Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 9 - Chương 9: Thư Mời Hợp Tác

Chương 9: Thư Mời Hợp Tác

Hai chữ M và H nằm trên màn hình như một vết mực chưa kịp khô. Không ai trong phòng 6A vỗ bàn, cũng không ai lập tức nhận thua, bởi một năm ở ngoài cuộc đã dạy tôi rằng sự thật không bao giờ đi thẳng từ màn hình vào biên bản. Nó phải đi qua rất nhiều miệng người, rất nhiều câu ‘chưa đủ cơ sở’, rất nhiều khoảng im lặng được dùng như áo khoác cho trách nhiệm. Tôi nhìn hai ký tự ấy, rồi nhìn Mai Lan. Chị ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay đã không còn đặt yên trên mặt bàn.

Võ Thành lên tiếng đầu tiên. ‘Hai ký tự không thể xác nhận danh tính. M H có thể là mã dự án, mã hạng mục, hoặc tên viết tắt của bất kỳ ai.’ Tôi gật đầu. ‘Đúng. Vì vậy tôi không yêu cầu xác nhận bằng mắt. Tôi yêu cầu đối chiếu mã nhãn với sổ in nhãn của khu hành chính – nhân sự tầng mười hai trong ngày 19/08, từ 20 giờ đến 23 giờ. Nếu nhãn đó thuộc hồ sơ dự án, nó sẽ có dòng phát hành theo danh mục dự án. Nếu thuộc hồ sơ nhân sự, nó sẽ có mã loại hồ sơ, người in và thiết bị in. Chúng ta không cần đoán.’

Mai Lan ngẩng lên. ‘Minh Hạ, cô đang biến một cuộc đối chiếu dự án thành khiếu nại cá nhân.’ Một năm trước, mọi thứ liên quan đến tôi đều bị gọi là cá nhân, còn mọi thứ liên quan đến họ thì được nâng lên thành lợi ích công ty. Tôi đặt hai tay trên đầu gối, giữ giọng mình không run. ‘Nếu một hồ sơ nhân sự của tôi được đưa vào phòng họp dự án với khách ngoài, đó không còn là khiếu nại cá nhân. Đó là chuỗi bàn giao tài liệu, là quyền truy cập hồ sơ và là câu hỏi ai đã dùng hồ sơ đó để tạo ra các văn bản khiến tôi phải rời khỏi Vĩnh Tín.’

Đỗ Quang Vinh nhìn tôi vài giây, rồi quay sang trưởng bộ phận an ninh. ‘Gửi yêu cầu cho nhân sự và hành chính. Chỉ trích dữ liệu liên quan đến nhãn, thiết bị in, thời điểm in, tài khoản thao tác. Không mở nội dung hồ sơ nếu chưa cần.’ Ông ta dừng lại rồi nói thêm với thư ký: ‘Ghi vào biên bản: đối chiếu nhằm xác định tuyến lưu chuyển tài liệu, không phải công bố dữ liệu cá nhân.’

Kỷ Dương nghiêng người về phía máy tính bảng. ‘Tôi cũng đề nghị lưu bản khung hình 22:25:11 dưới dạng trích xuất độc lập, kèm mã kiểm tra. Phần phóng to chỉ dùng để định hướng đối chiếu, không dùng thay thế bản gốc.’ Anh nói như đang đặt từng viên gạch xuống mép vực. Có người dùng quy trình để né trách nhiệm. Nhưng cũng có người dùng quy trình để giữ cho sự thật khỏi bị bóp méo ngay lúc nó vừa ló ra.

Phùng Kiến Thành kéo ghế hơi lùi lại. ‘Tinh Hà có cần tham gia sâu đến mức này không? Đây là hồ sơ nội bộ Vĩnh Tín.’ Kỷ Dương nhìn anh ta. ‘Tôi đang bị nhắc đến trong video và trong cáo buộc xung đột lợi ích. Tôi có quyền nộp tài liệu chứng minh vị trí của mình trong buổi tối đó. Ngoài ra, hợp tác giữa Tinh Hà và Vĩnh Tín năm ngoái là lý do tôi có mặt ở tầng mười hai. Tôi đã yêu cầu bộ phận lưu trữ của Tinh Hà gửi lại thư mời hợp tác, lịch điều phối, phụ lục đầu mối và email đổi phòng ngày 19/08. Khi tài liệu đến, tôi sẽ nộp qua hộp thư chung của buổi họp.’

Cụm từ ‘thư mời hợp tác’ khiến trong tôi có một dây thần kinh cũ bị kéo căng. Hồi đó, tôi chỉ là người được giao làm đầu mối vận hành nội bộ cho dự án Bắc Cầu, nhận việc qua những dòng chat ngắn, những file bảng tính bị sửa đi sửa lại và những cuộc họp đột xuất không có đủ biên bản. Tôi biết Tinh Hà là đối tác chiến lược, biết họ cần người nắm tuyến tích hợp thật sự, nhưng không biết tên mình đã từng nằm ở đâu trong bộ hồ sơ hợp tác ấy.

Mai Lan khẽ nhíu mày. ‘Tài liệu từ phía Tinh Hà không thể thay thế quy trình nội bộ của Vĩnh Tín.’ Kỷ Dương đáp: ‘Không ai nói thay thế. Nhưng nó có thể chứng minh trong buổi tối đó, Vĩnh Tín đã mời chúng tôi đến vì nội dung gì, phòng họp đổi lúc nào, và ai được liệt kê là đầu mối phối hợp ban đầu.’ Phùng Kiến Thành lập tức nhìn sang Võ Thành. Cái nhìn ấy rất nhanh, nhưng sau hơn một năm bị người khác bắt bẻ từng dấu phẩy trong lời nói, tôi đã học được cách nhìn những dấu phẩy trong im lặng của họ.

Mười phút sau, nhân sự gửi phản hồi đầu tiên. Không phải hồ sơ đầy đủ, chỉ là bảng trích từ hệ thống in nhãn và sổ mượn phòng lưu trữ tạm. Trưởng bộ phận an ninh đọc chậm từng dòng. ‘Ngày 19/08, 20:41:36, thiết bị HCTH-12-03 in một nhãn hồ sơ. Loại nhãn: hồ sơ nhân sự – giải trình. Mã tham chiếu bắt đầu bằng MH. Người thao tác: tài khoản hành chính tầng mười hai. Ghi chú hệ thống: cấp cho nhóm xử lý sự cố tích hợp.’ Anh ta ngừng một nhịp. ‘Không thấy phiếu mượn hồ sơ nhân sự tương ứng trong khoảng thời gian này.’

Không khí trong phòng đổi khác. Tôi quay sang Mai Lan. ‘Chị nói tập bìa xanh có thể là hồ sơ dự án. Hệ thống in nhãn lại nói cùng tối đó có một nhãn hồ sơ nhân sự – giải trình, mã bắt đầu bằng MH, không có phiếu mượn tương ứng. Chị có muốn bổ sung rằng máy HCTH-12-03 cũng là máy dùng chung của ban dự án không?’

Mai Lan vẫn cố giữ khóe môi bình thản. ‘Tài khoản hành chính tầng mười hai là tài khoản dùng chung trong giai đoạn chuyển khu. Rất nhiều người có thể thao tác.’ Tôi gật đầu. ‘Vậy thì càng cần đối chiếu camera khu máy in từ 20:35 đến 20:45, log mở tủ hồ sơ, và danh sách người được cấp quyền vào khu hành chính tạm.’ Võ Thành cắt ngang: ‘Đề nghị không mở rộng vô hạn.’ Tôi quay sang ông ta. ‘Tôi chỉ đang đi theo đường mà dữ liệu tự chỉ ra.’

Đỗ Quang Vinh lần này không mắng tôi. Ông ta chỉ đưa tay xoa nhẹ giữa hai chân mày rồi nói với thư ký cuộc họp: ‘Ghi nhận yêu cầu. Tạm thời khóa truy cập chỉnh sửa với các log liên quan ngày 19/08. Tất cả trích xuất tiếp theo đi qua bộ phận an ninh và pháp chế.’ Lời của ông ta nghe khô, nhưng tôi biết nó có trọng lượng. Một khi đã khóa log, người ta không còn dễ dàng làm một tập hồ sơ biến mất rồi giải thích rằng ‘hệ thống tự dọn’.

Ngay lúc ấy, màn hình máy tính của Kỷ Dương hiện thông báo email mới. Anh không mở ngay mà xoay màn hình về phía Đỗ Quang Vinh. ‘Tài liệu từ Tinh Hà đã được gửi vào hộp thư chung của cuộc họp. Tôi đề nghị mở trên máy của thư ký để tất cả cùng nhìn thấy đường nhận.’ Thư ký mở hộp thư chung, tải xuống một gói nén được ký bằng chứng thư số nội bộ của Tinh Hà. Tên file hiện ra: THS_VT_BacCau_1908_Cooperation.zip. Bên trong có lịch làm việc, email đổi phòng, danh sách người tham dự và một file PDF mang tên ‘ThuMoiHopTac_BacCau_VinhTin_TinhHa.pdf’.

Không hiểu vì sao, khi tên file ấy hiện ra, lòng bàn tay tôi lạnh đi. Thư ký mở PDF. Trang đầu là mẫu thư trang trọng, logo Tinh Hà Solutions ở góc trái, logo Vĩnh Tín ở góc phải, ngày ký trước buổi họp kín một tuần. Nội dung là thư mời hợp tác triển khai giai đoạn thử nghiệm tích hợp dữ liệu Bắc Cầu. Nhưng ở trang phụ lục đầu mối, giữa những dòng chức danh và email công việc, tôi thấy tên mình.

‘Đầu mối vận hành phía Vĩnh Tín: Nguyễn Minh Hạ.’ Kỷ Dương đọc thành tiếng. Giọng anh thấp xuống, không phải vì bất ngờ mà vì cuối cùng một mảnh giấy chính thức đã nói điều tôi từng không được phép nói: tôi không phải người đứng ngoài dự án đó. Ngay dưới tên tôi là dòng ghi chú: ‘Mọi thay đổi đầu mối vận hành sau khi thư mời được xác nhận cần có xác nhận bằng văn bản của người phụ trách hiện tại và bộ phận nhân sự Vĩnh Tín.’

Phùng Kiến Thành đổi sắc mặt rất nhanh, nhưng không đủ nhanh. ‘Đó chỉ là đề xuất ban đầu. Sau này có điều chỉnh nhân sự.’ Kỷ Dương bấm sang email kế tiếp. ‘Đúng. Và điều chỉnh đó được gửi lúc 23:07 ngày 19/08 từ hộp thư dự án của Vĩnh Tín sang nhóm Tinh Hà. Nội dung ghi rằng Minh Hạ tự nguyện rút khỏi vai trò đầu mối, Phùng Kiến Thành tiếp nhận tạm thời. File đính kèm là bản xác nhận đã scan.’ Anh dừng tay trước khi mở file. Cả phòng như cùng hít vào một hơi rất nhẹ.

Tôi nhìn thời gian 23:07 trên màn hình. Lúc đó, tôi đang ở bãi xe tầng hầm, ôm thùng giấy trên ghế sau taxi và cố không khóc vì sợ bác tài hỏi. Tôi không ở trong bất kỳ phòng scan nào. Tôi không gửi bất kỳ xác nhận tự nguyện nào. Tôi cũng chưa từng biết mình có một vai trò chính thức để mà rút khỏi nó. Nhưng trên màn hình, tên file đính kèm vẫn nằm đó, lạnh lẽo và gọn gàng: MH_XacNhanChuyenGiao_1908.pdf.

Đỗ Quang Vinh nói rất khẽ: ‘Mở file.’ Khi bản scan hiện lên, căn phòng 6A chỉ còn tiếng quạt máy lạnh. Đó là một tờ xác nhận ngắn, dưới cùng có chữ ký ghi tên Nguyễn Minh Hạ. Nét chữ nhìn thoáng qua giống tôi đến mức chính tôi cũng phải lặng đi một nhịp. Rồi tôi nhìn kỹ hơn, nhìn cái móc cuối chữ Hạ bị kéo quá dài, nhìn dấu chấm đặt lệch sau chữ Minh, nhìn khoảng cách giữa họ và tên giống như được người khác học thuộc rồi cố viết chậm.

Tôi ngẩng đầu lên. Giọng tôi vang trong phòng bình tĩnh hơn cả điều tôi đang cảm thấy. ‘Tôi chưa từng ký văn bản này.’ Kỷ Dương nhìn tôi, rồi nhìn bản scan, ánh mắt anh lần đầu tiên không còn đứng ở ranh giới giữa trung lập và thận trọng nữa. Đỗ Quang Vinh chậm rãi đặt bút xuống bàn. Mai Lan không nhìn điện thoại nữa. Phùng Kiến Thành thì nhìn thẳng vào màn hình, như thể nếu nhìn đủ lâu, chữ ký kia sẽ tự biến thành sự thật. Nhưng nó không biến mất. Nó chỉ nằm đó, bên dưới tiêu đề xác nhận chuyển giao, kéo cả căn phòng trở lại đêm 19/08 theo một cách không ai còn có thể gọi là chuyện cá nhân.