Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 31: Người ký thay

Chương 31: Người ký thay

Câu nói của Chu Dục Thành rơi xuống bàn họp như một con dấu lạnh. Trong phòng, vài thành viên hội đồng vốn đang lật tài liệu đồng loạt ngẩng đầu. Tịch Nhiên đứng ở đầu bàn, tay đặt trên tập hồ sơ đã niêm phong, cảm giác nhói lên từ đầu ngón tay truyền thẳng vào ngực. Ba năm trước, cũng bằng một câu tương tự, người ta đã biến chữ ký của Tạ Cảnh Hành thành bản án cuối cùng của cô. Hôm nay, Chu Dục Thành chỉ đổi chiến trường từ phòng nhân sự sang phòng họp hội đồng, đổi tiếng gõ búa thành ánh mắt của những người vẫn quen tính toán thiệt hơn trên danh dự của người khác.

Tạ Cảnh Hành không nhìn Chu Dục Thành. Anh kéo ghế bên cạnh Tịch Nhiên, nhưng không ngồi xuống ngay. “Nếu hôm nay hội đồng muốn hỏi trách nhiệm chữ ký năm đó, tôi sẽ trả lời.” Giọng anh thấp, không lớn, lại khiến căn phòng vốn đầy tiếng giấy lật im hẳn. “Nhưng trước khi trả lời, tôi yêu cầu cuộc họp này ghi âm, ghi hình đầy đủ. Mọi tài liệu được đưa ra phải lập danh mục tiếp nhận. Không ai được dùng một đoạn âm thanh chưa xác minh để thay thế quy trình điều tra.”

Một ủy viên lớn tuổi ngồi phía cuối bàn cau mày. “Tạ tổng, cậu đang bị chất vấn, không phải đang chủ trì kiểm toán.” Tịch Nhiên hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng về phía ông ta. “Chính vì Tạ tổng đang bị chất vấn, nên quy trình càng phải sạch. Ba năm trước, một quyết định xử lý nhân sự đã được đẩy qua quá nhanh. Nếu hôm nay hội đồng định tái hiện điều đó, ít nhất xin hãy để camera ghi lại toàn bộ.”

Câu đáp của cô không cao giọng, nhưng từng chữ đều có cạnh. Người ủy viên kia im lặng vài giây rồi ra hiệu cho thư ký bật thiết bị ghi hình trung tâm. Chu Dục Thành vẫn giữ vẻ ôn hòa quen thuộc. Ông ta chậm rãi đặt một chiếc USB lên bàn. “Tôi không phản đối ghi hình. Tôi chỉ muốn mọi người nhìn thẳng vào sự thật. Năm đó, quyết định sa thải Lâm Tịch Nhiên có chữ ký cuối cùng của Tạ tổng. Nếu chữ ký ấy sai, trách nhiệm trước hết thuộc về người ký.”

“Không ai nói người ký không có trách nhiệm.” Tịch Nhiên mở tập tài liệu thứ nhất. Bên trong không phải bản báo cáo của cha cô, cũng không phải nội dung ghi âm, mà là biên bản tiếp nhận chứng cứ vừa lập ở phòng lưu chứng tạm thời: mã băm, thời điểm niêm phong, danh sách người chứng kiến. Cô đẩy bản sao cho thư ký hội đồng. “Nhưng trách nhiệm của người ký không đồng nghĩa với việc bỏ qua người chuẩn bị hồ sơ, người rút phụ lục, người sửa phạm vi điều tra và người phát tán bản ghi đã thiếu đoạn.”

Chu Dục Thành cười nhạt. “Cô Lâm, cô muốn kéo mọi thứ đi xa để né câu hỏi chính sao?” “Không.” Tịch Nhiên nói. “Tôi đang kéo nó về đúng vị trí.” Cô quay sang thư ký. “Xin mở màn hình đối chiếu. Tệp âm thanh ông Chu đưa cho hội đồng và tệp âm thanh nặc danh gửi cho truyền thông cần được ghi nhận là cùng nguồn hay khác nguồn trước khi sử dụng.”

Thư ký hội đồng nhìn về phía chủ tọa. Sau một cái gật đầu miễn cưỡng, hai tệp âm thanh được nạp vào máy cách ly đặt sẵn trong phòng họp. Dải sóng hiện lên trên màn hình lớn. Tịch Nhiên không yêu cầu phát toàn bộ nội dung. Cô chỉ chỉ vào điểm gãy giữa đoạn Tạ Cảnh Hành hỏi “Báo cáo compliance đâu?” và câu trả lời của Chu Dục Thành về việc “báo cáo không đủ cơ sở”. “Ở đây thiếu khoảng bốn mươi giây. Mạc Khải đã xác nhận trong phòng lưu chứng rằng đoạn thiếu liên quan đến phụ lục khoản vay. Tôi không dùng ký ức của anh ta làm kết luận. Tôi chỉ yêu cầu hội đồng ghi nhận một sự thật kỹ thuật: tệp đang được dùng để buộc tội Tạ tổng không nguyên vẹn.”

Ánh mắt trong phòng bắt đầu thay đổi. Một số người nhìn Chu Dục Thành, một số người nhìn Tạ Cảnh Hành, phần còn lại nhìn cô như nhìn một biến số chưa kịp đưa vào bảng tính rủi ro. Chu Dục Thành ngả lưng ra ghế. “Một đoạn nhiễu không chứng minh được tôi thao túng hồ sơ.” “Đúng.” Tịch Nhiên gật đầu rất nhanh. “Vì vậy tôi không nói nó chứng minh ông thao túng. Tôi nói nó chứng minh hội đồng không thể dùng bản ghi này làm nền để đình chỉ tôi khỏi nhóm điều tra.”

Mạc Khải đứng phía sau cô nửa bước. Từ lúc bước vào phòng họp, sắc mặt anh ta chưa từng thật sự trở lại bình thường. Tịch Nhiên không quay đầu, chỉ đặt tập tài liệu thứ hai lên bàn. “Nhật ký xử lý phụ lục.” Cô nói ngắn gọn. “Dòng cảnh báo ban đầu của ông Nguyễn Văn Tâm về khoản vay liên quan công ty vỏ bọc đã bị hạ cấp thành rủi ro không liên quan trực tiếp đến sự cố rò rỉ dữ liệu. Người duyệt cuối trong lệnh hạ cấp thuộc nhóm đầu tư chiến lược.”

“Cô có thể nói thẳng tên tôi.” Chu Dục Thành chậm rãi đáp. “Nhưng nhật ký phê duyệt không phải chữ ký xử lý Lâm Tịch Nhiên. Cô đang trộn hai việc khác nhau.” “Không.” Tịch Nhiên nhìn ông ta. “Tôi đang tách chúng ra. Việc thứ nhất: ai ký quyết định xử lý tôi. Việc thứ hai: ai làm cho người ký chỉ nhìn thấy một bộ hồ sơ đã bị cắt bớt. Ba năm trước, hai việc đó bị cố tình gộp lại để tôi không có đường biện hộ. Hôm nay ông lại muốn gộp chúng để Tạ tổng gánh thay toàn bộ phần người khác đã chuẩn bị.”

Hai chữ gánh thay khiến không khí nặng xuống. Tạ Cảnh Hành cuối cùng ngồi xuống, bàn tay đặt trên mép ghế, các khớp ngón tay hơi trắng. Tịch Nhiên biết anh nghe thấy. Cô cũng biết câu ấy không làm anh nhẹ tội. Người ký vẫn là người ký. Nhưng nếu một hệ thống có thể dùng một chữ ký để chôn vùi cô, thì hệ thống ấy cũng có thể dùng cùng chữ ký để che những bàn tay đặt hồ sơ lên bàn trước đó.

Chủ tọa hội đồng gõ nhẹ lên mặt bàn. “Mạc Khải, anh là trưởng bộ phận pháp chế kiêm compliance thời điểm đó. Anh xác nhận thế nào?” Mọi ánh mắt chuyển sang Mạc Khải. Sống lưng anh ta cứng lại. Trong khoảnh khắc rất ngắn, Tịch Nhiên thấy lại người đàn ông đã im lặng ba năm, ôm bản báo cáo gốc như ôm một vết thương không dám mở. Anh ta có thể đưa tài liệu trong phòng lưu chứng, có thể nói với cô trong căn phòng kín, nhưng đứng trước hội đồng và ghi hình chính thức là một ranh giới khác. Một khi bước qua, anh ta không còn đường quay về vùng trung lập nữa.

Mạc Khải nuốt khan. “Tôi xác nhận nhật ký phụ lục là bản trích từ máy chủ pháp chế năm đó. Tôi cũng xác nhận trước cuộc họp quyết định xử lý Lâm Tịch Nhiên, phòng pháp chế từng nhận một bản tóm tắt đã loại phụ lục khoản vay.” Chu Dục Thành lập tức cắt lời: “Anh xác nhận bằng ký ức hay bằng chứng?” Mạc Khải nhìn ông ta, đôi mắt vốn luôn né tránh lần đầu tiên không hạ xuống. “Bằng nhật ký nhận thư, mã văn bản và danh sách phiên bản. Nội dung thư đã bị xóa, nhưng tiêu đề còn: ‘Thống nhất phạm vi điều tra theo chỉ đạo của phó tổng Chu.’”

Trong phòng có tiếng hít vào rất khẽ. Chu Dục Thành không đổi sắc mặt, nhưng ngón tay đặt cạnh ly nước chậm lại. Một ủy viên khác hỏi: “Bản tóm tắt đó có được gửi cho Tạ tổng trước khi ký không?” “Có.” Mạc Khải đáp. “Nhưng đó không phải bản đầy đủ. Phụ lục khoản vay, cảnh báo của ông Nguyễn Văn Tâm và ghi chú về công ty vỏ bọc đều không còn trong bản trình ký.”

Tạ Cảnh Hành ngẩng mắt. “Tôi đã ký trên bản trình đó.” Căn phòng im xuống. Anh không nói mình bị lừa, cũng không nói mình vô tội. “Ba năm trước, tôi không yêu cầu đối chiếu với bản compliance gốc, không gọi người lập cảnh báo đến giải trình, không cho Lâm Tịch Nhiên cơ hội đối chất trực tiếp. Đó là sai lầm quy trình của tôi.”

Tịch Nhiên nhìn sườn mặt anh. Có một phần rất nhỏ trong cô đau đến mức muốn quay đi. Cô từng chờ anh nói câu này trong tuyệt vọng, trong những đêm cha cô tỉnh giữa cơn sốt, trong những buổi phỏng vấn bị hủy ngay sau khi nhà tuyển dụng nhìn thấy tên cô trên mạng. Nhưng khi câu ấy thật sự vang lên, cô mới hiểu lời thừa nhận đến muộn không thể chữa lành ngay lập tức. Nó chỉ là một viên gạch đầu tiên được đặt xuống trên đống đổ nát.

Chu Dục Thành chậm rãi vỗ tay hai cái, âm thanh khô và lạnh. “Rất cảm động. Tạ tổng nhận sai, Mạc trưởng phòng tự cứu mình, cô Lâm thì thành người duy nhất sạch sẽ. Nhưng hội đồng cần bảo vệ Hằng Viễn, không phải diễn một vở minh oan. Nếu Tạ tổng thừa nhận quy trình năm đó sai, thị trường sẽ hiểu thế nào về mọi quyết định do anh ký trong ba năm qua?” Ông ta nhìn quanh một vòng, giọng ôn hòa trở lại. “Cách ít tổn hại nhất là đình chỉ tư cách cố vấn của cô Lâm, tạm dừng điều tra nội bộ do cô dẫn dắt, chuyển toàn bộ tài liệu cho một tổ độc lập do hội đồng chỉ định. Tạ tổng ký nhận trách nhiệm điều hành, đổi lại hội đồng có thể giữ anh ở vị trí hiện tại để ổn định giá cổ phiếu.”

Lời đề nghị ấy rốt cuộc lộ ra hình dạng thật. Không phải truy cứu trách nhiệm. Không phải minh bạch điều tra. Mà là một cuộc trao đổi: ghế của Tạ Cảnh Hành đổi bằng việc loại Tịch Nhiên khỏi bàn cờ. Ba năm trước, họ dùng chữ ký của anh để đóng nắp lên sự nghiệp cô. Ba năm sau, họ lại đặt trước mặt anh một cây bút khác, yêu cầu anh ký lần thứ hai để sự thật được chuyển vào một căn phòng không có cô.

Thư ký hội đồng nhận được tin nhắn, cúi đầu in một bản nghị quyết tạm thời rồi đặt lên bàn chủ tọa. Tịch Nhiên liếc thấy tiêu đề trên trang đầu: ‘Phương án xử lý rủi ro truyền thông và tư cách cố vấn điều tra’. Bên dưới, dòng người ký xác nhận đã được điền sẵn: Tạ Cảnh Hành. Dòng bị đình chỉ tư cách cố vấn cũng đã được điền sẵn: Lâm Tịch Nhiên. Ngay cả trước khi cuộc họp bắt đầu, kết quả mà họ muốn đã nằm trên giấy.

Cô bỗng bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì mọi thứ quen thuộc đến tàn nhẫn. “Hóa ra ba năm qua, Hằng Viễn không đổi quy trình. Chỉ đổi máy in nhanh hơn.” Vài người biến sắc. Tạ Cảnh Hành nhìn bản nghị quyết, sau đó nhìn cây bút được chủ tọa đẩy về phía mình. Trong mắt anh không còn sự do dự của người muốn giữ lại một chiếc ghế. Chỉ còn một thứ nặng hơn cả hối hận.

Chu Dục Thành nghiêng người về phía trước. “Tạ tổng, ký đi. Đây là cách duy nhất để Hằng Viễn qua đêm nay.” Tịch Nhiên đứng rất yên. Cô không yêu cầu anh ký, cũng không cầu anh đừng ký. Ba năm trước, cô không có mặt trong căn phòng quyết định số phận mình. Lần này, cô ở ngay đây, nhìn tận mắt cây bút được đặt vào tay người từng ký thay cho cả một hệ thống. Và cô biết chương tiếp theo của sự thật sẽ bắt đầu từ việc Tạ Cảnh Hành có đặt bút xuống hay không.