Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 81 - Chương 81: Núi không có tên

Cầu thang xoắn ốc mở ra giữa phòng lưu danh như một cái miệng đá vừa bị ép phải thú nhận. Gió lạnh từ dưới thổi lên, lùa qua cổ tay rách của Hứa Mạn, khiến máu đã khô một nửa lại nhói lên. Trên vách kính sau lưng cô, dòng thứ hai vẫn đang tự phục hồi từng nét, chậm nhưng bền bỉ, giống một vết thương không chịu khép. Bản phục dựng vừa nói xong câu “đến lúc hoàn tất quyền hủy”, cả phòng im xuống một nhịp. Không phải vì mọi người không còn gì để nói, mà vì mỗi người đều hiểu, nếu bước xuống, họ không còn ở trong một căn phòng có thể gọi tên. Họ đi vào nơi Phòng Trắng đã giấu tên người khác, giấu cả tên núi, và có lẽ giấu luôn cái cách một người bị biến thành H-0.

Đội trưởng là người phá im lặng trước. Anh nhìn cầu thang, nhìn cáng, rồi nhìn những mẫu hồi sinh đang dồn ngoài cửa phòng lưu danh bằng ánh mắt đã quá quen với việc phải chọn giữa hai điều đều tệ. “Không thể đưa cả cáng xuống lối này. Cầu thang hẹp, nếu dưới đó khóa cửa, chúng ta tự kẹp mình chết.” Đội viên trẻ siết chặt dây cố định trên cáng, giọng khàn đi. “Nhưng nếu để bà ấy ở đây, hệ thống vẫn dùng nhịp thở kéo đàn.” Lưu Triết cúi xuống kiểm tra ống thở phụ, bàn tay ông run đến mức đầu nối va vào kim loại phát ra tiếng cạch rất nhỏ. “Có thể giảm biên độ nhịp trong ba phút. Không rút máy, chỉ làm tín hiệu yếu đi. Nhưng nếu quá ba phút, mẫu 13 sẽ ngạt.” T-M/00 cười khô, mặt trắng bệch vì vai thấm máu. “Ba phút trong phòng thí nghiệm dưới núi. Nghe như món quà rẻ nhất tôi từng được nhận.”

Hứa Mạn không cười. Cô nhìn Tần Mặc. Anh đứng gần ngưỡng cầu thang, một tay chống lên vách đá, neo bạc dưới áo sáng tối thất thường. Sau câu “giữ nó cho tôi”, anh không hỏi lại tên thật nữa, nhưng chính sự im lặng ấy mới làm cô thấy nặng. Tần Mặc không phải không muốn biết. Anh chỉ đang đặt cơn muốn biết đó vào tay cô, trong lúc cả hệ thống cố biến tay cô thành lưỡi dao. Hứa Mạn nuốt xuống vị sắt trong miệng, nói: “Đội trưởng giữ mẫu 13 ở phòng lưu danh. Đội viên trẻ phụ ông ấy. Bác sĩ Lưu giảm nhịp nhưng không rời cáng. H-M/01 đi với tôi xuống dưới để tìm dây thật. T-M/00…” Cô chưa nói hết, T-M/00 đã nhấc con dao còn lại. “Tôi nghe thấy chữ ‘đi với tôi’ rồi. Phần sau không cần khách sáo.”

“Vai anh đang rách.” Hứa Mạn nói. “Còn não tôi chưa rách.” T-M/00 đáp, rồi nhìn Tần Mặc. “Vả lại để một H-0 suy kiệt đi cạnh HM/03 đang chảy máu mà không có ai đứng giữa thì quá xúc phạm nghề làm mẫu lỗi của tôi.” Câu đùa cũ, nếu đặt vào lúc khác, có lẽ còn có thể kéo ra một tiếng cười. Lúc này nó chỉ làm Hứa Mạn thấy cổ họng nghẹn hơn. Cô không tranh nữa. H-M/01 tháo một đoạn dây dẫn phụ từ panel, quấn quanh cổ tay Hứa Mạn phía trên vết rách. “Không chữa được, chỉ ép máu chậm lại. Nếu dưới đó yêu cầu xác nhận bằng tem sống lần nữa, chị đừng kéo thêm máu trước khi tôi nhìn thấy giao thức.” Hứa Mạn gật đầu. Tần Mặc bỗng đưa tay ra, không chạm vào tem, chỉ chạm vào mép dây dẫn. “Nếu nó bắt cô chọn tôi hoặc quyền hủy, cô gọi tôi trước.”

Hứa Mạn nhìn anh. “Nếu gọi anh, anh có chịu nghe không?” Tần Mặc khựng lại một chút, rồi khóe môi kéo lên rất nhạt. “Tùy cô gọi bằng giọng nào.” T-M/00 lập tức thở ra. “Hai người có thể xuống địa ngục rồi tán tỉnh sau không? Tôi đang mất máu thật.” Hứa Mạn quay đi trước khi ánh mắt mình mềm xuống quá rõ. Cô bước lên bậc đầu tiên. Đá dưới chân lạnh và ẩm, trên mép bậc có những ký hiệu cũ bị mài gần hết. Mỗi mười bậc lại có một ô đèn đỏ, nhưng đèn không chiếu sáng đường đi, chỉ chiếu vào các dòng chữ khắc trên vách: tên dự án, mã khoang, ngày phong tỏa, rồi từng dòng bị cạo sạch bằng dụng cụ thô bạo. Phòng Trắng không chỉ xóa tên con người. Họ xóa cả địa điểm, như thể một ngọn núi không có tên thì mọi thứ xảy ra trong bụng nó cũng chưa từng tồn tại.

Xuống đến vòng thứ ba, loa nội bộ vang lên ngay sát tai họ. “HM/03 đã vào đường dẫn. H-0 đã vào đường dẫn. Điều kiện quyền hủy đạt một nửa.” H-M/01 dừng phắt lại, panel trong tay nhiễu thành những vạch trắng. “Nó không cần chúng ta đến cửa mới tính. Cầu thang là vùng xác nhận.” Tần Mặc lập tức lùi nửa bước, nhưng ánh bạc trên cổ anh bùng sáng mạnh hơn, kéo các đường gân dưới da nổi lên. Hứa Mạn nghe từ trên vọng xuống tiếng máy thở của mẫu 13 bị nén thấp, từng nhịp như bị bóp qua một bàn tay vô hình. Các mẫu hồi sinh ngoài phòng lưu danh bắt đầu cào cửa trở lại, không điên loạn như trước mà đều đặn, có mục tiêu. Đội trưởng ở trên quát một câu gì đó, âm bị vách đá nuốt mất phân nửa. Ba phút của họ đang bị đốt nhanh hơn dự tính.

“Có cách nào làm nó không tính Tần Mặc là H-0 trong vùng này không?” Hứa Mạn hỏi. H-M/01 gõ rất nhanh, môi mím đến trắng. “Không đổi được mã lõi. Nhưng có thể tạo nhiễu nhân chứng nếu có tên địa điểm gốc. Hệ thống lưu danh luôn cần ba điểm: người, nguồn, nơi. Người bị xóa, nguồn bị khóa, nơi cũng bị cạo mất. Nếu điền sai, nó mở thẳng quyền hủy. Nếu điền đúng, nó buộc phải chuyển sang chế độ đối chiếu hồ sơ.” T-M/00 nhìn những vết cạo trên tường. “Tuyệt. Vậy chúng ta chỉ cần đoán tên một ngọn núi đã bị Phòng Trắng xóa khỏi đời. Ai muốn bắt đầu với ‘núi rất lạnh và cực kỳ khó chịu’ không?” Không ai đáp. Hứa Mạn đưa tay lần theo vách đá, cảm thấy dưới những vết cạo còn có một lớp khắc sâu hơn, không phải chữ kỹ thuật mà là nét tay người.

Lưu Triết đột nhiên lên tiếng qua bộ đàm rè. “Không có tên.” Giọng ông đứt quãng vì đang giữ nhịp thở cho mẫu 13, nhưng từng chữ rơi xuống cầu thang rất rõ. “Năm đó hồ sơ địa hình ghi là núi không có tên. Dân quanh vùng không gọi nó bằng tên, chỉ gọi là núi sau mỏ cũ. Phòng Trắng chọn nơi này vì trên bản đồ chính thức nó là khoảng trống.” Hứa Mạn nhắm mắt một giây. Khoảng trống. Người không có tên, núi không có tên, phòng thí nghiệm không có bảng hiệu. Một hệ thống được dựng lên từ những thứ không ai biết để đòi quyền quyết định ai được sống. Cô mở mắt, đặt bàn tay còn lành lên vách, nói với H-M/01: “Đừng điền mã dự án. Điền nguyên văn: núi không có tên.” H-M/01 nhìn cô như muốn hỏi có chắc không, nhưng rồi cô ta cắm panel vào khe đá cạnh vết cạo. Màn hình lập tức hiện ô xác nhận địa danh. Hứa Mạn dùng đầu ngón tay dính máu viết từng chữ.

Cầu thang rung mạnh. Từ dưới sâu, một tiếng khóa cổ xưa chuyển động, chậm và nặng. Loa nội bộ im bặt nửa giây, rồi bản phục dựng cười rất khẽ, không còn giống giọng máy nữa. “HM/03 chọn đối chiếu thay vì hủy. Ghi nhận hành vi chống di chúc.” Trên panel, dòng điều kiện quyền hủy bị kéo sang một nhánh khác: ĐỐI CHIẾU ĐỊA DANH – NHÂN CHỨNG SỐNG CẦN XÁC NHẬN. H-M/01 thở phào chưa trọn thì dưới cầu thang, đèn đỏ đổi thành trắng lạnh. Một cửa phụ trượt mở bên trái, để lộ một khoang quan sát nhỏ treo giữa vách núi. Bên trong khoang, qua lớp kính dày, Hứa Mạn thấy phía dưới là phòng thí nghiệm thật: những vòng máy khổng lồ ôm lấy lõi đá, dây dẫn đen từ trung tâm tỏa ra như rễ, và ở giữa tất cả là một bệ kim loại có ký hiệu H-0/NGUỒN MẸ.

Tần Mặc bước tới cạnh cô. Lần này Hứa Mạn không cản, vì thứ bên dưới không phải dòng chữ thứ hai, mà là câu trả lời có hình dạng quá lớn để giấu bằng một bàn tay. Trên bệ trung tâm không có người. Chỉ có một khoang trống, một dây neo bạc bị tháo dang dở, và phía sau nó là hàng chữ cũ còn sót lại trên đá: KHU SINH THỂ GỐC – MẪU MẸ KHÔNG ĐƯỢC ĐẶT TÊN. Tần Mặc nhìn dòng chữ ấy, hơi thở đứt một nhịp. Hứa Mạn nghe từ bộ đàm tiếng Đội viên trẻ hoảng hốt gọi tên Lưu Triết, rồi tiếng máy thở của mẫu 13 bỗng nhảy vọt, không còn yếu mà sắc như còi báo động. Những mẫu hồi sinh trên phòng lưu danh đồng loạt ngừng cào cửa. Sự im lặng trở lại, lần này sâu và ngoan ngoãn đến mức đáng sợ.

Bản phục dựng bật lên trong khoang quan sát. “Nhân chứng sống đã xác nhận địa danh. Mẫu 13 khôi phục quyền gọi tên.” Hứa Mạn quay phắt lên phía cầu thang. “Đội trưởng, giữ cáng!” Nhưng câu của cô bị một âm thanh khác cắt ngang. Từ bộ đàm, qua tiếng nhiễu, qua tiếng người hoảng loạn, giọng mẫu số 13 vang lên rõ hơn bất kỳ lần nào trước đó. Bà không gọi “Tần Mặc”. Bà gọi một âm đầu rất mềm, run rẩy, như đã giữ nó trong cổ họng suốt nhiều năm bị treo giữa sống và chết. Tần Mặc đứng chết lặng. Neo bạc trên người anh tắt phụt, rồi sáng lại bằng một màu khác, không đỏ, không bạc, mà nhợt nhạt như ánh bình minh bị chôn dưới đá. Trên panel của H-M/01, dòng hồ sơ khóa tự mở thêm một hàng: TÊN KHAI SINH – ĐANG PHỤC HỒI THEO GIỌNG MẸ. Và ngay bên dưới, một dòng cảnh báo mới hiện lên, lạnh đến tận xương: nếu mẫu 13 gọi đủ tên, quyền hủy sẽ chuyển từ HM/03 sang chính H-0.