Chương 36: Audition Trực Tiếp
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcTám giờ bốn mươi sáng, xe của Bảo Lâm dừng ở lối vào phụ của tòa nhà Ánh Tuyết. Cửa kính phía trước đã bị truyền thông vây thành một vòng mỏng, không ồn ào như họp báo, nhưng đủ để bất kỳ người nào bước xuống xe cũng bị biến thành khung hình. Tôi kéo khẩu trang xuống một chút, nhìn qua lớp kính tối. Không thấy xe của Hạ Trầm Chu. Khoảng trống ấy đáng lẽ phải khiến người ta lạnh lưng, nhưng lạ thay, tôi lại thở ra rất nhẹ. Anh giữ đúng lời. Anh không xuất hiện, không đứng trước máy quay để chứng minh mình trong sạch, cũng không dùng sự vắng mặt để phủi sạch tôi. Anh chỉ trả lại sân khấu cho tôi, đúng như tôi đã yêu cầu.
Bảo Lâm ôm túi tài liệu, vừa đi vừa thấp giọng nhắc: “Miên Miên, chị đã lưu hết mấy bài mới của Hắc Kính rồi. Bọn họ đổi giọng nhanh lắm, từ ‘dựa hơi’ sang ‘ép đạo diễn mở audition’. Có tài khoản còn nói buổi hôm nay chắc chắn đã có kịch bản.” Tôi kéo thẻ khách mời đeo lên cổ, nhìn dòng chữ Phòng thử vai số 3 được dán trên bảng hướng dẫn. “Càng tốt.” Bảo Lâm khựng lại. Tôi nói tiếp: “Nếu họ đã kết luận trước khi nhìn thấy kết quả, thì kết quả càng phải được đặt trước mặt họ bằng cách không thể cắt ghép.”
Tô Mạn chờ chúng tôi ở cửa thang máy. Chị mặc vest đen, tóc buộc gọn, trên tay là danh sách ký nhận dài hai trang. “Luồng trực tiếp giới hạn đã mở cho báo chí chuyên ngành, hai nhà phê bình độc lập và đại diện pháp lý hai bên. Tất cả tài khoản xem đều có watermark riêng, ai ghi màn hình phát tán ra ngoài sẽ truy được nguồn.” Chị liếc tôi một cái. “Cô còn cơ hội rút.” Tôi cười rất nhạt. “Nếu hôm nay rút, ngày mai tôi sẽ phải rút khỏi cả nghề này.” Tô Mạn không khuyên nữa, chỉ đưa bút cho tôi ký vào bản cam kết không yêu cầu chỉnh sửa hoặc xóa đoạn ghi hình bất lợi. Đầu bút chạm xuống giấy, tiếng sột soạt mỏng đến mức gần như bị tiếng máy quay phía trong nuốt mất.
Phòng thử vai số 3 sáng hơn hôm qua. Đèn chính treo chếch bên trái, đèn phụ hạ thấp hơn bình thường, hai máy quay đặt trước vạch diễn, một máy quay hậu trường gắn ở góc trần đang bật đèn đỏ. Tôi nhìn nó lâu hơn nửa giây. Chính loại đèn đỏ ấy từng phản chiếu mờ trên bìa kịch bản trong ảnh phòng làm việc Nhan Sơ đăng tối qua. Có lẽ vì cảm nhận được ánh mắt của tôi, cô trợ lý đứng sau Lâm Tĩnh lập tức cúi xuống chỉnh máy tính bảng. Màn hình của cô ta lướt qua một thư mục đặt tên “Backup_3”. Tôi không nói gì. Có những vết xước chỉ cần nhìn thấy, chưa cần chạm vào ngay.
Cố Nghiên đứng bên cạnh bàn dài, sắc mặt không vui. Lưu tổng ngồi bên phải ông, khóe môi căng ra như người đang ép mình lịch sự trước một tai nạn chưa nổ. Lâm Tĩnh thì trái lại, vẫn cười rất mềm. Nụ cười ấy làm tôi nhớ đến những tấm khăn trắng phủ lên đồ vật cũ: sạch sẽ, dịu dàng, nhưng dùng để che bụi. “Cô Lạc đến rồi.” Bà nói. “Hôm nay vốn chỉ là buổi xác nhận lại chuyên môn, mong cô đừng vì áp lực dư luận mà ảnh hưởng trạng thái. Dù sao, diễn xuất không nên bị biến thành cuộc bỏ phiếu trước công chúng.”
Tôi tháo khẩu trang, đặt vào túi áo khoác của Bảo Lâm. “Vậy càng nên để mọi thứ quay lại chuyên môn.” Tôi nhìn về phía máy quay chính. “Tôi không yêu cầu ai bỏ phiếu cho tôi. Tôi chỉ yêu cầu đừng ai đặt tên khác lên năng lực của tôi trước khi xem tôi diễn.” Lâm Tĩnh hơi khựng, nụ cười không rơi nhưng mỏng đi. Đúng lúc ấy, cửa phòng mở. Nhan Sơ bước vào trong chiếc áo len màu sữa, tóc buộc nửa đầu, khuôn mặt trang điểm rất nhẹ, đôi mắt đã hơi đỏ như vừa thức trắng vì tủi thân. Phía sau cô ta là quản lý và một nhân viên quay hậu trường riêng, nhưng bị nhân viên pháp lý của đoàn phim chặn lại ngay ở cửa.
“Miên Miên.” Nhan Sơ nhìn tôi, giọng nhỏ đến mức vừa đủ cho micro bàn thu được. “Tớ không muốn mọi chuyện thành ra thế này. Nhưng nếu mọi người đã nghi ngờ, tớ cũng có thể diễn lại cùng cậu. Tớ chỉ hy vọng kết quả cuối cùng không khiến ai bị tổn thương thêm.” Một câu nói rất đẹp. Đẹp đến mức nếu đặt lên mạng, người ta sẽ tự động viết tiếp phần còn lại: cô gái yếu thế bị kéo vào cuộc đấu tài nguyên, vẫn dịu dàng nghĩ cho bạn cũ. Tôi nhìn đôi mắt cô ta. Đời trước, tôi từng thua không ít lần vì một đôi mắt biết đỏ đúng lúc như vậy.
Lưu tổng lập tức tìm được lối thoát. “Nếu cô Nhan cũng sẵn sàng, vậy hai người diễn cùng một phân cảnh, kết quả sẽ khách quan hơn.” Lâm Tĩnh gật đầu rất nhẹ. “Đúng là nên như vậy. Dù vai đã có biên bản tạm xác nhận, nhưng trước dư luận, đoàn phim cần một kết quả đủ thuyết phục.” Tôi nghe rõ hai chữ tạm xác nhận. Chỉ cần có chữ tạm, mọi thứ đều có thể bị treo. Tôi không phản đối. “Có thể. Nhưng phân cảnh phải được chọn ngay tại đây từ phong bì niêm phong, camera hậu trường quay toàn bộ quá trình mở phong bì. Hai người dùng cùng đạo cụ, cùng ánh sáng, cùng thời lượng chuẩn bị, không nhắc thoại, không cắt, không diễn lại.”
Trong phòng yên đi. Nhan Sơ chớp mắt rất nhanh, còn ngón tay của cô trợ lý sau lưng Lâm Tĩnh dừng lại trên máy tính bảng. Cố Nghiên nhìn tôi hai giây, rồi bỗng quay sang phó đạo diễn. “Lấy ba phong bì hôm qua tôi niêm phong.” Ông nói xong, giọng nặng xuống. “Máy quay hậu trường phóng gần bàn. Luật sư Tô, cô đứng bên cạnh xác nhận niêm phong.” Tô Mạn bước lên, ánh mắt lạnh như dao rọc giấy. Bảo Lâm ở phía sau tôi thở ra một tiếng rất nhỏ, có lẽ lúc này mới hiểu tôi không chỉ đến để diễn. Tôi đến để đóng luôn cánh cửa cắt ghép trước mặt họ.
Phong bì được mở dưới ống kính. Phân cảnh rút ra là cảnh Tần Tang đứng trong linh đường, nghe người trong tộc ép nàng nhận tội phản bội để giữ thanh danh cho người chết. Không phải cảnh khóc lóc đẹp mắt, cũng không phải cảnh phát điên dễ gây thương hại. Nó khó ở chỗ nhân vật phải nuốt toàn bộ oan khuất vào trong, rồi tự tay ký lên bản nhận tội mà vẫn khiến khán giả nhìn thấy cô không khuất phục. Nhan Sơ diễn trước. Cô ta đứng vào vạch sáng, tay cầm tờ giấy, vai run rất vừa. Giọt nước mắt đầu tiên rơi ở câu thoại thứ ba. Cô ta ngẩng lên nhìn về phía ống kính, môi run, ánh mắt ướt, giống một bông hoa bị gió ép cúi đầu. Nếu chỉ cắt mười giây, đoạn ấy sẽ rất dễ lan truyền. Đáng thương, xinh đẹp, vô hại. Nhưng Tần Tang không phải bông hoa vô hại.
Khi Nhan Sơ kết thúc, trong phòng có vài tiếng vỗ tay lịch sự. Lâm Tĩnh nghiêng đầu, vẻ mặt như tiếc nuối cho một viên ngọc bị va đập. Cố Nghiên không nói gì, chỉ ghi hai chữ vào sổ. Đến lượt tôi, nhân viên đưa lại cùng một tờ giấy đạo cụ. Tôi không nhìn thoại ngay. Tôi nhìn linh vị giả đặt trên bàn, nhìn chén trà lạnh, nhìn vệt bụi mỏng ở mép khăn trắng. Tần Tang bị ép nhận tội trong một căn phòng đầy người sống, nhưng thứ nàng nhìn không phải người sống. Nàng nhìn người chết, nhìn thanh danh của người chết bị người sống dùng làm dao. Tôi bước vào vạch sáng, không đứng ở giữa như Nhan Sơ, mà lệch nửa bước, để bóng của chính mình rơi lên tờ giấy trong tay.
Câu thoại đầu tiên của tôi rất thấp: “Các người muốn ta nhận, là vì các người đã tìm được kẻ dễ treo nhất lên cửa tộc.” Không run. Không nghẹn. Không khóc. Tôi nghe tiếng máy quay chạy đều đều, nghe cả nhịp bút của ai đó dừng lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ đến Hắc Kính, không nghĩ đến hot search, cũng không nghĩ đến Nhan Sơ đang đứng ngoài vùng sáng. Tôi chỉ nhớ đời trước, khi cả mạng cần một người để ghét, họ cũng chọn tôi vì tôi dễ treo nhất. Không có hậu trường, không có quyền giải thích, không có ai hỏi tôi có đau không. Vậy nên Tần Tang không được khóc quá sớm. Khóc quá sớm là xin thương hại. Cô ấy không xin. Tôi cũng không xin.
Tôi chậm rãi đặt tờ giấy lên bàn, vuốt phẳng từng nếp gấp. Động tác ấy kéo dài hơn kịch bản nửa nhịp, đủ để mọi người thấy bàn tay tôi bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay trắng bệch. “Ta ký.” Tôi nói. “Không phải vì ta có tội. Là vì hôm nay nếu không có một cái tên bị đóng đinh, các người sẽ đào cả mộ cha ta lên để tìm một câu chuyện dễ nghe hơn.” Tôi cầm bút. Mực chạm vào giấy. Lưng vẫn thẳng. Chỉ đến khi viết xong nét cuối, tôi mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính chính. “Nhưng các người nhớ cho rõ, tội danh viết bằng tay ta, không có nghĩa sự thật nằm trong tay các người.”
Một giọt nước mắt rơi xuống đúng lúc ấy, nhưng tôi không để nó lăn hết. Tôi dùng ngón cái quệt ngang, rất nhanh, như người lau đi một vết máu không muốn ai nhìn thấy. Sau đó tôi cầm bản nhận tội, bước tới trước linh vị, đặt nó xuống không phải để dâng lên, mà để che bát hương đã tắt. Câu cuối cùng tôi nói với người chết, không phải với người sống: “Cha, con tạm thời cúi đầu. Không phải để họ thắng. Là để có một ngày, con còn sống mà quay lại lật án.”
Không ai hô cắt. Trong phòng chỉ còn tiếng điện chạy rất khẽ trong dàn đèn. Tôi đứng yên thêm ba giây, rồi tự thoát khỏi nhân vật bằng cách thở ra. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ, mà vì tôi biết mình vừa đem một phần đời trước đặt dưới ống kính. Lần này, ống kính không bẻ cong nó. Nó chỉ im lặng ghi lại. Cố Nghiên đặt bút xuống. Một nhà phê bình ngồi ở cuối bàn tháo kính ra, rất lâu sau mới nói: “Cảnh này không phải diễn oan ức. Là diễn một người đã hiểu cách thế giới giết mình nhưng vẫn chọn sống.”
Lâm Tĩnh cười không nổi nữa. Lưu tổng cúi đầu nhìn điện thoại, chắc hẳn đã thấy phản hồi từ các tài khoản xem trực tiếp giới hạn. Tin nhắn của Tô Mạn hiện lên trên màn hình đặt nghiêng bên cạnh tôi: Có ba phóng viên chuyên ngành đã gửi xác nhận nhận xét độc lập. Hắc Kính đang cố bẻ sang hướng “diễn theo kịch bản được dạy trước”. Để họ viết thêm. Tôi nhìn câu cuối, khóe môi nhạt đi. Đúng vậy. Người nói dối càng sợ im lặng, càng phải nói nhiều. Còn tôi hôm nay đã nói đủ bằng vai diễn của mình.
Cố Nghiên đứng dậy. Ông không hỏi ý kiến Lâm Tĩnh trước, cũng không nhìn Lưu tổng tìm sự đồng thuận. “Biên bản mới ghi rõ.” Giọng ông vang trong phòng thử vai số 3, khô, nặng, nhưng từng chữ đều được máy quay thu lại. “Buổi audition trực tiếp giới hạn kết thúc. Vai Tần Tang của Ánh Tuyết do Lạc Tinh Miên đảm nhận. Kết quả dựa trên diễn xuất, không dựa trên đề xuất đầu tư, quan hệ cá nhân hay áp lực truyền thông. Bản ghi gốc được niêm phong tại đoàn phim và sao lưu cho đại diện pháp lý.”
Nhan Sơ đứng cách tôi vài bước, sắc mặt trắng hơn lớp phấn. Cô ta vẫn cố mỉm cười, nhưng lần này khóe mắt không đỏ kịp nữa. “Miên Miên, chúc mừng cậu.” Cô ta nói rất nhỏ. “Tớ thật lòng hy vọng cậu không phải dùng cách làm đau bản thân để chứng minh điều gì.” Tôi nhìn cô ta. “Tôi không làm đau bản thân để chứng minh cho cô xem.” Tôi cầm áo khoác từ tay Bảo Lâm, giọng bình tĩnh. “Tôi chỉ lấy lại quyền để người khác không được diễn thay nỗi đau của tôi nữa.” Nụ cười trên mặt Nhan Sơ cuối cùng cũng rạn ra một đường rất mảnh.
Khi tôi bước ra khỏi vùng sáng, điện thoại rung liên tục. Tin tức chưa đảo chiều hoàn toàn, cũng sẽ không đảo chiều chỉ sau một buổi sáng. Có người vẫn nói tôi được dọn đường, có người vẫn tin Nhan Sơ đáng thương hơn, có blogger đã bắt đầu soi từng động tác của tôi để tìm dấu vết được dạy trước. Nhưng cùng lúc đó, những nhận xét đầu tiên của nhà phê bình cũng xuất hiện: không phải lời khen hoa mỹ, mà là phân tích từng lựa chọn ánh sáng, tiết chế nước mắt, vị trí đứng, cách nhân vật giữ tôn nghiêm. Dư luận có thể tiếp tục ồn ào. Nhưng câu hỏi đã bị kéo về đúng nơi nó phải đứng: tôi có diễn được hay không.
Tôi tưởng mọi chuyện của hôm nay nên kết thúc ở đó. Nhưng khi tôi vừa đi đến cửa, Cố Nghiên bỗng gọi tên tôi. Ông đứng dưới chiếc đèn vừa tắt một nửa, khuôn mặt chìm vào phần bóng. “Lạc Tinh Miên, cô ở lại một chút.” Tôi quay đầu. Ông nhìn tôi rất lâu, ánh mắt không còn là ánh mắt của đạo diễn quan sát diễn viên, mà giống một người đã giữ một món nợ quá nhiều năm. “Cô từng hỏi vì sao tôi nói tôi nợ cô.” Ông chậm rãi khép cuốn sổ ghi chú trong tay. “Bây giờ, cô có tư cách nghe câu trả lời.”
