Chương 12: Nguồn tin nặc danh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 12: Nguồn tin nặc danh
Cửa thang máy khép lại, chặn Tạ Cảnh Hành ở bên ngoài cùng câu hỏi chưa có lời đáp. Lâm Tịch Nhiên nhìn bóng mình phản chiếu trên vách kim loại lạnh, không thấy nhẹ nhõm, cũng không thấy thắng lợi. Một lời xin lỗi vừa bị cô đẩy trả lại, nhưng thứ mắc trong cổ họng cô không vì thế mà biến mất. Điện thoại trong tay vẫn sáng, dòng tin nhắn của Tống Diệp nằm ngay trên màn hình như một vết rạch mới: nguồn tin nặc danh năm xưa có dấu vết nội bộ. Gặp tôi trước khi Hằng Viễn kịp dọn sạch phần còn lại.
Thang máy dừng ở tầng hầm. Tịch Nhiên không đi ra cửa chính, cũng không gọi xe ngay trước sảnh Hằng Viễn. Cô rẽ qua lối dành cho nhân viên giao nhận, đứng dưới mái che cuối bãi đỗ, nơi camera vẫn có góc nhìn rõ nhưng người ngoài khó chen vào. Cô gọi lại cho Tống Diệp. Đầu dây bên kia bắt máy sau hai hồi chuông, giọng rất thấp, không còn vẻ cà khịa thường ngày. “Cô ra khỏi tòa nhà chưa?” Tịch Nhiên nhìn qua lớp kính phản quang, thấy logo Hằng Viễn trên cao vẫn sáng như chưa từng bị bụi bám. “Đang ra. Gặp ở đâu?” Tống Diệp im vài giây rồi nói một địa chỉ nằm trong khu phố cũ phía sau sàn giao dịch chứng khoán. “Quán đó có phòng đọc riêng, camera công khai, không phải chỗ quá kín. Tôi không muốn cô sau này bị nói đã gặp tôi ở nơi có thể dựng chuyện.”
Bốn mươi phút sau, Tịch Nhiên bước vào quán cà phê kiêm thư viện tài chính ấy. Mùi giấy cũ, cà phê đậm và mưa tháng sáu còn bám trên áo người đi đường khiến không gian có cảm giác tách khỏi những phòng họp kính sáng bóng của Hằng Viễn. Tống Diệp ngồi ở bàn trong cùng, trước mặt là một máy tính xách tay, một ổ cứng mã hóa và hai ly nước đã nguội. Cô ta không trang điểm kỹ như mọi lần, tóc buộc thấp, dưới mắt có quầng thâm rõ. Khi thấy Tịch Nhiên, Tống Diệp chỉ đẩy chiếc ghế đối diện ra. “Tôi biết cô vừa nghe lời xin lỗi của Tạ Cảnh Hành.” Tịch Nhiên ngồi xuống, tháo găng tay mỏng ra đặt cạnh điện thoại. “Tôi không đến đây để bàn về anh ta.”
“Tốt. Vì tôi cũng không đủ tư cách an ủi cô.” Tống Diệp mở máy, màn hình hiện ra một thư mục được đặt tên bằng ngày tháng của ba năm trước. Cô ta không lập tức bấm vào, mà đặt một tập giấy in lên bàn trước. “Trước khi xem, tôi nói rõ. Đây không phải bằng chứng có thể ném thẳng vào mặt Chu Dục Thành. Một phần là bản sao tôi giữ khi rời tòa soạn, một phần là ghi chú nghiệp vụ của tôi. Nếu dùng sai, người bị đánh ngược sẽ là cô, không phải họ.” Tịch Nhiên lật trang đầu tiên. Trên đó là bản nháp bài báo cũ, tiêu đề ban đầu chỉ là nghi vấn rò rỉ dữ liệu trong thương vụ Vân Hải. Ở dòng ghi chú sửa bài, có một bút tích điện tử khác chèn vào năm chữ lạnh lẽo: chuyên viên nội bộ phản bội.
Tịch Nhiên nhìn năm chữ ấy rất lâu. Ba năm trước, chính năm chữ đó đã đi qua mọi màn hình tài chính trong một buổi sáng, biến cô từ một người đang đòi quyền biện hộ thành một tội danh có sẵn. Tống Diệp khàn giọng: “Tiêu đề cuối không phải tôi đặt. Nhưng bài là tôi viết. Nguồn là tôi nhận. Tôi không trốn phần đó.” Tịch Nhiên đặt trang giấy xuống. “Cô từng nói rồi.” “Không,” Tống Diệp lắc đầu, khóe môi nhợt đi, “lúc đó tôi chỉ nói mình là người cầm dao. Hôm nay tôi nói cho cô biết dao được đưa tới tay tôi như thế nào.”
Cô ta mở một file log xuất từ hệ thống tiếp nhận nguồn tin của tòa soạn cũ. Bảng ghi không dài, nhưng mỗi dòng đều có thời gian, kênh nhận, tên file đính kèm, mã bài nội bộ và một chuỗi địa chỉ kỹ thuật. “Nguồn tin gửi qua hộp bảo mật của tòa soạn lúc 01:46 sáng, trước khi bản cáo bạch bị tung ra công khai gần ba tiếng. Người gửi dùng email tạm, tên hiển thị là ‘người biết chuyện’. Khi đó tôi chỉ thấy một địa chỉ IP bên ngoài ở lớp cuối nên tưởng là gửi từ dịch vụ ẩn danh. Nhưng tuần trước tôi nhờ một người bạn làm pháp chứng số đọc lại header đầy đủ. Không cần phá hệ thống, chỉ đọc lại bản export gốc mà tôi từng lưu. Ở lớp relay đầu tiên có tên host bị bỏ qua.”
Tống Diệp xoay màn hình về phía Tịch Nhiên. Con trỏ dừng trên một dòng chữ: Received from HV-IR-GW02.hengyuan.local. Sau đó là một dãy số nội bộ bắt đầu bằng 10.23. Tịch Nhiên không chạm vào máy. Cô chỉ cúi xuống đọc, ánh mắt chậm rãi dừng ở chữ IR. Quan hệ nhà đầu tư. Một nhánh truyền thông đối ngoại. Một cánh cửa đủ hợp lý để gửi tin ra ngoài mà không khiến hệ thống cảnh báo như truy cập phòng máy chủ. Tống Diệp nói rất khẽ: “Tôi đã đối chiếu với vài tài liệu công khai cũ của Hằng Viễn, cả ảnh chụp cấu hình mail gateway trong một hội thảo bảo mật họ từng trình bày. Tên host này thuộc mạng nội bộ Hằng Viễn, không phải máy cá nhân của cô, càng không phải IP từ bên ngoài gửi thẳng vào.”
“Không đủ.” Tịch Nhiên nói. Giọng cô bình tĩnh đến mức Tống Diệp hơi khựng lại. “Tôi biết.” “Ảnh chụp hội thảo, bản sao rời khỏi tòa soạn, ghi chú cá nhân của cô, tất cả chỉ có thể dùng làm manh mối. Muốn thành chứng cứ, cần bản ghi gốc từ hệ thống tòa soạn, nhật ký nhận nguồn, chữ ký thời gian, hash file đính kèm, và xác nhận độc lập rằng chuỗi header chưa bị sửa. Nếu cô đưa thứ này cho tôi như một món quà chuộc lỗi, nó không có giá trị.” Tống Diệp nhìn cô, trong mắt có một tia đau nhưng không phản bác. “Tôi không đưa quà. Tôi đưa hướng đào.”
Điện thoại của Tống Diệp rung lên. Cô ta liếc màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhanh rồi bấm tắt. Chưa đầy mười giây sau, cuộc gọi lại đến. Lần này Tống Diệp bật loa ngoài, nhưng đặt điện thoại giữa bàn, ánh mắt hỏi ý Tịch Nhiên. Cô gật đầu. Một giọng nam trung niên vang lên, lịch sự đến mức khiến người ta khó chịu. “Tống Diệp, cô còn trẻ, đừng tự đào mộ nghề nghiệp của mình. Hồ sơ Vân Hải đã kết thúc ba năm rồi. Cô nghĩ lấy vài bản log cũ ra là có thể chống lại ai?” Tống Diệp cười nhạt. “Tổng biên Lưu, tôi còn chưa nói mình đang xem log nào.” Đầu dây bên kia im nửa nhịp. Chính nửa nhịp ấy khiến không khí trên bàn lạnh xuống. “Tôi chỉ nhắc cô giữ đạo đức nghề nghiệp. Nguồn tin là bí mật của tòa soạn.”
“Nguồn tin giả không được miễn tội chỉ vì khoác áo bí mật.” Tống Diệp đáp. Giọng người đàn ông lập tức trầm xuống. “Cô muốn làm người tốt muộn màng thì tự làm, đừng kéo Lâm Tịch Nhiên vào. Năm đó cô ta làm Hằng Viễn mất bao nhiêu tiền, cô thật sự tin cô ta sạch sẽ à?” Tịch Nhiên đưa tay, kéo điện thoại về phía mình một chút, giọng rất nhạt. “Tổng biên Lưu, nếu ông tin tôi không sạch, ông nên hoan nghênh một cuộc đối chiếu nguồn tin công khai. Người trong sạch không sợ log gốc.” Bên kia im lặng lâu hơn lần trước. Khi giọng ông ta vang lại, vẻ lịch sự đã rạn ra. “Cô Lâm, có những thứ không phải cứ đào lên là lấy lại được danh dự. Đôi khi chỉ làm thêm nhiều người chôn cùng.” Cuộc gọi bị cắt.
Tống Diệp nhìn màn hình tối đen, bàn tay đặt cạnh ly nước siết lại. “Ông ta biết tôi đang truy log.” Tịch Nhiên không an ủi. Cô lấy sổ tay ra, ghi lại thời gian cuộc gọi, số hiển thị, nội dung đe dọa chính, rồi đẩy tờ giấy sang cho Tống Diệp. “Viết xác nhận ngay khi trí nhớ còn mới. Không thêm cảm xúc. Không suy đoán.” Tống Diệp bật cười rất khẽ, cười mà mắt đỏ lên. “Cô đúng là người bị cả ngành ép đến đáy vẫn còn nghĩ đến chuỗi bảo quản chứng cứ.” “Vì ba năm trước, tôi đã thua ở chỗ để người khác kể câu chuyện trước.” Tịch Nhiên khép nắp bút. “Lần này, tôi không để cảm xúc của bất kỳ ai thay thế dữ liệu.”
Hai người tiếp tục rà từng dòng. File đính kèm nguồn tin năm xưa gồm một bảng định giá, một ảnh chụp lịch truy cập và một đoạn mô tả ngắn hướng thẳng vào tài khoản của Tịch Nhiên. Mọi thứ sạch quá mức cần thiết: tên cô nằm đúng chỗ, thời gian vừa đủ khớp với log bị chỉnh, ngôn ngữ giống bản tóm tắt dành cho phóng viên hơn là lời tố cáo tự phát. Tịch Nhiên yêu cầu Tống Diệp chụp lại màn hình bằng thiết bị của chính cô ta, giữ nguyên metadata, sau đó lập danh sách những gì cần xin trích xuất hợp pháp từ tòa soạn: bản ghi hệ thống tiếp nhận nguồn, quyền truy cập CMS đêm hôm đó, lịch sửa tiêu đề và danh sách người xem trước khi bài lên trang chủ. “Cô cần một luật sư truyền thông,” Tịch Nhiên nói. “Và tôi cần quyền đối chiếu dải IP nội bộ Hằng Viễn qua kênh compliance, không phải qua tài liệu trôi nổi.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Tịch Nhiên sáng lên. Tin nhắn của Tạ Cảnh Hành chỉ có ba dòng: “Hải Trác Capital yêu cầu gặp tối nay. Chu Dục Thành sẽ đi cùng tôi. Họ vừa nhận được một bản ghi nhớ nặc danh nói cô cấu kết với phóng viên để tống tiền Hằng Viễn.” Tịch Nhiên đọc xong, đáy mắt không hề dao động. Tống Diệp nghiêng người nhìn, chửi khẽ một câu. “Nhanh thật. Vừa chạm vào nguồn tin, bọn họ đã đẩy cô sang vai tống tiền.” Tịch Nhiên nhắn lại rất ngắn: “Gửi danh sách người tham dự, địa điểm, và toàn bộ bản ghi nhớ họ nhận được. Tôi sẽ đến.”
Tống Diệp ngẩng phắt đầu. “Cô định đi thật? Đó là bữa tối của kẻ thù.” Tịch Nhiên đứng dậy, cất sổ tay vào túi. Trên mặt cô không có vẻ tức giận, chỉ có sự tỉnh táo sắc đến lạnh. “Vậy càng phải đi.” Cô nhìn dòng host nội bộ vẫn còn trên màn hình máy tính, rồi nhìn Tống Diệp. “Nguồn tin năm xưa đã bước ra từ Hằng Viễn. Nếu tối nay họ muốn biến tôi thành người tống tiền, tôi sẽ để họ tự nói xem họ sợ tôi chạm vào cái gì.” Ngoài cửa kính, trời mưa nặng hạt hơn. Tịch Nhiên kéo áo khoác, bước ra khỏi quán, mang theo một manh mối chưa đủ thành chứng cứ, một lời đe dọa vừa được ghi lại, và một bữa tối mà cô biết chắc sẽ không ai đến chỉ để ăn cơm.
