Chương 32: Cái Tên Bị Gạch
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 32: Cái Tên Bị Gạch
Tờ giấy mỏng nằm giữa những ngón tay tôi, nhưng cảm giác lại nặng như một tấm cửa vừa bị kéo sập xuống trước mặt.
Gió chiều ở cửa phụ xưởng Nam Lâm thổi qua rất lạnh. Mép giấy khẽ rung, vệt bút đỏ ngang qua bốn chữ Lạc Tinh Miên cũng rung theo, giống như một vết thương chưa khô bị ánh đèn phía sau lưng soi thẳng vào. Tôi nhìn nó rất lâu, lâu đến mức Bảo Lâm đứng bên cạnh cũng không dám thở mạnh. Hạ Trầm Chu vừa hỏi tôi thấy gì, nhưng câu trả lời mắc lại trong cổ họng, không phải vì tôi không biết, mà vì tôi biết quá rõ.
Đời trước, khi danh sách diễn viên chính thức của Ánh Tuyết được công bố, tên tôi không còn ở đó. Trên mạng từng có một tấm ảnh chụp mờ từ phòng sản xuất, trong đó có một cái tên bị gạch đỏ, sau đó bị blogger phóng đại thành tiêu đề: Cố Nghiên đích thân loại Lạc Tinh Miên khỏi dự án. Khi đó tôi đã tin. Tôi tin rất dễ, vì lúc ấy cả thế giới đều đã có vẻ hợp lý trong việc bỏ rơi tôi. Một người bị đẩy xuống vực sẽ không còn sức phân biệt bàn tay nào từng đẩy mình, bàn tay nào chỉ buông ra quá muộn.
Bây giờ, cùng một nét đỏ nằm trước mắt tôi. Không còn là ảnh chụp mờ, không còn là lời dẫn ác ý của blogger, cũng không còn là mảnh ký ức bị tuyệt vọng làm méo mó. Nó nằm thật trong tay tôi, rõ đến tàn nhẫn. Ở vị trí số mười bảy, tên tôi từng được in thẳng hàng với những người khác, phía sau còn có một dòng ghi chú rất nhỏ: chờ xác nhận vòng đọc kịch bản. Sau đó, có ai đó dùng bút đỏ gạch ngang qua. Một nét rất mạnh, đầu bút đè sâu đến mức mặt giấy hơi lõm xuống.
Bảo Lâm cuối cùng không nhịn được, giọng cô run lên. “Chị Miên… đây là tên chị đúng không?”
“Ừ.” Tôi gấp tờ giấy lại một nửa, che đi vệt đỏ. “Là tên tôi.”
“Ai làm vậy?”
Tôi nhìn cánh cửa phòng thử ánh sáng phía sau. Qua lớp kính mờ, bóng người đi lại lẫn vào nhau, không phân biệt được ai là đạo diễn, ai là trợ lý, ai chỉ là người đứng ngoài xem náo nhiệt. “Người có quyền khiến một cái tên biến mất khỏi danh sách.”
Bảo Lâm lập tức hiểu sai theo hướng đơn giản nhất. “Đạo diễn Cố?”
Tôi không trả lời. Nếu là vài chương đời trước của cuộc đời tôi, có lẽ tôi đã trả lời ngay. Tôi sẽ nói chắc chắn là ông ta, sẽ dùng toàn bộ sự uất hận để đóng đinh một cái tên vào tội lỗi. Nhưng đời này tôi đã học được một điều rất khó chịu: bằng chứng không bao giờ chỉ là thứ mình muốn tin. Một nét gạch đỏ có thể là hành động của một người. Cũng có thể là dấu vết của một bàn tay đứng sau lưng người đó.
Hạ Trầm Chu không lấy tờ giấy khỏi tay tôi. Anh chỉ nhìn phần mép còn lộ ra giữa các ngón tay tôi, ánh mắt dừng ở góc dưới bên phải. “Có mã lưu hành.”
Tôi cúi xuống. Dưới góc giấy có một dòng chữ nhỏ gần như bị mép gấp che khuất: AT-NL-17/BM. Bên cạnh là dấu sao nhỏ và bốn chữ in chìm: phụ lục bảo mật. Tim tôi khẽ chìm xuống. Hai chữ bảo mật ở trong giới này chưa bao giờ sạch sẽ. Nó có thể bảo vệ kịch bản, bảo vệ lịch quay, bảo vệ quyền lợi đoàn phim. Nhưng cũng có thể bảo vệ một quyết định không ai muốn chịu trách nhiệm công khai.
“Đừng chụp lại.” Tôi nói trước khi Bảo Lâm kịp rút điện thoại. “Chưa đến lúc.”
Cô khựng lại. “Nhưng đây là bằng chứng mà.”
“Bằng chứng chưa biết nguồn mà bị tung ra chỉ là một tin đồn khác.” Tôi siết mép giấy, cảm giác vết rách trong lòng bàn tay lại nhói lên. “Nếu chị dùng nó quá sớm, người gạch tên chị sẽ lập tức biến nó thành đồ giả, hoặc tệ hơn, biến chị thành người cố tình gây áp lực lên đoàn phim.”
Hạ Trầm Chu nói rất khẽ: “Cô muốn hỏi ông ấy?”
“Muốn.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. “Nhưng không phải với tư cách người được anh đưa vào đây.”
Ánh mắt anh hơi trầm xuống. “Tôi chưa từng muốn cô đứng ở vị trí đó.”
“Tôi biết.” Tôi dừng một nhịp, rồi nói thật hơn mức mình dự định. “Nhưng ngoài kia, không ai quan tâm anh muốn gì. Họ chỉ cần một câu chuyện dễ bán. Một nữ diễn viên hết thời, một nhà đầu tư quyền lực, một đạo diễn khó tính bất ngờ đổi ý. Chỉ cần ghép ba thứ đó lại, năng lực của tôi sẽ bị gạch thêm một lần nữa.”
Hạ Trầm Chu im lặng. Nếu là trước đây, sự im lặng ấy sẽ khiến tôi đau đến mức muốn quay lưng. Nhưng lúc này, anh chỉ lùi nửa bước, để khoảng trống giữa chúng tôi rộng hơn một chút. “Vậy tôi đứng ngoài.”
Tôi nhìn anh. “Anh không hỏi tôi định làm gì?”
“Cô sẽ không nói nếu chưa muốn nói.” Anh đáp. “Tôi hỏi cũng chỉ làm cô thấy bị ép.”
Cánh cửa bật mở. Trợ lý đạo diễn bước ra, ánh mắt vô thức rơi xuống tờ giấy trong tay tôi.
“Cô Lạc.” Anh ta hạ giọng. “Đạo diễn Cố nói tờ đó không được dùng cho truyền thông.”
Tôi hỏi: “Vậy dùng để làm gì?”
Trợ lý nghẹn lại. Phía sau anh ta, giọng Cố Nghiên vang lên, khàn và thấp như tiếng giấy cũ bị lật qua. “Dùng để cô biết mình không bị loại vì diễn dở.”
Tôi nhìn ông. “Ai gạch tên tôi?”
Trợ lý lập tức quay đầu nhìn Cố Nghiên, như thể câu hỏi ấy chạm vào một vùng cấm trong đoàn phim. Cố Nghiên không trả lời ngay. Ông đưa tay nhận lại tập tài liệu từ trợ lý, rút ra một tờ khác. Tờ này không có tên tôi, chỉ có phần cuối của một bản phụ lục hợp đồng. Tôi nhìn thấy vài dòng chữ được in rất nhỏ: thay đổi danh sách diễn viên vì rủi ro hình ảnh không thuộc phạm vi công bố công khai; các bên liên quan không được tiết lộ nguyên nhân điều chỉnh, nguồn yêu cầu điều chỉnh và nội dung trao đổi nội bộ.
Tôi bật cười rất khẽ. Âm thanh ấy khô đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Rủi ro hình ảnh.”
Cố Nghiên nhìn tôi. “Tôi không thể nói tên người yêu cầu.”
“Vì ông đã ký bảo mật?”
“Vì nếu tôi nói sai một chữ, toàn bộ đoàn phim sẽ mất tư cách phát hành trước khi cô kịp bước vào phòng đọc kịch bản ngày mai.”
“Vậy ông chọn giữ đoàn phim.” Tôi nói rất chậm. “Còn cái tên bị gạch thì tự chịu.”
Cố Nghiên không phủ nhận. Một lúc sau, ông nói: “Đúng. Tôi đã chọn giữ đoàn phim.”
Lòng bàn tay tôi đau nhói. “Vậy nét gạch đó có phải của ông không?”
Ánh mắt Cố Nghiên rơi xuống tờ danh sách trong tay tôi. “Không.”
Câu trả lời quá ngắn, ngắn đến mức không đủ để tha thứ cho bất kỳ điều gì. Nhưng nó đủ làm một viên đá trong ký ức của tôi lệch khỏi vị trí cũ. Đời trước, tôi đã hận nét gạch ấy như hận chữ ký của ông. Tôi từng nghĩ ông dùng bút đỏ xóa tôi vì sợ tôi làm bẩn bộ phim của ông. Hóa ra ngay cả hận thù cũng có thể bị người ta dẫn đường như một luồng dư luận.
“Nhưng bản danh sách cuối cùng không có tên tôi.” Tôi nói.
“Có chữ ký xác nhận của tôi.” Cố Nghiên đáp. “Điều đó là thật.”
“Vì sao đưa nó cho tôi?” Tôi hỏi.
Cố Nghiên đội lại mũ, vành mũ che đi phần lớn ánh mắt. “Vì ngày mai cô sẽ bước vào một căn phòng có nhiều người từng nhìn thấy bản danh sách này, nhưng không ai thừa nhận đã thấy. Tôi không muốn cô bước vào đó mà tưởng mình chỉ cần diễn tốt.”
Tôi siết tờ giấy. “Ý ông là vẫn có người muốn tôi bị loại?”
“Một cái tên đã bị gạch một lần thì người gạch nó sẽ không vui khi thấy nó xuất hiện lại.” Ông nói. “Đặc biệt là khi cái tên đó đứng ở số mười bảy.”
Số mười bảy. Nghệ sĩ số 17 trong sổ đen. Mã TD-RISK-017. Vị trí số mười bảy trên danh sách thử vai. Những con số từng rời rạc bỗng nối nhau thành một sợi dây lạnh ngắt quấn qua cổ tay tôi. Tôi nhớ đến nghệ sĩ cũ gửi tin nặc danh, nhớ đến tai nạn nhẹ của người đó, nhớ đến mẹ tôi trong một câu bỏ lửng chưa ai kịp giải thích. Một vai diễn bị cướp có lẽ chưa bao giờ chỉ là một vai diễn.
“Ngày mai tôi đến một mình.” Tôi nói.
“Đúng.”
“Không trợ lý, không truyền thông, không Hạ Trầm Chu.”
Cố Nghiên liếc qua người đàn ông đứng phía sau tôi. “Đặc biệt là không Hạ Trầm Chu.”
Tôi quay đầu nhìn anh. Hạ Trầm Chu không tỏ ra bất ngờ, cũng không phản đối. Anh chỉ nhìn Cố Nghiên bằng ánh mắt rất yên, yên đến mức giống như đã sớm đoán được trong căn phòng ngày mai sẽ có thứ không nên xuất hiện dưới danh nghĩa đầu tư.
“Được.” Tôi nói. “Nhưng nếu tôi phát hiện buổi đọc kịch bản ngày mai chỉ là một cái lồng khác thì sao?”
Cố Nghiên nhìn tôi rất lâu. Lần này, giọng ông thấp hơn. “Vậy cô có quyền đi ra. Không ai được khóa mã của cô lần thứ hai trong đoàn phim của tôi.”
Tôi gấp tờ danh sách lại, cất vào túi trong áo khoác. “Tôi sẽ giữ bản này.”
Trợ lý đạo diễn căng thẳng nhìn Cố Nghiên. Ông chỉ khoát tay. “Giữ đi. Nhưng nhớ kỹ, cô Lạc, nó chưa đủ để đánh ai. Nó chỉ đủ để chứng minh cánh cửa không tự nhiên đóng lại.”
“Tôi biết.” Tôi đáp. “Tôi chưa định đánh. Tôi chỉ định nhớ mặt cánh cửa.”
Tôi quay người đi. Bảo Lâm lập tức theo sau. Hạ Trầm Chu đi chậm hơn nửa bước, vẫn giữ đúng khoảng cách ấy. Khi chúng tôi sắp rời khỏi cửa phụ, Cố Nghiên bỗng gọi tên tôi.
“Lạc Tinh Miên.”
Tôi dừng lại, nhưng không quay đầu ngay.
Ông nói: “Ngày mai đến đúng giờ.”
“Nếu tôi không tin ông thì sao?”
Sau lưng tôi yên lặng rất lâu. Rồi giọng Cố Nghiên vang lên, khàn hơn lúc trước. “Vậy càng phải đến. Có vài món nợ, người thiếu nợ không được chọn lúc trả.”
Tôi chậm rãi quay đầu.
Dưới ánh đèn cuối hành lang, người đạo diễn mà đời trước tôi từng hận đến tận xương đứng một mình ở ngưỡng cửa, tay vẫn cầm bản phụ lục bảo mật chưa gấp lại. Ông nhìn tôi, không né tránh, cũng không xin được tha thứ. Chỉ nói từng chữ rất rõ.
“Tôi nợ cô.”
