Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 25: Truyền thông bẩn

Thông báo trên màn hình vẫn sáng lạnh như một con mắt không chớp: hệ thống sẽ thông báo cho người giữ quyền bảo mật hồ sơ. Lâm Tịch Nhiên không tắt nó ngay. Cô ngồi yên thêm vài giây, để cho câu chữ ấy đi hết một vòng trong đầu, rồi mới chụp lại cảnh báo bằng công cụ bảo toàn chứng cứ, lưu kèm dấu thời gian và mã phiên truy cập. Nếu đã có người biết cô gõ cửa, vậy cô càng phải để lại vết chân hợp lệ trên hành lang ấy.

Tống Diệp đứng sau lưng cô, hai tay khoanh trước ngực. Sự cà khịa thường ngày biến mất, chỉ còn lại vẻ cảnh giác của một người từng sống quá lâu trong phòng tin tức. “Từ lúc cô gửi yêu cầu đến lúc họ phản ứng, chúng ta sẽ có bao lâu?”

“Không biết.” Tịch Nhiên đóng các cửa sổ chứa dữ liệu thụ hưởng, chỉ để lại bản ghi truy vấn và thư xác nhận đã gửi cho ủy ban kiểm soát. “Nhưng nếu họ đủ gấp, họ sẽ không đánh vào dữ liệu trước.”

Tống Diệp hiểu rất nhanh. “Họ sẽ đánh vào cô.”

Tịch Nhiên không trả lời. Cô đang xem lại ba bản trích xuất cuối cùng, bảo đảm mỗi tệp đều có hash, thời điểm lưu, người truy cập và đường dẫn quyền hạn. Đó là thói quen sau ba năm bị một chuỗi log giả treo lên cổ. Trước khi sự thật được ai đó tin, nó phải sống sót qua lần chối bỏ đầu tiên.

Mười bảy phút sau, điện thoại của Tống Diệp rung lên liên tục. Không phải một thông báo, mà là một loạt thông báo dồn dập như mưa đá đập vào kính. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. “Bọn họ nhanh hơn tôi tưởng.”

Tịch Nhiên ngẩng đầu. Trên màn hình điện thoại của Tống Diệp là một bài đăng từ tài khoản marketing tài chính vốn chuyên thổi phồng tin xấu của các công ty niêm yết. Tiêu đề được giật bằng kiểu chữ đỏ chói: “Con gái bệnh nhân cũ quay lại trả thù Hằng Viễn? Cố vấn điều tra độc lập hay người mang hận riêng?” Bên dưới là hai tấm ảnh bị làm mờ một phần: giấy xác nhận điều trị của cha cô, lịch chuyển viện cũ và một đoạn ghi chú viện phí. Những chỗ đáng ra phải được che thì vẫn đủ rõ để người ta nhận ra tên họ, tuổi, bệnh viện và mối liên hệ gia đình.

Không khí trong phòng làm việc theo giờ bỗng mất sạch âm thanh. Tịch Nhiên nhìn vào tên cha mình trên màn hình nhỏ, cảm giác đầu tiên không phải phẫn nộ, mà là một khoảng trống lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ba năm trước, họ dùng tên cô để đè chết một sự thật. Ba năm sau, khi cô vừa chạm vào tên người hưởng lợi, họ lôi cha cô ra trước đám đông như một tờ hóa đơn có thể mua bán.

Tống Diệp thấp giọng mắng một câu. “Đây không phải đưa tin. Đây là treo người bệnh lên cột điện.”

“Đừng mở bình luận bằng tài khoản chính.” Tịch Nhiên đưa tay nhận lấy điện thoại, giọng bình tĩnh đến mức gần như không có cảm xúc. “Chụp toàn trang. Lưu URL, thời gian đăng, số lượt chia sẻ đầu tiên. Dùng máy phụ vào xem danh sách tài khoản khuếch đại.”

Tống Diệp nhìn cô. “Cô không giận à?”

“Có.” Tịch Nhiên phóng lớn góc dưới ảnh chụp bệnh án. “Nhưng giận không tạo được chứng cứ.”

Bình luận dưới bài viết tăng nhanh đến mức con số gần như nhảy từng giây. Có người nói cô vì cha bị bệnh nên quay lại vòi tiền Hằng Viễn. Có người lục lại vụ Vân Hải, gọi cô là kẻ phản bội không chịu nhận tội. Có người hỏi tại sao một người có “xung đột lợi ích gia đình” lại được phép tiếp cận dữ liệu nhạy cảm của tập đoàn. Những câu chữ ấy quen thuộc đến tàn nhẫn. Chỉ cần thay một vài danh từ, nó chính là bản cáo trạng dư luận đã chôn cô ba năm trước.

Tống Diệp dùng máy tính của mình mở bảng theo dõi truyền thông. “Có ít nhất ba mươi tài khoản phát cùng một bộ từ khóa trong vòng sáu phút. Cụm ‘trả thù cá nhân’, ‘cha bị hại’, ‘vòi bồi thường’ lặp lại y hệt. Không phải tự phát.”

“Tài khoản nguồn?”

“Một tài khoản tên Thị Trường Sau Chuông. Nó từng tham gia đẩy bài về vụ Vân Hải năm xưa.” Tống Diệp ngừng lại nửa nhịp, vẻ mặt xám đi. “Nguồn tin cũ của tôi hồi đó cũng từng dùng kênh này để khuếch đại.”

Tịch Nhiên đặt điện thoại xuống bàn, mở máy tính của mình sang chế độ ghi nhận chứng cứ web. “Vậy càng tốt. Nếu một con đường được dùng lại, nó sẽ để lại vết bánh xe cũ.”

Cô không đọc tiếp những lời chửi mắng. Cô phóng lớn tấm ảnh bị tung ra, nhìn vào mép trái nơi người cắt ảnh đã bất cẩn để sót một dải chữ rất mờ. Đó không phải định dạng hồ sơ bệnh viện gốc. Trên mép ảnh có mã xuất tệp bắt đầu bằng “HV-Care_EXT”, theo sau là một chuỗi số và thời điểm xuất dữ liệu lúc 00:03. Bài đầu tiên được đăng lúc 00:11. Khoảng cách tám phút quá ngắn để một phóng viên bình thường xin hồ sơ, kiểm tra, biên tập và phát tán. Nó giống một gói tư liệu đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ một tín hiệu để mở khóa.

Tống Diệp cúi sát màn hình. “HV-Care? Đây là cổng phúc lợi y tế liên kết doanh nghiệp?”

“Có thể.” Tịch Nhiên tạo một ô mới trong bảng thời gian, gõ rất chậm: ‘00:03 – ảnh bệnh án cha LTN có mã xuất HV-Care_EXT; 00:11 – tài khoản Thị Trường Sau Chuông đăng bài đầu tiên.’ Cô dừng lại, thêm một dòng nữa: ‘Không kết luận nguồn lộ trước khi có log truy cập cổng phúc lợi, bệnh viện và đơn vị bảo hiểm liên kết.’

Tống Diệp cười lạnh. “Cô đúng là đến lúc bị người ta đâm cũng còn ghi chú không kết luận.”

“Ba năm trước, họ kết luận thay tôi quá nhanh.” Tịch Nhiên nhìn thẳng vào màn hình, ánh mắt lạnh và trong. “Tôi sẽ không học theo họ.”

Điện thoại trên bàn rung lên. Người gọi là Tạ Cảnh Hành. Tịch Nhiên nhìn tên anh hiện trên màn hình hai giây rồi mới bắt máy, không bật loa ngoài. Phía bên kia rất yên tĩnh, nhưng giọng anh trầm hơn thường lệ. “Tôi đã thấy bài đăng.”

“Tôi cũng vậy.”

“Phòng truyền thông muốn phát tuyên bố nói Hằng Viễn không liên quan đến bệnh án của cha cô.”

Tịch Nhiên cắt ngang ngay. “Không.”

Đầu dây bên kia im một nhịp.

“Đừng dùng cha tôi để dọn sạch tên công ty các anh khi chưa có điều tra. Cũng đừng phủ nhận thay cho một hệ thống mà chính các anh còn chưa kiểm tra log.” Giọng cô không cao, nhưng từng chữ đều như đặt xuống mặt bàn kim loại. “Việc cần làm bây giờ là bảo toàn dữ liệu truy cập của cổng phúc lợi y tế, hồ sơ bảo hiểm liên kết, danh sách tài khoản quản trị và toàn bộ yêu cầu xuất tệp trong hai mươi bốn giờ qua. Nếu Hằng Viễn ra thông cáo trước khi khóa log, bên xóa dấu vết sẽ được thêm thời gian.”

Tạ Cảnh Hành không biện minh. “Tôi sẽ yêu cầu pháp vụ gửi lệnh bảo toàn ngay. Cô có mã tệp không?”

“Tôi gửi qua kênh chứng cứ, cc Mạc Khải.”

“Được.” Anh ngừng lại rất khẽ. “Tịch Nhiên, cô có cần tạm dừng không?”

Câu hỏi ấy không giống một mệnh lệnh, cũng không giống kiểu bảo vệ áp xuống từ trên cao. Nhưng chính vì vậy, nó khiến vết thương trong lòng cô nhói lên khó chịu. Nếu ba năm trước cũng có người hỏi cô có cần được nghe hay không, mọi thứ có lẽ đã khác. Nhưng quá khứ không quay lại chỉ vì hiện tại biết nói đúng một câu.

“Không.” Cô đáp. “Nếu tôi dừng lúc họ dùng cha tôi làm bia đỡ, lần sau họ sẽ biết cứ đánh vào người bệnh là đủ.”

Ở đầu dây bên kia, Tạ Cảnh Hành nói rất thấp: “Tôi hiểu. Tôi sẽ giữ quyền truy cập của cô trong phạm vi hợp lệ.”

Tịch Nhiên không cảm ơn. Cô chỉ nói: “Vậy hãy giữ log trước.” Rồi cô cúp máy.

Tống Diệp nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, nhưng không hỏi thêm về Tạ Cảnh Hành. Cô ấy quay lại bảng theo dõi, tiếp tục đánh dấu các tài khoản lan truyền. Những đường nối màu xám hiện lên chằng chịt trên màn hình, từ tài khoản nguồn tỏa ra nhiều nhóm nhỏ, rồi đổ vào các diễn đàn cổ phiếu, nhóm nhà đầu tư và trang tin lá cải. Cách đi này quá chuyên nghiệp: đầu tiên đánh vào đạo đức cá nhân, sau đó ném câu hỏi về xung đột lợi ích, cuối cùng ép Hằng Viễn phải cắt cô khỏi cuộc điều tra để bảo vệ giá cổ phiếu.

“Chu Dục Thành không cần chứng minh cô sai.” Tống Diệp nói. “Ông ta chỉ cần khiến hội đồng thấy cô là rủi ro truyền thông.”

“Và khiến nhà đầu tư nghĩ cuộc điều tra là thù riêng.” Tịch Nhiên mở hộp thư, soạn ba yêu cầu bảo toàn chứng cứ: một gửi bệnh viện của cha cô, một gửi đơn vị vận hành cổng HV-Care, một gửi ủy ban kiểm soát Hằng Viễn. Nội dung không có một câu cảm thán. Cô yêu cầu khóa log truy cập, log xuất tệp, địa chỉ IP, tài khoản thao tác, hợp đồng ủy quyền xử lý dữ liệu và danh sách bên thứ ba được phép xem thông tin phúc lợi. Mỗi dòng đều khô khan, nhưng bàn tay cô khi gõ đến chữ “người bệnh” lại dừng rất lâu.

Tin nhắn mới bật lên trong nhóm thông báo nội bộ Hằng Viễn. Người gửi là thư ký văn phòng hội đồng: ‘Do sự cố truyền thông liên quan cố vấn bên ngoài Lâm Tịch Nhiên, đề nghị triệu tập cuộc họp rủi ro đặc biệt lúc 09:00 sáng mai. Nội dung: đánh giá xung đột lợi ích và phạm vi quyền truy cập dữ liệu điều tra.’ Bên dưới, tên Chu Dục Thành xuất hiện trong danh sách người đề xuất.

Tống Diệp nhìn dòng thông báo, cắn môi. “Họ muốn đá cô ra trước khi cô kịp mở K17-TH.”

Tịch Nhiên gửi nốt email cuối cùng, rồi lưu toàn bộ màn hình nhóm nội bộ vào hồ sơ. “Không. Họ muốn tôi tự biến mình thành người phụ nữ tức giận lao ra cãi nhau với cả thế giới. Như vậy, mọi chứng cứ tôi đưa ra sau này đều sẽ bị gắn thêm bốn chữ: động cơ cá nhân.”

“Vậy cô định làm gì?”

“Không cãi.” Tịch Nhiên đóng hộp thư, mở lại bảng dòng thời gian. “Tôi sẽ để họ nói đủ. Nói càng nhiều, đường phát tán càng rõ. Sáng mai, tôi chỉ cần hỏi hội đồng một câu: trước khi đánh giá xung đột lợi ích của tôi, ai đánh giá xung đột lợi ích của người đã xuất bệnh án cha tôi lúc 00:03?”

Câu nói vừa dứt, điện thoại cá nhân của cô rung lên. Lần này không phải Tạ Cảnh Hành, cũng không phải Mạc Khải. Màn hình hiện số của phòng điều dưỡng bệnh viện. Tịch Nhiên bắt máy gần như ngay lập tức.

Đầu dây bên kia là giọng y tá trực, gấp nhưng cố giữ lễ phép. “Cô Lâm, chú Lâm vừa nhận được vài cuộc gọi lạ hỏi về chuyện trên mạng. Sau đó huyết áp của chú tăng đột ngột, bác sĩ đã chuyển chú vào khu cấp cứu theo dõi. Cô có thể đến bệnh viện ngay không?”

Tống Diệp thấy sắc mặt Tịch Nhiên thay đổi lần đầu trong đêm. Không phải sụp đổ, cũng không phải khóc. Chỉ là lớp kính lạnh trên mặt cô cuối cùng xuất hiện một vết nứt rất mảnh.

Tịch Nhiên đứng dậy, tay vẫn giữ điện thoại, giọng khàn đi rất nhẹ. “Tôi đến ngay.”

Ngoài cửa sổ, Thượng Hải về khuya sáng như chưa từng biết mệt. Còn trên màn hình máy tính, bài đăng bẩn vẫn tiếp tục tăng lượt chia sẻ, kéo tên cha cô đi khắp nơi. Tịch Nhiên nhìn nó thêm một giây, rồi đóng nắp máy tính lại, như đóng một bản cáo trạng tạm thời chưa tuyên án. Lần này, người bị đẩy vào phòng cấp cứu không phải một dòng dữ liệu. Là cha cô.