Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 90: Huyết thanh bị đánh cắp

Lối bảo trì hẹp đến mức Hứa Mạn phải nghiêng vai mới kéo được T-M/00 qua đoạn khung sắt cong xuống. Sau lưng họ, vách im lặng vẫn còn giữ được, nhưng tiếng nứt đỏ đã bắt đầu bò theo đường ống như một thứ mạch máu lạc chỗ. H-M/01 chạy cuối hàng, một tay ôm hộp khóa, một tay lau máu mũi bằng cổ tay áo, miệng đếm ngược rất nhỏ. Hai phút bốn mươi. Hai phút ba mươi tám. Mỗi con số rơi xuống đều làm hơi thở của Tần Mặc nặng thêm một nhịp. Anh không quay đầu nữa, nhưng Hứa Mạn biết giọng gọi “A Trạch” vừa rồi vẫn còn mắc trong tai anh, giống một cái móc không kéo người đi ngay, chỉ chờ lúc yếu nhất để giật ngược.

“Đừng dừng,” cô nói, không ra lệnh, chỉ đặt câu ấy vào giữa tiếng kim loại cọ vào nhau. Tần Mặc nhìn cô một cái. Trong mắt anh vẫn còn vệt đỏ rất mỏng, nhưng bàn tay đang đỡ T-M/00 không run. “Tôi không dừng.” T-M/00 bị kẹp giữa hai người, môi trắng như giấy, còn đủ sức nhếch miệng: “Tôi rất cảm động vì mình được khiêng như thiết bị dễ vỡ. Nhưng nếu hai người có thể cảm động nhanh hơn một chút thì thiết bị này sẽ biết ơn.” H-M/01 phía sau khàn giọng: “Thiết bị dễ vỡ biết im lặng thì càng đáng biết ơn.” Câu đùa ngắn ngủi ấy không làm hành lang bớt lạnh, nhưng ít nhất nó chứng minh họ vẫn còn là người, chưa bị tiếng đói ở B-7 nuốt sạch cách nói chuyện bình thường.

Cửa bảo trì mở ra bằng nửa thân người ở cuối đường ống. Lưu Triết chờ ngay bên ngoài cùng hai đội viên, trên áo bảo hộ có vệt máu khô và thuốc sát khuẩn. Ông không hỏi họ có ổn không. Câu hỏi ấy ở nơi này xa xỉ quá mức. Ông chỉ vươn tay đỡ T-M/00, liếc nhanh cổ tay Tần Mặc, rồi nhìn sang Hứa Mạn. “Bà ấy tỉnh được ba mươi giây rồi lại chìm. Phần công thức cuối chỉ còn một đoạn, nhưng nếu ép thêm, não bà ấy có thể ngừng chịu.” Hứa Mạn nghe thấy phía trong phòng cấp cứu tạm có tiếng máy đo nhịp dồn dập. Mùi máu, mùi lạnh của tủ bảo quản và mùi người sống cố bám lấy người sống trộn vào nhau, làm mã HM/03 trong ngực cô đau âm ỉ.

Người phụ nữ số 13 nằm trên cáng, mặt gần như không còn màu máu. Một bên thái dương của bà dán đầy điện cực, mắt mở hé, đồng tử chậm chạp bắt ánh đèn. Khi Tần Mặc bước vào, ngón tay bà khẽ co lại. Không phải sợ. Giống như một người đã đi rất xa nghe thấy tiếng chân quen ở phía sau. Lưu Triết cúi xuống, giọng thấp mà rõ: “Chúng tôi cần đoạn cuối. Không phải để biến ai thành mẫu. Để giữ họ còn quyền nói không.” Câu đó khiến mí mắt bà run lên. Hứa Mạn thấy Tần Mặc đứng im, không thúc giục, không gọi mã H-0 ra làm bằng chứng. Anh để bà tự chọn tỉnh lại vì điều gì.

“Tỷ lệ… không dùng máu đói,” bà thở ra, từng chữ bị xé qua cổ họng. H-M/01 lập tức cắm bảng ghi vào cổng phụ, ngón tay lướt nhanh. “Dung môi bạc ba phần, chất nền hồi nhân một phần, không kích bằng H-0 trực tiếp…” Người phụ nữ số 13 nhắm mắt, hơi thở mỏng đi. Hứa Mạn bước lên một bước, đặt tay lên mép cáng, không chạm vào bà quá mạnh. “A Trạch còn sống,” cô nói rất khẽ. “Nếu bà muốn chúng tôi không giết anh ta, bà phải cho chúng tôi cách kéo phần người còn lại lên trước khi cơn đói tìm thấy anh ta.” Trong phòng, không ai nói thêm. Ngay cả T-M/00 đang được ép băng ở bên cạnh cũng im lặng đến lạ.

Mẫu số 13 mở mắt. Lần này ánh nhìn của bà không rơi vào Tần Mặc mà rơi vào khoảng trống sau lưng anh, như nhìn thấy một tầng hầm khác, một người khác, rất lâu trước khi Xích Vương có tên Xích Vương. “Huyết thanh… không được hoàn chỉnh bằng ép phục tùng,” bà nói. “Phải có… chất khóa tự nguyện. Người được cứu còn biết từ chối, huyết thanh mới không biến thành dây xích.” Lưu Triết gần như nín thở. H-M/01 nhập liên tục, màn hình hiện lên chuỗi công thức mới nối vào phần thiếu. Chỉ đến khi dòng cuối sáng lên, trong phòng mới có một tiếng thở rất nhẹ. Không ai dám gọi đó là thắng. Ở đây, thắng thường chỉ là tên khác của việc sống thêm vài phút.

Rồi tủ bảo quản ở góc phòng kêu lên một tiếng ngắn. Không phải báo nhiệt độ. Là báo niêm phong bị mở. Lưu Triết quay phắt lại. Một đội viên lao tới nhập quyền truy cập, sắc mặt đổi ngay khi nhìn thấy ô trống giữa khay lạnh. “Huyết thanh H-R/Last mất rồi.” Câu ấy làm không khí rơi thẳng xuống đáy. Hứa Mạn nhìn khay lạnh phủ sương trắng. Ba vị trí còn nguyên, một vị trí trống, vệt băng ở mép khay bị cắt gọn bằng dụng cụ chuyên dụng. Không có dấu cạy phá, không có hỗn loạn, không có may mắn tình cờ. Ai đó đã biết đúng khi nào mẫu số 13 đọc phần cuối công thức, đúng lọ nào cần lấy, và có quyền mở tủ trong khoảng nhóm còn kẹt ở B-7.

“Ai có quyền?” Tần Mặc hỏi. Giọng anh thấp, nhưng sắc đến mức một đội viên đang băng cho T-M/00 cũng khựng tay. Lưu Triết kéo nhật ký truy cập. Màn hình hiện ba lớp xác thực: quyền cấp cứu của đội tầng trên, khóa phụ kho lưu và một chữ ký cũ đã bị treo từ mười hai năm trước. H-M/01 nhìn chuỗi mã, máu trên môi còn chưa khô đã bật ra một câu chửi rất nhỏ. “Không phải người ngoài. Nó dùng quyền của hệ thống Phòng Trắng, nhưng đi qua tài khoản đã chết.” Hứa Mạn nhìn dãy ký hiệu cuối. HM/02. Trong khoảnh khắc ấy, mã HM/03 trong người cô nóng lên, không phải vì bị gọi mở cửa, mà như bị một mùi rất giống mình lướt qua ngay trước mặt.

T-M/00 cố chống khuỷu tay ngồi dậy, lập tức bị Lưu Triết ấn xuống. “Anh nằm yên.” Anh ta ho một tiếng, trên môi lại có máu. “Tôi cũng muốn, nhưng nội gián vừa lấy thứ có thể cứu hoặc giết cả tòa nhà này. Nằm yên nghe có vẻ thiếu tham vọng.” Hứa Mạn không cười. Cô cúi xuống nhìn nền nhà. Trên lớp bụi mỏng cạnh tủ bảo quản có hai vệt bánh xe rất nhỏ, loại xe đẩy lạnh dùng cho mẫu sinh học. Một vệt đi về cửa chính, nhưng vệt còn lại bị cố ý kéo chệch qua đường thoát khí phụ. Người lấy huyết thanh không chạy ra ngoài. Kẻ đó muốn họ nhìn nhầm hướng trong vài giây đầu tiên.

Tiếng nứt từ B-7 truyền qua loa giám sát. Vách im lặng còn bốn mươi giây. Trên màn hình phụ, điểm đỏ đại diện cho Xích Vương không lao đi mù quáng nữa. Nó đứng yên trước vách, đầu nghiêng về phía tầng trên, như đang ngửi một thứ vừa được thả ra khỏi lồng. Hứa Mạn bỗng hiểu. “Lọ đó không chỉ là thuốc,” cô nói. “Nó là mồi.” Tần Mặc nhìn cô. Hứa Mạn chỉ vào mã H-R/Last trên màn hình. “Nếu huyết thanh cần chất khóa tự nguyện, bản thử cuối cùng chắc chắn có dấu sinh học của người từng tự từ chối lệnh đàn. H-0.” Căn phòng im bặt. Lưu Triết không phủ nhận ngay, và chính sự im lặng đó đã là câu trả lời.

Tần Mặc nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, ánh đỏ trong mắt anh đã bị ép xuống rất sâu, nhưng không biến mất. “Nếu Xích Vương lấy được nó?” H-M/01 đáp thay Lưu Triết, giọng khô khốc: “Tùy cách dùng. Tiêm sai, nó có thể phát đi tín hiệu H-0 giả. Uống, cắn, phá vỡ ống chứa… tệ nhất là nó dùng được khóa của anh để mở các lồng còn lại.” Từ loa giám sát, một tiếng va chạm trầm vang lên. Vách im lặng nứt thêm. Lần này, giữa đám nhiễu trắng, giọng Xích Vương không gọi H-0 nữa. Nó gọi cái tên vừa nhớ lại, chậm rãi, gần như ngoan cố. “A… Trạch… lấy lại.”

Một camera ở hành lang phụ bật lên sau khi H-M/01 cưỡng ép đường truyền. Hình ảnh rung mạnh, chỉ có vài giây: một người mặc áo bảo hộ xám đẩy xe lạnh về phía thang nâng xuống tầng C. Trên cổ tay người đó có vòng nhận diện bị mài mất tên, nhưng vệt sơn xanh trên mép vòng hiện rõ dưới đèn. HM/02. Người đó dừng trước thang nâng, quay nửa mặt về camera như biết họ đang nhìn, rồi đặt ống huyết thanh vào hộp truyền lạnh gắn bộ phát tín hiệu. Đèn đỏ trên hộp chớp một lần. Ngay lập tức, tất cả điểm nhiễm thể ngủ đông ở bản đồ tầng B sáng lên theo cùng một nhịp.

Lưu Triết chửi thề, lần đầu mất hẳn vẻ bình tĩnh. Đội trưởng hét qua bộ đàm yêu cầu khóa thang nâng, nhưng hệ thống trả về một dòng lạnh lẽo: quyền khóa bị từ chối. T-M/00 nhìn Hứa Mạn, rồi nhìn Tần Mặc, nụ cười mỏng đến mức gần như đau. “Tin tốt là chúng ta đã biết huyết thanh ở đâu.” Hứa Mạn siết tay trên mép cáng. “Tin xấu?” Anh ta nhắm mắt vì cơn đau, nhưng vẫn nói được: “Nó đang gọi cả đàn đến chứng kiến.” Sau lưng họ, vách im lặng vỡ ra bằng một tiếng không giống tiếng nổ, mà giống một hơi thở bị nhốt quá lâu cuối cùng cũng thoát khỏi lồng. Trên màn hình, Xích Vương bắt đầu di chuyển về phía thang C, còn chiếc hộp lạnh mang huyết thanh H-R/Last đang gửi đi một tín hiệu có nhịp giống hệt tim Tần Mặc.