Bỏ qua nội dung

Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh

Chương 6: Phòng Dữ Liệu Tầng 39

Chương 6: Phòng Dữ Liệu Tầng 39

Tôi giữ nguyên bàn tay trên phong bì niêm phong thêm ba giây. Ba giây đủ để một người hoảng loạn đứng bật dậy, gọi điện cho Hạ Nhiên, chạy xuống tầng 31 hoặc gõ cửa phòng an ninh đòi xem camera ngay lập tức. Đời trước, tôi đã làm gần như tất cả những việc một người bị vu oan không nên làm: tự đi tìm người giải thích, tự bước vào nơi không có nhân chứng, tự để cảm xúc kéo mình ra khỏi vùng có camera. Đời này, tôi nhìn dòng ACCESS ALERT đỏ trên màn hình, chụp lại toàn bộ khung cảnh có đồng hồ hệ thống, mã cảnh báo, trạng thái phong bì và góc camera hành lang phía sau lưng tôi. Sau đó tôi đẩy ảnh vào ticket compliance vừa mở, ghi chú bằng một câu khô khốc: thẻ vật lý LTA-SPARE-02 hiện vẫn nằm trong phong bì niêm phong tại bàn làm việc tầng 27; xuất hiện xác thực bị từ chối tại PR Archive Corridor tầng 31; yêu cầu bảo toàn log gốc, chưa truy định danh cá nhân.

Kiều San gọi đến sau chưa đầy một phút. Cô không hỏi tôi có sợ không. Người tuân thủ giỏi không mở đầu bằng cảm xúc khi chuỗi chứng cứ đang nóng. “Cậu có chạm vào phong bì sau cảnh báo không?” Tôi nhìn dấu niêm phong dưới ánh đèn bàn. “Có cầm lên kiểm tra bằng mắt, chưa mở.” “Đặt lại đúng vị trí, quay mười giây, khóa ngăn kéo. Tôi sẽ gắn timestamp vào biên bản phụ.” Tôi làm theo. Mỗi động tác đều chậm đến mức gần như lạnh lùng: đặt phong bì xuống, xoay camera điện thoại về phía mã seri, khóa ngăn kéo, đưa chìa khóa vào túi áo trong. Khi đoạn quay được gửi đi, Kiều San mới nói tiếp: “Gate log tầng 31 đã được yêu cầu đóng băng. Tầng 39 cũng có một entry bất thường lúc 00:18, nhưng tôi chưa được quyền xem tên. Cậu không được đi một mình.”

“Tôi sẽ không đi một mình.” Tôi mở hệ thống nội bộ, tạo một yêu cầu Incident Observation với lý do: tài khoản VL-TEMP-479 truy cập bản S2 từ hạ tầng chưa xác định, cần đối chiếu điểm phát sinh phiên trên tầng 39. Ở phần người chứng kiến, tôi thêm Kiều San với tư cách compliance observer từ xa, thêm ca trực an ninh hệ thống với quyền chỉ xác nhận tuyến đường và thời gian, không yêu cầu mở dữ liệu riêng tư. Quy trình này phiền phức, chậm và khiến người ta dễ bỏ cuộc. Nhưng chính vì vậy nó mới sạch. Một bước đi không có log, dù đúng, cũng có thể bị viết lại thành sai. Một bước đi có đủ người chứng kiến, dù bị ai đó ghét đến nghiến răng, vẫn buộc họ phải đối mặt với dấu vết.

00:27. Tôi đứng dậy, cầm laptop công ty, điện thoại, thẻ chính LTA-MAIN-01 và bản in rút gọn của request vừa tạo. Ly cà phê Hạ Nhiên để lại vẫn nằm trên bàn, nắp chưa mở, vệt nước đọng quanh thân ly như một con mắt lạnh. Tôi bỏ nó vào túi niêm phong đồ vật cá nhân dùng cho mẫu chứng cứ nhỏ, không vì nghi ngờ thứ trong ly có vấn đề, mà vì từ giờ bất kỳ thứ gì cô ta đưa tới bàn tôi đều không nên tồn tại ngoài chuỗi ghi nhận. Trước khi rời khu đầu tư, tôi quay lại nhìn camera hành lang. Đời trước, đoạn video dùng để buộc tội tôi bắt đầu từ một khoảng tối: tôi xuất hiện gần phòng dữ liệu tầng 39 vào 00:31, đúng trước khi bản định giá bị gửi ra ngoài. Khi đó tôi đã gào lên rằng mình không đi lên đó. Không ai tin. Lần này, tôi sẽ đi. Tôi sẽ tự bước vào đúng khung hình họ từng dùng để giết tôi, nhưng để lại phía sau một con đường mà họ không thể cắt bằng vài giây timestamp.

Cửa kính khu đầu tư ghi nhận LTA-MAIN-01 rời tầng 27 lúc 00:28:09. Tôi gửi ảnh màn hình cho Kiều San. Cô trả lời: “Đã nhận. Elevator cam đang lưu.” Thang máy mở ra, bên trong chỉ có mùi kim loại và ánh đèn trắng. Tôi bấm tầng 39, đồng thời điện thoại rung lên. Phó Duy gọi. Tên anh ta sáng trên màn hình với sự dịu dàng giả tạo quen thuộc, như một vết bẩn được lau quá nhiều lần vẫn còn mùi. Tôi không nghe máy. Tôi nhắn lại: “Đang xử lý việc dự án. Trao đổi qua văn bản.” Ba giây sau, anh ta gửi: “Em đừng tự làm mọi chuyện căng thêm. Có gì để anh giúp.” Tôi nhìn câu đó, ngón tay dừng trên màn hình một nhịp rồi khóa máy. Đời trước, tôi đã mở cửa cho chữ “giúp” ấy bước vào. Đời này, mọi sự giúp đỡ không có quyền hạn đều là một khả năng phá hoại được gói bằng giấy mềm.

Tầng 39 không giống những tầng văn phòng khác. Không có cây xanh, không có bảng khẩu hiệu, không có tiếng máy pha cà phê sót lại sau giờ làm. Hành lang dẫn đến phòng dữ liệu hẹp và dài, tường phủ vật liệu cách âm màu xám, trên trần là camera vòm đặt cách nhau đều đặn. Đều đặn đến mức người quen hệ thống sẽ biết chính xác đoạn nào camera giao nhau, đoạn nào bị tủ điện che mất một góc. Ca trực an ninh hệ thống tới sau tôi nửa phút, là một người đàn ông trẻ đeo kính, áo khoác đồng phục còn kéo lệch. Anh ta nhìn request trên tay tôi, nhìn mã phê duyệt tạm do compliance đẩy sang, rồi nuốt khan. “Trưởng phòng Lâm, giờ này vào phòng dữ liệu phải có lý do khẩn cấp.” “Lý do nằm trong ticket.” Tôi đưa anh ta xem màn hình. “Anh chỉ cần xác nhận tôi đi vào bằng thẻ chính, ở chế độ quan sát, không thao tác vật lý với máy chủ nếu không có phê duyệt thứ hai.”

Anh ta im lặng quét mã của mình. Tôi quét LTA-MAIN-01. Cửa phòng đệm bật đèn xanh. Tiếng khóa mở vang lên rất nhỏ, nhưng sống lưng tôi lại lạnh đi. Không phải vì sợ nơi này. Vì đời trước, chính cánh cửa này đã xuất hiện trên màn hình họp điều tra, với một hình bóng mặc áo khoác đen bị chụp nghiêng từ phía sau. Cao Tuấn Kha khi ấy nói bằng giọng tiếc nuối rằng camera không biết nói dối. Không, camera không biết nói dối. Người cắt camera mới biết. Tôi bước qua vạch cảm biến, để camera đối diện ghi thẳng mặt mình, rồi đọc rõ vào điện thoại đang quay ở chế độ nội bộ: “00:31:12, Lâm Tĩnh An, LTA-MAIN-01, vào phòng đệm dữ liệu tầng 39 theo Incident Observation HD-S2-006, có ca trực an ninh hệ thống chứng kiến.” Người an ninh nhìn tôi như nhìn một người quá mức bình tĩnh để bình thường. Tôi không giải thích.

Phòng dữ liệu lạnh hơn hành lang. Những dãy tủ máy chủ đứng im sau lớp cửa lưới, đèn xanh nhấp nháy như hàng nghìn con mắt nhỏ. Tôi không vào khu lõi. Tôi dừng ở bàn terminal quan sát bên ngoài, đăng nhập bằng quyền đọc audit của trưởng phòng dự án, không vượt qua quyền hạn ban đầu. Màn hình hiện danh sách phiên truy cập gần nhất vào thư mục Hải Đăng. VL-TEMP-479 nằm ở dòng thứ tư, trạng thái đã đóng, điểm phát sinh phiên: DC-39-MAINT-04. Tôi nhìn mã đó rất lâu. MAINT-04 là terminal bảo trì trong phòng dữ liệu, không phải máy tính văn phòng tầng 39, cũng không phải laptop cá nhân. Nếu một tài khoản mở file từ đây lúc 00:13, thì hoặc có người đã vào khu bảo trì trước đó bằng một tuyến được ghi nhận, hoặc có ai đó dùng quyền hạ tầng để dựng phiên như thể nó phát sinh từ đây. Cả hai khả năng đều không sạch. Cả hai đều vượt xa một người bạn thân muốn mượn thẻ phụ.

Tôi yêu cầu xuất bản ghi phiên dưới dạng chỉ đọc. Hệ thống trả về một chuỗi thông tin ngắn: session token được cấp bởi STRATEGY_EXT_REVIEW, thời hạn mười lăm phút, nguồn phê duyệt cấp nhóm chiến lược, không hiển thị người tạo trên màn hình quyền của tôi. Tôi không cố mở sâu hơn. Vượt quyền lúc này chẳng khác nào tự đưa dao cho người khác. Tôi chỉ bấm tạo snapshot, xuất mã băm tại chỗ, để ca trực an ninh xác nhận anh ta thấy tôi không chỉnh sửa dữ liệu. Kiều San nhắn: “Đã nhận hash. Đừng xem quá phần quyền.” Tôi trả lời: “Biết.” Ngay sau đó, một dòng phụ bật lên trong lịch sử liên kết thiết bị: credential service request, 00:08:44, endpoint DC-39-CRED-SYNC. Ghi chú hệ thống chỉ có bốn chữ: badge alias refresh. Tôi không hiểu toàn bộ ý nghĩa của nó ngay lập tức. Nhưng một bản sao thẻ vừa bị dùng thử ở tầng 31, còn dịch vụ đồng bộ định danh lại phát sinh từ tầng 39 trước đó mười sáu phút. Có những đường dây khi đặt cạnh nhau chưa thành kết luận, nhưng đã đủ để khiến người cầm kéo đứng trong bóng tối mất kiên nhẫn.

“Phần này anh có quyền xác nhận trạng thái không?” Tôi hỏi người an ninh. Anh ta cúi xuống nhìn rồi lắc đầu rất nhanh. “Em chỉ xác nhận có dòng hiển thị, không xác nhận nội dung nghiệp vụ. Muốn xem chi tiết phải có quản trị định danh hoặc pháp chế.” “Vậy ghi đúng như thế.” Tôi đóng màn hình chi tiết, không ép anh ta nói hơn phạm vi. Người bị ép nói sai rất dễ trở thành lỗ hổng cho đối phương công kích. Tôi cần chứng cứ, không cần một nhân chứng bị dồn vào thế sợ hãi. Khi tôi chuẩn bị rời bàn terminal, điện thoại rung thêm lần nữa. Lần này là tin nhắn của Hạ Nhiên: “Tĩnh An, cậu thật sự nghĩ tớ sẽ hại cậu sao?” Tôi nhìn hàng chữ ấy, bỗng nhớ đến khuôn mặt ướt nước mắt của cô ta dưới ánh đèn họp báo đời trước. Khi ấy cô ta cũng hỏi một câu tương tự. Nhưng câu hỏi của cô ta không bao giờ cần câu trả lời. Nó chỉ cần người nghe thấy áy náy.

Tôi không trả lời. Tôi tắt màn hình terminal, yêu cầu ca trực khóa lại phòng đệm và tự mình đứng dưới camera đến khi đèn đỏ trên cửa chuyển sang xanh ổn định. 00:36:20, tôi rời phòng dữ liệu tầng 39. Cửa đóng sau lưng, hành lang dài trước mặt yên lặng đến mức tiếng quạt gió cũng giống một lời cảnh cáo. Tôi gửi cho Kiều San: “Đã ra. Có session từ DC-39-MAINT-04 và credential sync 00:08. Đề nghị cô chỉ bảo toàn, chưa truy người.” Tin nhắn gửi đi, phía sau tôi vang lên một tiếng rất nhỏ. Không phải tiếng cửa phòng dữ liệu. Không phải tiếng thang máy. Là âm thanh đế giày chạm vào sàn ở đoạn hành lang bị tủ điện che mất một nửa góc quay. Tôi dừng lại, nhìn vào mảng kính đen phản chiếu ở cuối tường. Trong đó, sau lưng tôi, có một bóng người lùi vào đúng góc chết giữa hai camera.