Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 80 - Chương 80: Phòng thí nghiệm dưới núi

Khe cửa phụ chỉ mở đủ cho một người lách qua, nhưng hơi lạnh từ bên trong tràn ra như cả một mùa đông bị nhốt dưới lòng núi. Hứa Mạn đứng trước khe sáng ấy, cổ tay đau đến tê vì tem sống rách, sau lưng là tiếng kim loại bị các mẫu hồi sinh xé khỏi tường, trước mặt là giọng nói cũ vừa dứt khỏi đường truyền: muốn trả tên cho H-0 thì đem HM/03 vào phòng lưu danh. Câu cuối cùng mới là thứ ghim lại trong tai cô. Đừng để Tần Mặc nhìn thấy dòng thứ hai trước khi cô sẵn sàng mất anh. Không ai giải thích mất là mất theo nghĩa nào. Trong tình huống của họ, một chữ như vậy luôn có quá nhiều cách để thành thật.

Tần Mặc bước lên một bước rồi khựng lại. Neo bạc dưới áo anh đã tối bớt, nhưng không tắt. Những vệt sáng mảnh bò qua cổ anh như rễ cây độc tìm đường vào xương. Hứa Mạn quay lại, thấy anh nhìn khe cửa bằng ánh mắt không còn nóng vì giận, mà lạnh vì đã hiểu mình lại bị đặt trước một cái hộp có tên mình trên nắp. “Tôi đi với cô.” Giọng anh khàn đến mức nghe như giấy nhám kéo qua đá. Hứa Mạn không đáp ngay. Nếu cô nói không, bản phục dựng sẽ có thêm một cái cớ để tách họ. Nếu cô nói được, dòng thứ hai có thể làm đúng điều giọng nói kia cảnh báo. Cô chỉ nhìn H-M/01. “Trong đó có cách khóa màn hình cho một người xem không?”

H-M/01 cắm panel vào ổ cạnh cửa, ngón tay đầy máu lướt nhanh qua những lớp mã đang tự sửa. “Có thể đặt quyền đọc tạm thời cho HM/03, nhưng H-0 là chủ hồ sơ gốc. Hệ thống sẽ cố đẩy dữ liệu về phía anh ấy.” Cô ta liếc Tần Mặc, rồi thấp giọng hơn. “Nếu anh ấy đứng quá gần bảng lưu danh, tôi không chắc chắn.” T-M/00 nhấc vai bị thương, mặt tái đi vì đau nhưng vẫn cười nhạt. “Vậy để anh ấy đứng xa. Tôi ghét mấy căn phòng thích đọc bí mật vào mặt người khác.” Đội trưởng đẩy Đội viên trẻ cùng cáng vào sát mép tường, khẩu súng vẫn hạ nòng. “Năm phút. Nếu trong đó đóng cửa, tôi phá.” Lưu Triết lập tức nói: “Cửa này không phá từ ngoài được.” Đội trưởng nhìn ông. “Thế thì ông cầu mong người bên trong đừng cần tôi phá.”

Hứa Mạn lách qua khe cửa trước. Phòng lưu danh không rộng, nhưng sâu một cách khó chịu. Hai bên tường không phải màn hình phẳng mà là các phiến kính đen dựng sát đá núi, mỗi phiến chứa vô số dòng chữ nhỏ như vết cào được khắc từ bên trong. Ánh sáng chạy dưới nền, soi ra những lớp nham thạch thô phía sau kính. Đây không còn là Khoang 13 phụ giả làm phòng thí nghiệm. Đây là ruột của một cơ sở được khoét thẳng vào núi, nơi Phòng Trắng giấu những cái tên trước khi biến chủ nhân của chúng thành mã số. Không khí có mùi thuốc khử trùng cũ, mùi sắt ẩm và mùi đá bị nung rồi làm lạnh quá nhiều lần. Dưới chân cô, một dòng chữ bạc hiện lên: PHÒNG LƯU DANH – TẦNG TRÊN CỦA PHÒNG THÍ NGHIỆM DƯỚI NÚI.

Tần Mặc vào sau cô, nhưng T-M/00 đã đặt dao chặn ngang ngực anh trước khi anh tiến thêm. “Đứng đây.” Tần Mặc cúi nhìn lưỡi dao, rồi nhìn cô. “Cô cũng nghe cảnh báo.” Hứa Mạn gật đầu. “Nghe. Nên anh đứng đây để tôi đọc trước.” Mắt anh tối lại. Trong một khoảnh khắc, Hứa Mạn tưởng anh sẽ nổi giận, không phải vì cô cản anh mà vì cả đời anh đã bị người khác quyết định thứ được biết. Nhưng anh chỉ tựa một tay vào khung cửa, môi trắng bệch. “Đừng giấu nếu đó là thứ liên quan đến tôi.” Câu ấy đâm thẳng vào cô, không sắc mà nặng. Hứa Mạn đáp rất khẽ: “Tôi sẽ không dùng bí mật của anh để điều khiển anh. Nhưng nếu một dòng chữ được đặt ra chỉ để làm anh vỡ, tôi cần biết nó là gì trước khi đưa cho anh.”

Panel của H-M/01 rung mạnh. Một phiến kính ở cuối phòng sáng lên, những dòng mã trôi xuống như mưa ngược. MẪU HỒI SINH SỐ 13 – PHỤ LỤC NHÂN CHỨNG. QUYỀN XÁC NHẬN: HM/03. Hứa Mạn bước tới. Càng gần, cô càng nghe rõ tiếng máy thở từ ngoài vọng vào, đều đều như có ai cố ý kéo nó qua tường đá. Người trên cáng ở bên ngoài không nhìn thấy phòng này, nhưng phòng này đang nghe người đó. Khi cô đặt bàn tay lên ô xác nhận, tem sống rách ở cổ tay lập tức nóng lên. Hệ thống không hỏi mật khẩu. Nó hút một giọt máu qua mép tem, rồi cả vách kính bừng sáng bằng hàng trăm cái tên bị gạch ngang.

Không phải tất cả đều là người chết. Có những tên kèm ngày chuyển mã, ngày thử nghiệm, ngày mất ngôn ngữ, ngày mất phản xạ đau, ngày được phân vào đàn dẫn. Có tên chỉ còn một chữ. Có tên bị bôi đen đến mức trông như vết cháy. Hứa Mạn đọc mà cổ họng nghẹn lại. Phòng Trắng không xóa tên vì cần bảo mật. Họ xóa để người bị treo trong buồng kính không còn chỗ quay về. Ở dòng giữa, hồ sơ H-0 mở ra. TÊN KHAI SINH: dữ liệu khóa. TÊN SỬ DỤNG SAU PHỤC HỒI: Tần Mặc. NGƯỜI ĐẶT TÊN SAU PHỤC HỒI: mẫu số 13. Hứa Mạn khựng lại. Sau lưng cô, Tần Mặc thở nặng hơn, như anh đã nghe thấy một phần dù H-M/01 cố chặn luồng dữ liệu.

“Mẫu số 13 đặt tên cho anh ấy?” H-M/01 thì thầm. Lưu Triết đứng ngoài ngưỡng cửa, mặt xám đi nhanh hơn cả những mẫu trong buồng kính. Ông không dám bước vào, nhưng ánh mắt đã bán đứng câu trả lời. “Bà ấy là người đầu tiên kéo H-0 ra khỏi trạng thái bầy đàn.” Hứa Mạn quay phắt lại. “Bà ấy là ai?” Lưu Triết mở miệng, tiếng đầu tiên mắc lại vì nhục. Bên ngoài, người trên cáng bỗng ho dữ dội. Máy thở phụ rít lên, nhịp đều bị kéo lệch. Cùng lúc đó, toàn bộ tên trên vách kính đổi màu đỏ. GIÀNH QUYỀN DẪN. NGUỒN THỪA KẾ: MẪU 13. MỤC TIÊU ƯU TIÊN: H-0.

Các mẫu hồi sinh trong Khoang 13 phụ đồng loạt im bặt. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tiếng đập phá. Hứa Mạn nghe móng tay xám trượt khỏi ống dẫn, nghe từng thân thể quay lại, nghe cơn giận mà Tần Mặc vừa dẫn khỏi dây điều khiển bắt đầu bị một bàn tay khác kéo ngược. Bản phục dựng không cần loa nữa. Nó dùng nhịp thở của mẫu số 13 làm dây. Tần Mặc nhận ra trước tất cả. Anh gạt lưỡi dao của T-M/00 sang bên, bước qua ngưỡng cửa, neo bạc bùng sáng trở lại. T-M/00 chửi một tiếng, suýt ngã vì vai rách, nhưng vẫn kịp túm áo anh. “Đừng nhìn bảng!”

Quá muộn để giữ anh ngoài cuộc, nhưng chưa quá muộn để chọn hướng đau. Hứa Mạn đập tay lên ô xác nhận lần nữa. “Đổi quyền hiển thị sang tôi. Khóa dòng thứ hai.” Hệ thống đáp bằng giọng bản phục dựng, lần này vang ngay trong phòng lưu danh: “HM/03 không có quyền bảo vệ H-0 khỏi sự thật.” Hứa Mạn cắn răng, kéo mạnh tem sống cho máu trào ra thêm. “Tôi không bảo vệ anh ấy khỏi sự thật. Tôi bảo vệ anh ấy khỏi giao thức mượn sự thật để giết anh ấy.” Câu nói vừa dứt, H-M/01 hiểu ý, lập tức đẩy một đoạn mã phụ vào panel. Tên trên vách kính nhiễu đi. Dòng thứ hai chớp lên nửa giây, đủ để Hứa Mạn nhìn thấy hai cụm chữ rời nhau như hai nhát cắt: MẸ SINH HỌC và HM/03 – chìa khóa hủy.

Cô không kịp đọc hết. Tần Mặc đã khuỵu xuống một gối. Ngoài khoang, các mẫu hồi sinh lao về phía cửa như thủy triều xám bị hút vào một khe hẹp. Đội trưởng hét lệnh lùi, Đội viên trẻ gần như nằm đè lên cáng để giữ mẫu số 13 không bật dậy khỏi dây cố định. Người trên cáng mở mắt, miệng run bần bật, nhưng âm phát ra lần này không còn là “trả tên”. Bà, hoặc người từng là bà, đang gọi một cái tên chưa ai trong nhóm nghe rõ. Tần Mặc ngẩng đầu, máu chảy qua cằm, mắt đỏ đến mức tưởng như sắp mất hết phần người. “Tên đó…” Anh nhìn Hứa Mạn. “Là của tôi?”

Hứa Mạn muốn trả lời ngay. Nhưng nếu cô nói sai, anh sẽ bị kéo đi. Nếu cô im lặng, anh sẽ nghĩ cô chọn giấu. Cô bước tới, không chạm vào neo bạc, chỉ đặt mình vào giữa anh và vách kính. “Có thể. Nhưng người gọi anh bằng tên đó đang bị hệ thống dùng làm dây. Muốn nghe rõ, anh phải sống qua phút này trước.” Tần Mặc nhìn cô rất lâu trong tiếng cửa rung dữ dội. Rồi anh bật cười, một tiếng cười khàn, ngắn, đau đến mức không giống cười. “Lần đầu tiên có người bảo tôi sống chỉ để nghe tên mình.” Anh chống tay đứng dậy. “Được. Vậy giữ nó cho tôi.”

Hứa Mạn quay sang H-M/01. “Cắt nhịp nguồn của mẫu 13 khỏi đàn, nhưng không rút máy thở.” H-M/01 mặt trắng bệch. “Muốn vậy phải vào tầng dưới. Phòng lưu danh chỉ là bảng tên. Dây thật nằm ở phòng thí nghiệm dưới núi.” Như để xác nhận, nền đá giữa phòng tách ra, để lộ một cầu thang xoắn ốc đi xuống lòng núi. Hơi lạnh từ dưới đó thổi lên mang theo tiếng máy móc rất sâu, rất lớn, như có một quả tim kim loại vẫn đập sau nhiều năm không ai thừa nhận. Trên vách kính, dòng thứ hai mà Hứa Mạn vừa khóa bắt đầu tự phục hồi từng nét. Bên dưới cầu thang, đèn đỏ bật sáng theo thứ tự, dẫn xuống một cánh cửa có khắc mã cũ: H-0/NGUỒN MẸ. Và từ loa nội bộ dưới lòng núi, bản phục dựng nhẹ nhàng nói: “HM/03, đưa H-0 xuống. Đến lúc hoàn tất quyền hủy.”