Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 8: Hợp tác trên đống tro

Chương 8: Hợp tác trên đống tro

Dòng chữ 17F_Backup_Room sáng trắng trên màn hình, lạnh đến mức phòng dữ liệu như mất hết tiếng người. Tịch Nhiên nhìn nó, không phải vì cần thêm thời gian để hiểu, mà vì cô hiểu quá rõ. Ba năm trước, bản án của cô được dựng lên từ những thứ sạch sẽ như thế này: tài khoản đúng tên, thời điểm đúng phút, vị trí mạng đủ chính xác để không ai muốn nghe giải thích. Chỉ khác là đêm nay, bên cạnh dòng log ấy còn có một đoạn camera bị đánh dấu ngoại lệ thủ công. Một khoảng trống cuối cùng cũng chịu lộ mặt.

Tạ Cảnh Hành phá vỡ im lặng trước. “Mạc Khải, mở lịch sử thay đổi của đoạn camera 02:08 đến 02:22.” Mạc Khải nhìn quyền hạn ở góc màn hình, ngón tay đặt trên bàn phím nhưng chưa gõ. “Tạ tổng, quyền hiện tại chỉ đến metadata trạng thái. Người thao tác, chuỗi phê duyệt và biên bản migration nằm trong kho dữ liệu cũ của Vân Hải. Muốn mở phải có phê duyệt cấp hội đồng, hoặc lệnh khẩn từ tổng tài kèm pháp chế giám sát.”

“Vậy dùng lệnh khẩn.” Tạ Cảnh Hành đáp.

Chu Dục Thành đặt ly nước xuống. Âm thanh rất nhẹ, nhưng đủ kéo mọi ánh mắt về phía ông ta. “Cảnh Hành, chuyện này không còn là kiểm tra nội bộ nữa. Mở kho dữ liệu Vân Hải nghĩa là thừa nhận hồ sơ năm xưa có khả năng sai lệch. Cẩm Thành đang cháy, truyền thông ngoài kia vẫn chờ Hằng Viễn sơ suất một câu. Cậu định lấy một vụ cũ đã đóng hồ sơ để đổ thêm dầu sao?”

Tịch Nhiên nghiêng mắt nhìn ông ta. “Chu tổng nói sai rồi. Không phải lấy vụ cũ đổ dầu vào vụ mới. Là có người đã dùng cùng một que diêm.” Cô chỉ vào hai cửa sổ dữ liệu trên màn hình. “Hai vụ đều có tài khoản hợp lệ, truy cập ngoài hành vi thường ngày, dấu vết thiết bị sạch quá mức và truyền thông bùng lên trước khi nội bộ kịp phản ứng. Nếu Hằng Viễn điều tra Cẩm Thành nhưng cố tình bỏ qua Vân Hải, báo cáo điều tra chỉ còn tác dụng chọn một vật tế thần mới.”

Thẩm Dao cau mày. “Cô Lâm, chữ ‘vật tế thần’ ở trong phòng nội bộ thì được. Ra ngoài, chỉ cần bị cắt khỏi ngữ cảnh, giá cổ phiếu đối tác và nhà đầu tư đều sẽ phản ứng.”

“Tôi biết.” Tịch Nhiên nhìn cô ta. “Ba năm trước, tôi cũng bị cắt khỏi ngữ cảnh rất gọn.”

Câu nói không cao giọng, lại khiến Thẩm Dao im bặt. Có những lời không cần sắc hơn dao, vì vết thương cũ tự biết chảy máu khi bị chạm tới. Tạ Cảnh Hành kéo ghế ngồi xuống trước màn hình phụ, mở kênh họp khẩn của hội đồng. “Mười phút nữa họp trực tuyến. Mạc Khải, chuẩn bị biên bản truy vấn. Thẩm Dao, chuẩn bị phương án truyền thông nội bộ, chỉ nói Hằng Viễn đang mở rộng kiểm tra kỹ thuật đối với các sự kiện có dấu vết tương đồng. Không nhắc tên Lâm Tịch Nhiên. Không nhắc Vân Hải nếu không bị hỏi trực tiếp.” Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua Chu Dục Thành. “Chu tổng, nếu anh lo hội đồng phản đối, anh có thể nói trước mặt họ.”

Chu Dục Thành cười rất nhẹ. “Tôi chỉ muốn cậu đi đường ít tổn thất nhất.”

“Đường ít tổn thất nhất,” Tịch Nhiên nói, “thường là đường người bị hy sinh không được ngồi trong phòng.”

Cuộc họp trực tuyến bắt đầu trong tiếng mưa đập vào kính. Ba thành viên hội đồng nghe Mạc Khải trình bày về đoạn camera thiếu thumbnail, checksum không khớp và mã manual exception. Phản ứng đầu tiên của họ không phải là hỏi ai đã can thiệp dữ liệu, mà là hỏi vì sao bây giờ mới mở lại chuyện này.

“Vì hiện tại có một vụ rò rỉ mới sử dụng dấu vết tương đồng.” Tạ Cảnh Hành đáp. “Nếu không truy nguồn phương thức ba năm trước, chúng ta không thể xác định kẻ hiện tại đang sao chép vụ cũ hay tiếp tục cùng một đường dây.”

Một thành viên hội đồng lạnh giọng: “Cố vấn Lâm đang ở trong phòng?”

“Có.”

“Tôi cho rằng cô ấy nên rời khỏi phần thảo luận này. Cô ấy là đương sự của vụ Vân Hải, có xung đột lợi ích rõ ràng.”

Tịch Nhiên đã đoán được câu đó sẽ tới. Ba năm trước, họ nói cô là người bị điều tra nên không được tiếp cận hồ sơ. Ba năm sau, họ nói cô là người bị hại nên không được tham gia điều tra. Cách gọi thay đổi, kết quả vẫn giống nhau: cô phải đứng ngoài cánh cửa nơi người khác định đoạt danh dự của mình.

Tạ Cảnh Hành nhìn thẳng vào màn hình. “Cô ấy là người đầu tiên chỉ ra dấu vết kỹ thuật trùng khớp giữa Cẩm Thành và Vân Hải. Cô ấy cũng là người duy nhất trong nhóm hiện tại có đủ kinh nghiệm kiểm toán điều tra để bóc tách hành vi truy cập khỏi dữ liệu đã bị làm sạch. Loại cô ấy khỏi phòng lúc này mới là xung đột lợi ích lớn nhất.”

Câu nói ấy giống một kết luận công việc hơn là bảo vệ. Tạ Cảnh Hành không nói anh tin cô; anh chỉ dùng năng lực của cô làm lý do không ai dễ phủ nhận. Với Tịch Nhiên, điều đó sạch hơn một lời an ủi.

Chu Dục Thành chen vào bằng giọng ôn hòa. “Có thể để cô Lâm tham gia, nhưng phạm vi nên giới hạn tuyệt đối. Chỉ kiểm tra liên hệ với vụ Cẩm Thành, không mở rộng sang quyết định kỷ luật năm xưa, không động đến biên bản nhân sự, không truy vấn trách nhiệm cá nhân khi chưa có kết luận độc lập.”

Tịch Nhiên bật cười rất khẽ. “Nói ngắn gọn là cho tôi nhìn đống tro, nhưng không cho tìm thứ đã đốt nó.”

Một thành viên hội đồng khó chịu. “Cô Lâm, thái độ của cô không phù hợp với tư cách cố vấn.”

“Tư cách cố vấn của tôi bắt đầu từ chứng cứ, không bắt đầu từ việc làm vừa lòng người từng đóng hồ sơ sai.” Cô đặt tập hồ sơ của Tống Diệp xuống cạnh bàn. “Tôi có ba điều kiện. Một, mọi truy vấn vào kho Vân Hải phải được ghi biên bản, có pháp chế và an ninh chứng kiến, không ai được mở riêng sau khi tôi rời phòng. Hai, dữ liệu tôi xem chỉ ở chế độ đọc, nhưng phải bao gồm lịch sử thay đổi, danh sách quyền thao tác và biên bản migration liên quan đoạn camera 02:08 đến 02:22. Ba, trong khủng hoảng Cẩm Thành, Hằng Viễn không được dùng tên tôi làm lá chắn truyền thông, cũng không được để bất kỳ bộ phận nào ám chỉ rằng tôi quay lại vì trả thù.”

Thẩm Dao ngẩng đầu nhìn cô. Mạc Khải cũng khựng lại. Điều kiện thứ ba không thuộc kỹ thuật, nhưng chạm đúng nơi một lần vu oan thường bắt đầu: câu chữ được thả ra ngoài để dẫn đường cho đám đông.

Hội đồng im lặng vài giây. Chu Dục Thành vẫn giữ vẻ ôn hòa, nhưng ánh mắt sau cặp kính đã tối hơn. Tạ Cảnh Hành không hỏi ý thêm. “Tôi đồng ý. Quyền đọc bổ sung hai mươi bốn giờ, giới hạn trong kho Vân Hải và dữ liệu đối chiếu Cẩm Thành, giám sát tại chỗ. Mọi truy vấn phải có hai chữ ký xác nhận. Trách nhiệm do tôi chịu.”

“Cảnh Hành—” Chu Dục Thành gọi.

“Ba năm trước tôi đã ký một quyết định dựa trên hồ sơ mà tôi được đưa.” Tạ Cảnh Hành ngắt lời, giọng không cao nhưng đủ khiến cả màn hình lặng xuống. “Nếu hôm nay tôi tiếp tục từ chối kiểm tra hồ sơ ấy khi nó xuất hiện mâu thuẫn, đó không còn là sai vì bị đưa thiếu dữ liệu nữa. Đó là lựa chọn sai.”

Tịch Nhiên nhìn sườn mặt anh. Cô tưởng mình sẽ thấy nhẹ hơn, nhưng không. Anh bắt đầu hiểu, còn sự hiểu ấy đến quá muộn để cô biết phải đặt nó ở đâu.

Cuộc họp kết thúc bằng một phê duyệt tạm thời được ghi vào hệ thống lúc 23:47. Con số ấy khiến Tịch Nhiên nhìn lâu hơn một giây. Mạc Khải tạo thư mục truy vấn mới, gắn mã giám sát của pháp chế và an ninh, rồi mở bảng quyền thao tác đối với archive Vân Hải: nhóm quản trị camera, nhóm migration dữ liệu, tài khoản kỹ thuật tạm thời, tài khoản phê duyệt ngoại lệ.

“Manual exception năm đó do nhóm nào có quyền đánh dấu?” Tịch Nhiên hỏi.

Mạc Khải kéo bảng xuống. “Về nguyên tắc là nhóm migration dữ liệu lịch sử và an ninh hệ thống.”

“Tôi hỏi năm đó, không hỏi nguyên tắc.”

Ngón tay Mạc Khải dừng lại trên chuột. “Danh sách quyền hạn năm đó đã qua chuyển đổi. Tôi cần đối chiếu với bản lưu nhân sự và biên bản bàn giao.”

“Báo cáo compliance năm xưa có ghi việc camera tầng mười bảy thiếu đoạn không?”

Lần này Mạc Khải không nhìn cô. “Hồ sơ chính thức không ghi nhận bất thường có ảnh hưởng đến kết luận.”

Tịch Nhiên chậm rãi lặp lại: “Hồ sơ chính thức?”

Mạc Khải mím môi. Thẩm Dao nhìn sang anh ta, còn Chu Dục Thành cúi xuống kiểm tra điện thoại, như thể một tin nhắn lúc nửa đêm quan trọng hơn câu hỏi đang treo trong phòng dữ liệu. Tạ Cảnh Hành đặt tay lên mép bàn. “Mạc Khải.”

“Tạ tổng,” Mạc Khải nói, giọng thấp hơn, “tôi chỉ có thể cung cấp tài liệu còn nằm trong hệ thống và thuộc phạm vi phê duyệt vừa được mở. Những hồ sơ không có mã lưu trữ hợp lệ, tôi không thể xác nhận bằng lời.”

Đó không phải câu trả lời. Tịch Nhiên biết, Tạ Cảnh Hành cũng biết. Cô nhìn bảng quyền trên màn hình: ở dòng tài khoản kỹ thuật tạm thời, cột người phụ trách bị bỏ trống, chỉ có một mã cũ mờ nhạt: TEMP-MIG-F17. Bên cạnh, trạng thái nhân sự ghi đã rời công ty.

“Tên người phụ trách tài khoản này là ai?” cô hỏi.

Mạc Khải đóng cửa sổ chi tiết nhanh hơn mức cần thiết. “Tôi cần xác minh.”

“Anh cần xác minh, hay cần thời gian để quyết định có nên nói không?”

Căn phòng lạnh đi. Mưa ngoài kính dày hơn, kéo thành từng vệt dài trên nền trời Thượng Hải. Sau cùng, Mạc Khải chỉ thu lại biên bản, giọng khô khốc: “Chín giờ sáng mai, tôi sẽ trình danh sách tài khoản có quyền thao tác manual exception.”

Tịch Nhiên nhìn anh ta rời khỏi phòng dữ liệu, sống lưng cứng như đang mang theo thứ gì đó nặng hơn tập hồ sơ trong tay. Đêm nay đã mở được cánh cửa đầu tiên, và phía sau cánh cửa ấy không phải ánh sáng, mà là một kho tro tàn còn nóng. Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh cô, rất gần nhưng vẫn như cách một bản án cũ. Trên màn hình vừa tối, dòng TEMP-MIG-F17 lóe lên lần cuối trước khi biến mất. Một tài khoản tạm thời, người đã rời công ty, cái tên mà Mạc Khải thà nuốt lại còn hơn đọc ra trong đêm mưa này.