Chương 33: Vai Diễn Trở Về
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 33: Vai Diễn Trở Về
Tám giờ kém mười ba, tôi đứng trước cửa phòng đọc kịch bản chính của Ánh Tuyết. Không có Bảo Lâm đi theo, không có truyền thông, càng không có Hạ Trầm Chu đứng sau lưng. Bảo Lâm bị tôi để lại ở xe, trước khi xuống còn dặn đi dặn lại rằng nếu có gì bất thường phải nhắn cho cô ấy ngay. Tôi chỉ nói, nếu quá chín giờ tôi chưa ra thì gọi Tô Mạn trước. Đừng gọi phóng viên, cũng đừng gọi Hạ Trầm Chu. Điện thoại trong túi rung lên một lần. Tin nhắn của anh rất ngắn: Tôi không vào. Cô cần luật sư thì gọi Tô Mạn, cần người chặn cửa thì gọi tôi. Tôi nhìn dòng chữ ấy hai giây, tắt màn hình rồi đẩy cửa bước vào.
Phòng đọc kịch bản không lớn, nhưng không khí còn nặng hơn phòng thử ánh sáng hôm qua. Một chiếc bàn dài đặt giữa phòng, hai bên là biên kịch, phó đạo diễn, đại diện sản xuất, quản lý casting và vài gương mặt tôi từng thấy trên ảnh hậu trường đời trước. Trên bàn có mười tám tập kịch bản in mới, góc phải đóng dấu Ánh Tuyết – bản đọc nội bộ. Tập thứ mười bảy hơi lệch ra khỏi hàng, bên trên không có tên người nhận, chỉ còn một mảnh giấy dán màu trắng bị xé đi một nửa. Tôi nhìn nó, cảm giác mép tờ danh sách bị gạch đỏ tối qua lại cọ qua lòng bàn tay.
Cố Nghiên ngồi ở đầu bàn, vành mũ đen phủ xuống mắt. Ông không nhắc lại câu ‘tôi nợ cô’, cũng không tỏ ra thân thiện hơn. Ông chỉ chỉ vào chiếc ghế trống bên phải. ‘Ngồi.’ Tôi kéo ghế ra. Tiếng chân ghế cọ qua nền gạch vang lên rất nhẹ, nhưng trong căn phòng này, âm thanh nhỏ nào cũng giống như bị phóng đại. Đại diện sản xuất họ Lưu nhìn hồ sơ trước mặt rồi cau mày. ‘Đạo diễn Cố, hôm nay là đọc kịch bản nội bộ cho diễn viên đã xác định. Cô Lạc hiện vẫn còn tranh chấp hợp đồng với Tinh Diệu, dư luận cũng chưa ổn định. Nếu để cô ấy vào danh sách chính thức quá sớm, bên phát hành sẽ hỏi.’
‘Bên phát hành hỏi thì để họ hỏi tôi.’ Cố Nghiên lật một trang kịch bản, không ngẩng đầu. ‘Tôi mời cô ấy đọc vai, không mời cô ấy ký giấy sạch dư luận.’ Một người phụ nữ ngồi gần cửa sổ cười nhạt. Tôi nhận ra bà là Lâm Tĩnh, quản lý casting của Ánh Tuyết. Đời trước, bà từng trả lời phỏng vấn rằng đoàn phim chọn diễn viên chỉ dựa trên độ phù hợp. Khi đó tôi đọc câu ấy giữa đêm mưa và cảm thấy nó như một cái tát sạch sẽ. Bây giờ bà nhìn tôi, giọng mềm nhưng lạnh. ‘Cô Lạc diễn tốt, chuyện này chúng tôi đã nghe. Nhưng một diễn viên có rủi ro hình ảnh bước vào đoàn, không chỉ cần diễn tốt.’
Tôi đặt túi xuống bên cạnh ghế, bình tĩnh đáp: ‘Vậy hôm nay tôi đến để diễn trước. Phần rủi ro hình ảnh, luật sư của tôi sẽ nói bằng văn bản. Tôi không để đoàn phim nghe lời đồn thay hợp đồng.’ Căn phòng yên xuống một nhịp. Có người ngẩng đầu nhìn tôi, có người cúi xuống ghi gì đó. Tôi không giải thích thêm. Đời trước tôi đã nói quá nhiều lời để xin người ta tin mình. Đời này, những câu không có hồ sơ chống lưng đều chỉ là hơi nước trên kính, nóng lúc thở ra, lạnh rồi thì biến mất. Cố Nghiên đẩy tập kịch bản thứ mười bảy về phía tôi. ‘Đọc vai Tần Tang.’
Tôi cúi đầu nhìn tên nhân vật trên trang đầu tiên. Tần Tang, nữ phụ tuyến hai của Ánh Tuyết, con gái của một thợ khắc ấn bị kết tội phản quốc, lớn lên dưới thân phận giả trong phủ tướng quân, suốt mười năm diễn vai người câm để sống sót. Đời trước, khi bộ phim phát sóng, Tần Tang chỉ xuất hiện chưa đến mười tập nhưng trở thành vai khiến khán giả nhớ lâu nhất. Người diễn cô ấy nhờ vai này giành giải nữ phụ mới, còn tôi trong cùng khoảng thời gian đang bị blogger lôi ra chế giễu bằng một cảnh khóc cắt từ phim cũ. Hóa ra vai diễn tôi tưởng chưa từng liên quan đến mình, thật ra từng được đặt trở lại ngay trước mặt tôi.
Tôi mở đến cảnh được đánh dấu bằng bút chì. Dòng đầu tiên khiến đầu ngón tay tôi khựng lại. Tần Tang đứng trước điện thờ, nói với người từng kết án cha mình: ‘Một người bị bịt miệng quá lâu sẽ không quên cách nói, chỉ quên mất nói ra có ích gì.’ Câu thoại này tôi biết. Đời trước, nó từng là câu nổi nhất sau khi phim phát sóng, bị cắt thành vô số video ngắn. Nhưng ở hiện tại, kịch bản còn chưa đọc bàn lần đầu. Tôi lật trang rất chậm để vẻ mặt mình không lộ ra. Ký ức đời trước là một con dao sắc. Dùng đúng chỗ thì mở đường, dùng sai chỗ thì tự cắt vào tay mình.
‘Cô có ba phút.’ Cố Nghiên nói. ‘Không cần khóc. Đừng diễn oan khuất. Tần Tang không cần người khác thương.’ Tôi ngẩng lên nhìn ông. Trong giọng nói ấy không có ưu ái, cũng không có bồi thường. Chỉ có yêu cầu tàn nhẫn của một đạo diễn: làm được thì ở lại, không làm được thì bước ra. Lạ thay, điều đó khiến tôi dễ thở hơn bất kỳ lời xin lỗi nào. Tôi không cần một vai diễn được đưa về như tiền đền bù cho nét bút đỏ. Nếu phải trở lại, tôi muốn trở lại bằng chính thứ đã từng bị phủ nhận: năng lực đứng dưới ánh đèn mà không run.
Tôi đọc cảnh một lần, rồi khép kịch bản lại. Người đối thoại với tôi là phó đạo diễn phụ trách diễn thử, anh ta đọc lời của vị quan năm xưa đã ký án. Giọng anh ta đều đều, cố tình để khoảng trống cho tôi đổ cảm xúc vào. Nhưng tôi không đổ. Tôi chỉ ngồi yên trên ghế, hai tay đặt trên tập kịch bản, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt như nhìn một cánh cửa đóng suốt mười năm. Khi đến câu thoại đầu tiên, tôi nói rất nhẹ: ‘Đại nhân hỏi ta vì sao không quỳ. Mười năm trước cha ta quỳ rồi. Kết quả khác gì sao?’ Không ai động đậy. Tôi không diễn Tần Tang như một cô gái chờ minh oan. Tôi diễn cô ấy như một người đã chôn cả hy vọng vào tuyết, hôm nay quay lại chỉ để xác nhận ai là người cầm xẻng.
Đến câu thoại quen thuộc kia, tôi dừng nửa nhịp. ‘Một người bị bịt miệng quá lâu sẽ không quên cách nói,’ tôi nhìn thẳng qua Lưu tổng, như nhìn thấy vô số gương mặt đời trước từng bảo tôi im đi, ‘chỉ quên mất nói ra có ích gì.’ Sau đó tôi cười. Một nụ cười rất nhạt, không sảng khoái, không châm biếm, chỉ giống một vết nứt nhỏ trên mặt băng. ‘Nhưng hôm nay ta muốn thử lại. Không phải vì ta tin các người sẽ nghe. Mà vì ta muốn chính mình nghe thấy.’ Căn phòng yên đến mức tôi nghe rõ tiếng giấy trong tay Lâm Tĩnh khẽ sột soạt. Bà không còn cười nữa.
Khi cảnh kết thúc, tôi mở mắt khỏi nhân vật rất chậm. Cố Nghiên nhìn tôi lâu hơn hôm qua. Lần này, trong ánh mắt ông không phải kinh ngạc, mà là một loại xác nhận rất nặng. Ông gạch một nét lên tờ biên bản trước mặt rồi nói: ‘Tần Tang là cô.’ Lưu tổng lập tức đặt bút xuống. ‘Đạo diễn Cố, chuyện này không thể quyết ngay. Vai Tần Tang tuy là nữ phụ, nhưng tuyến phát sóng rất quan trọng. Nếu dùng Lạc Tinh Miên, truyền thông sẽ hỏi vì sao một nghệ sĩ đang kiện công ty cũ lại được đoàn phim của Kính Hải tiếp nhận.’
‘Vậy thì nói cô ấy đọc tốt.’ Cố Nghiên đáp. ‘Đoàn phim dùng diễn viên vì diễn tốt, câu này khó hiểu sao?’ Lưu tổng nghẹn lại. Lâm Tĩnh lúc này mới mở miệng: ‘Nhưng danh sách đề xuất ban đầu của vai Tần Tang không chỉ có cô Lạc. Bên Tinh Diệu đã gửi hồ sơ thay thế, nói rằng nghệ sĩ của họ có lịch trình sạch hơn, hình tượng mềm hơn, cũng phù hợp thị trường hơn.’ Hai chữ Tinh Diệu khiến ngón tay tôi khẽ lạnh. Tôi không cần bà ta nói tên cũng đã đoán được. Một công ty đã nuôi Nhan Sơ để thay thế tôi sẽ không dễ để tôi nhặt lại bất kỳ vai diễn nào từng bị chuyển sang tay cô ta.
Cố Nghiên nhìn Lâm Tĩnh. ‘Hồ sơ thay thế không có nghĩa là người thay thế.’ Lâm Tĩnh vẫn giữ giọng mềm: ‘Đúng, nên mới cần đọc đối chiếu. Nếu không, sau này bên ngoài nói đạo diễn vì áy náy chuyện cũ mà chọn cô Lạc, đoàn phim cũng khó giải thích.’ Câu ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng cả phòng đều nghe ra lưỡi dao. Áy náy chuyện cũ. Có người biết. Không chỉ biết chuyện danh sách, mà còn biết món nợ của Cố Nghiên có thể trở thành điểm yếu để phản công. Tôi nhìn sang tờ biên bản trên bàn. Ở hàng số mười bảy, tên Lạc Tinh Miên vừa được viết lại bằng mực đen. Bên dưới còn một ô trống chưa ký xác nhận cuối cùng. Một cái tên có thể được trả về, nhưng chỉ cần ô đó còn trống, nó vẫn có thể bị gạch lần thứ hai.
Tôi khép tập kịch bản, ngẩng đầu nhìn Cố Nghiên. ‘Tôi có thể đọc đối chiếu. Nhưng tôi muốn cùng một cảnh, cùng thời lượng, cùng người đối thoại, có ghi hình lưu hồ sơ nội bộ. Nếu sau này bên ngoài hỏi vì sao chọn ai, đoàn phim có thứ để trả lời. Nếu có người nói tôi dựa vào áy náy hoặc nhà đầu tư, tôi cũng có thứ để trả lời.’ Lâm Tĩnh nhìn tôi như muốn tìm chút tức giận trên mặt tôi nhưng không tìm thấy. Cố Nghiên im lặng một lát rồi gật đầu. ‘Được.’ Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, tôi cảm thấy không khí không còn đè lên vai mình như một tảng đá. Vai diễn chưa hoàn toàn trở về, nhưng ít nhất lần này, tôi không đứng trước một cánh cửa đóng im mà không biết ai giữ chìa khóa.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Trợ lý đạo diễn mở cửa, sắc mặt hơi đổi. Người đứng ngoài mặc áo khoác màu kem, tóc dài buộc hờ, gương mặt trang điểm rất nhạt, đủ để trông như vừa chạy đến vội vàng nhưng không làm mất vẻ yếu đuối trước ống kính. Nhan Sơ ôm một tập kịch bản giống hệt tập trong tay tôi, trên giấy dán ngoài bìa cũng viết hai chữ Tần Tang. Cô ta nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng trên người tôi một giây rất ngắn, rồi lập tức cong môi cười như gặp lại bạn cũ. ‘Tinh Miên,’ cô ta nói khẽ, giọng mềm đến mức gần như vô tội, ‘thì ra cậu cũng đến đọc vai này à?’ Tôi nhìn tập kịch bản trong tay cô ta, rồi nhìn tờ biên bản số mười bảy còn chưa khô mực trên bàn. Ánh đèn trên trần rơi xuống giữa chúng tôi, trắng đến chói mắt. Tôi bỗng hiểu, vai diễn trở về chưa bao giờ là kết thúc. Nó chỉ là lúc sân khấu thật sự mở màn.
