nằm trong tờ cuối của biên bản.’ Tôi lật đến cuối. Chỉ có một điều khoản bổ sung: trong vòng bốn mươi tám giờ, người giao phải quyết định có kích hoạt thủ tục đối chiếu Lan Uyển Trust 17B hay không. Một khi kích hoạt, Cố Tín Capital có quyền gửi thông báo pháp lý đến Tạ thị, Tạ gia và các bên quản lý tài sản liên quan. Nói cách khác, nếu tôi ký bước tiếp theo, cả Tạ gia sẽ biết tôi không chỉ bảo vệ một chiếc hộp. Tôi đang chính thức hỏi họ đã giấu bao nhiêu thứ của mẹ tôi.
Tôi khép biên bản lại. ‘Anh đang buộc tôi tuyên chiến.’ Cố Trầm Chu nói: ‘Không. Tôi đang nói cho cô biết cửa đã mở thì phía sau không phải phòng nghỉ. Là chiến trường.’ Tôi nhìn phong bì trong tay, nhìn nét chữ của mẹ, rồi nghĩ đến hành lang Tạ trạch, đến câu Tạ Chấn Nam hỏi không có Tạ gia tôi là ai, đến ánh mắt Tạ Kính Hòa khi nói tôi giống mẹ. Đêm nay tôi đã bước ra khỏi cổng, nhưng trận thật sự vẫn chưa bắt đầu. Cố gia không làm từ thiện. Tạ gia càng không tự nguyện trả lại sự thật. Tôi đặt tay lên phong bì, thấp giọng nói: ‘Vậy để tôi xem mẹ đã để lại chiến trường nào cho tôi.’
Cố Trầm Chu không ngăn. Anh chỉ đưa tới một con dao rọc giấy rất mỏng. Khi lưỡi dao chạm vào mép phong bì, điện thoại của nữ luật sư bên cạnh bỗng rung lên. Bà nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhẹ, rồi đưa điện thoại cho Cố Trầm Chu. Anh đọc xong, ánh mắt rơi lại trên tôi. ‘Tạ Kính Hòa vừa liên hệ một thành viên hội đồng quản trị của Cố Tín.’ Tôi ngừng tay. Cố Trầm Chu nói tiếp, giọng thấp hơn vừa rồi: ‘Ông ta hỏi Cố gia muốn bao nhiêu để không nhận chiếc hộp của cô.’
