Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 5: Bạn Thân Mang Cà Phê Đến
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 5: Bạn Thân Mang Cà Phê Đến
Tôi đặt tay lên nút snapshot đúng lúc dòng log thứ ba sáng lên. VL-TEMP-479 mở HAIDANG_VAL_S2_INTERNAL_0518 trong chế độ temporary read, không nằm trong danh sách phân quyền tôi tạo, cũng không thuộc bất kỳ ticket nào của nhóm đầu tư. Màn hình trắng lạnh hắt vào mắt tôi. Đời trước, vào giờ này, tôi đang hoảng loạn gọi cho Phó Duy, cầu xin anh ta tin rằng tôi chưa từng gửi tài liệu ra ngoài. Đời này, tôi không gọi cho ai để xin một câu tin tưởng. Tôi chỉ bấm lưu snapshot, xuất mã băm hệ thống, đẩy bản ghi vào compliance archive và ghi chú: phát hiện truy cập tạm thời ngoài danh sách phê duyệt, chưa diễn giải chủ quan.
00:13:02, tài khoản lạ vẫn treo trong file S2. Nó không tải xuống, không chỉnh sửa, chỉ đứng yên ở tab thuộc tính mô hình và danh sách quyền phiên bản. Người mở file biết mình đang đi trên mặt kính. Nếu chỉ nhìn log sau này, họ có thể nói đó là kiểm tra chiến lược hợp lệ, là quyền đánh giá mở rộng, là bất kỳ cái tên sạch sẽ nào mà phòng pháp chế có thể viết thành câu. Nhưng quyền hợp lệ không tự nhiên mọc ra sau nửa đêm từ một thiết bị chưa đăng ký ở tầng 39. Tôi gửi cho Kiều San: “VL-TEMP-479. Đã lưu snapshot. Đừng truy người ngay, giữ nguyên chuỗi log.” “Đừng đi tầng 39. Từ giờ mọi thao tác của cậu phải có vị trí chứng minh.”
Tôi nhìn camera nhỏ ở góc trần khu đầu tư. Đèn xanh vẫn sáng. Từ chiều, tôi đã gửi yêu cầu lưu bản sao camera hành lang tầng 27 theo thời gian thực, lý do là trực đêm kiểm soát phiên bản dự án Hải Đăng. Một yêu cầu bình thường, hợp lệ, không đụng đến quyền riêng tư ngoài khu làm việc. Người từng bị một đoạn video cắt ghép giết chết sẽ học cách không đứng ở chỗ không có mắt nhìn. Tôi không rời ghế. Tôi cũng không khóa vội tài khoản VL-TEMP-479. Khi một bàn tay đang lộ khỏi tay áo, điều ngu ngốc nhất là hét lên quá sớm để nó rụt về.
Tiếng thang máy vang lên vào 00:15. Một tiếng “ting” rất nhẹ, nhưng trong tầng văn phòng trống, nó giống như có ai gõ vào xương. Tôi thu nhỏ dashboard, mở lại bảng câu hỏi thẩm định, để màn hình trở về dáng vẻ của một người làm việc muộn vì cuộc họp chiều. Hai phút sau, cửa kính khu đầu tư bị gõ ba tiếng. Hạ Nhiên đứng bên ngoài, tóc buộc thấp, áo khoác màu kem khoác hờ trên vai, tay cầm một túi giấy của quán cà phê dưới sảnh. Cô ta nhìn tôi qua lớp kính, mỉm cười vừa đủ mệt mỏi, vừa đủ thân thiết, như một người bạn không yên tâm nên bất chấp đêm khuya chạy lên.
“Tớ biết cậu chưa ngủ.” Hạ Nhiên đặt hai ly cà phê lên bàn sau khi tôi mở cửa. Giọng cô ta mềm, hơi khàn vì lạnh. “Tầng PR cũng đang trực, tớ đi ngang qua thấy đèn bên này còn sáng nên mang cho cậu một ly. Đừng nhìn tớ như nhìn nhà cung cấp rủi ro vậy chứ.” Tôi liếc túi giấy, trên tem dán ghi rõ 00:11. Quán cà phê dưới sảnh đóng máy thanh toán lúc 23:30, sau đó chỉ nhận đơn nội bộ qua quyền nhân viên trực. Tầng PR có quyền đặt sau giờ. Tầng đầu tư thì không. Một ly cà phê đôi khi không phải quan tâm. Nó là vé đi qua một cánh cửa.
“Cảm ơn.” Tôi không chạm vào ly. “Muộn rồi, cậu còn việc ở PR?” Hạ Nhiên ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn tôi, động tác tự nhiên như đã làm rất nhiều lần. Đời trước, cũng chính dáng vẻ này khiến tôi tin cô ta thật sự đứng về phía mình. Sau đó, trong buổi họp báo, khuôn mặt ướt nước mắt ấy nói với phóng viên rằng cô ta đau lòng nhưng không thể che giấu sự thật. Nước mắt của Hạ Nhiên luôn rơi đúng nơi có ống kính hoặc đúng nơi có người sắp mềm lòng.
“Tớ đang chuẩn bị vài phương án truyền thông dự phòng.” Cô ta nhìn màn hình của tôi rất nhanh rồi dời mắt. “Chiều nay nhà đầu tư hỏi căng như vậy, anh Cao bảo PR phải nắm tinh thần từ sớm. Với lại…” Cô ta dừng một chút, hai tay ôm ly cà phê còn nóng. “Cậu với Phó Duy cãi nhau à?” Tôi mở một dòng ghi chú mới, không ngẩng đầu. “Tại sao hỏi vậy?” Hạ Nhiên thở dài, vẻ mặt khó xử. “Anh ấy nhìn không ổn. Cậu cũng vậy. Hai người yêu nhau lâu như thế, đừng vì áp lực dự án mà làm tổn thương nhau. Phó Duy thật ra rất lo cho cậu.”
Tôi từng cần câu đó đến mức tự lừa mình. Rằng anh ấy lo cho tôi. Rằng cô ấy hiểu tôi. Nhưng sự thật không đứng lên vì một trái tim bị thương. Sự thật cần log, cần dấu nước, cần timestamp, cần một chuỗi chứng cứ không bị cảm xúc làm bẩn. Tôi nói: “Nếu anh ấy lo cho dự án, anh ấy có thể bình luận trực tiếp trong bản review.” Hạ Nhiên khựng lại rất nhẹ, rồi cười buồn. “Cậu nói chuyện bây giờ giống Kiều San quá. Cái gì cũng quy trình, quyền hạn, log. Với bạn bè cũng vậy sao?”
“Nhất là với bạn bè.” Tôi đóng nắp bút. “Vì người lạ không dễ khiến mình ký nhầm.” Không khí giữa chúng tôi mỏng đi. Hạ Nhiên nhìn tôi bằng đôi mắt như bị đâm đau, nhưng tay cô ta lại vô thức đặt gần chiếc khay nhỏ bên phải bàn, nơi tôi thường để thẻ nhân viên, chìa khóa ngăn tủ và thẻ phụ dùng cho khu làm việc sau giờ. Chiếc khay hôm nay gần như trống. Thẻ chính nằm trong túi áo khoác của tôi. Thẻ phụ LTA-SPARE-02 được đặt trong phong bì niêm phong ở ngăn kéo dưới cùng, quyền mở cửa đã bị tạm khóa từ 23:40, chỉ giữ chế độ cảnh báo nếu có thiết bị đọc cố xác thực. Tôi không biết ai sẽ nhắm vào nó. Tôi chỉ biết đời trước, có một dấu vào cửa mang tên tôi xuất hiện ở nơi tôi chưa từng đến.
Hạ Nhiên bỗng đưa tay đẩy ly cà phê về phía tôi. Nắp ly chạm vào cạnh tập tài liệu, nghiêng đi một chút, vài giọt cà phê sẫm màu rơi xuống mặt bàn. “Ôi, xin lỗi!” Cô ta vội đứng dậy, kéo khăn giấy trong túi ra lau. Động tác lau của cô ta rất khéo, không chạm vào laptop, không chạm vào giấy, nhưng hướng tay lại lướt qua mép ngăn kéo. Tôi đặt bàn tay lên đó trước cô ta một nhịp. “Để tôi.” Hạ Nhiên ngẩng lên, đôi mắt đỏ rất nhanh. “Tĩnh An, cậu đang đề phòng tớ đến mức này à?” Tôi rút khăn giấy, lau mặt bàn, giọng vẫn đều: “Tôi đang đề phòng cà phê trên tài liệu mật.”
“Tớ chỉ muốn giúp.” Cô ta cắn môi. “Thẻ PR của tớ sau 0 giờ bị giới hạn khu in. Bên tớ cần lấy một bản mẫu thông cáo trong phòng archive, mà nhân sự trực lại xuống tầng dưới nhận điện thoại. Cậu cho tớ mượn thẻ phụ vài phút được không? Tớ đi rồi trả ngay. Tụi mình trước giờ vẫn vậy mà.” Hai chữ “trước giờ” rơi xuống rất nhẹ, nhưng dưới đó là cả một cái móc. Trước giờ tôi vẫn mở cửa cho cô ta. Trước giờ tôi vẫn đưa điện thoại cho cô ta xem tin nhắn của Phó Duy. Trước giờ tôi vẫn nghĩ bạn thân không cần giấy ủy quyền, người yêu không cần log, cấp trên không cần xác nhận bằng văn bản. Đời trước của tôi chết vì rất nhiều cái “trước giờ” như thế.
“Không được.” Tôi nói. Hạ Nhiên đứng yên. “Cậu sợ tớ lấy thẻ của cậu làm gì sao?” “Sau 0 giờ, không ai dùng thẻ của người khác. Kể cả bạn thân.” Tôi kéo ngăn kéo ra một chút, lấy tập khăn giấy sạch thay vì phong bì niêm phong bên dưới, rồi đóng lại. “Cậu cần vào archive thì gửi request. Có mã yêu cầu, có người phê duyệt, có log. Nếu việc gấp, tôi có thể nhắn Kiều San hướng dẫn quy trình.” Sắc mặt Hạ Nhiên nhợt đi trong khoảnh khắc. Không phải kiểu nhợt vì bị tổn thương. Là kiểu một người vừa nhận ra con đường dễ nhất đã bị đặt biển cấm. Nhưng rất nhanh, cô ta cúi đầu, để tóc che một bên mặt. “Không cần. Tớ không muốn làm phiền thêm. Có lẽ tớ thật sự không nên lên đây.”
Tôi không giữ cô ta lại. Người muốn diễn cảnh bị tổn thương luôn cần một khán giả chạy theo sau. Tôi không chạy nữa. Hạ Nhiên xách túi giấy, nhưng để lại ly cà phê của tôi trên bàn. Trước khi ra khỏi cửa, cô ta quay đầu nhìn tôi, giọng nhỏ như sợ làm vỡ thứ gì giữa chúng tôi. “Tĩnh An, cậu thay đổi rồi.” Tôi nhìn cô ta qua khoảng sáng lạnh của màn hình. “Ừ.” Cô ta chờ thêm một câu giải thích, một câu xin lỗi, hoặc ít nhất một chút mềm lòng. Tôi không cho. Cửa kính đóng lại sau lưng cô ta, phản chiếu dáng cô ta đi về phía thang máy. Bước chân của cô ta vẫn nhẹ, nhưng vai không còn mềm như lúc đến.
00:22, VL-TEMP-479 đóng bản S2. Tổng thời gian mở: chín phút bốn mươi tám giây. Không tải xuống. Không xuất bản in. Có một lần truy vấn thuộc tính dấu nước nhưng bị hệ thống chặn vì quyền temporary read không đủ. Tôi lưu thêm snapshot thứ hai, đính vào cùng ticket, rồi gửi cho Kiều San: “Tài khoản lạ đã đóng. Kiểm tra giúp gate log tầng 39 và khu PR từ 00:10 đến 00:25. Chỉ cần trạng thái, chưa cần tên người.” Kiều San trả lời: “Đã nhận. Cậu đang ở bàn?” Tôi chụp góc màn hình có camera hành lang và đồng hồ hệ thống, gửi lại. Cô nhắn: “Tốt. Đừng uống cà phê.” Tôi nhìn ly cà phê chưa mở. Sau nửa đêm trong Vân Lưu, lòng tốt không nên được uống vào bụng.
Tôi mở bảng kiểm soát thẻ ra. LTA-MAIN-01: không hoạt động từ 18:42, vị trí hiện tại tầng 27, khớp với đầu đọc cửa khu đầu tư. LTA-SPARE-02: trạng thái tạm khóa mở cửa, bật cảnh báo xác thực. Tôi kiểm tra phong bì trong ngăn kéo. Mép niêm phong còn nguyên. Số seri in trên thẻ vẫn nằm yên dưới lớp nhựa mờ. Đúng lúc đó, góc phải màn hình bật lên một cảnh báo đỏ, màu đỏ duy nhất trong cả đêm trắng lạnh.
ACCESS ALERT – LTA-SPARE-02. Thời gian: 00:24:36. Khu vực: PR Archive Corridor, tầng 31. Thiết bị đọc: PR-BADGE-03. Kết quả: denied. Lý do: quyền mở cửa bị tạm khóa. Tôi nhìn phong bì còn nguyên trong tay, rồi nhìn dòng cảnh báo vừa xuất hiện. Thẻ phụ của tôi vẫn nằm trong ngăn kéo. Nhưng ở khu vực PR, có người vừa thử dùng nó.
