Chương 34: Hai Người Diễn Một Cảnh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcNhan Sơ đứng ở cửa, ánh mắt trong veo như thể thật sự chỉ vừa phát hiện tôi có mặt ở đây. Nhưng trong phòng này, không ai vô tình. Tập kịch bản trong tay cô ta, giấy dán ngoài bìa ghi rõ hai chữ Tần Tang, thời điểm gõ cửa vừa đúng sau khi Lâm Tĩnh đề nghị đọc đối chiếu. Tất cả quá vừa vặn, vừa vặn đến mức giống một cảnh quay đã được sắp sẵn vị trí máy.
Tôi nhìn cô ta, giọng bình tĩnh: “Ừ, tôi cũng đến đọc vai này.” Chữ “cũng” rơi xuống rất nhẹ, nhưng khóe môi Nhan Sơ khựng lại trong chớp mắt. Cô ta nhanh chóng cúi đầu, như ngại ngùng vì mình nói sai, rồi bước vào phòng. Lâm Tĩnh lập tức bảo trợ lý kéo thêm ghế, giọng mềm đi rõ rệt: “Cô Nhan đến đúng lúc. Vừa hay đạo diễn Cố đồng ý đọc đối chiếu, vậy hai cô cùng thử một cảnh, cùng người đối thoại, cùng ghi hình lưu hồ sơ nội bộ.” Tôi khẽ gật đầu. Một quy trình minh bạch không chỉ bảo vệ người thắng, nó cũng khiến kẻ muốn diễn oan uổng phải đứng dưới cùng một ánh đèn.
Trợ lý dựng máy quay nhỏ ở góc phòng. Đèn đỏ bật lên, phản chiếu thành một chấm sáng mảnh trên mặt bàn dài. Nhan Sơ đặt túi xuống, hai tay ôm tập kịch bản trước ngực, nhỏ giọng nói: “Tinh Miên vừa đọc rồi đúng không? Hay để mình đọc trước, tránh mọi người thấy mình bị ảnh hưởng bởi cậu.” Câu ấy nghe như khiêm tốn, nhưng thật ra đã đẩy tôi vào thế người vừa có lợi thế vừa có thể bị nghi là tạo áp lực. Tôi không tranh. Tôi chỉ lật lại trang kịch bản, nhìn câu thoại Tần Tang từng khiến đời trước tôi ngồi trước màn hình tối mà không thở nổi.
Nhan Sơ đứng vào vị trí. Cô ta diễn giỏi hơn rất nhiều người nghĩ, đây là sự thật tôi không phủ nhận. Khi phó đạo diễn đọc lời của vị quan năm xưa, cô ta cúi mắt, vai khẽ run, ngón tay cái bấm vào khớp ngón trỏ. Động tác đó khiến đáy lòng tôi lạnh đi. Đó là thói quen của tôi khi nhập một vai có cảm xúc bị nén. Ngày trước giáo viên biểu diễn từng nói, lúc nhân vật đau đến không nói nổi, tay tôi thường tự tìm một điểm tựa rất nhỏ. Sau đó, thói quen ấy xuất hiện trên rất nhiều poster hậu trường của Nhan Sơ, được fan khen là “vỡ vụn nhưng kiên cường”. Hóa ra cô ta không chỉ lấy stylist, kịch bản và ánh sáng. Ngay cả những vết nứt nhỏ trong diễn xuất của tôi cũng từng bị người ta lấy đi.
“Đại nhân hỏi ta vì sao không quỳ.” Nhan Sơ cất giọng, mềm, khàn, có hơi nước ở cuối âm. “Mười năm trước cha ta quỳ rồi. Kết quả khác gì sao?” Cô ta ngẩng lên đúng nửa nhịp, mắt đỏ vừa đủ, không khóc thành tiếng. Nếu chỉ nhìn bề mặt, đây là một đoạn diễn đẹp: yếu đuối nhưng không sụp đổ, đau nhưng vẫn sạch sẽ, rất phù hợp thứ Lâm Tĩnh gọi là hình tượng mềm hơn. Đến câu thoại quen thuộc, giọng Nhan Sơ vỡ ra đúng lúc: “Một người bị bịt miệng quá lâu sẽ không quên cách nói, chỉ quên mất nói ra có ích gì.” Nước mắt cô ta rơi một giọt, vừa đủ để máy quay bắt được.
Lưu tổng thả lỏng vai. Lâm Tĩnh không cười, nhưng ánh mắt của bà đã có câu trả lời. Nhan Sơ kết thúc cảnh bằng một cái cúi đầu rất chậm, như một đóa hoa bị tuyết đè cong nhưng vẫn giữ màu trắng cuối cùng. Phó đạo diễn vô thức nói: “Cảm xúc rất đủ.” Nhan Sơ lập tức lùi nửa bước, nhỏ giọng: “Em vẫn còn nhiều thiếu sót. Nếu không phải Tinh Miên từng chỉ em cách đọc thoại nặng, chắc em không dám thử kiểu này.” Một câu nói rất khéo. Nếu tôi im lặng, cô ta là người biết cảm ơn. Nếu tôi phản bác, tôi nhỏ nhen.
Tôi đặt tập kịch bản xuống, đứng dậy. “Đến lượt tôi rồi.” Cố Nghiên không nói gì, chỉ dùng đầu bút gõ nhẹ lên tờ biên bản. Tôi bước đến vị trí vừa nãy Nhan Sơ đứng, nhưng không lập tức vào cảnh. Tôi nhìn trợ lý quay phim. “Máy vẫn đang ghi chứ?” Trợ lý gật đầu. Tôi lại nhìn phó đạo diễn. “Cùng một đoạn, từ câu hỏi ‘ngươi còn muốn nói gì’ bắt đầu lại.” Lâm Tĩnh nhướng mày: “Cô không đọc từ đầu sao?” Tôi đáp: “Không cần. Tần Tang đã im lặng mười năm, khoảnh khắc quan trọng nhất không phải cô ấy kể mình oan thế nào, mà là cô ấy quyết định có nói tiếp hay không.”
Phó đạo diễn đọc lại lời thoại. Lần này, tôi không nhìn ông. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, để đầu ngón tay chạm nhẹ lên mép tập kịch bản như chạm vào một con dấu cũ. Tần Tang là con gái thợ khắc ấn. Cô ấy không lớn lên trong tiếng khóc than, mà lớn lên trong việc học cách giấu tên thật của cha trên từng đường dao. Một người như vậy khi nói trở lại sẽ không đẹp. Giọng nói đầu tiên sau mười năm giả câm phải có gai, có gỉ, có sự vụng về của một người đã quen nuốt máu vào trong. Vì thế khi tôi mở miệng, âm thanh không mềm, cũng không sạch. “Ta còn muốn nói gì ư?” Tôi cười, nhưng nụ cười không lên tới mắt. “Mười năm nay, ngày nào ta cũng nghĩ câu này. Nghĩ đến cuối cùng, ta phát hiện người hỏi câu ấy không thật sự muốn nghe.”
Không có nước mắt. Không có run rẩy vừa đủ đẹp. Tôi để vai mình thả lỏng, như một người đã mỏi đến mức không còn sức diễn oan khuất cho kẻ khác xem. Khi phó đạo diễn đọc câu kết tội cha Tần Tang, tôi ngẩng đầu rất chậm. Ánh đèn trắng trên trần đè xuống, lạnh và thẳng, giống ánh đèn phòng họp báo đời trước từng chiếu vào mặt tôi khi mọi ống kính chờ tôi sụp đổ. “Cha ta đã quỳ.” Tôi nói. “Ta cũng đã câm. Nếu quỳ và câm đều không đổi được một chữ trên bản án, vậy hôm nay ta đứng nói, không phải để xin đại nhân sửa sai.” Tôi dừng một nhịp. “Ta chỉ muốn những người đã chết biết rằng, có người còn nhớ cách gọi tên họ.”
Tôi nghe thấy tiếng bút của ai đó dừng lại trên giấy. Trong một căn phòng nhiều người làm nghề, im lặng đôi khi là lời nhận xét trung thực nhất. Đến câu thoại kia, tôi không nhìn ai. Tôi chỉ hạ mắt, như nghe chính cổ họng mình học lại một âm thanh đã đánh mất. “Một người bị bịt miệng quá lâu sẽ không quên cách nói, chỉ quên mất nói ra có ích gì.” Lần này, tôi không cười. Tôi để câu thoại rơi xuống như một mảnh ấn vỡ. Sau đó tôi nói rất nhẹ: “Nhưng nếu đến ta cũng quên mất, vậy bọn họ sẽ thật sự chết lần thứ hai.”
Cảnh kết thúc. Tôi đứng yên thêm hai giây, rồi mới khép mắt, thở ra. Khi mở mắt lại, thứ đầu tiên tôi thấy là vẻ mặt của Nhan Sơ. Cô ta vẫn giữ đường cong mềm mại trên môi, nhưng bàn tay ôm kịch bản đã siết đến mức giấy bìa hơi cong. Lưu tổng cúi nhìn biên bản, không nói. Lâm Tĩnh lần đầu tiên không tìm được một câu đủ mềm để bọc lưỡi dao của mình. Cố Nghiên tháo kính xuống, lau rất chậm. Ông không khen tôi diễn tốt. Ông chỉ hỏi: “Theo cô, Tần Tang hận ai nhất?”
Nhan Sơ hơi ngẩng lên, như muốn trả lời thay tôi, nhưng Cố Nghiên không nhìn cô ta. Tôi đáp: “Cô ấy hận kẻ kết án cha mình, nhưng người cô ấy sợ nhất là chính mình của mười năm sau. Một người bị ép im lặng lâu quá sẽ bắt đầu tự thuyết phục rằng im lặng là sống sót. Tần Tang không khó ở chỗ cô ấy oan. Cô ấy khó ở chỗ cô ấy phải tự kéo mình ra khỏi thói quen làm người câm.” Cố Nghiên nhìn tôi rất lâu. Sau đó, ông kéo tờ biên bản lại gần và ký vào ô xác nhận cuối cùng ở hàng số mười bảy. Đầu bút lướt qua giấy, tiếng sột soạt rất nhỏ, nhưng trong tai tôi lại vang như một cánh cửa được mở khóa.
“Lưu hồ sơ ghi hình.” Cố Nghiên nói. “Vai Tần Tang, Lạc Tinh Miên.” Lưu tổng lập tức cau mày. “Đạo diễn Cố, về phía phát hành…” “Phía phát hành cần hồ sơ, chúng ta có hồ sơ. Phía pháp lý cần văn bản, cô ấy có luật sư. Phía diễn xuất cần câu trả lời, vừa rồi đã có.” Cố Nghiên cắt ngang, giọng không cao nhưng đủ nặng. “Tôi không dùng một người vì cô ấy đáng thương. Tôi cũng không bỏ một người vì cô ấy bị bôi bẩn.” Lâm Tĩnh nhìn sang Nhan Sơ, rồi lại nhìn tôi. “Vậy phần truyền thông sau này nếu có người nói cô Lạc dựa vào nhà đầu tư thì sao?” Tôi cầm túi lên, bình tĩnh đáp: “Vậy cứ để đoạn ghi hình nói trước. Nếu chưa đủ, tôi có thể đọc lại trước nhiều máy quay hơn.”
Nhan Sơ khẽ cười, giọng vẫn mềm: “Tinh Miên, cậu không cần căng như vậy. Mọi người chỉ lo cho đoàn phim thôi. Dù sao bây giờ bên ngoài vẫn đang hiểu lầm cậu và Hạ tổng…” “Hiểu lầm không tự mọc chân đi vào phòng này.” Tôi nhìn cô ta. “Nó cần người dẫn đường.” Không khí đột nhiên lạnh xuống. Nhan Sơ chớp mắt, viền mắt lại đỏ, nhưng lần này không ai lập tức đưa khăn giấy cho cô ta. Cố Nghiên khép biên bản, nói với trợ lý: “Gửi bản ghi vào kho nội bộ, khóa quyền tải xuống. Ai cần xem, đăng ký tên.” Câu ấy khiến Lâm Tĩnh hơi khựng. Tôi ghi nhớ phản ứng đó, cũng ghi nhớ ánh mắt cô trợ lý đứng sau bà né đi trong chớp mắt.
Khi tôi bước ra khỏi phòng đọc kịch bản, hành lang bên ngoài vẫn sáng trắng đến chói mắt. Gần chín giờ, Bảo Lâm chắc đã ngồi trong xe cắn nát cả ống hút. Tôi lấy điện thoại ra, định nhắn cho cô ấy một câu “chưa chết”, thì màn hình vừa sáng đã hiện lên tin nhắn mới. Không phải của Bảo Lâm. Là Tô Mạn gửi một ảnh chụp màn hình, kèm bốn chữ rất ngắn: Bắt đầu rồi. Trong ảnh, tài khoản Hắc Kính Giải Trí vừa đăng một dòng úp mở: “Nữ nghệ sĩ đang kiện công ty cũ bất ngờ vào đoàn phim lớn của Kính Hải. Trùng hợp là xe của một vị Hạ tổng cũng đang đỗ dưới lầu.” Tôi đứng dưới ánh đèn hành lang, nhìn dòng chữ ấy vài giây, rồi khóa màn hình. Vai diễn đã được ký bằng mực đen. Nhưng có người vẫn muốn dùng một vệt bẩn mới để phủ lên nó trước khi mực kịp khô.
