Chương 42 - Chương 42: Không Phải Lời Xin Lỗi
Chương 42: Không Phải Lời Xin Lỗi
Tôi nhìn tin nhắn của Tô Mạn rất lâu.
Đọc đến trang cuối rồi thì gọi cho tôi. Đừng gọi Hạ Trầm Chu trước.
Màn hình điện thoại sáng lạnh trong căn hộ yên tĩnh. Ngoài cửa kính, thành phố sau mưa kéo những vệt đèn xe đứt đoạn trên mặt kính. Trên màn hình laptop, cái tên Lương Hách nằm trong ô “người cung cấp nội dung và điều phối blogger”, rõ đến mức không cần thêm bất kỳ chú thích nào.
Đời trước, tôi từng nghĩ hắn chỉ là một con chó săn được Tinh Diệu thả ra đúng lúc. Nhưng nếu Lương Hách đã xuất hiện trong hồ sơ Hạ Vãn nhiều năm trước, vậy những gì đang xảy ra với tôi không phải một vụ làm ăn nhất thời. Nó là một dây chuyền đã chạy quá lâu, lâu đến mức có người bị nghiền nát rồi, bánh răng vẫn còn quay.
Tôi bấm gọi cho Tô Mạn.
Chuông chỉ vang hai tiếng đã được nối máy. Giọng cô ấy vẫn tỉnh như đang ngồi giữa văn phòng sáng đèn. “Cô đọc hết rồi?”
“Đến trang cuối.” Tôi đáp.
“Thấy tên Lương Hách?”
“Tôi thấy.” Tôi nhìn cái tên trên màn hình. “Vì sao chị bảo tôi đừng gọi Hạ Trầm Chu trước?”
Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây. Với người như Tô Mạn, hai giây im lặng đã đủ dài để xem như một tiếng thở dài. “Vì Hạ Trầm Chu không thích kể phần mình sai. Nếu cô hỏi thẳng, rất có thể anh ấy chỉ nói một câu xin lỗi, rồi dừng ở đó.”
“Tôi không cần lời xin lỗi.”
“Chính vì vậy tôi mới bảo cô gọi cho tôi trước. Cô cần biết lỗi của anh ấy nằm ở đâu, không phải nghe một câu nhận tội cho xong.”
Sau khi chết một lần, tôi rất ghét những câu nhận lỗi quá dễ dàng. Xin lỗi đôi khi không phải cây cầu, mà là một tấm rèm kéo xuống để người nghe không còn quyền đau nữa.
Tô Mạn nói tiếp: “Năm đó, sau khi Hạ Vãn bị bạo lực mạng, Hạ Trầm Chu tìm ra Lương Hách khá sớm. Nhưng khi ấy Lương Hách chưa dùng tên Hắc Kính Giải Trí, dấu vết thanh toán đi qua hai lớp tài khoản trung gian. Hạ Trầm Chu muốn bắt cả dây. Anh ấy tin rằng chỉ cần thêm thời gian, vụ việc sẽ không dừng ở việc một blogger xin lỗi rồi biến mất.”
“Nghe rất đúng.” Tôi nói khẽ.
“Đúng về mặt điều tra.” Tô Mạn đáp. “Nhưng sai với một người đang bị treo trên miệng vực.”
Căn phòng bỗng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng máy tính tản nhiệt rất nhẹ. Tôi nhìn bức ảnh mờ trong hồ sơ, Hạ Trầm Chu đứng giữa hành lang bệnh viện, một tay chắn máy quay, một tay kéo rèm, như thể nếu anh lùi một bước, cả thế giới sẽ tràn vào phòng bệnh phía sau.
“Anh ấy đã chờ bao lâu?” Tôi hỏi.
“Bảy ngày để lấy dòng tiền. Mười ba ngày để xác minh người đặt bài. Ba mươi mốt ngày để chuẩn bị khởi kiện.” Tô Mạn ngừng lại. “Đến ngày thứ ba mươi hai, Hạ Vãn rút khỏi trường, đoàn phim đã xóa tên cô ấy, các bên liên quan đồng loạt nói ‘không tiện bình luận’. Khi hồ sơ đủ để kiện, thứ cần cứu nhất đã không còn ở nguyên chỗ cũ.”
Tôi nhắm mắt lại. Ba mươi hai ngày. Với người ngoài, đó chỉ là một tháng. Với một cô gái bị ném vào giữa hot search, mỗi ngày có thể dài như một năm. Mỗi buổi sáng mở mắt ra là một lần thấy tên mình bị treo lên. Mỗi lần tổ chức nói “đợi thêm” là một cánh cửa đóng thêm một lớp khóa.
Đời trước, tôi cũng đã nghe quá nhiều câu đợi thêm. Đợi công ty xử lý. Đợi dư luận hạ nhiệt. Đợi Kỷ Tu Dương tìm thời điểm thích hợp. Đợi bố tôi tin tôi. Đợi đến cuối cùng, màn hình điện thoại của tôi vẫn sáng những lời nguyền rủa, còn tôi đã không còn sức để chứng minh mình từng là một con người.
“Tô Mạn.” Tôi mở mắt. “Nếu anh ấy từng biết chuyện này, vì sao đến lượt tôi, anh ấy vẫn chọn điều tra sau lưng tôi?”
“Vì con người không phải cứ bị đau một lần thì sẽ lập tức học được cách không làm đau người khác.” Câu trả lời của cô ấy rất lạnh, lạnh đến mức thành thật. “Anh ấy sợ đến muộn, nên muốn đi trước mọi thứ. Anh ấy sợ bỏ sót, nên kiểm tra cả phần cô không cho phép. Anh ấy tưởng đó là sửa lỗi. Nhưng bảo vệ không có sự đồng ý vẫn có thể biến thành xâm phạm.”
Tôi không nói gì. Có lẽ trong một câu chuyện đơn giản hơn, lúc này tôi nên mềm lòng. Nhưng tôi không sống trong một câu chuyện đơn giản. Tôi từng chết vì quá nhiều người dùng lý do của họ để đẩy tôi về phía im lặng. Chỉ có tôi là người phải trả giá.
Tôi hỏi: “Bây giờ tôi có thể gọi cho anh ấy chưa?”
“Có.” Tô Mạn nói. “Nhưng đừng để anh ấy dùng xin lỗi thay cho trả lời.”
Cuộc gọi kết thúc, căn hộ lại rơi vào im lặng. Tôi nhìn danh bạ một lúc rồi bấm vào tên Hạ Trầm Chu. Lúc đầu ngón tay chạm màn hình, tôi mới nhận ra mình đang run. Không phải vì sợ một scandal mới, mà vì một vết thương cũ bị đặt cạnh một vết thương khác.
Hạ Trầm Chu bắt máy rất nhanh. Nhanh đến mức như anh vẫn đang đợi.
“Lạc Tinh Miên.” Anh gọi tên tôi, giọng thấp và khàn hơn thường ngày.
“Tôi đã đọc đến trang cuối.” Tôi nói.
Đầu dây bên kia yên xuống.
Tôi không cho anh thời gian sắp xếp lời mở đầu. “Năm đó, anh biết Lương Hách từ sớm?”
“Biết một phần.” Anh đáp. “Không đủ để kiện hắn, nhưng đủ để biết hắn không sạch.”
“Vậy tại sao không nói ngay? Không kiện được thì cảnh báo dư luận. Không bắt được cả dây thì chặn hắn trước. Ít nhất cũng đủ để nói Hạ Vãn không đáng bị đối xử như thế.”
Tôi nói rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. Những câu hỏi ấy không chỉ dành cho Hạ Vãn. Chúng cũng là những câu tôi từng muốn hỏi cả thế giới đời trước. Khi một người sắp bị nước cuốn đi, vì sao ai cũng đứng trên bờ tính sợi dây nào chắc nhất, mà không ai cúi xuống nắm lấy cổ tay người ấy trước?
Hơi thở của Hạ Trầm Chu rất nhẹ. Một lúc sau, anh nói: “Vì tôi nghĩ nếu chỉ đánh một người, những người phía sau sẽ thay hắn bằng người khác.”
“Anh nghĩ đúng.”
“Nhưng tôi làm sai.”
Câu đó rơi xuống rất thấp, không giống lời biện hộ, cũng không giống tự trừng phạt. Nó giống một vết cắt đã cũ, được anh tự tay mở lại cho tôi xem.
“Hạ Trầm Chu, anh biết điều đáng sợ nhất của chữ đợi là gì không?” Tôi hỏi. “Người đứng bên ngoài luôn nghĩ đợi là một lựa chọn. Đợi thêm một ngày, thêm một chứng cứ, thêm một bước chắc chắn. Nhưng với người đang bị treo lên mạng, đợi là bị bỏ lại. Đợi là tất cả những người có thể nói một câu đều im lặng, rồi sau đó họ đem sự cẩn trọng của họ đến trước mặt mình như một món quà.”
Hạ Trầm Chu không ngắt lời tôi.
Tôi nói tiếp: “Đời trước, tôi cũng từng đợi.”
Sau câu đó, cả hai chúng tôi đều im lặng.
Tôi biết mình đã nói quá ranh giới. Không phải ranh giới giữa tôi và anh, mà là ranh giới giữa hiện tại và bí mật tôi cố giấu. Nhưng có những câu bị nhốt quá lâu, khi thoát ra sẽ không còn biết tự chọn đường an toàn nữa.
Hạ Trầm Chu không hỏi “đời trước là gì”. Anh chỉ hỏi rất khẽ: “Cô đã đợi ai?”
Tôi muốn trả lời rằng tôi đã đợi Kỷ Tu Dương, đợi Nhan Sơ nói thật, đợi Tinh Diệu trả lại đoạn video gốc, đợi bố tôi tin con gái mình. Nhưng những cái tên ấy chồng lên nhau, cuối cùng chỉ còn lại một khoảng trống đen ngòm.
“Tôi đợi một câu rất đơn giản.” Tôi nói. “Có thể cô ấy bị oan.”
Hạ Trầm Chu im lặng rất lâu. Lần này, sự im lặng của anh không làm tôi thấy bị bỏ mặc. Nó giống một người đứng trước căn phòng đầy mảnh kính vỡ, biết mình không có quyền bước vào.
“Lạc Tinh Miên.” Anh nói. “Tôi xin lỗi vì đã điều tra cô mà không có sự đồng ý của cô. Nhưng chuyện đó không thể chỉ dừng ở xin lỗi. Tôi sẽ giao lại toàn bộ phần điều tra liên quan đến cô cho Tô Mạn kiểm soát. Từ giờ, bất kỳ dữ liệu nào liên quan đến lịch trình, quan hệ riêng, hồ sơ cá nhân của cô, nếu không có cô đồng ý, Kính Hải không được chạm vào.”
Tôi nhắm mắt, nghe từng chữ rơi xuống.
“Còn Hạ Vãn?” Tôi hỏi.
Giọng anh khàn đi một chút. “Tôi đến muộn.”
“Đến muộn cũng là sai.” Tôi nói.
“Đúng.” Anh đáp gần như ngay lập tức. “Đến muộn cũng là sai.”
Chỉ sáu chữ ấy thôi, nhưng chúng đập vào tôi mạnh hơn tất cả những lời xin lỗi tôi từng nghe. Không phải vì chúng có thể sửa chữa gì. Sự thật đến muộn không hồi sinh Hạ Vãn. Bằng chứng đến muộn không trả lại năm năm đời trước cho tôi. Nhưng trong rất nhiều năm, tôi chưa từng nghe ai thừa nhận rằng sự chậm trễ của người đứng ngoài cũng có trọng lượng.
Tôi mở mắt ra, nhưng tầm nhìn đã nhòe đi. Tôi tưởng là do ánh đèn ngoài cửa kính quá sáng, do mình đã đọc hồ sơ quá lâu. Nhưng khi một giọt nước rơi xuống mu bàn tay, nóng đến mức khiến tôi giật mình, tôi mới nhận ra mình đang khóc.
Từ ngày mở mắt sống lại, tôi đã khóc chưa?
Hình như chưa. Tôi không dám. Tôi sợ nước mắt khiến mình giống con người cũ: ngu ngốc, yếu đuối, chỉ biết cầu xin. Tôi sợ chỉ cần khóc một lần, những bức tường mình xây trong đời này sẽ sụp xuống, để mọi người nhìn thấy bên trong tôi vẫn là cô gái chết trong đêm mưa ấy.
Đầu dây bên kia, Hạ Trầm Chu như nghe thấy tiếng thở của tôi thay đổi. “Tinh Miên?”
Anh gọi tên tôi không kèm họ. Rất khẽ.
Tôi muốn đáp lại bằng một câu sắc bén nào đó, muốn nói anh đừng tưởng như vậy là tôi tha thứ, muốn nhắc rằng hồ sơ của Hạ Vãn không phải giấy thông hành để anh bước vào đời tôi. Nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi cúi đầu, nước mắt rơi thêm một giọt xuống dòng chữ Lương Hách trên màn hình, làm ánh sáng phản chiếu vỡ thành một đốm nhỏ.
Tôi không nói được gì.
Ngoài cửa sổ, thành phố Minh Hải sau mưa vẫn sáng. Ánh đèn không vì nước mắt của một người mà tắt đi. Ở đầu dây bên kia, Hạ Trầm Chu không dỗ tôi, không bảo tôi đừng khóc, cũng không nhân cơ hội hứa hẹn điều gì. Anh chỉ ở yên trong sự im lặng ấy.
Và tôi, một người đã dùng cả đời này để học cách không rơi nước mắt trước bất kỳ ai, cuối cùng vẫn khóc ngay trước giọng nói của anh.
