Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 76 - Chương 76: Người canh ký ức
Ba cánh cửa sáng lạnh trước mặt Hứa Mạn như ba ô trống trên một bản khai sinh bị viết sẵn. Sinh mẫu. Mẹ nuôi. Mẫu vật giữ khóa. Phía sau cửa thứ ba, tiếng gõ nhẹ kia dừng lại một lát rồi vang lên thêm hai lần, đều và yếu, không giống tín hiệu máy móc mà giống một người đang cố giữ nhịp thở của mình khỏi tan trong kính. Hứa Mạn không bước tới. Cô biết Phòng Trắng thích nhất khoảnh khắc con người tưởng mình đang tự lựa chọn. Nó đặt dao vào tay họ, đặt tên lên lưỡi dao, rồi chờ họ ký rằng vết cắt là ý nguyện của mình.
Tần Mặc đứng chắn nửa người trước cô, bàn tay bấu vào thanh giường sắt đến trắng khớp. Neo bạc bên sườn anh đã tối đi, nhưng chính màu tối ấy làm Hứa Mạn bất an hơn ánh sáng; nó giống một đốm than vẫn còn lửa ở bên trong. Lưu Triết nhìn ba cánh cửa, sắc mặt xấu tới mức những nếp nhăn quanh mắt như hằn sâu hơn. “Đừng chọn theo nhãn,” ông nói khàn. “Quy trình nhận nuôi ở đây không xác nhận tình thân. Nó xác nhận quyền gọi lệnh. Sinh mẫu, mẹ nuôi, mẫu giữ khóa đều có thể trở thành người sở hữu tem sống nếu cô để nó ghi nhận.” H-M/01 quỳ bên panel nhiễu trắng, mười đầu ngón tay chạy vội. “Tôi có thể kéo dài thời gian chờ, nhưng không lâu. Hồ sơ giám hộ đang đi qua hành lang sau lớp học.”
Khóa cửa phía sau lại vang lên một tiếng, chậm rãi, lễ phép. Giọng nữ trên loa dịu xuống đến mức gần như thương xót: “HM/03, trẻ ngoan không để người giám hộ phải đợi.” Trên đầu mỗi chiếc giường, bảng tên nhựa đồng loạt sáng lên. HM/03. T-M/00. H-0. H-M/01. Những mã số tưởng đã nằm im bỗng biến căn phòng ngủ tập thể thành một lớp học khác, nơi tất cả bọn họ lại bị ép nhỏ đi, ép đứng ngay ngắn trước một người lớn không cần có mặt. Đội viên trẻ đẩy cáng lui sát tường, mắt liếc đồng hồ áp trên hệ thống thở phụ. Kim áp đã xuống thêm một vạch. Người trên cáng vẫn còn sống, nhưng mỗi nhịp máy kêu đều mỏng như sợi chỉ kéo qua răng cưa.
Hứa Mạn nhìn ba cánh cửa, rồi nhìn sàn phòng. Các vạch sơn nhạt dưới chân không chạy thẳng đến cửa nào cả; chúng rẽ thành từng ô nhỏ trước mỗi giường, giống lối xếp hàng của trẻ em. Cô bỗng nhớ bàn tay nào đó từng cài cúc áo cho mình, nhớ câu “đếm đến năm rồi chạy” hiện lên trong lớp học giả. Nếu ký ức ấy cũng là bẫy, nó vẫn có một chi tiết mà hệ thống không cần dựng quá kỹ: nhịp đếm. Trẻ con nghe lệnh chạy không nhìn bản đồ, chỉ nhớ nhịp người lớn để lại. Hứa Mạn nâng tay phải, gõ lên thành giường cạnh mình một tiếng, rồi ngừng, rồi gõ thêm bốn tiếng ngắn. Một, hai, ba, bốn, năm.
Căn phòng im phăng phắc. T-M/00 quay đầu nhìn cô như nhìn một động tác điên rồ, nhưng không hỏi. Phía sau cửa thứ ba, sau vài giây dài đến nghẹt thở, tiếng gõ đáp lại vang lên: hai tiếng ngắn, một tiếng dài. H-M/01 ngẩng phắt lên. “Có phản hồi thủ công. Không phải loa.” Lưu Triết như bị ai kéo mất máu khỏi mặt. “Người canh ký ức…” Hứa Mạn nhìn ông. “Đó là gì?” Ông nuốt xuống, giọng khản đặc: “Mỗi khu dựng ký ức phải có một người làm chứng để hệ thống không cấy sai chuỗi. Ban đầu là nhân viên thật. Sau này Phòng Trắng dùng mẫu đã mất quyền thân phận, giữ họ sống đủ lâu để canh kho ký ức của những đứa trẻ. Họ không phải cha mẹ. Họ là người chứng kiến đứa trẻ từng là ai trước khi bị đổi tên.”
Một âm thanh nặng nề trượt qua tường ngoài. Cánh cửa lớp học phía sau mở ra từng nấc. Từ khe hở, một chiếc khung kim loại cao bằng người trưởng thành lăn vào, phủ áo bảo hộ màu trắng đã cũ. Trên mặt khung treo một tấm kính hình khuôn mặt, không có mắt, chỉ có miệng loa mỏng. Dòng chữ trên ngực nó sáng xanh: GIÁM HỘ HỢP LỆ – HỨA DUY THÀNH. Dưới dòng chữ ấy, một vệt đen chạy ngang như vết gạch xóa. Giọng nam vang lên từ miệng loa, giống giọng đã gọi cô trong buồng đối chiếu, nhưng lần này tròn trịa hơn, sạch sẽ hơn, vì sạch nên giả hơn. “Mạn Mạn, con nên nghe ba. Chọn mẹ đi.”
Tem sống trên cổ tay Hứa Mạn giật mạnh. Tần Mặc nghiêng người chắn tầm nhìn giữa cô và khung giám hộ, nhưng giọng nam lập tức đổi kênh, thấp hơn, gần hơn: “H-0, lùi lại.” Tần Mặc khựng một nhịp. Chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để Hứa Mạn thấy đồng tử anh co lại như bị kim châm. Lưu Triết quát: “Đừng để nó đọc tiếp!” T-M/00 bắn thẳng vào miệng loa. Kính mặt vỡ một mảng, nhưng khung giám hộ không dừng. Từ hai bên thân nó, các dây kẹp mảnh bung ra như rễ cây kim loại, quét về phía cổ tay Hứa Mạn. Đội trưởng kéo tấm giường sắt chắn ngang, dây kẹp cắm vào thanh chắn, tia điện nổ lách tách. Người trên cáng co giật, máy thở phụ ré lên. Mọi thứ trong phòng cùng lúc đòi họ trả giá.
H-M/01 hét qua tiếng nhiễu: “Nếu có người làm chứng, tôi có thể treo quy trình nhận nuôi. Nhưng người làm chứng phải mở từ bên trong, hoặc tem của Hứa Mạn phải xác nhận đã nghe lời chứng!” “Nghĩa là vẫn phải dùng tem cô ấy?” Tần Mặc hỏi, giọng đã khàn đi sau lệnh H-0 vừa rồi. “Dùng một phần, không ký nhận. Chỉ ghi nhận phản hồi.” Lưu Triết bước tới, định giữ cổ tay Hứa Mạn, rồi lại dừng giữa đường như sợ chính mình cũng là một phần của cái bẫy. Hứa Mạn tự tháo lớp băng đã thấm máu. Da dưới tem rát bỏng, các vệt sáng đỏ chạy loạn như những sợi chữ chưa kịp thành tên. Cô nhìn khung giám hộ mang tên cha mình, rồi nhìn cửa thứ ba. “Tôi không chọn mẹ,” cô nói rõ từng chữ. “Tôi yêu cầu người làm chứng.”
Giọng nam giả lập méo đi: “Trẻ không có quyền yêu cầu.” “Vậy ghi nhận tôi không phải trẻ,” Hứa Mạn đáp. Cô đặt cổ tay lên mép cảm biến cạnh cửa thứ ba, không áp hết tem xuống mà chỉ để phần rìa chạm vào vùng đọc, như đặt một câu hỏi thay vì ký tên. Đau lập tức cắn lên da, lạnh và sắc. Trong đầu cô thoáng hiện tủ ảnh gia đình giả, áo khoác vàng nhạt, giọng cha sạch đến đáng sợ. Cô cắn chặt răng, không để những mảnh đó ghép thành một câu trả lời. “Tên tôi là Hứa Mạn. HM/03 là mã của các người. Tôi không ký nhận sinh mẫu, không ký nhận mẹ nuôi, không ký nhận mẫu vật. Tôi nghe người làm chứng.”
Phía sau cửa thứ ba, tiếng gõ vang lên dồn dập, lần này thành đúng năm nhịp. Panel trong tay H-M/01 sáng bừng một ô phụ: NHÂN CHỨNG KÝ ỨC – CÒN PHẢN HỒI. Cô ta gần như gào lên vì mừng và sợ cùng lúc: “Treo được rồi! Ba mươi giây!” Nhưng khung giám hộ cũng chuyển sang chế độ cưỡng chế. Nó bỏ qua cửa thứ ba, lao thẳng về phía Hứa Mạn với tốc độ không còn lễ phép. Tần Mặc chặn trước bằng thân mình. T-M/00 kéo anh sang một bên ngay trước khi dây kẹp xuyên qua chỗ neo bạc; chính vai cô ta nhận cú quất, máu bật ra trên áo tác chiến. Cô ta không rên, chỉ nghiến răng bắn gãy trục bánh bên trái của khung giám hộ. Đội trưởng dùng thanh chắn giường nạy ngược khung máy, Đội viên trẻ vừa giữ túi thở vừa đá một chiếc giường vào đường ray của nó. Không ai thắng bằng sức mạnh. Họ chỉ làm cỗ máy chậm lại đủ để Hứa Mạn nghe hết năm nhịp sau cánh cửa.
Cửa thứ ba mở ra không rộng. Một khe tối tách khỏi tường, để lộ lớp kính dày phủ sương bên trong. Sau kính không có hành lang, cũng không có người mẹ đang dang tay như những bức ảnh giả muốn cô tin. Chỉ có một buồng giữ sinh học hẹp, dây dẫn chằng chịt quanh một chiếc ghế nghiêng. Trên ghế là một thân hình gầy đến mức khó đoán tuổi, tóc bạc lẫn tóc đen dính vào thái dương, hai cổ tay bị cố định trong vòng khóa mềm. Người ấy mở mắt. Không nhìn khung giám hộ. Không nhìn Lưu Triết. Người ấy nhìn thẳng Hứa Mạn, chậm rãi nâng hai ngón tay run rẩy, gõ lên mặt kính hai tiếng, rồi dùng móng tay cào trên lớp sương một hàng chữ méo mó.
ĐỪNG KÝ. Người đang đến không phải cha con.
Hứa Mạn đứng chết lặng. Phía sau cô, khung giám hộ mang tên Hứa Duy Thành phát ra một chuỗi âm rè, như có ai ở xa vừa giật quyền điều khiển khỏi tay hệ thống. Giọng nam sạch sẽ biến mất, thay bằng một giọng khác trầm hơn, mệt hơn, và thật đến mức làm máu trong cổ tay cô ngừng nóng trong một nhịp. “Mạn Mạn, rời khỏi kính.” Tần Mặc quay phắt lại, còn Lưu Triết lùi một bước như vừa gặp lại một người đáng lẽ không thể còn nói. Trong buồng kính, người canh ký ức vẫn nhìn Hứa Mạn, khóe miệng run lên như muốn gọi một cái tên bị khóa quá lâu. Trên panel của H-M/01, dòng trạng thái cuối cùng hiện ra trước khi toàn bộ Phòng nhận nuôi chuyển sang báo động đỏ: KHOANG 13 PHỤ ĐÃ MỞ KHÓA TỪ BÊN TRONG.
