Chương 26: Anh chọn tin cô
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 26: Anh chọn tin cô
Tịch Nhiên đến bệnh viện khi đồng hồ trên hành lang vừa nhảy qua một giờ sáng. Cô ký tên vào sổ thăm bệnh, đi theo y tá qua hai lớp cửa kính. Đầu ngón tay cô bấu vào quai túi xách đến trắng bệch.
Cha cô nằm trên giường theo dõi, sắc mặt tái hơn lần trước rất nhiều. Bác sĩ trực nói huyết áp đã hạ sau khi xử lý, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần ở lại quan sát vì ông vừa bị kích động mạnh. Những cuộc gọi lạ liên tiếp hỏi ông có phải từng bị Hằng Viễn hại đến mức con gái quay lại trả thù hay không. Có người còn đọc thẳng tên Tịch Nhiên, đọc cả tên bệnh viện, như thể đang xác nhận một món hàng.
Tịch Nhiên đứng bên giường bệnh, rất lâu không nói gì. Ba năm trước, những bình luận kia từng lột sạch danh dự của cô. Cô tưởng mình đã quen với việc bị đem ra mổ xẻ, cho đến khi chúng bò đến giường bệnh của cha. Có những thứ bẩn đến mức người tỉnh táo nhất cũng muốn đập vỡ một thứ gì đó.
“Cô Lâm, chúng tôi đã tạm thời chặn số lạ gọi vào phòng bệnh.” Y tá hạ giọng. “Có người giả làm phóng viên gọi đến quầy trực hỏi hồ sơ của chú. Chúng tôi không cung cấp.”
“Cảm ơn.” Tịch Nhiên đáp, giọng khàn nhưng bình tĩnh. “Làm phiền bệnh viện giúp tôi lưu lại danh sách số gọi đến, thời điểm gọi, người tiếp nhận và nội dung chính. Tôi sẽ gửi văn bản yêu cầu bảo toàn ngay trong đêm.”
Y tá hơi sửng sốt, nhưng Tịch Nhiên không còn cách nào khác. Nếu cô chỉ khóc, những cuộc gọi kia sẽ biến thành tin đồn không kiểm chứng. Ba năm trước đã dạy cô rằng nỗi đau không tự biến thành chứng cứ. Muốn người khác phải trả giá, cô phải giữ cho nỗi đau sống sót trong một hồ sơ hợp lệ.
Cha cô tỉnh lại một lúc rất ngắn trước khi thuốc an thần kéo ông chìm xuống. Ông mở mắt, ánh nhìn mờ đục tìm cô trong ánh sáng trắng. Tịch Nhiên cúi xuống, nắm lấy bàn tay gầy lạnh của ông. Ông không hỏi chuyện trên mạng, cũng không trách cô vì đã quay lại Hằng Viễn, chỉ gọi rất khẽ: “Nhiên Nhiên, đừng ký… đừng ký giấy nhận lỗi thay ai nữa.” Cổ họng cô nghẹn lại. Cô cúi đầu, để trán mình chạm nhẹ vào mu bàn tay ông, giọng rất thấp: “Con biết. Lần này, không ai ký thay ai nữa.”
Khi cô bước ra khỏi khu theo dõi, Tống Diệp đã đứng ở cuối hành lang với hai cốc cà phê chưa mở. Cô ấy không an ủi thừa thãi, chỉ mở máy tính bảng. “Tôi gom được bốn mươi bảy số gọi vào bệnh viện trong vòng một tiếng rưỡi. Một phần là số ảo từng xuất hiện trong các chiến dịch spam tài chính. Bọn chúng muốn ép cô rời cuộc họp sáng mai trong trạng thái mất kiểm soát.”
“Vậy tôi càng phải đến.” Tịch Nhiên nhận cà phê nhưng không uống. “Nếu họ muốn biến cha tôi thành lý do loại tôi khỏi điều tra, tôi sẽ biến vụ lộ bệnh án thành nội dung đầu tiên của cuộc họp rủi ro.” Tống Diệp nhếch môi. “Cô đúng là bị đẩy xuống nước còn nhớ lập biên bản mực nước.” Tịch Nhiên đáp: “Không lập thì họ sẽ nói tôi tự nhảy. Đừng đăng gì trước cuộc họp. Giữ mạng lưới tài khoản và những số gọi vào bệnh viện.”
Gần ba giờ sáng, Tịch Nhiên nhận được tin nhắn từ Mạc Khải. Văn bản bảo toàn log đã được gửi cho HV-Care, bệnh viện, đối tác bảo hiểm và bộ phận công nghệ Hằng Viễn. Lệnh nội bộ đóng băng quyền xóa sửa trong hai mươi bốn giờ cũng được đính kèm. Cuối tin nhắn có dòng rất ngắn: “Tạ tổng ký trực tiếp.” Ba năm trước, chữ ký của Tạ Cảnh Hành là thứ đóng nắp lên sự nghiệp của cô. Đêm nay, cũng là chữ ký ấy khóa lại dấu vết mà người khác muốn xóa.
Tám giờ năm mươi sáng, Tịch Nhiên bước vào phòng họp rủi ro đặc biệt của Hằng Viễn. Cô chưa ngủ, trên mặt không trang điểm che mệt mỏi, nhưng bộ vest đen vẫn phẳng phiu, tóc buộc gọn sau gáy, hồ sơ trong tay được sắp theo thứ tự thời gian. Trong phòng đã có người của hội đồng, pháp vụ, quan hệ nhà đầu tư, compliance và bộ phận truyền thông. Chu Dục Thành ngồi ở bên phải bàn dài, vẻ mặt nặng nề đúng mực. Thẩm Dao đứng sau màn hình trình chiếu, ánh mắt vừa chạm vào cô đã lập tức né đi.
“Lâm cố vấn,” Chu Dục Thành mở lời trước. “khủng hoảng hiện tại đã vượt khỏi phạm vi cá nhân. Việc bệnh án của cha cô bị đưa lên mạng khiến dư luận có cơ sở đặt câu hỏi về động cơ của cô khi tham gia điều tra Hằng Viễn.”
Tịch Nhiên đặt hồ sơ xuống bàn. “Dư luận có quyền đặt câu hỏi. Hội đồng có nghĩa vụ phân biệt câu hỏi với kết luận.”
Một thành viên hội đồng nhíu mày. “Cô Lâm, sự hiện diện của cô đang làm rủi ro truyền thông tăng lên. Vì lợi ích công ty, chúng tôi đề nghị tạm dừng quyền truy cập của cô cho đến khi xác minh xong xung đột lợi ích.”
“Xác minh cần bao lâu?” Tịch Nhiên hỏi. Người kia nói ít nhất vài ngày. Cô mở tập hồ sơ, đẩy bản in đầu tiên tới giữa bàn. Trên đó là ảnh chụp bài đăng đã che toàn bộ thông tin bệnh án, chỉ giữ lại mép mã xuất tệp và thời điểm. “Vài ngày đủ để log HV-Care bị ghi đè, tài khoản ủy quyền tạm thời hết hiệu lực và đường phát tán bị xóa. Tôi không yêu cầu hội đồng tin cảm xúc của tôi. Tôi yêu cầu hội đồng nhìn vào thứ đã xuất hiện công khai trên bài bẩn: mã HV-Care_EXT, thời điểm xuất 00:03, bài đầu tiên đăng 00:11. Trước khi đánh giá tôi có động cơ trả thù hay không, xin hỏi ai sẽ đánh giá động cơ của người xuất dữ liệu bệnh án người bệnh trước khi truyền thông bẩn phát nổ?”
Phòng họp yên xuống trong vài giây. Thẩm Dao nhìn chằm chằm vào dải mã trên màn hình, Mạc Khải ngồi cuối bàn, tay đặt trên tập văn bản bảo toàn.
Chu Dục Thành vẫn giữ nụ cười nhạt. “Chúng tôi không phủ nhận có vấn đề lộ dữ liệu. Nhưng chính vì cô liên quan trực tiếp, cô càng không nên tiếp tục nắm quyền điều tra. Một bên thứ ba khác có thể tiếp nhận.”
“Tôi đồng ý nhánh lộ bệnh án cần nhóm độc lập giám sát.” Tịch Nhiên đáp ngay. “Nhưng vụ K17-TH và dòng tiền bán khống không thể bị tách khỏi chiến dịch truyền thông bẩn Nếu tạm dừng tôi, hành động đó sẽ gửi cho người đứng sau một tín hiệu rõ: chỉ cần tấn công gia đình điều tra viên, Hằng Viễn sẽ tự chặt tay mình.”
Có người đập nhẹ bút xuống bàn. “Cô đang dùng đạo đức để ép hội đồng?”
“Không.” Tịch Nhiên nhìn thẳng người đó. “Tôi đang dùng quy trình để ngăn hội đồng lặp lại sai lầm ba năm trước.”
Câu “ba năm trước” như một sợi dây kéo căng toàn bộ không khí trong phòng. Chu Dục Thành dựa nhẹ vào lưng ghế. “Ba năm trước, hội đồng xử lý dựa trên log, email và kết luận điều tra nội bộ. Người ký quyết định khi đó là Tạ tổng. Cô Lâm, cô nhắc lại chuyện cũ ở đây, có phải càng chứng minh cô không thể tách cảm xúc khỏi công việc không?”
Cửa phòng họp mở ra đúng lúc ấy. Tạ Cảnh Hành bước vào, phía sau là thư ký pháp vụ cầm một tập văn kiện mới. Anh đi đến đầu bàn, đặt tập văn kiện trước mặt mọi người. “Nếu nhắc chuyện ba năm trước, vậy nhắc cho đầy đủ.”
Không ai nói gì. Ngay cả Chu Dục Thành cũng khựng lại một nhịp.
Tạ Cảnh Hành mở văn kiện đầu tiên. “Năm đó, hội đồng yêu cầu tôi ký quyết định xử lý trước khi hoàn tất đối chiếu độc lập log truy cập. Tôi đã ký. Đó là sai lầm của tôi, cũng là sai lầm của quy trình Hằng Viễn. Hôm nay, nếu hội đồng muốn tôi ký thêm một biên bản tạm dừng quyền điều tra của Lâm Tịch Nhiên trước khi bảo toàn xong log liên quan, câu trả lời của tôi là không.”
Tịch Nhiên đứng cạnh bàn, lòng bàn tay lạnh đi rất chậm. Cô không ngờ anh sẽ nói thẳng đến mức này trước hội đồng. Khi nghe anh thừa nhận chữ ký năm xưa, trong lòng cô không có cảm giác được bù đắp, chỉ có một sự đau âm ỉ vì sự thật ấy đến quá muộn.
Một thành viên hội đồng trầm mặt. “Cảnh Hành, cậu biết lời vừa rồi nếu lọt ra ngoài sẽ gây hậu quả gì không?”
“Tôi biết.” Tạ Cảnh Hành kéo ghế ngồi xuống. “Nhưng hậu quả của việc tiếp tục sai còn lớn hơn. Từ giờ, quyền truy cập của Lâm cố vấn đối với K17-TH giữ nguyên trong phạm vi đã phê duyệt, mọi thao tác được giám sát song song bởi compliance và pháp vụ. Vụ lộ bệnh án được mở thành nhánh điều tra độc lập, do Mạc Khải phụ trách bảo toàn chứng cứ. Quan hệ nhà đầu tư không được phát thông cáo phủ nhận trách nhiệm trước khi có log. Truyền thông chỉ được nói: Hằng Viễn đã kích hoạt điều tra lộ dữ liệu cá nhân và sẽ chịu trách nhiệm theo kết luận.”
Thẩm Dao hơi biến sắc. “Nhưng nhà đầu tư đang yêu cầu câu trả lời trong ngày. Nếu không phủ nhận ngay, giá cổ phiếu sẽ chịu áp lực.”
“Vậy để nó chịu áp lực.” Tạ Cảnh Hành nhìn cô ấy. “Hằng Viễn không thể dùng một người bệnh để đổi lấy một buổi sáng xanh trên bảng giá.”
Tịch Nhiên nhìn nghiêng khuôn mặt anh. Ba năm trước anh đứng ở phía quy trình, còn cô bị quy trình nghiền nát. Hôm nay anh vẫn đứng ở phía quy trình, nhưng lần đầu tiên anh không dùng nó để bịt miệng người yếu thế hơn.
Chu Dục Thành chậm rãi thu lại tài liệu trước mặt. “Tạ tổng, anh đang đặt toàn bộ uy tín Hằng Viễn lên một cố vấn đang bị dư luận nghi ngờ.”
“Không.” Tạ Cảnh Hành ngẩng mắt nhìn ông ta. “Tôi đang đặt uy tín Hằng Viễn lên khả năng sửa một quy trình sai trước khi nó giết thêm một người vô tội.”
Cuộc họp kết thúc bằng quyết định tạm thời: quyền điều tra của Tịch Nhiên không bị tước; toàn bộ log HV-Care, bảo hiểm liên kết, tài khoản quản trị và dữ liệu K17-TH bị đóng băng bảo toàn; mọi phát ngôn truyền thông không được định hướng cô thành xung đột lợi ích. Đây không phải chiến thắng. Nó chỉ là một khe cửa chưa bị đóng sập. Nhưng chỉ cần cánh cửa ấy còn mở, sự thật đã có chỗ để thở.
Khi mọi người lần lượt rời đi, Tạ Cảnh Hành bước đến cách Tịch Nhiên hai bước, không gần hơn. “Bệnh viện vừa gửi xác nhận. Cha cô đã ổn định hơn. Pháp vụ sẽ hỗ trợ bệnh viện chặn quấy rối và lưu chứng cứ, nhưng mọi quyết định công bố đều cần cô đồng ý.”
Tịch Nhiên khựng tay khi cài kẹp hồ sơ. “Anh vừa đặt mình vào thế đối đầu với hội đồng.”
“Ba năm trước, tôi đã chọn tin một bộ hồ sơ không sạch.” Anh nhìn cô, đôi mắt thâm trầm có sự mệt mỏi không che giấu. “Lần này, tôi tin cô.”
Câu ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng trong lòng Tịch Nhiên lại nặng đến mức cô không thể đáp ngay. “Đừng tin tôi như một cách chuộc lỗi.” Cô nói sau rất lâu. “Hãy tin chứng cứ. Nếu một ngày chứng cứ chỉ về phía tôi thật, anh cũng phải tra đến cùng.” Tạ Cảnh Hành nhìn cô. “Được.”
Tịch Nhiên ôm hồ sơ đi ra ngoài. Tống Diệp đang chờ ở hành lang, điện thoại kẹp giữa vai và tai, Thấy cô, Tống Diệp lập tức tắt cuộc gọi. “Có tin mới. Tài khoản Thị Trường Sau Chuông nhận gói tư liệu qua một hộp thư trung gian lúc 00:06. Hộp thư đó trùng tên miền với nguồn nặc danh năm xưa của vụ Vân Hải.”
“Tôi viết bài.” Tống Diệp hít sâu một hơi, “Không dùng bệnh án, không dùng nước mắt của cô. Chỉ dùng đường phát tán, mã HV-Care_EXT và dấu vết nguồn tin cũ. Nếu cô đồng ý, tối nay 0 giờ đăng.”
Cô nói: “Đăng. Nhưng trước 0 giờ, chúng ta phải biết ai đang chờ để chặn nó.”
