Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 43 - Chương 43: Bí Mật Của Cô

Chương 43: Bí Mật Của Cô

Tôi không biết cuộc gọi ấy đã im lặng bao lâu.

Điện thoại áp bên tai, màn hình laptop trước mặt vẫn dừng ở hồ sơ của Hạ Vãn. Cái tên Lương Hách bị một giọt nước mắt rơi xuống làm nhòe đi trong ánh sáng phản chiếu, giống như một vết mực chưa kịp khô đã bị người ta dùng tay miết qua. Tôi cúi đầu, cố hít vào thật chậm. Khóc trước mặt một người không đáng sợ bằng việc để người đó nghe thấy mình đang khóc. Âm thanh không có cách nào lấy lại được. Nó đi qua đường dây, rơi vào tai Hạ Trầm Chu, rồi trở thành một bằng chứng khác chứng minh tôi không bình tĩnh như vẻ ngoài.

“Tinh Miên.” Anh lại gọi tôi, giọng rất thấp. “Tôi không hỏi nữa. Cô cứ thở trước đã.”

Một câu “tôi không hỏi nữa” lại khiến cổ họng tôi nghẹn thêm. Người biết giữ khoảng cách đôi khi còn nguy hiểm hơn người liên tục ép sát, bởi vì anh cho tôi một lối ra, còn tôi phải tự thừa nhận mình thật sự muốn bước vào đó hay không. Tôi đưa mu bàn tay lau nước mắt, nhưng càng lau càng thấy buồn cười. Đời trước, tôi từng đứng trước bao nhiêu máy quay, bao nhiêu bài phỏng vấn cắt ghép, bao nhiêu bình luận nguyền rủa, vậy mà cuối cùng nước mắt đầu tiên của đời này lại rơi trong một căn hộ không có ai, trước một người đàn ông đang ở đầu dây bên kia.

“Tôi không sao.” Tôi nói, giọng khàn đến mức chính mình cũng không tin.

Hạ Trầm Chu im lặng một lát. “Người thật sự không sao thường không cần nói câu đó.”

Tôi nhìn bóng mình trên cửa kính. Ánh đèn thành phố chồng lên gương mặt nhợt nhạt của tôi, giống như có một Lạc Tinh Miên khác đang đứng ngoài kia nhìn vào. Cô ấy mặc chiếc váy ướt mưa của đời trước, tóc dính vào má, điện thoại trong tay vẫn sáng. Tôi nhắm mắt lại rất nhanh, ép hình ảnh ấy chìm xuống. “Anh học cách bắt lỗi câu chữ của tôi từ khi nào vậy?”

“Không cần học.” Anh nói. “Cô luôn dùng bình tĩnh để đẩy người khác ra ngoài.”

“Vậy anh nên đứng ở ngoài.”

“Được.” Anh đáp ngay. “Nhưng đứng ở ngoài không có nghĩa là giả vờ không thấy cửa đang cháy.”

Tôi cười rất khẽ, không biết là vì mệt hay vì câu ấy quá giống Hạ Trầm Chu. Anh không nói những lời dễ nghe. Anh chỉ nói những câu khiến người ta không biết phản bác từ đâu. Tôi tắt màn hình hồ sơ, nhưng căn phòng tối đi một nửa lại làm tim tôi trống hơn. Sau vài giây, tôi bật đèn bàn lên. Ánh sáng vàng rơi xuống mép laptop, rơi xuống những tập giấy tôi đã in ra, cũng rơi xuống dòng ghi chú tôi viết từ chiều: Lương Hách không phải điểm kết thúc.

“Hạ Trầm Chu.” Tôi gọi tên anh. “Vừa rồi tôi nói sai một câu.”

“Cô muốn sửa lại?”

“Không.” Tôi nhìn chằm chằm vào đầu bút đang đặt trên bàn. “Tôi chỉ muốn nói, câu đó không phải thứ anh cần truy.”

Đầu dây bên kia yên xuống. Tôi nghe tiếng gió rất nhẹ, có lẽ anh đang đứng gần cửa sổ hoặc hành lang nào đó của Kính Hải. Một lúc sau, anh nói: “Câu cô nói là ‘đời trước, tôi cũng từng đợi.’ Nếu tôi nói mình không nghe rõ, đó mới là giả.”

Ngón tay tôi siết chặt điện thoại. Vết lạnh từ cạnh máy truyền vào lòng bàn tay, khiến tôi tỉnh hơn. “Vậy anh muốn hỏi gì?”

“Muốn hỏi rất nhiều.” Anh thừa nhận thẳng. “Cô biết câu thoại chưa từng công bố của Ánh Tuyết. Cô biết hành lang khách sạn Vân Lam có góc camera bị che. Cô biết Lương Hách sẽ dùng mẫu bài nào trước khi hắn thật sự tung ra. Cô nhìn Cố Nghiên bằng ánh mắt của người đã hận ông ấy rất lâu, nhưng lại chưa từng có lý do ở hiện tại để hận ông ấy đến vậy. Và tối nay, cô nói cô từng đợi.”

Từng câu của anh không cao, không gắt, nhưng rơi xuống rất chính xác. Không phải chất vấn. Càng không phải đe dọa. Đáng sợ nhất là anh không cần bịa ra bất kỳ suy đoán nào, chỉ cần đặt những mảnh tôi để rơi lại cạnh nhau, một hình dạng không thể giải thích đã hiện ra.

Tôi bỗng nhớ lần đầu gặp anh ở hành lang khách sạn Vân Lam. Khi ấy anh hỏi vì sao tôi run. Tôi tưởng đó chỉ là một câu hỏi vô tình. Hóa ra người đàn ông này từ đầu đã có thói quen nhìn vào những khe hở nhỏ nhất. Một kẻ như anh nếu thật sự muốn tìm đáp án, bí mật của tôi sớm muộn cũng sẽ không còn nguyên vẹn.

“Anh đang muốn nói tôi là quái vật à?” Tôi hỏi.

“Không.” Anh đáp rất nhanh. “Tôi đang nói cô đã sống qua thứ gì đó mà người khác không nhìn thấy.”

Trái tim tôi khựng lại.

Sống qua. Hai chữ ấy nhẹ hơn “biết trước”, nhẹ hơn “tương lai”, nhẹ hơn tất cả những cái bẫy có thể kéo tôi vào vùng không thể giải thích. Nhưng chính vì nhẹ như vậy, nó mới khiến tôi khó chịu. Hạ Trầm Chu không ép tôi nhận. Anh chỉ đặt một chiếc ghế trước mặt tôi, rồi để tôi tự quyết định có ngồi xuống hay không.

“Tôi không có nghĩa vụ nói cho anh.” Tôi nói.

“Đúng.”

“Anh cũng không có quyền dùng những chi tiết đó để điều tra tôi thêm.”

“Đúng.”

Tôi cau mày. “Anh chỉ biết nói đúng thôi sao?”

Lần này, anh im lặng lâu hơn một chút. “Vì lần trước tôi đã trả giá cho việc nghĩ mình có quyền biết trước khi cô cho phép.”

Câu ấy khiến những lời sắc bén tôi đã chuẩn bị bỗng mắc lại. Tôi không tha thứ, cũng không vì một câu tự nhận sai mà xóa sạch cảm giác bị xâm phạm. Nhưng tôi không thể phủ nhận Hạ Trầm Chu đang lùi lại. Không phải kiểu lùi để diễn sự rộng lượng. Là kiểu lùi thật sự, để tôi có không gian giữ lấy vết thương và cả bí mật của mình.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài. Khoảng cách nhỏ ấy khiến tôi dễ thở hơn. “Tôi biết nhiều thứ hơn người bình thường. Nhưng những thứ tôi biết không còn hoàn toàn đúng nữa.” Tôi nhìn tập hồ sơ, giọng chậm lại. “Có những chuyện đã lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Có người đáng lẽ không xuất hiện đã xuất hiện. Có người đáng lẽ im lặng lại nói thật. Cho nên anh không cần xem tôi như bản đồ. Tôi không phải bản đồ.”

“Tôi biết.”

“Anh không biết.” Tôi ngắt lời anh. “Nếu anh biết, anh sẽ hiểu cảm giác đáng sợ nhất không phải là biết chuyện gì sẽ xảy ra. Mà là từng bước thay đổi nó rồi phát hiện mình vẫn không chắc có cứu được ai hay không.”

Căn phòng lại yên. Lần này, tôi biết mình đã nói nhiều hơn dự định, nhưng không còn đủ sức thu lại. Có lẽ nước mắt vừa rồi đã làm rạn một đường nhỏ trên bức tường tôi tự xây. Gió bên ngoài đập nhẹ vào kính. Dưới tầng, tiếng xe muộn lướt qua mặt đường còn ẩm sau mưa. Thành phố Minh Hải chưa bao giờ ngủ thật sự; nó chỉ thay một lớp ánh sáng khác để che đi những góc tối.

Hạ Trầm Chu nói: “Vậy đừng cứu ai bằng cách tự nhốt mình lại.”

Tôi cười nhạt. “Anh đang khuyên một người từng bị nhốt bởi dư luận không tự nhốt mình?”

“Tôi đang nhắc chính tôi trước.” Anh đáp. “Hạ Vãn đã từng bị tôi đặt vào một kế hoạch quá kín. Còn cô, tôi không muốn biến cô thành một hồ sơ khác.”

Tôi cúi mắt. Trên màn hình điện thoại, thời lượng cuộc gọi vẫn tiếp tục nhảy từng giây. Những con số nhỏ bé ấy khiến tôi nhớ tới ba mươi hai ngày của Hạ Vãn, năm năm của đời trước, và những khoảng trễ mà không ai chịu gọi là sai cho đến khi người bị hại đã không còn khả năng nghe nữa.

“Anh nghi ngờ đến mức nào?” Tôi hỏi.

“Nghi ngờ cô không chỉ dựa vào trí nhớ tốt.”

“Còn gì nữa?”

“Nghi ngờ cô đã mất nhiều hơn những gì cô kể.”

Tôi im lặng.

Anh không hỏi tôi mất gì. Không hỏi tôi chết chưa. Không hỏi câu “đời trước” nghĩa là gì. Nhưng chính vì anh không hỏi, tôi lại càng cảm thấy nguy hiểm. Một người biết điểm dừng sẽ khiến người ta tự muốn nói tiếp. Tôi ghét điều đó. Tôi càng ghét mình có một khoảnh khắc thật sự muốn nói cho anh biết. Rằng tôi đã từng chết trong một đêm mưa. Rằng tôi đã từng chờ một câu “có thể cô ấy bị oan” đến tận hơi thở cuối cùng. Rằng ở đời trước, cái tên Hạ Trầm Chu đối với tôi từng là một khoảng im lặng lạnh đến tận xương, nhưng đời này, chính khoảng im lặng của anh lại khiến tôi khóc.

Tôi cầm điện thoại lên. “Tôi không thể nói.”

“Ừ.”

“Không phải bây giờ.”

“Ừ.”

“Sau này cũng chưa chắc.”

“Tôi sẽ không dùng sau này để ép hiện tại.”

Một câu rất ngắn, nhưng làm bàn tay tôi hơi run. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Ở một tòa nhà đối diện, có căn phòng vẫn sáng đèn. Rèm không kéo kín, ánh sáng hắt ra thành một ô vuông nhỏ trên nền đêm. Tôi bỗng nghĩ, bí mật của con người cũng giống căn phòng ấy. Người ngoài có thể thấy ánh đèn, có thể đoán bên trong có người thức trắng, nhưng không có nghĩa là họ được quyền đẩy cửa đi vào.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên vì cuộc gọi thứ hai chen vào. Tên Tô Mạn hiện trên màn hình. Tôi liếc qua, trong lòng chợt chìm xuống. Tô Mạn không gọi vào giờ này chỉ để hỏi tôi đã khóc xong chưa.

“Hạ Trầm Chu, Tô Mạn gọi.”

“Nghe đi.” Giọng anh gần như lập tức thay đổi, lạnh hơn một tầng. “Có thể là tin xấu.”

Tôi chuyển cuộc gọi. Giọng Tô Mạn truyền đến rất nhanh, không vòng vo: “Tinh Miên, cô đang ở nhà?”

“Ở nhà.”

“Khóa cửa. Đừng xuống tầng. Đừng trả lời bất kỳ số lạ nào.”

Tôi đứng dậy khỏi ghế. “Xảy ra chuyện gì?”

“Tài khoản Hắc Kính dự phòng vừa được kích hoạt lại. Không dùng tên Lương Hách, nhưng đường dẫn đẩy bài giống hệt mẫu cũ. Bài đầu tiên không đánh cô.” Tô Mạn dừng một nhịp. “Nó đánh Hạ Trầm Chu.”

Màn hình điện thoại trong tay tôi sáng lên liên tiếp. Thông báo từ nhóm làm việc, từ tài khoản phụ theo dõi hot search, từ vài phóng viên từng liên hệ Tô Mạn trước đó cùng lúc nhảy ra. Tôi bấm vào một đường link. Trang tin mở rất chậm, nhưng tiêu đề đã hiện đủ rõ, đen đặc trên nền trắng.

Nhà đầu tư Kính Hải âm thầm điều tra nghệ sĩ nữ, dùng bi kịch em gái để dựng hình tượng người cứu rỗi?

Bên dưới tiêu đề là một bức ảnh mờ. Hạ Trầm Chu đứng dưới mái hiên sau mưa, áo khoác sẫm màu, ánh đèn đường kéo bóng anh dài trên mặt đất. Tôi nhận ra nơi đó. Là dưới khu căn hộ của tôi, đêm anh đứng ngoài mưa nhưng không lên gặp.

Cổ họng tôi lạnh đi. Bài viết không chỉ nói anh can thiệp đoàn phim, mua dữ liệu hot search, điều tra đời tư nghệ sĩ. Nó còn nhắc đến Hạ Vãn bằng giọng điệu thương hại giả tạo, như thể bi kịch của một người đã khuất cũng có thể bị đào lên để chứng minh anh là kẻ bệnh hoạn cần một nạn nhân mới để cứu. Cuối bài, một câu được in đậm, cố tình kéo tôi vào trung tâm vòng xoáy.

Nếu Lạc Tinh Miên thật sự trong sạch, vì sao Hạ Trầm Chu phải theo dõi cô từ trước scandal đầu tiên?

Tôi nhìn câu ấy rất lâu. Vừa rồi, anh hỏi bí mật của tôi bằng sự kiềm chế gần như tàn nhẫn. Còn bây giờ, truyền thông bẩn đã hỏi cùng một chuyện bằng cách bẩn nhất có thể.

Cuộc gọi với Tô Mạn vẫn chưa tắt. Ở một đầu dây khác, Hạ Trầm Chu gửi đến một tin nhắn ngắn.

Đừng trả lời thay tôi. Lần này, tôi tự đứng ra.

Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn tiêu đề đang leo lên hot search với tốc độ không bình thường. Ánh sáng màn hình hắt lên tay tôi, lạnh như nước mưa đời trước.

Và tôi hiểu, bí mật của tôi còn chưa kịp được giấu kỹ, họ đã bắt đầu dùng Hạ Trầm Chu để buộc tôi phải bước ra.