Chương 29: Buổi Thử Vai Bị Khóa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 29: Buổi Thử Vai Bị Khóa
Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.
Trong căn phòng nghỉ nhỏ cạnh hành lang khách sạn Hải Thành, tiếng điện thoại rung và tiếng phóng viên ngoài kia đều trở nên rất xa. Trên màn hình máy tính bảng của Tô Mạn, mẹ tôi đứng cạnh Tần Nhiễm trong một bức ảnh hậu trường đã bạc màu. Bà mặc áo sơ mi trắng, tay cầm kịch bản đầy ghi chú, khóe mắt hơi cong như đang nói điều gì đó khiến cô gái trẻ bên cạnh bật cười. Đó không phải dáng vẻ người mẹ dịu dàng bị giữ lại trong vài tấm ảnh gia đình cũ. Trong tấm ảnh này, bà đang đứng dưới ánh đèn, đang làm việc, đang sống như thể bóng tối của ngành này còn chưa kịp nuốt mất bà.
Tôi không chạm lên màn hình. Những câu hỏi về mẹ lại đặt một bàn tay lạnh lên vai tôi.
“Lưu lại đi.” Giọng tôi khàn hơn mình tưởng. “Ảnh gốc, đường dẫn, thời gian tải xuống, toàn bộ thông tin hiển thị được.”
Tô Mạn gật đầu, thao tác rất nhanh. “Tôi sẽ lập bản lưu riêng. Nhưng hiện tại không được đuổi theo tuyến này ngay. Tần Nhiễm chưa lên tiếng, còn mẹ cô đã bị kéo vào một dự án cũ. Chạm sai một bước, Hắc Kính sẽ biến cô thành kẻ lợi dụng người chết và người biến mất để báo thù.”
Tôi biết. Có những cánh cửa không phải thấy rồi là được phép mở. Phía sau nó có thể là sự thật, cũng có thể là một cái bẫy chỉ chờ tôi tự bước vào.
Điện thoại của Bảo Lâm vang lên đúng lúc ấy. Cô liếc màn hình, sắc mặt thay đổi rất nhanh. “Chị Miên, bên tuyển vai phim Ánh Tuyết gửi thông báo.”
Ánh Tuyết. Cái tên ấy kéo tôi ra khỏi tấm ảnh cũ. Đó là dự án phim nghệ thuật của đạo diễn Cố Nghiên, nhỏ nhưng sạch, không chạy theo lưu lượng. Đời trước, tôi từng bị gạch khỏi danh sách thử vai của dự án này trước cả khi kịp bước vào phòng. Khi đó tôi hận Cố Nghiên vì nghĩ ông cũng quay đi ngay khi thấy bùn trên người tôi.
“Thông báo nói gì?” tôi hỏi.
Bảo Lâm nuốt khan. “Vì tình trạng hợp đồng và tranh chấp pháp lý chưa rõ, hồ sơ thử vai của chị tạm thời không đủ điều kiện tham gia vòng công khai. Mã đăng ký bị khóa.”
Tô Mạn ngẩng lên. “Khóa từ lúc nào?”
“Hai giờ mười bảy phút sáng.” Bảo Lâm nhìn tôi, mắt đỏ vì giận. “Sau khi Hắc Kính sửa tiêu đề chưa đầy một tiếng.”
Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, chỉ là mọi thứ vận hành quá đúng quy trình. Tinh Diệu bị ép giải thích hợp đồng bất công, Hắc Kính để lại dấu vết chỉnh sửa, mã TD-RISK-017 vừa bị chúng tôi nhìn thấy, thì cánh cửa sự nghiệp đầu tiên trước mặt tôi lập tức bị đóng lại. Trong giới này, vài câu “rủi ro pháp lý” đã đủ khiến một diễn viên biến thành người vô hình.
Sáng hôm sau, tôi vẫn đến địa điểm thử vai.
Bảo Lâm khuyên tôi ngủ ít nhất hai tiếng, Tô Mạn cũng nói có thể gửi văn bản hỏi lý do thay tôi. Nhưng tôi không muốn chỉ nhìn một dòng thông báo rồi chấp nhận bị loại. Lần này, nếu họ khóa cửa, tôi muốn tận mắt nhìn thấy ổ khóa ấy.
Trung tâm thử vai nằm ở tầng mười hai một tòa nhà hậu kỳ phía nam Minh Hải. Hành lang sáng trắng, bên ngoài phòng chờ có bảng điện tử hiển thị thứ tự diễn viên vào thử. Tôi đưa căn cước và mã đăng ký cho nhân viên ở quầy xác nhận. Cô gái trẻ nhìn màn hình, nụ cười nghề nghiệp cứng lại rất nhanh.
“Cô Lạc, hồ sơ của cô đang ở trạng thái… tạm khóa.”
“Tạm khóa nghĩa là gì?” Bảo Lâm hỏi ngay.
“Tức là không thể in thẻ vào phòng thử vai. Danh sách đã đóng từ đêm qua.”
“Ai đóng?” tôi hỏi.
Cô ấy nhìn xung quanh. “Tôi chỉ là người đối chiếu. Trên hệ thống ghi do bộ phận điều phối tuyển vai cập nhật.”
Tôi nhìn vào màn hình phản chiếu trên tấm kính trước quầy. Tên tôi nằm ở một dòng màu xám nhạt, phía sau có ghi chú: tranh chấp hợp đồng quản lý, rủi ro truyền thông, chờ xác minh. Không có lời chửi nào, chỉ vài chữ khô khốc, nhưng đủ đẩy một người ra khỏi ánh đèn.
Bảo Lâm giơ điện thoại lên, nhưng tôi đè nhẹ cổ tay cô xuống. “Không quay mặt nhân viên. Chụp bảng hướng dẫn, màn hình công khai và thông báo gửi đến chúng ta là đủ.”
Tôi quay lại nhìn nhân viên. “Tôi cần một văn bản từ chối chính thức, ghi rõ lý do và người chịu trách nhiệm cập nhật trạng thái khóa.”
Cô gái lúng túng. “Cái này… chúng tôi không có quyền cấp.”
“Vậy hãy báo với người có quyền.” Tôi nói rất bình tĩnh. “Tôi không gây rối, cũng không yêu cầu vào phòng khi chưa được xác nhận. Tôi chỉ cần biết ai đã dùng lý do pháp lý chưa có kết luận để chặn một buổi thử vai công khai.”
Vài diễn viên đang chờ quay đầu nhìn lại. Một người nhận ra tôi, lập tức cúi xuống gõ điện thoại. Tôi gần như đoán được mười phút nữa trên mạng sẽ có thêm một bài về “Lạc Tinh Miên đại náo buổi thử vai”. Dây chuyền bẩn luôn thích những hành lang có nhân chứng nửa vời. Tôi không cho họ cảnh đó.
Từ cuối hành lang, Nhan Sơ đi tới. Trên ngực cô ta là thẻ thử vai màu xanh mà tôi không nhận được. Khi nhìn thấy tôi, cô ta khựng lại rất nhẹ, rồi lập tức đổi thành vẻ lo lắng quen thuộc.
“Tinh Miên?” Nhan Sơ nói nhỏ, âm lượng vừa đủ để người quanh đó nghe thấy. “Tôi tưởng hôm nay cô sẽ nghỉ ngơi. Trên mạng đang ồn như vậy, cô đừng ép mình quá.”
Tôi nhìn chiếc thẻ trên ngực cô ta. “Cô đến thử vai Ánh Tuyết?”
Nhan Sơ mím môi, như thể câu hỏi ấy làm cô ta khó xử. “Công ty nói cơ hội không nên bị bỏ trống. Tôi cũng chỉ muốn học hỏi thôi. Nếu cô thấy không thoải mái, tôi có thể…”
“Không cần diễn đoạn nhường vai ở đây.” Tôi ngắt lời. “Máy quay trong phòng thử vai chưa bật.”
Sắc mặt Nhan Sơ trắng đi trong một thoáng. Người quản lý bên cạnh cô ta lập tức bước lên. “Cô Lạc, danh sách tuyển vai là quyết định của đoàn phim. Cô đang có tranh chấp với công ty, đừng kéo nghệ sĩ khác vào.”
Tôi nhìn anh ta. “Tôi chưa nhắc tên công ty của cô ấy, cũng chưa nhắc tên anh. Anh vội giải thích làm gì?”
Không khí đông cứng. Bảo Lâm suýt bật cười, nhưng tôi không thấy sảng khoái. Chút đáp trả ấy không mở được cánh cửa trước mặt tôi. Nó chỉ nhắc tôi rằng những người kia vẫn có thẻ, có danh sách, có lối vào, còn tôi đứng ngoài hành lang như một cái tên bị bôi xám.
Một người phụ trách tuyển vai cuối cùng cũng xuất hiện. Ông ta nói rất lịch sự rằng đoàn phim tôn trọng mọi diễn viên, nhưng Ánh Tuyết đang trong giai đoạn gọi vốn cuối, họ không thể để rủi ro truyền thông ảnh hưởng đến nhà đầu tư và lịch quay. Ông ta không nói tôi không có năng lực, không nói tôi có tội, chỉ lặp đi lặp lại hai chữ rủi ro.
“Vậy đây không phải quyết định chuyên môn.” Tôi nói.
Ông ta khựng lại. “Chúng tôi phải cân nhắc tổng thể.”
“Tổng thể của ai? Đạo diễn? Nhà sản xuất? Nhà đầu tư? Hay công ty quản lý đang bị tôi kiện?”
Ông ta không trả lời. Và chính sự im lặng ấy đã đủ.
Tôi không cố bước vào phòng. Tôi chỉ yêu cầu Bảo Lâm ghi lại thời gian, tên người phụ trách, nội dung trao đổi và toàn bộ thông báo đã nhận. Tô Mạn nhắn: Đừng ký gì, đừng nhận hòa giải miệng, rời đi nếu họ bắt đầu dùng an ninh.
Cánh cửa phòng thử vai mở ra trong giây lát. Ánh đèn trắng tràn ra hành lang, lạnh và sạch. Tôi nghe thấy một giọng nói bên trong yêu cầu diễn viên tiếp theo chuẩn bị cảnh không lời. Rồi cửa đóng lại. Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên, như dấu chấm câu đặt cuối một cơ hội bị cắt ngang.
“Đi thôi.” Tôi nói với Bảo Lâm.
Cô nhìn tôi, mắt vẫn đỏ. “Chị Miên, chúng ta cứ đi như vậy sao?”
“Không.” Tôi nhìn bảng điện tử vẫn đang chạy tên người khác. “Chúng ta đi để họ không có cảnh quay họ muốn. Còn việc cánh cửa này bị khóa như thế nào, ai khóa, khóa lúc mấy giờ, vì lý do gì, tôi sẽ để giấy tờ nói.”
Khi ra khỏi tòa nhà, gió tháng cuối đông thổi qua hàng cây bên đường, lạnh đến mức khiến đầu óc tỉnh táo hơn. Tôi vừa kéo khẩu trang lên thì một chiếc xe màu đen dừng bên lề. Cửa kính hạ xuống. Hạ Trầm Chu ngồi bên trong.
“Tôi nghe nói danh sách bị khóa.” Anh nói.
“Nghe từ ai?”
“Từ người không muốn danh sách bị khóa.”
Tôi nhìn anh qua lớp kính xe. Giữa chúng tôi vẫn còn một vết nứt chưa được đặt lên bàn nói rõ. Nhưng sáng nay, anh không xuất hiện ở hành lang để thay tôi cãi, cũng không dùng thân phận nhà đầu tư ép ai mở cửa. Điều đó không làm sự phòng bị biến mất, nhưng ít nhất không dựng thêm một lớp mới.
“Nếu anh định nói có thể giúp tôi lấy vai, vậy không cần.” Tôi nói.
Hạ Trầm Chu nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống. “Tôi không lấy vai cho cô.”
Anh đưa qua một phong bì màu xám, bên trong chỉ có một tấm thẻ tạm và một dòng địa chỉ viết tay. “Ba giờ chiều, phòng thử ánh sáng số bốn, khu nhà phụ phía sau xưởng Nam Lâm. Một buổi thử vai kín. Không truyền thông, không danh sách công khai, không đảm bảo kết quả. Cô vào được phòng, còn ở lại được hay không là chuyện của cô.”
Tôi không nhận ngay. “Ai tổ chức?”
“Cố Nghiên.” Anh đáp. “Ông ấy muốn xem những người bị gạch khỏi danh sách còn diễn được gì khi không có khán giả vỗ tay.”
Tim tôi khẽ thắt lại. Cái tên từng nằm trong vùng tối của ký ức đời trước đột nhiên đứng ngay trước mặt tôi, không còn là một dấu gạch đỏ vô hình mà là một cánh cửa khác, hẹp hơn, lạnh hơn, và có thể nguy hiểm hơn.
Tôi nhận phong bì. “Vai gì?”
Hạ Trầm Chu im lặng nửa giây, rồi nói: “Một vai phụ không có lời.”
Tôi nhìn dòng địa chỉ trên tấm thẻ. Gió lùa qua đầu ngón tay, lạnh buốt, nhưng trong ngực tôi lại có một điểm rất nhỏ bắt đầu nóng lên. Hóa ra có những buổi thử vai không cần người ta cho mình lời thoại. Chỉ cần còn một chiếc máy quay chưa tắt, tôi vẫn có thể khiến họ nhìn thấy tôi đang nói gì.
