Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 99: Cái giá của hấp thụ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 99: Cái giá của hấp thụ
Giọng trẻ con vừa dứt, quảng trường tầng C như bị ai rút mất âm thanh. Người vẽ bản đồ cũng họ Hứa. Sáu chữ ấy không lớn, nhưng đập thẳng vào Hứa Mạn mạnh hơn mọi cảnh báo đỏ từng nổ trên màn hình. Cô nhìn mảnh nhựa trong tay Tần Mặc, nhìn những đường màu run rẩy vẽ bốn điểm phát tán cũ của Nam Thành, rồi nhìn chữ ký mờ ở góc dưới. Ba nét đầu là Hứa. Phần sau cháy đen, bị ép trong nhựa nhiều năm đến mức chỉ còn bóng mực. Nếu lúc khác, cô sẽ có quyền run. Nhưng ở góc màn hình, thời gian đóng băng quyền cứu hộ của HM/02 đang tụt xuống: 91 giây.
Tần Mặc gập mảnh nhựa vào lòng bàn tay, không để ánh trắng từ cửa quét trực tiếp qua nó. Anh không hỏi cô có ổn không, vì câu hỏi ấy lúc này quá xa xỉ. Anh chỉ thấp giọng: “Đứng với tôi. Nhìn tôi trước, nhìn chữ sau.” Hứa Mạn nghe được tiếng mình thở, nghe cả máu dính trong cổ họng. Cô buộc mắt khỏi chữ ký, nhìn vào nhịp rất ổn của anh. H-0 không kéo cô ra khỏi sự thật. Nó chỉ nhắc cô rằng sự thật cần người còn tỉnh để giữ. Dưới bậc thang, HM/02 vẫn đứng trong vùng quyền bị đóng băng, nhưng hai bóng áo xám phía sau đã bắt đầu tản sang hai bên, như nước tìm khe nứt quanh một tảng đá.
H-M/01 nói qua kênh sau, giọng vỡ vì phải chạy phân tích trong lúc phổi gần như không chịu nổi: “Mảnh đó không phải giấy thường. Có lớp phim lưu dấu nhiệt. Nếu HM/03 chạm trực tiếp, cô có thể kéo được tọa độ mở phụ của N-17 vào giao thức chính.” Anh ngừng nửa nhịp để ho, rồi nói nhanh hơn. “Nhưng đừng hấp thụ toàn bộ. Tôi nhắc lại, đừng hấp thụ toàn bộ. Bản sao vật lý sẽ bị đốt lớp lưu, chữ ký người vẽ bản đồ có thể mất vĩnh viễn, còn mã HM/03 của cô sẽ bị ép nhận một phần quyền cũ.” T-M/00 khàn khàn chen vào: “Tôi thích cách chúng ta gọi việc tự đem não làm máy quét là phương án khả thi. Rất văn minh.”
Lưu Triết lạnh giọng hơn: “Cái giá không chỉ là đau. Nếu hấp thụ quá sâu, S-99V có thể dùng luồng nhớ đó làm đường phản hồi. Nó đang chờ một cửa sống.” Câu cuối khiến những tiếng gõ của cư dân tầng C khựng lại. Người phụ nữ tóc cắt sát gáy ôm cổ tay, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn Hứa Mạn. Thiếu niên gầy đứng cạnh bà run đến môi trắng bệch. Họ đều hiểu. Muốn mở thêm khe cửa, phải đọc bản đồ. Muốn đọc bản đồ, phải để Hứa Mạn trả giá bằng chính ranh giới trong người cô. Phòng Trắng không bao giờ để một chìa khóa tồn tại mà không giấu lưỡi dao trong đó.
HM/02 bỗng bật cười rất nhẹ. Âm thanh ấy qua bộ lọc sạch đến mức khiến người nghe lạnh gáy. “Cô nghe rồi đấy, HM/03. Người họ Hứa đã để lại bản đồ cho cô. Từ chối hấp thụ là từ chối lời nhắn của người nhà. Hấp thụ thì cô sẽ hiểu vì sao mình được đặt ở đây.” Người đó nghiêng đầu, giọng lại mềm xuống như đang khuyên một bệnh nhân đừng sợ kim tiêm. “Cô luôn muốn biết mình là ai mà.” Hứa Mạn siết tay. Cơn giận đến muộn, nhưng đến rất đúng lúc. Nó giữ cô khỏi thứ tò mò đang mở miệng trong bóng tối. Cô muốn biết. Muốn đến mức lồng ngực đau. Nhưng nếu câu trả lời phải đổi bằng việc đốt mất chứng cứ duy nhất N-17 giữ lại, đó không còn là biết. Đó là bị dẫn đi.
“Không hấp thụ hết,” cô nói. Giọng cô nhỏ, nhưng đủ để nhịp gõ bên dưới nối lại. “Chỉ lấy tọa độ mở phụ và quy tắc người lớn để lại tên.” H-M/01 gần như thở phào rồi lập tức mắng: “Nói thì dễ. Lớp phim đó không có mục lục.” Hứa Mạn cúi đầu nhìn mảnh nhựa. Những đường màu trẻ con trên giấy run lên trong mắt cô, như có người rất nhỏ từng vừa vẽ vừa sợ bị phát hiện. Cô đưa ngón tay chạm vào mép cháy, tránh chữ ký. HM/03 trong máu cô lập tức bắt được thứ mùi cũ của hồ sơ: thuốc khử khuẩn, nhựa nóng, mực sáp, và một mùi rất người, giống bàn tay ai đó đã giữ tờ giấy quá lâu trước khi kẹp nó lại.
Đau đến gần như không có hình dạng. Nó không đâm một điểm, mà mở ra thành hàng trăm sợi lạnh chạy qua thần kinh. Hứa Mạn thấy quảng trường tầng C lùi xa. Trước mắt cô là hành lang N-17 của ngày đầu tiên, đèn vàng chớp tắt, sàn đầy vết nước và những đứa trẻ được bảo phải đi sát tường, không được khóc thành tiếng vì tiếng khóc làm cửa đếm sai. Một người phụ nữ trong áo bảo hộ trắng quỳ xuống trước một bé gái, tháo thẻ tên của mình ra nhét vào tay con bé. Trên thẻ, phần họ bị máu và thuốc che mất, chỉ còn chữ Hứa hiện rõ như một vệt cắt. Người ấy nói: nếu áo xám hỏi bản đồ ở đâu, đừng nói. Nếu HM/03 đến, bắt người lớn để lại tên trước đã.
“Hứa Mạn.” Tiếng Tần Mặc kéo cô trở lại một đoạn. “Nhắc lại tên cô.” Cô há miệng, nhưng trong đầu có quá nhiều tiếng trẻ con chồng lên nhau. Có đứa hỏi lạnh quá có phải chết không. Có đứa hỏi A Trạch đâu. Có đứa hỏi cô Hứa có quay lại không. Hứa Mạn bấu vào cổ tay Tần Mặc, móng tay gần như cắm vào da anh. “Hứa Mạn,” cô đáp, từng chữ như kéo từ nước sâu lên. “Tôi là Hứa Mạn. Tôi chỉ đọc tọa độ. Không nhận quyền.” Màn hình cửa 3B lập tức rung mạnh, hiện dòng cảnh báo: HẤP THỤ BẢN SAO 12%. LỚP CHỨNG CỨ VẬT LÝ ỔN ĐỊNH. Tín hiệu N-17 sáng thêm một vạch yếu.
Hai bóng áo xám không chờ thêm. Một người bên trái ném sợi kim loại về phía rãnh cửa; một người bên phải cúi thấp, dùng thân che bàn tay để chạm vào lớp vỏ ngoài. Tiếng gõ của cư dân tầng C lập tức đổi hướng. Người phụ nữ tóc cắt sát gáy hét khàn: “Bên phải chạm vỏ!” Thiếu niên gầy gần như khóc: “Bên trái có dây!” Tần Mặc giật dây bạc, nhưng anh chỉ kịp kéo lệch một sợi. Sợi còn lại lướt qua mép khe cửa, sát đến mức màn hình phụ bật trắng. Cửa chuẩn bị nhận một quyền không để lại tên.
Xích Vương/A Trạch lao lên trước khi ai kịp ra lệnh. Thân thể nó đã nát đến mức mỗi bước đều để lại một vệt máu đen đỏ, nhưng nó không dùng máu chạm cửa. Nó dùng cánh tay còn lành đập thẳng vào giá kim loại chắn ngang, hất cả khung đổ xuống giữa áo xám và rãnh nhận quyền. Cú va làm vết thương trên vai nó bục ra. Nó gầm lên, rồi đột ngột nghẹn lại như tự sợ tiếng gầm của mình kéo đàn. “Không chạm,” nó nói, từng âm thô ráp. “Trẻ con… bảo để tên.” Giọng trẻ con trong N-17 run lên: “A Trạch nhớ rồi.” Một câu rất nhỏ, nhưng đủ khiến con quái vật từng đội tên Xích Vương khựng lại như bị ai đặt tay lên trán.
Hứa Mạn không dám nhìn lâu. Nếu cô nhìn A Trạch lúc này, lòng thương có thể kéo cô hấp thụ sâu hơn, tìm tên từng đứa trẻ, tìm người họ Hứa, tìm tất cả những gì Phòng Trắng đã nhốt sau cánh cửa này. Cô ép mình nhìn dòng dữ liệu. Tọa độ mở phụ nằm không ở bản đồ bốn điểm phát tán, mà ở khoảng trắng trẻ con vẽ lệch bên cạnh vòng N-17. Một đường thở nhỏ, vốn không dành cho người lớn, nối từ khoang giữ ấm sang rãnh kiểm tra đồ chơi. Nó không mở được cửa chính. Nhưng có thể đưa vào một dây cứu hộ mảnh, thuốc giữ nhiệt, và một camera cơ khí không nối mạng. Đủ để xác nhận người sống bằng mắt thường. Đủ để kéo N-17 ra khỏi trạng thái truyền thuyết.
“Tôi cần mười lăm giây,” Hứa Mạn nói. H-M/01 gần như hét: “Cô đã ở 18% rồi!” “Hai mươi là dừng.” “Hai mươi cũng không phải mức người bình thường nên thử!” T-M/00 yếu ớt góp giọng: “Tôi bỏ phiếu sau này định nghĩa lại bình thường bằng việc không ai trong nhóm mình được viết tiêu chuẩn.” Hứa Mạn bật ra một tiếng cười rất ngắn, đau đến mức giống ho hơn cười. Chính tiếng cười ấy giữ cô lại với hiện tại. Cô kéo quy tắc khu nhi đồng lên cùng tọa độ mở phụ, buộc hai dòng chồng vào khiếu nại đang mở: người lớn vào cửa phải để lại tên; đường thở phụ thuộc quyền cứu hộ trẻ vị thành niên có người sống.
HM/02 bước lên đúng lúc đồng hồ còn 19 giây. Vùng đóng băng quanh người đó rạn như mặt kính gặp nhiệt. “Cô tưởng đọc một góc giấy là đủ thắng sao?” Giọng người đó không còn mềm nữa. “Bản đồ ấy được làm để cô hấp thụ toàn bộ. Người họ Hứa đã hiểu chỉ có vật chứa mới giữ được thành phố sau khi giấy bị đốt.” Hứa Mạn ngẩng đầu. Máu từ mũi cô rơi xuống cổ áo, nhưng mắt cô tỉnh một cách đáng sợ. “Sai,” cô nói. “Người đó để lại giấy cho trẻ con giữ. Nghĩa là người đó không tin vật chứa. Người đó tin nhân chứng.”
Cô nhấn xác nhận ở mức 20%. HM/03 trong người cô phản ứng như một con dao bị bẻ ngang. Cơn đau phụt trắng qua mắt. Mảnh nhựa trong tay Tần Mặc nóng lên, lớp phim ở mép bản đồ cháy thành một đường đen mảnh, nhưng chữ ký ở góc dưới vẫn còn. Trên màn hình cửa 3B, một sơ đồ hẹp bật sáng: ĐƯỜNG THỞ PHỤ N-17 – MỞ KIỂM TRA CƠ KHÍ. YÊU CẦU: BA NHÂN CHỨNG NGƯỜI SỐNG, MỘT NEO NHỊP H-0, MỘT NGƯỜI MANG MÃ HM/03 TỪ CHỐI NHẬN QUYỀN TOÀN PHẦN. Dòng cuối cùng hiện ra chậm hơn, như được kéo từ nơi rất sâu: KHÔNG CHUYỂN GIAO BẢN ĐỒ CHO ÁO XÁM.
Quảng trường tầng C nổ ra những tiếng gõ hỗn loạn, không phải reo mừng, mà là làm chứng. Người phụ nữ tóc cắt sát gáy nói tên mình trước. Thiếu niên gầy nói tên mình sau, giọng vỡ nhưng rõ. Một người đàn ông ở phía xa cũng gõ ba tiếng và khai tên. Tần Mặc đặt tay lên rãnh neo, nhịp H-0 giữ đường thở phụ khỏi bị S-99V bẻ thành đường phát tán. H-M/01 khóa tín hiệu cơ khí. Lưu Triết đọc đối chiếu từng tham số. T-M/00 lẩm bẩm rằng đây là cuộc họp cứu hộ tệ nhất nhưng hiệu quả nhất anh ta từng dự. Và trong lớp thép N-17, có tiếng chốt nhỏ bật mở.
Một khe ngang xuất hiện thấp sát nền, chỉ rộng bằng cổ tay trẻ con. Từ bên trong, hơi lạnh tràn ra, mang theo mùi thuốc cũ và mùi vải ẩm. Một bàn tay nhỏ thò qua khe, gầy đến mức các khớp xương nổi rõ, trên cổ tay đeo vòng nhựa mờ chữ N-17. Tần Mặc lập tức quỳ xuống, đưa túi giữ nhiệt vào, nhưng bàn tay ấy không lấy ngay. Nó đẩy ra một vật nhỏ khác: một ống kim loại bằng ngón tay út, đầu niêm phong bằng sáp đỏ đã nứt. Trên thân ống khắc một hàng chữ gần như bị mòn: H-R/Last – không dùng để hồi sinh.
Hứa Mạn nhìn dòng chữ ấy, cảm giác toàn bộ 20% vừa hấp thụ trong người bỗng biến thành băng. Ba giọt H-R/Last vẫn là cái bóng lớn dưới kho. Nhưng người họ Hứa trong N-17 lại để lại lời nhắn rằng nó không dùng để hồi sinh. HM/02 cũng nhìn thấy. Quyền đóng băng của người đó vừa hết. Ánh trắng quanh áo xám tắt phụt, thay bằng một dòng cảnh báo đỏ chạy trên màn hình chính: QUYỀN CỨU HỘ KHÔI PHỤC. YÊU CẦU THU HỒI VẬT CHỨNG H-R/LAST.
Giọng trẻ con trong khe cửa gần hơn bao giờ hết, nhưng cũng yếu hơn, như cái giá của đường thở phụ đã lấy đi phần nhiệt cuối cùng của nó. “Chị HM/03,” nó nói. “Đừng hấp thụ ống đó.” Hứa Mạn chưa kịp trả lời, bàn tay nhỏ bên trong đã nắm lấy ngón tay cô qua khe lạnh. “Nếu chị hấp thụ nó, chị sẽ nhớ tên đầu tiên của mình.” Một khoảng im lặng rơi xuống, sắc hơn mọi tiếng súng. Rồi đứa trẻ thì thầm câu cuối, đủ nhỏ để giống bí mật, đủ rõ để tất cả áo xám đều quay đầu: “Và Phòng Trắng cũng sẽ nhớ ra chị từng thuộc về ai.”
