Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 37: Người Không Hại Tôi

Chương 37: Người Không Hại Tôi

Ông nói xong câu ấy, phòng thử vai số 3 bỗng yên đến mức tiếng rung của điện thoại trong túi áo tôi cũng trở nên rõ ràng. Đèn chính vừa tắt một nửa, vùng sáng trên sàn bị cắt thành hai mảng: một mảng còn nóng, nơi tôi vừa đứng làm Tần Tang, một mảng lạnh hơn dưới chân Cố Nghiên. Tôi nhìn ông, cổ họng còn vương cảm giác khô sau cảnh diễn vừa rồi. Nếu là mấy hôm trước, tôi sẽ lập tức dựng gai. Người từng gạch tên tôi trong ký ức đời trước, người từng để tôi nhìn thấy cơ hội cuối cùng bị đóng lại, đột nhiên nói mình nợ tôi. Dù ông có nói gì, câu đầu tiên trong lòng tôi vẫn là: tại sao phải tin?

Tô Mạn bước đến bên cạnh tôi trước khi tôi lên tiếng. Chị không hỏi tôi muốn nghe hay không, chỉ nhìn Cố Nghiên bằng ánh mắt của một người quen đọc bẫy trong từng dấu chấm câu. “Nếu liên quan đến vai diễn, hợp đồng hoặc bên thứ ba gây áp lực, tôi ở lại.” Cố Nghiên gật đầu. “Nên ở lại.” Ông quay sang nhân viên trường quay còn chưa kịp thu dây micro. “Tắt luồng trực tiếp. Camera hậu trường giữ nguyên trạng thái lưu cục bộ nhưng không ghi âm phòng nghỉ phụ. Biên bản kết thúc audition đã lập xong, phần tiếp theo là trao đổi cá nhân có luật sư chứng kiến.” Giọng ông không lớn, nhưng đủ để mọi người hiểu đây không phải một đoạn kịch mới được thêm vào cho truyền thông xem.

Bảo Lâm không muốn rời tôi. Cô ấy nắm tay áo khoác của tôi, mắt liếc qua Nhan Sơ đang đứng ngoài cửa, lại liếc qua Lâm Tĩnh đã lấy điện thoại gọi cho ai đó. Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay cô ấy. “Chị ở ngoài với nhân viên pháp lý của Tô luật sư, đừng để ai vào.” Bảo Lâm mím môi, cuối cùng gật đầu. Nhan Sơ nhìn tôi một thoáng, vẻ mặt giống như muốn nói gì đó dịu dàng, nhưng ánh mắt đã không còn bình tĩnh như trước. Có lẽ cô ta cũng hiểu, hôm nay tôi không chỉ giành lại một vai diễn. Tôi vừa giành lại quyền được nghe những sự thật từng bị người khác khóa trong phòng tối.

Phòng nghỉ phụ nằm sau phòng thử vai, nhỏ hơn, chỉ có một bàn tròn, bốn chiếc ghế và một tấm gương trang điểm viền bóng đèn đã cũ. Khi cửa khép lại, ánh ồn ào ngoài kia bị cắt đi, nhưng trong đầu tôi vẫn còn tiếng nhà phê bình nói: một người đã hiểu cách thế giới giết mình nhưng vẫn chọn sống. Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt hai tay lên đầu gối. Cố Nghiên không ngồi ngay. Ông đứng trước tấm gương vài giây, nhìn khuôn mặt mình trong ánh đèn mờ như nhìn một đoạn phim đã quay hỏng quá lâu. “Lạc Tinh Miên,” ông nói, “năm đó, tên cô không phải do tôi muốn gạch.”

Tôi không chớp mắt. “Năm đó nào?” Câu hỏi bật ra rất nhẹ, nhẹ đến mức chính tôi cũng nghe thấy lớp phòng bị bên dưới nó. Cố Nghiên quay lại. “Danh sách tuyển chọn bản đầu của Ánh Tuyết. Cô từng nhìn thấy bản photo trong hồ sơ cũ của tôi, đúng không?” Ngón tay tôi siết lại. Ông biết. Hoặc ít nhất ông biết tôi đã nhìn thấy dấu gạch đỏ ấy, biết tôi từ đó đến giờ chưa từng thật sự tin ông. Tôi nói: “Tôi chỉ thấy tên mình bị gạch. Bên cạnh là chữ ‘rủi ro không thể kiểm soát’. Chừng đó đã đủ để một diễn viên hiểu mình bị loại vì điều gì.”

“Không đủ.” Cố Nghiên kéo chiếc cặp da cũ trên ghế phụ tới trước mặt. Khóa cặp bật ra một tiếng khô. Bên trong không phải kịch bản, mà là một tập tài liệu mỏng được kẹp bằng ghim đen, góc giấy đã hơi mềm. Ông không đưa ngay cho tôi, chỉ đặt lên bàn, đẩy đến giữa ranh giới của ba người. “Tôi có thể cho luật sư của cô chụp lại bản này, nhưng hiện tại nó chưa đủ trở thành chứng cứ độc lập. Người gửi dùng công ty vỏ bọc, phần lớn điều khoản bị che, dấu gốc không còn. Nó chỉ đủ làm manh mối.” Tô Mạn cúi xuống nhìn trang đầu tiên. Mắt chị hơi nheo lại. “Công ty bảo lãnh phát hành?”

“Trên giấy là vậy.” Cố Nghiên nói. “Nhưng người đứng sau là Vân Đỉnh.” Hai chữ ấy rơi xuống bàn tròn như một mảnh kim loại lạnh. Tôi từng nghe cái tên đó trong đời trước, rất nhiều lần, nhưng nó luôn ở vị trí quá cao, quá sạch sẽ, quá xa khỏi những bình luận bẩn dưới bài viết nguyền rủa tôi. Vân Đỉnh là tập đoàn truyền thông lớn, là nhà tài trợ của lễ trao giải, là cái logo sáng bóng đứng phía sau những bộ phim được gọi là ‘chuẩn mực ngành’. Sau khi tôi chết xã hội, một số dự án từng rời bỏ tôi đều lần lượt xuất hiện bóng của họ. Khi ấy tôi chỉ nghĩ mình đã bị cả ngành ghét bỏ. Hóa ra ngành này cũng có bàn tay, và bàn tay ấy biết chọn nơi bóp cổ người khác mà không để lại vết.

Tôi nhìn Cố Nghiên. “Vân Đỉnh yêu cầu ông rút tôi?” Ông không né tránh. “Không chỉ yêu cầu. Họ gửi một gói đánh giá rủi ro cho đoàn phim, bao gồm các bài viết chưa tung, ảnh cắt ghép, lịch trình bị bẻ nghĩa, vài thứ riêng tư của nhân viên đoàn và cả thông tin nhà đầu tư phụ. Ý của họ rất rõ: nếu tôi giữ cô, Ánh Tuyết sẽ không được bảo lãnh phát hành, quảng cáo sẽ bị rút, bảo hiểm sản xuất sẽ bị đình, đoàn phim còn chưa bấm máy đã bị kéo vào scandal. Khi đó cô đang bị Tinh Diệu khóa hợp đồng, không có luật sư, không có bản ghi gốc, không có bên thứ ba đứng ra xác nhận. Tôi giữ cô trong danh sách, chưa chắc cứu được cô. Nhưng chắc chắn kéo cả đoàn vào một cuộc chiến mà lúc đó không ai đủ sức đánh.”

Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì cảm giác trong ngực như có một vết thương cũ bị người ta tháo băng quá nhanh. “Nên ông chọn gạch tên tôi.” Cố Nghiên gật đầu. “Đúng.” Ông thừa nhận quá thẳng, thẳng đến mức không có chỗ cho tôi trút giận bằng cách gọi ông giả dối. “Tôi chọn bảo vệ bộ phim, bảo vệ mấy trăm người trong đoàn, bảo vệ khoản tiền mà nhiều người đã đặt cả nhà cửa vào đó. Tôi không nhận tiền của họ, cũng không nói xấu cô với truyền thông. Nhưng tôi đã ký điều khoản bảo mật, chấp nhận câu ‘rủi ro không thể kiểm soát’ nằm cạnh tên cô. Tôi không phải người hại cô. Nhưng tôi cũng không phải người cứu cô.”

Câu cuối cùng làm căn phòng nhỏ lạnh đi. Tôi nhìn tập giấy trên bàn, bỗng nhớ đời trước mình đã ghét Cố Nghiên đến mức nào. Khi tất cả cơ hội đóng lại, tôi từng nắm điện thoại, nhìn tin “đoàn phim đổi người vì cân nhắc hình ảnh dự án” mà cười đến chảy nước mắt. Tôi đã nghĩ ông cũng giống họ, đều thấy tôi bẩn, đều thấy việc vứt tôi ra ngoài nhẹ hơn việc hỏi một câu sự thật. Hóa ra đời trước của tôi có quá nhiều cánh cửa đóng lại, nhưng không phải cánh cửa nào cũng do cùng một bàn tay đẩy. Nhận ra điều đó không làm tôi nhẹ nhõm. Nó chỉ khiến thù hận trong tôi mất đi một đối tượng quen thuộc, để lộ phía sau là một cái bóng lớn hơn.

“Tại sao bây giờ mới nói?” Tôi hỏi. “Vì hôm nay cô thắng bằng thứ không ai viết thay được.” Cố Nghiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lưng hơi cúi, vẻ mỏi mệt lần đầu hiện rõ. “Trước hôm nay, nếu tôi nói, cô sẽ nghĩ tôi đang tự bào chữa. Người khác cũng sẽ nói tôi muốn dùng cô để phủi trách nhiệm. Nhưng bản ghi audition vừa rồi đã được niêm phong, có luật sư, phê bình độc lập và báo chí chuyên ngành xác nhận. Ít nhất từ hôm nay, khi tôi đưa cô manh mối này, nó không còn giống một món thương hại cho diễn viên bị loại. Nó là phần tiếp theo của một quy trình.”

Tô Mạn lật từng trang rất chậm. Trên một trang bị che gần hết bằng mực đen, tôi vẫn nhìn thấy vài cụm từ còn sót: “đánh giá rủi ro dư luận”, “thay thế bằng gương mặt sạch hơn”, “đảm bảo tính ổn định của phát hành”, “nguồn đề xuất: VĐ”. Tất cả đều là từ ngữ lịch sự, sạch sẽ, không có một chữ giết người. Nhưng đời trước tôi đã chết trong những chữ như vậy. Không ai cần viết “hủy hoại Lạc Tinh Miên” lên giấy. Họ chỉ cần viết “ổn định phát hành”, “giảm thiểu tổn thất”, “điều chỉnh nhân sự nghệ sĩ”, rồi để cả mạng lưới còn lại hoàn thành phần bẩn thỉu.

“Trong gói tài liệu đó có nhắc Nhan Sơ không?” Tôi hỏi. Cố Nghiên nhìn tôi, vẻ mặt thoáng qua một chút phức tạp. “Không trực tiếp. Chỉ có một dòng đề xuất ‘người thay thế có hình ảnh mềm, dễ kiểm soát, có sẵn nền tảng câu chuyện để dẫn hướng công chúng’. Khi đó tôi không biết là ai. Sau này thấy Tinh Diệu đẩy Nhan Sơ lên, tôi mới hiểu.” Tôi cụp mắt xuống. Nền tảng câu chuyện. Thì ra nước mắt của Nhan Sơ cũng là một loại tài sản được định giá trước. Cô ta không phải người duy nhất dựng sân khấu, nhưng cô ta tình nguyện đứng vào giữa sân khấu ấy, dùng mặt tôi làm bậc thang.

Tô Mạn chụp lại vài trang bằng điện thoại chuyên dụng của chị, sau đó đặt bút ghi chú. “Tôi cần kiểm tra nguồn công ty vỏ bọc này. Nếu Vân Đỉnh xuất hiện trong chuỗi vốn hoặc hợp đồng bảo lãnh, đây sẽ không còn là chuyện đổi vai đơn giản.” Cố Nghiên nói: “Tôi biết. Vì vậy tôi mới nói nó chỉ là manh mối, không phải kết luận.” Ông dừng một chút rồi nhìn sang tôi. “Cô có thể tiếp tục hận tôi. Tôi không yêu cầu cô tha thứ. Nhưng nếu cô muốn tìm người thật sự đẩy cô ra trước dao, đừng dừng lại ở tên tôi.”

Tôi im lặng rất lâu. Ngoài cửa kính mờ, bóng Bảo Lâm đi qua đi lại, còn xa hơn nữa là tiếng nhân viên đoàn phim thu dọn đạo cụ. Cuộc đời vẫn đang chạy, ánh đèn vẫn tắt bật, hot search ngoài kia vẫn đổi tiêu đề từng phút. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, có một cái đinh trong ký ức tôi vừa bị rút ra. Máu không ngừng chảy ngay lập tức. Chỗ trống của nó còn đau hơn lúc còn ghim vào. Tôi không biết mình nên vui vì có thêm một người không hại tôi, hay nên buồn vì điều đó đồng nghĩa kẻ hại tôi vẫn còn đứng sau một lớp sương dày hơn.

“Tôi không tha thứ cho sự im lặng của ông.” Tôi nói. Giọng tôi bình tĩnh hơn tưởng tượng. “Nhưng từ hôm nay, tôi sẽ không gọi ông là người đã hại tôi nữa.” Cố Nghiên ngẩng đầu. Trong mắt ông có thứ gì đó như nhẹ đi, nhưng rất nhanh đã bị ông ép xuống. “Chừng đó đã đủ rồi.” Tôi lắc đầu. “Chưa đủ. Nếu sau này cần ông làm chứng, tôi muốn ông đứng ra trong phạm vi có thể đứng. Không phải vì tôi, mà vì lần sau khi họ dùng bốn chữ ‘rủi ro dự án’ để xóa tên một người khác, ít nhất phải có ai đó nói câu ấy không sạch như nó nghe.”

Cố Nghiên nhìn tôi rất lâu, rồi chậm rãi gật đầu. “Được.” Một chữ đơn giản, nhưng nặng hơn rất nhiều lời xin lỗi. Tôi đứng dậy, tưởng cuộc nói chuyện đã kết thúc, nhưng ông bỗng giữ tập tài liệu lại, lấy từ đáy cặp ra thêm một phong bì màu nâu. Phong bì ấy khác hẳn những tờ giấy vừa rồi, không có logo công ty, không có tiêu đề in sẵn, chỉ có một dòng chữ viết tay rất nhỏ ở góc phải: nếu Lạc Tinh Miên có ngày tự mình hỏi đến Vân Đỉnh, giao cho cô ấy.

Tim tôi đập lệch một nhịp. “Ai gửi?” Cố Nghiên lắc đầu. “Không rõ. Nó được gửi đến văn phòng cũ của tôi sau khi danh sách năm đó thay đổi. Tôi đã giữ lại, nhưng khi đó cô biến mất khỏi dự án, scandal nối scandal, tôi không tìm được thời điểm đưa cho cô. Có lẽ tôi cũng hèn. Tôi sợ mở ra rồi biết mình đã tránh khỏi một vũng bùn bằng cách để cô rơi xuống một vực sâu hơn.” Tô Mạn nhìn tôi, không tự ý chạm vào phong bì. Quyết định phải thuộc về tôi. Tôi đưa tay ra. Đầu ngón tay vừa chạm vào giấy, cảm giác lạnh đã bò lên cổ tay.

Bên trong là một bản photo hồ sơ cũ, mép giấy đã ố vàng, phía trên kẹp một tấm ảnh trường quay nhiều năm trước. Ánh đèn halogen trong ảnh trắng đến lóa mắt, chiếu xuống một người phụ nữ đang đứng cạnh bàn dựng hậu kỳ, tóc buộc thấp, sườn mặt rất giống tôi trong gương mỗi khi mệt đến mức không kịp phòng bị. Tôi không cần đọc dòng đầu tiên cũng biết đó là ai. Nhưng khi ánh mắt rơi xuống tên hồ sơ tai nạn phía dưới, máu trong người tôi vẫn như ngừng lại. Hồ sơ không ghi tên tôi. Nó ghi tên mẹ tôi.