Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 35: Tin Đồn Dựa Hơi

Chương 35: Tin Đồn Dựa Hơi

Tôi đứng dưới ánh đèn hành lang thêm vài giây, ngón tay vẫn đặt trên cạnh điện thoại đã tắt màn hình. Dòng chữ của Hắc Kính Giải Trí không dài, cũng không có bất kỳ câu kết tội trực tiếp nào, nhưng những người làm nghề đều hiểu thứ đáng sợ nhất của tin đồn không nằm ở khẳng định. Nó nằm ở hai chữ “trùng hợp”, ở nửa tấm ảnh bị cắt đúng chỗ, ở cách một chiếc xe đỗ dưới lầu bỗng trở thành bằng chứng cho một vai diễn vừa được ký bằng mực đen. Đời trước, tôi từng chết nhiều lần trong những câu hỏi như vậy. Không ai cần đáp án, họ chỉ cần tôi cúi đầu đủ lâu để đáp án giả biến thành sự thật.

Điện thoại lại sáng. Lần này là Bảo Lâm gọi tới. Tôi vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng ống hút bị cô ấy cắn đến méo trong nền. “Miên Miên, em đang ở đâu? Đừng xuống sảnh chính. Dưới lầu có hai xe truyền thông, còn có người đứng gần xe của Hạ tổng chụp ảnh. Chị nghi bọn họ đã chờ từ trước rồi.” Tôi nhìn về phía cuối hành lang, nơi cửa kính phản chiếu bóng mình mảnh. “Chị đừng lên. Đi vòng xuống hầm B2, giữ xe nổ máy, nhưng không lái sát xe Hạ Trầm Chu.” Bảo Lâm nghẹn một nhịp. “Em còn quan tâm khoảng cách xe à?” Tôi đáp: “Bây giờ một mét cũng có thể thành câu chuyện.”

Tô Mạn gửi tiếp ba ảnh chụp màn hình. Ba tài khoản giải trí nhỏ đồng thời đăng cùng một mẫu bài: “nghe nói đoàn phim lớn đổi người phút chót”, “người đang kiện công ty cũ vẫn có đường vào Kính Hải”, “ngọc nữ bị thay thế hay người mới có chống lưng”. Chữ dùng không giống hệt nhau, nhưng nhịp câu quá quen. Mở đầu bằng tin úp mở, thả một quan hệ nam nữ đủ mập mờ, rồi để tài khoản nhỏ hỏi thay câu bẩn nhất. Tôi kéo từng ảnh lên xem thời gian đăng. Cách nhau dưới bốn phút. Tốc độ này không phải hóng chuyện, mà là nhận lệnh.

Tô Mạn gọi tới ngay sau đó. Giọng chị lạnh và gọn, như tiếng giấy tờ được đặt lên bàn. “Đừng trả lời bất kỳ phóng viên nào. Tôi đã cho người lưu link gốc, thời gian đăng, ID tài khoản và lượt chỉnh sửa. Vấn đề là bọn họ biết cô vừa vào phòng đọc vai, biết xe Hạ Trầm Chu dưới lầu, còn biết đoàn phim đã có ghi hình nội bộ.” Tôi dừng bước. “Bài nào nhắc ghi hình?” “Một tài khoản nhỏ đã xóa sau ba mươi giây, nhưng tôi kịp chụp lại. Nó viết ‘có bản ghi thì sao, bản ghi cũng có thể do đoàn phim sắp xếp’. Câu này không phải đoán bừa.” Tôi nhìn cánh cửa phòng đọc kịch bản sau lưng. Vậy mà chưa đầy mười phút, ngoài kia đã có người biết phải bẻ gãy tấm lá chắn ấy từ đâu.

“Lâm Tĩnh?” Tô Mạn hỏi thẳng. Tôi không trả lời ngay. Trong phòng vừa rồi, người khựng lại khi nghe khóa quyền tải xuống không chỉ có Lâm Tĩnh. Cô trợ lý đứng sau bà cũng né mắt rất nhanh. Lưu tổng lo rủi ro phát hành, Nhan Sơ cần đường lui, Hắc Kính cần mồi câu, còn Tinh Diệu cần chứng minh tôi dù rời khỏi chiếc lồng vẫn không thể đứng dưới ánh đèn bằng tên mình. Người có động cơ quá nhiều, nghi ngờ sớm cũng vô dụng. Tôi chỉ nói: “Chị giữ lại bản đã xóa. Đừng vội tung. Nói càng cụ thể, nguồn càng hiện rõ.”

Khi thang máy xuống tầng hầm, sóng điện thoại yếu đi rồi lại đầy lên. Tin nhắn mới của Hạ Trầm Chu nằm im trên màn hình: Tôi đang ở dưới lầu. Cần tôi rời đi không? Tôi nhìn câu ấy rất lâu. Anh hỏi “cần” chứ không nói “tôi sẽ”, giống như đã học được rằng một hành động bảo vệ không xin phép cũng có thể trở thành vết thương. Tôi gõ: Không. Anh rời đi, họ nói anh phủi sạch. Anh lên tìm tôi, họ nói tôi có chống lưng. Anh đứng yên, họ nói anh chờ tôi. Tôi muốn lịch trình xe của anh, camera bãi đỗ và danh sách người biết anh đến đây trước khi tin nổ. Gửi cho Tô Mạn. Đừng thay tôi thanh minh.

Bảo Lâm đỗ xe ở góc khuất gần cột C17. Vừa thấy tôi, cô ấy lập tức kéo cửa sau, đưa áo khoác che nửa người tôi. Tôi ngồi vào xe, nhìn con số trên cột bê tông lướt qua cửa kính. Hàng số mười bảy trên biên bản vừa trở thành cửa mở cho tôi, còn một cây cột số mười bảy khác đang chứng kiến tôi trốn khỏi tin đồn như một người vừa phạm tội. Tôi nói: “Không về nhà. Chạy vòng một đoạn, đừng để xe truyền thông bám theo. Sau đó đến văn phòng Tô Mạn.”

Bảo Lâm đưa điện thoại của cô ấy cho tôi. Màn hình đã tràn bình luận. Có người hỏi tôi dựa vào đâu mà vào được đoàn phim lớn khi đang kiện công ty cũ. Có người nói Nhan Sơ diễn tốt hơn, chỉ vì không có nhà đầu tư đứng sau nên bị đẩy ra ngoài. Có người đào lại scandal khách sạn, ghép nó với Hạ Trầm Chu, rồi kết luận phụ nữ trong showbiz cuối cùng vẫn phải tìm một chiếc ô. Tôi lướt qua từng dòng, không để mình dừng quá lâu. Bình luận ác ý giống mưa axit, nếu đưa tay hứng từng giọt, người bị ăn mòn trước tiên sẽ là chính mình.

Một bài đăng mới của phòng làm việc Nhan Sơ được đẩy lên ngay lúc xe rời khỏi hầm. Nội dung rất sạch: “Sơ Sơ vẫn luôn tin mỗi vai diễn đều có duyên phận riêng. Dù kết quả thế nào, cô ấy sẽ tiếp tục cố gắng bằng chính năng lực.” Không gọi tên tôi, nhưng ảnh kèm theo là bàn tay cô ta đặt trên tập kịch bản màu xám, góc bìa lộ đúng hai chữ Tần Tang. Bảo Lâm tức đến bật cười. “Cô ta còn giả vờ không dẫn hướng?” Tôi phóng to ảnh, thấy một góc đèn đỏ của máy quay nội bộ phản chiếu rất mờ trên mặt bàn. “Lưu ảnh gốc. Đừng mắng.”

“Em bình tĩnh đến mức chị sợ đấy.” Bảo Lâm hạ giọng. Tôi nhìn bóng đèn đường vụt qua ngoài cửa xe. “Không phải bình tĩnh.” Tôi nói. “Là mệt.” Mệt vì vừa phải chứng minh mình biết diễn, đã lập tức phải chứng minh mình không dùng đàn ông để đổi lấy cơ hội được diễn. Nhưng đời này, mệt chỉ khiến tôi càng nhớ rõ mình phải đánh vào đâu.

Tô Mạn đang chờ ở văn phòng với máy tính mở sẵn. Trên màn hình là một bảng thời gian chị vừa dựng: chín giờ mười hai, Cố Nghiên ký biên bản; chín giờ mười tám, Hắc Kính đăng bài đầu tiên; chín giờ hai mươi, tài khoản nhỏ nhắc ghi hình nội bộ rồi xóa; chín giờ hai mươi ba, phòng làm việc Nhan Sơ đăng ảnh kịch bản; chín giờ hai mươi sáu, từ khóa “Lạc Tinh Miên dựa hơi” bắt đầu được đẩy vào khung tìm kiếm. Tô Mạn gõ nhẹ lên màn hình. “Bọn họ muốn biến vấn đề từ ‘cô diễn có tốt không’ thành ‘Hạ Trầm Chu có nâng cô không’. Khi câu hỏi bị đổi, bằng chứng diễn xuất của cô sẽ mất tác dụng.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống. “Vậy không trả lời câu hỏi của họ.” Tô Mạn nhướng mày. Tôi nói tiếp: “Tôi không chứng minh mình và Hạ Trầm Chu trong sạch theo cách họ muốn. Chỉ cần tôi bước vào cái bẫy đó, ngày mai họ sẽ hỏi trong sạch đến mức nào, gặp riêng bao nhiêu lần, xe ai đưa đón, hợp đồng ai ký. Tôi chỉ chứng minh một chuyện: vai Tần Tang không do ai nâng, mà do tôi diễn được.” Bảo Lâm đứng sau lưng tôi, hơi thở vẫn còn gấp. “Bằng bản ghi nội bộ?” “Không đủ. Nếu tung bản ghi, họ sẽ nói đoàn phim chọn đoạn có lợi. Nếu không tung, họ nói không dám. Vậy để bọn họ không còn đường chọn câu chuyện.”

Tôi lấy điện thoại, mở nhóm liên lạc tạm thời của đoàn phim Ánh Tuyết. Tin nhắn trước đó vẫn dừng ở câu của Lâm Tĩnh: “Trước khi dư luận ổn định, tôi đề nghị đoàn phim tạm hoãn công bố vai Tần Tang, tránh ảnh hưởng hình ảnh dự án.” Tôi đọc câu ấy hai lần. Tạm hoãn, nghe như bảo vệ đoàn phim; thật ra chỉ cần hoãn đủ lâu, vai diễn vừa được ký của tôi có thể bị treo trên không trung cho đến khi dư luận tự thay đoàn phim đưa ra kết quả. Tôi không hỏi ý kiến thêm. Tôi gõ từng chữ rất chậm: Nếu đoàn phim lo ngại tin đồn dựa hơi ảnh hưởng dự án, tôi đề nghị tổ chức một buổi audition trực tiếp giới hạn. Cùng phân cảnh, cùng điều kiện ánh sáng, có watermark thời gian, có đại diện pháp lý, có biên bản công khai cho báo chí chuyên ngành và nhà phê bình được mời xem. Tôi chấp nhận kết quả được quyết định lại trước ống kính.

Nhóm chat im phăng phắc. Ba mươi giây sau, Lưu tổng gửi một dấu chấm hỏi. Lâm Tĩnh lập tức trả lời: “Cô Lạc, làm vậy quá mạo hiểm. Nếu trạng thái của cô bị ảnh hưởng bởi dư luận thì sao?” Tôi nhìn câu ấy, khóe môi khẽ nhạt đi. Bà ta lo trạng thái của tôi, hay lo trạng thái của câu chuyện bẩn chưa kịp lên men đủ lâu? Cố Nghiên cuối cùng cũng xuất hiện. Ông chỉ hỏi một câu: “Cô biết audition trực tiếp không cho phép sửa sai chứ?” Tôi trả lời: Biết. Nhưng nếu tôi đã thua, tôi nhận. Nếu tôi thắng, xin đoàn phim cũng nhận trước cùng ánh đèn đó.

Điện thoại rung thêm một lần. Hạ Trầm Chu gửi tới hai dòng: Lịch trình xe và camera bãi đỗ đã chuyển cho luật sư Tô. Buổi audition ngày mai, tôi sẽ không xuất hiện. Tôi nhìn câu “sẽ không xuất hiện” ấy, trong lòng có một chỗ rất nhỏ khẽ động. Anh không phủi sạch tôi, cũng không dùng sự có mặt của mình để chứng minh điều gì. Anh chỉ lùi khỏi ống kính đúng lúc, để vai diễn của tôi không phải đứng dưới bóng của anh. Tôi đáp: Cảm ơn. Lần này, anh không trả lời ngay. Có lẽ giữa chúng tôi, hai chữ ấy đã đủ dài.

Một phút sau, nhóm chat hiện lên tin nhắn của Cố Nghiên: Sáng mai chín giờ, phòng thử vai số ba. Máy quay chính, máy quay phụ, ghi hình hậu trường toàn bộ. Ai nghi ngờ thì đến xem. Tôi đặt điện thoại xuống. Ngoài cửa kính văn phòng, thành phố Minh Hải vẫn sáng như chưa từng có ai bị một dòng tin bẩn làm đau. Bên trong màn hình, Hắc Kính Giải Trí vừa đăng bài thứ hai: “Nghe nói đoàn phim Ánh Tuyết bị ép mở audition lại. Câu hỏi là, ai có quyền ép đạo diễn Cố?” Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi chậm rãi uống hết ly nước đã nguội một nửa. Bọn họ tưởng mình đang đẩy tôi vào ánh đèn phán xử. Nhưng lần này, cánh cửa phòng thử vai là do chính tôi mở ra.