Chương 30: Kẻ đứng sau bản cáo bạch
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 30: Kẻ đứng sau bản cáo bạch
Thông báo trên màn hình điện thoại của Tạ Cảnh Hành khiến tầng hầm B2 im xuống. Mạc Khải nhìn thấy tên tệp ghi âm, sắc mặt vốn đã xám lại càng trắng hơn. Tịch Nhiên đặt lại bản báo cáo của cha vào túi hồ sơ, miết mép băng niêm phong bằng ngón tay lạnh cứng. “Trước mười bốn giờ, chúng ta có chưa đầy ba tiếng. Nếu Chu Dục Thành đã chọn kéo Tạ tổng xuống cùng, tệp ghi âm đó nhất định không chỉ gửi cho anh.”
“Cô muốn nghe ngay ở đây?” Tạ Cảnh Hành hỏi. “Không. Ở đây chỉ phù hợp để ghi nhận bàn giao tài liệu. Tôi không muốn lát nữa có người nói chúng ta tự ý chỉnh sửa trước khi lập biên bản.” Câu trả lời ấy bình tĩnh đến mức gần như vô tình, nhưng Mạc Khải lại cúi đầu rất khẽ. Sau khi nhìn thấy chữ ký Nguyễn Văn Tâm, cô vẫn đặt quy trình lên trước cơn đau. Chính điều đó khiến những kẻ quen dùng cảm xúc của nạn nhân làm vũ khí khó đoán được bước tiếp theo của cô.
Phòng lưu chứng tạm thời ở tầng mười hai vốn là phòng họp nhỏ được chuyển thành không gian cách ly dữ liệu. Máy ghi hình cố định đang bật, trên bàn có máy tính không kết nối mạng ngoài, ổ đọc niêm phong và mẫu biên bản tiếp nhận. Tịch Nhiên đặt túi hồ sơ lên giữa bàn, yêu cầu Mạc Khải đọc lại tình trạng tài liệu trước ống kính: thời điểm lập mã băm, nơi cất bản sao, đường đi từ két chứng cứ đến tầng hầm, người giao, người nhận và người chứng kiến. Khi anh ta đọc đến chữ ký Nguyễn Văn Tâm, Tịch Nhiên chỉ nhìn xuống một nhịp rồi ký xác nhận.
Tạ Cảnh Hành mở tệp ghi âm trên máy cách ly. Âm thanh rè nhẹ vang ra từ loa ngoài, tiếng giấy lật và tiếng ghế kéo lẫn trong không khí căng của một cuộc họp cũ. Giọng Tạ Cảnh Hành ba năm trước vang lên trước: “Kết luận điều tra nội bộ là gì?” Sau đó là giọng Chu Dục Thành, ôn hòa như mọi lần xuất hiện trước hội đồng: “Log truy cập, lịch sử tải xuống và email nội bộ đều chỉ về Lâm Tịch Nhiên. Nếu hôm nay không xử lý dứt điểm, Vân Hải sẽ kiện chúng ta vì che giấu người gây rò rỉ.”
Ngón tay Tịch Nhiên bất giác co lại. Cô đã tưởng mình quen với việc nghe tên mình bị đặt cạnh hai chữ rò rỉ, nhưng khi giọng nói ấy vang lên từ quá khứ, cổ họng cô vẫn như bị bóp chặt. Trong bản ghi, Tạ Cảnh Hành hỏi tiếp: “Báo cáo compliance đâu?” Một đoạn nhiễu rất ngắn xuất hiện, sau đó âm thanh nhảy sang câu khác của Chu Dục Thành: “Báo cáo đó không đủ cơ sở, đưa vào chỉ khiến hội đồng mất thời gian. Việc trước mắt là chặn thiệt hại.”
“Dừng lại.” Mạc Khải đột ngột lên tiếng. Tạ Cảnh Hành bấm tạm dừng. Mạc Khải nhìn vạch thời lượng. “Đoạn này bị thiếu.” Tịch Nhiên kéo giấy trắng đến trước mặt, ghi mốc thời gian. “Thiếu bao lâu?” “Khoảng bốn mươi giây. Tôi nhớ vì hôm đó Tạ tổng hỏi thêm: báo cáo compliance có phụ lục khoản vay hay không. Chu Dục Thành trả lời phụ lục đã được phòng đầu tư chiến lược xác minh là rủi ro độc lập, không liên quan đến bản cáo bạch. Sau câu đó, ông ta mới nói báo cáo không đủ cơ sở.”
Không khí trong phòng lạnh đi. Một bản ghi được tung ra để chứng minh Tạ Cảnh Hành ký án năm xưa, nhưng lại thiếu đúng đoạn anh từng hỏi về báo cáo compliance. Nếu đoạn thiếu được giữ lại, câu chuyện sẽ không còn là “Tạ Cảnh Hành bỏ qua chứng cứ”, mà là “có người trả lời sai để khiến anh ký trên một bộ hồ sơ đã bị rút ruột”. Hai sự thật khác nhau, nhưng không sự thật nào đủ để xóa cái tên của anh khỏi quyết định cuối cùng. Tịch Nhiên hiểu điều đó. Tạ Cảnh Hành cũng hiểu.
Anh đặt tay lên mép bàn, giọng rất thấp. “Ngay cả khi đoạn đó bị cắt, chữ ký vẫn là của tôi.” Tịch Nhiên nhìn anh. Trong ba năm qua, cô đã tưởng tượng rất nhiều lần anh biện minh: anh bị lừa, anh không biết, anh cũng là nạn nhân của một bàn cờ lớn hơn. Nhưng người đàn ông trước mặt chỉ nhận trách nhiệm, không xin cô giảm nhẹ, không dùng âm mưu của người khác để tẩy trắng mình. Điều ấy không làm cô bớt đau. Nó chỉ khiến cô không thể ghét anh theo cách đơn giản như trước nữa.
Mạc Khải lấy từ cặp tài liệu ra một bản in khác. “Tôi giữ được nhật ký xử lý phụ lục. Trong hệ thống năm đó, lệnh hạ cấp báo cáo được gắn mã phê duyệt của nhóm đầu tư chiến lược. Người tạo lệnh là trợ lý cấp dưới, nhưng người duyệt cuối cùng là Chu Dục Thành.” Anh chỉ vào một dòng in nhỏ ở cuối trang. “Sau khi phụ lục bị rút, bản tóm tắt đưa lên tổng tài chỉ còn phần log truy cập và email nội bộ. Dòng cảnh báo của ông Nguyễn Văn Tâm bị đổi thành ‘rủi ro khoản vay không liên quan trực tiếp đến sự cố rò rỉ dữ liệu’. Chính Chu Dục Thành đã bảo tôi ký tiếp nhận bản tóm tắt mới.”
“Ông ta bảo anh bằng văn bản hay bằng miệng?” Tịch Nhiên hỏi. “Bằng miệng. Nhưng sau cuộc gọi đó, trợ lý của ông ta gửi cho tôi một email nội bộ yêu cầu ‘thống nhất phạm vi điều tra theo chỉ đạo của phó tổng Chu’. Email ấy bị xóa khỏi hộp thư chính, nhưng tôi còn nhật ký nhận thư của máy chủ pháp chế: mã thư, thời điểm và tiêu đề.” Mạc Khải nhìn thẳng vào cô. “Từng ấy chưa đủ để hạ ông ta. Nhưng đủ để chứng minh bản cáo bạch năm đó không chỉ bị rò rỉ. Nó đã bị dùng làm màn khói để chôn một khoản vay bẩn.”
Tịch Nhiên cầm bản nhật ký. Không có phép màu nào ở đây, không có một tờ giấy từ trên trời rơi xuống gọi thẳng tên kẻ chủ mưu. Chỉ có những dấu vết nhỏ từng bị xem là không quan trọng: phụ lục bị rút, đoạn ghi âm thiếu bốn mươi giây, email mất nội dung, mã phê duyệt nằm ở góc dưới trang. Ba năm trước, từng dấu vết ấy bị nghiền nát để biến cô thành kẻ có tội. Hôm nay, cũng chính chúng bắt đầu ghép lại thành hình dáng của người đứng sau bản cáo bạch.
Điện thoại của Tống Diệp gọi đến đúng lúc ấy. Tịch Nhiên mở loa ngoài. Giọng Tống Diệp dồn dập nhưng vẫn cố kìm: “Các tài khoản tài chính đã nhận được một gói âm thanh nặc danh. Chưa đăng công khai, nhưng vài nhà báo đã được gợi ý rằng Tạ Cảnh Hành là người ký cuối trong vụ Vân Hải. Có người đang muốn kéo trọng tâm từ công ty vỏ bọc sang chuyện cô được anh ta ‘bao che’ trong họp báo sáng nay. Nếu cô cần tôi đánh trước bằng bài phản bác, tôi có thể làm ngay.”
“Không. Cô không đánh trước bằng phỏng đoán. Cô chỉ làm một việc: lưu lại nguồn phát tán, thời điểm nhận gói âm thanh, người đầu tiên gợi ý câu chuyện ‘bao che’. Không đăng bản báo cáo của cha tôi, không đăng đoạn ghi âm thiếu kiểm chứng, không dùng tên Tạ Cảnh Hành để đổi lưu lượng.” Tống Diệp bật cười khẽ, không có ý đùa. “Cô đúng là người duy nhất tôi từng thấy bị người ta đốt nhà mà vẫn yêu cầu lập biên bản về nguồn lửa.” “Vì nếu không lập,” Tịch Nhiên nói, “ngày mai họ sẽ bảo chính tôi tự châm.”
Cuộc gọi vừa tắt, Thẩm Dao gửi vào nhóm điều tra ảnh chụp lịch họp hội đồng. Cuộc họp bất thường lúc mười bốn giờ đã được mở rộng cho quan hệ nhà đầu tư, pháp chế và đại diện kiểm toán độc lập. Dòng ghi chú ở cuối khiến Tịch Nhiên đọc lại hai lần: “Nội dung thảo luận bổ sung: trách nhiệm của Tổng tài Tạ Cảnh Hành trong quyết định xử lý Lâm Tịch Nhiên và tính hợp lệ của việc thuê cô làm cố vấn điều tra hiện tại.” Chu Dục Thành không chỉ muốn làm bẩn anh. Ông ta muốn biến chính tư cách quay lại của cô thành kết quả của một sự thiên vị.
Tạ Cảnh Hành đứng thẳng dậy. “Tôi sẽ vào cuộc họp.” Mạc Khải lập tức nói: “Tạ tổng, nếu anh vào mà không có bản đối chiếu âm thanh, họ sẽ ép anh nhận trách nhiệm điều hành trước, rồi yêu cầu đình chỉ cô Lâm khỏi nhóm điều tra.” “Tôi biết.” “Vậy anh vẫn đi?” Tịch Nhiên hỏi. Anh nhìn cô, mắt sâu và mệt nhưng không né tránh. “Ba năm trước, tôi ký khi không hỏi đến cùng. Hôm nay tôi sẽ không để họ dùng chữ ký đó khóa miệng cô thêm lần nữa.”
Trong lòng Tịch Nhiên có thứ gì đó khẽ động, rất nhỏ, rất đau. Cô không cho phép nó biến thành mềm lòng. Cô chỉ kéo bản nhật ký của Mạc Khải, bản chụp tình trạng niêm phong và vạch âm thanh thiếu đoạn thành ba tập riêng. “Vậy chúng ta không vào cuộc họp để cầu xin hội đồng tin ai. Chúng ta vào để buộc họ trả lời ba câu hỏi: ai rút phụ lục của cha tôi, ai cắt đoạn ghi âm, và vì sao mã phê duyệt của Chu Dục Thành xuất hiện trước khi bản cáo bạch bị rò rỉ.”
Đúng mười ba giờ năm mươi, cửa phòng họp hội đồng mở ra. Chu Dục Thành đã ngồi bên trong, áo vest phẳng phiu, nụ cười ôn hòa đến mức gần như không có vết nứt nào. Khi Tịch Nhiên bước vào cùng Tạ Cảnh Hành và Mạc Khải, ông ta chậm rãi đặt điện thoại xuống. “Cô Lâm, cô muốn tìm kẻ đứng sau bản cáo bạch, tôi không cản. Nhưng trước khi cô hỏi tội người khác, có lẽ nên để Tạ tổng giải thích với hội đồng một chuyện.” Ông ta nhìn sang Tạ Cảnh Hành, nụ cười nhạt đi. “Năm đó, người ký đóng nắp quan tài lên sự nghiệp của cô, không phải tôi.”
Tịch Nhiên đứng ở đầu bàn, tay vẫn đặt trên tập hồ sơ có chữ ký của cha. Trong giây phút ấy, cô biết arc phản công trước ánh đèn đã khép lại, nhưng chiến trường thật sự mới vừa mở ra. Nếu Chu Dục Thành muốn dùng người ký thay để chôn cô thêm lần nữa, thì lần này, cô sẽ bắt cả căn phòng nghe hết đoạn đã bị cắt khỏi quá khứ.
