Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 39: Anh Điều Tra Tôi?

Chương 39: Anh Điều Tra Tôi?

“Lạc Tinh Miên, cô rốt cuộc đã sống qua chuyện gì?”

Câu hỏi của Hạ Trầm Chu rơi xuống giữa hành lang kỹ thuật, nhẹ đến mức gần như bị tiếng gió ngoài cửa thoát hiểm nuốt mất. Nhưng với tôi, nó giống một bàn tay đẩy thẳng vào vết nứt sâu nhất trong người mình. Tôi đã sống qua chuyện gì? Tôi đã sống qua một căn hộ lạnh ngắt, một màn hình điện thoại sáng trắng giữa đêm mưa, những cái tên từng yêu thương tôi biến thành dao, và một thế giới không cần nghe tôi giải thích. Tôi đã sống qua cái chết của chính mình. Nhưng những lời ấy không thể nói ra. Một khi nói ra, tôi sẽ không còn là Lạc Tinh Miên biết tính toán, biết phản công, biết giữ bằng chứng nữa. Tôi sẽ chỉ là một kẻ điên trong mắt người khác, hoặc tệ hơn, là một bí mật có thể bị dùng để đóng khung cả đời.

Tôi nhìn điện thoại anh đang úp xuống. Tin nhắn nặc danh kia vẫn như còn hiện trên không khí: đừng để cô ấy đọc hồ sơ Tần Uyển một mình; phòng dựng số 4 không phải tai nạn. Người gửi biết mẹ tôi. Người gửi cũng biết Hạ Trầm Chu đang đứng cạnh tôi. Điều đó đáng sợ. Nhưng điều làm cổ họng tôi nghẹn lại không phải người gửi, mà là cách Hạ Trầm Chu vừa ghép câu thoại bản mật với tất cả những lần tôi biết trước một bước. Anh không chỉ nghi ngờ trong khoảnh khắc. Anh đã nghĩ về chuyện này từ lâu.

“Anh điều tra tôi?” Tôi hỏi. Giọng tôi rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. Hạ Trầm Chu không lập tức phủ nhận. Sự im lặng ngắn ngủi ấy đã đủ cho tôi câu trả lời. Trong giới này, một người phủ nhận quá nhanh chưa chắc đáng sợ. Một người im lặng để chọn từ mới đáng sợ, vì anh ta biết chính xác lời nào có thể cứu mình, lời nào sẽ giết niềm tin vừa mới nảy lên.

Anh đặt điện thoại lại vào túi áo, không bước gần thêm một bước. “Tôi không điều tra đời tư của cô.” Tôi bật cười khẽ. “Vậy anh gọi việc kiểm tra tôi bằng tên gì? Thẩm định rủi ro đầu tư? Bảo vệ nhân chứng? Hay là xác nhận xem một diễn viên vừa thắng audition có đủ nguy hiểm để đưa vào hồ sơ của Kính Hải không?” Sắc mặt anh hơi trầm xuống, nhưng giọng vẫn thấp và đều: “Tôi kiểm tra những sự kiện quanh cô. Khách sạn Vân Lam, lịch trình Tinh Diệu sắp cho cô, các tài khoản bẩn nhận đơn trước khi hot search nổ, người từng tiếp xúc với Bùi An Dã. Sau lần cô nói đúng tên file camera, tôi cần biết có ai đang dùng cô làm mồi không.”

Tôi đứng yên. Mỗi chữ anh nói đều có vẻ hợp lý. Cũng chính vì hợp lý nên càng khiến tôi lạnh. Đời trước, mọi người cũng từng dùng lý do hợp lý để quyết định thay tôi. Công ty bảo tôi xin lỗi vì bảo vệ dự án. Kỷ Tu Dương im lặng vì bảo vệ hình tượng. Cha tôi bảo tôi cúi đầu vì bảo vệ gia đình. Không ai nói họ muốn giết tôi. Họ chỉ nói họ đang cân nhắc điều tốt nhất cho tất cả.

“Tôi là người trong cuộc.” Tôi nói. “Những thứ quanh tôi không thể bị tách khỏi tôi như một bảng rủi ro.” Hạ Trầm Chu nhìn tôi, ánh đèn trắng hắt qua vai anh làm đáy mắt càng tối. “Tôi biết.” “Không, anh không biết.” Tôi ngắt lời. “Nếu anh biết, anh đã hỏi trước khi cho người lục lại lịch trình của tôi.” Anh im lặng. Lần này, sự im lặng không còn giống phòng thủ. Nó giống một vết cắt anh tự nhận mà chưa kịp tìm cách băng lại.

Cửa kính ở đầu hành lang vang lên hai tiếng gõ gấp. Bảo Lâm ló mặt vào, nhưng thấy bầu không khí giữa chúng tôi, cô ấy khựng lại ngay. “Tinh Miên, thông cáo của đoàn phim ra rồi. Họ xác nhận vai Tần Tang thuộc về em, nhưng bên ngoài có người chụp được ảnh Cố đạo diễn giao phong bì. Lâm Tĩnh đang nói vòng vo rằng buổi audition hôm nay ‘không thật sự công bằng’. Mấy tài khoản nhỏ bắt đầu gắn cụm ‘bản mật’ với tên em.” Cô ấy nuốt xuống, nhìn Hạ Trầm Chu một cái rồi mới nói tiếp: “Tô luật sư bảo phải rời khỏi đây trước khi phóng viên chặn ở sảnh chính.”

Tôi gật đầu, nhưng chưa quay đi. Tin đồn về bản mật đến nhanh hơn tôi tưởng. Có nghĩa là người muốn bẻ chiến thắng của tôi thành gian lận đã chuẩn bị sẵn dây. Cũng có nghĩa là mọi cảm xúc cá nhân lúc này đều xa xỉ. Tôi lẽ ra nên hỏi Hạ Trầm Chu về tin nhắn nặc danh, về phòng dựng số 4, về Vân Đỉnh, về việc tại sao một người chưa lưu tên lại biết anh đang giữ tôi ở hành lang này. Nhưng câu “anh điều tra tôi” đã đứng chắn trước tất cả. Nó giống một cánh cửa rơi xuống giữa chúng tôi, không lớn tiếng, không đổ máu, nhưng khóa lại rất lạnh.

Hạ Trầm Chu mở khóa điện thoại, xoay màn hình về phía tôi. “Tôi có thể để cô xem toàn bộ.” Trên màn hình là một thư mục tài liệu, tiêu đề tiếng Anh ngắn gọn: LTM Risk Timeline. Bên dưới có các mốc thời gian được đánh dấu bằng màu xám: Vân Lam 21:40, Tinh Diệu họp khẩn, hợp đồng hình tượng của Kỷ Tu Dương, Bùi An Dã – tên file camera, Ánh Tuyết – bản kết cục mật. Cuối danh sách còn có một dòng chưa mở, khiến máu trong người tôi như đông lại: lịch trình dự kiến nếu Lạc Tinh Miên không phản công. Những con chữ ấy không hề nhắc đến đời trước, nhưng tôi vẫn nhìn thấy bóng ma của đời trước đứng sau từng dấu hai chấm.

Tôi lùi nửa bước. Hạ Trầm Chu lập tức tắt màn hình, như thể chỉ khi ấy anh mới nhận ra thứ mình đưa ra không phải sự minh bạch, mà là một nhát dao khác. “Tinh Miên.” Anh gọi rất khẽ. Tôi nhìn anh. “Anh xem tôi như một vụ án.” “Không.” “Vậy anh xem tôi như gì?” Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, tôi đã hối hận. Vì tôi không thật sự muốn nghe đáp án. Nếu anh nói là đồng minh, tôi sẽ nhớ đến tất cả những đồng minh từng bỏ tôi lại đúng lúc khó nhất. Nếu anh nói là người cần bảo vệ, tôi sẽ càng không chịu nổi. Người ta chỉ bảo vệ thứ họ nghĩ có thể vỡ. Còn tôi đã vỡ một lần rồi. Tôi không muốn bị ai cầm mảnh vỡ của mình lên rồi nói rằng anh ta biết cách ghép lại.

Hạ Trầm Chu không trả lời ngay. Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên, phá tan khoảng lặng. Là Tô Mạn. Tôi bắt máy, nghe giọng chị lạnh và nhanh: “Xuống bãi xe B2 bằng thang nhân viên. Không qua sảnh. Phong bì của Tần Uyển tôi giữ trong túi chứng cứ, đã niêm phong tạm thời. Mọi câu hỏi về audition để đoàn phim trả lời. Em không được nói thêm một chữ về bản mật.” Tôi đáp một tiếng “vâng”, rồi cúp máy. Khi ngẩng lên, Hạ Trầm Chu vẫn đứng đó, như người đang học cách không giữ một cánh cửa đang đóng lại.

“Tôi có xe ở cửa phụ.” Anh nói. “Không cần.” “Bên ngoài có phóng viên.” “Tôi có luật sư.” “Tin nhắn vừa rồi không đơn giản.” “Tôi biết.” Tôi siết chặt điện thoại. “Nhưng hồ sơ mẹ tôi, buổi audition của tôi, đường về của tôi, đều không cần anh quyết định.” Ánh mắt Hạ Trầm Chu trầm xuống. Trong vài giây, tôi tưởng anh sẽ nói gì đó cứng rắn hơn, giống những người quen dùng quyền lực để khiến mọi chuyện đi theo hướng mình cho là đúng. Nhưng anh chỉ hạ giọng: “Tôi không muốn quyết định thay cô.” Tôi cười nhạt, không còn đủ sức sắc bén. “Nhưng anh đã làm rồi.”

Bảo Lâm đứng ngoài cửa kính, lo đến mức hai tay xoắn chặt vào nhau. Tôi bước qua Hạ Trầm Chu. Khi đi ngang anh, tôi nghe anh nói: “Tôi sai ở điểm không hỏi cô trước.” Tôi khựng lại. Lời nhận sai ấy đến quá nhanh, quá thẳng, khiến phần yếu mềm nhất trong tôi suýt quay đầu. Đời trước, tôi đã chờ rất nhiều người nói với tôi một câu như vậy. Không ai nói. Đời này, khi một người thật sự nói, tôi lại không biết nên tin hay nên chạy xa hơn. Tôi quay mặt nhìn anh, dùng chút bình tĩnh cuối cùng để giữ giọng mình không run: “Hạ Trầm Chu, tôi không phải án lệ của anh. Cũng không phải lỗi cũ để anh sửa.”

Anh nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng, anh chỉ nói: “Tôi hiểu.” Nhưng tôi biết anh chưa hiểu hết. Không ai có thể hiểu hết một người đã chết rồi sống lại nếu người đó không tự mở miệng. Mà tôi không thể mở miệng. Ít nhất là bây giờ.

Chúng tôi xuống bãi xe bằng thang nhân viên. Đèn trong thang máy lạnh và hẹp, phản chiếu gương mặt tôi trên vách kim loại thành một người xa lạ. Bảo Lâm muốn hỏi, nhưng thấy tôi nhắm mắt, cô ấy lại im. Điện thoại liên tục rung. Thông cáo của Ánh Tuyết đã lên top thảo luận chuyên ngành. Một nửa khen đoàn phim dám chọn người có diễn xuất thật, một nửa nghi ngờ vì sao Cố Nghiên lại giao phong bì riêng sau audition. Tên tôi và cụm “bản mật” bị đặt cạnh nhau, bẩn thỉu và quen thuộc. Dư luận luôn biết cách lấy một chiến thắng vừa được dựng lên để tìm khe nứt đầu tiên.

Tô Mạn chờ ở xe, túi chứng cứ đặt sát bên người. Chị nhìn sắc mặt tôi, không hỏi Hạ Trầm Chu đã nói gì. Một luật sư giỏi luôn biết có những lời khai chỉ nên lấy khi thân chủ còn đủ sức ký tên dưới nó. Tôi ngồi vào ghế sau. Trước khi cửa xe đóng lại, điện thoại của tôi sáng lên. Hạ Trầm Chu gửi một tin nhắn: Tôi sẽ không liên lạc trực tiếp nếu cô không muốn. Mọi tài liệu liên quan đến cô sẽ chuyển qua luật sư Tô để cô tự quyết định có xem hay không.

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rất lạ. Anh vẫn đang nhường quyền quyết định lại cho tôi, nhưng vết thương không vì một động tác đúng mà lập tức khép miệng. Tôi mở khung trả lời, gõ từng chữ: Từ bây giờ, mọi việc liên hệ qua luật sư Tô. Sau đó tôi đặt số của anh vào chế độ không nhận cuộc gọi. Không chặn. Không xóa. Chỉ là dựng một bức tường đủ cao để tôi có thể thở.

Xe rời khỏi bãi B2. Ngoài cửa kính, trời Minh Hải bắt đầu mưa. Ánh đèn phim trường lùi dần phía sau, nhòe thành những vệt trắng dài trên mặt kính. Tôi không quay đầu, nhưng trong khoảnh khắc xe rẽ khỏi cổng phụ, tôi vẫn nhìn thấy qua gương chiếu hậu một bóng người đứng dưới mái hiên rất hẹp. Hạ Trầm Chu không đuổi theo, cũng không gọi lại. Anh chỉ đứng đó, giữa tiếng mưa vừa rơi xuống và ánh sáng chưa tắt hẳn của đoàn phim, giống một người cuối cùng cũng hiểu rằng có những cánh cửa không thể mở bằng cách đứng canh bên ngoài. Tôi úp điện thoại xuống lòng bàn tay, nghe tiếng rung cuối cùng tắt hẳn trong bóng tối.