Chương 28: Nghệ Sĩ Số 17
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 28: Nghệ Sĩ Số 17
Không ai nói gì trong vài giây.
Màn hình điện thoại của Bảo Lâm vẫn sáng trong lòng bàn tay cô. Ánh sáng ấy không gắt như ánh đèn trong phòng họp báo, nhưng lại khiến tôi thấy lạnh hơn. Hắc Kính Giải Trí không chọn phản bác đoạn ghi âm, cũng không chọn giải thích phụ lục chi phí 13,6 triệu. Hắn kéo một người đã biến mất nhiều năm ra khỏi bóng tối, đặt cô ấy vào giữa dòng người đang đói một câu chuyện mới, rồi dán lên đó bốn chữ: Hồ sơ số 17.
Tô Mạn khép máy tính bảng lại. Giọng cô rất thấp: “Không trả lời ngay.”
Bảo Lâm ngẩng phắt lên. “Nhưng nếu để nó lan, bọn họ sẽ nói chị Miên giống Tần Nhiễm, đều dùng ghi âm để dựng chuyện. Bình luận đã bắt đầu rồi. Có người nói nghệ sĩ Tinh Diệu hễ bị công ty xử lý là giả vờ bị hại.”
“Tôi biết.” Tô Mạn nhìn màn hình, ngón tay đã bấm lưu bài viết, lưu ảnh, lưu thời gian đăng và số lần chỉnh sửa. “Chính vì vậy mới không được trả lời theo cách họ muốn.”
Tôi hiểu ý cô. Lương Hách không ném Tần Nhiễm ra để chúng tôi cứu cô ấy. Hắn muốn tôi nóng vội nhắc đến sổ đen, muốn Tô Mạn buộc phải xác nhận hồ sơ số 17, muốn công chúng nhìn thấy một kẻ đang dùng bi kịch của người khác để tự chứng minh mình vô tội. Nếu tôi bước sai nửa bước, bài ngày mai sẽ không còn là Tinh Diệu ép nghệ sĩ nhận tội. Nó sẽ biến thành: Lạc Tinh Miên lôi tiền bối có vấn đề tâm lý ra làm lá chắn.
Ở đời trước, họ cũng từng dùng cách này với tôi. Không phủ nhận sự thật ngay lập tức, chỉ cần đặt cạnh sự thật một cái nhãn đủ bẩn. “Không ổn định.” “Cảm xúc cực đoan.” “Có xu hướng diễn kịch hóa.” Khi những chữ ấy xuất hiện đủ nhiều, mọi bằng chứng từ miệng nạn nhân đều trở thành biểu hiện bệnh lý. Càng giải thích, càng giống mất kiểm soát. Càng im lặng, càng giống thừa nhận.
Tô Mạn đưa chúng tôi vào một phòng nghỉ nhỏ cạnh hành lang phụ. Cửa đóng lại, tiếng ồn bên ngoài bị chặn bớt, nhưng điện thoại của Bảo Lâm vẫn rung liên tục như một con vật mắc kẹt. Trên hot search phụ, tiêu đề của Hắc Kính leo rất nhanh. Phía dưới bài viết, vài blogger nhỏ đã bắt đầu dùng cùng một mẫu câu: “Lịch sử luôn giống nhau đến đáng sợ.” “Có phải Tinh Diệu quá xui khi liên tục gặp nghệ sĩ dùng ghi âm ép công ty?” “Tần Nhiễm năm đó cũng từng nói mình có bằng chứng.”
Tôi nhìn những câu chữ ấy, bỗng cảm thấy buồn nôn. Không phải vì chúng mới mẻ, mà vì chúng quá quen. Một dây chuyền bẩn được vận hành đủ lâu sẽ tạo ra thứ nhịp điệu riêng. Tài khoản nhỏ mở đầu, blogger trung bình kể chuyện cũ, tài khoản lớn đứng ở giữa làm bộ khách quan, rồi cuối cùng một câu hỏi được đặt ra như vô tình: liệu nạn nhân có thật sự đáng tin không?
“Bảo Lâm,” tôi nói, “đừng cãi với bình luận. Chụp lại những tài khoản dùng cùng mẫu câu, lưu link gốc, thời gian đăng và số lượt tương tác bất thường.”
Cô khựng lại, rồi gật đầu rất nhanh. “Em làm ngay.”
Tô Mạn nhìn tôi một thoáng. Trong ánh mắt cô có một chút tán thành rất nhạt, nhưng nhiều hơn là nặng nề. “Cô bình tĩnh hơn tôi tưởng.”
“Tôi không bình tĩnh.” Tôi nhìn tấm ảnh mờ trong bài viết. Một góc giấy bị cố ý làm nhòe, nhưng bốn chữ kia lại rõ đến buồn cười, như thể người đăng sợ chúng tôi không nhìn thấy. “Tôi chỉ biết bây giờ không được để họ chọn chiến trường.”
Điện thoại của tôi rung lên. Là Hạ Trầm Chu.
Tôi nhìn cái tên ấy một giây mới bắt máy. Giữa chúng tôi vẫn còn câu chuyện về chữ “im lặng” chưa được nói xong. Có những vết nứt không biến mất chỉ vì bên ngoài có kẻ thù chung. Nhưng trong giây phút này, tôi cũng biết mình không thể làm như anh không tồn tại.
Giọng anh vang qua loa rất thấp, lẫn tiếng gió ở đầu dây bên kia. “Bài của Hắc Kính đang được đẩy bằng cùng một cụm tài khoản từng khuếch đại tin cô và tôi giao dịch tài nguyên. Tôi đã yêu cầu đội dữ liệu giữ bản sao luồng phát tán. Phần còn lại, cô quyết định.”
Tôi im lặng một nhịp. “Anh gọi để bảo tôi đừng nói?”
“Không.” Anh đáp rất nhanh, nhanh đến mức giống như đã đoán tôi sẽ hỏi câu đó. “Tôi gọi để nói, đừng nói thay Tần Nhiễm khi chưa biết cô ấy có muốn được nhắc tên hay không.”
Câu ấy rơi xuống rất khẽ, nhưng lại làm ngực tôi nghẹn lại. Tôi đã chuẩn bị sẵn một câu sắc hơn, lạnh hơn, để đỡ lấy khả năng anh lại chọn một kiểu im lặng khác. Nhưng anh không bảo tôi lùi. Anh chỉ nhắc tôi đừng biến sự bảo vệ thành một lần xâm phạm mới.
“Cảm ơn.” Tôi nói.
Đầu dây bên kia yên đi nửa giây. “Tinh Miên, cô không cần cảm ơn tôi vì chuyện nên làm.”
Tôi không trả lời nữa. Tô Mạn đã mở máy tính, đăng nhập vào cơ sở dữ liệu hồ sơ tranh chấp giải trí mà văn phòng luật của cô sử dụng. Cô không tìm trong tin đồn. Cô tìm bằng tên thật, năm rút lui khỏi giới, tên công ty quản lý và các thông báo pháp lý từng được công khai. Đó là điểm khác nhau giữa điều tra và săn mồi. Một bên tìm sự thật có nguồn. Một bên moi vết thương để bán vé.
Rất nhanh, màn hình hiện ra một dòng hồ sơ cũ.
Tần Nhiễm, tranh chấp hợp đồng quản lý biểu diễn với Tinh Diệu Entertainment, bốn năm trước. Đơn yêu cầu chấm dứt hợp đồng. Sau đó rút đơn. Lý do công khai: vấn đề sức khỏe cá nhân, hai bên tự hòa giải.
Bảo Lâm cúi sát lại. “Vậy Hắc Kính không bịa hoàn toàn?”
“Không bịa hoàn toàn mới nguy hiểm.” Tô Mạn nói. “Hắn lấy một phần sự thật, bỏ đi bối cảnh, rồi nhét vào phần còn lại thứ công chúng muốn nghe.”
Cô kéo xuống phần phụ lục thông báo. Một dòng chữ nhỏ khiến lưng tôi lạnh đi.
Mã quản lý nội bộ: TD-RISK-017.
Số 17.
Không phải hồ sơ bệnh án. Không phải kết luận y khoa. Đó là mã rủi ro nội bộ mà Tinh Diệu dùng để phân loại một nghệ sĩ trong tranh chấp. Nhưng Hắc Kính cố tình đặt cạnh cụm “rối loạn cảm xúc”, khiến người đọc tưởng đó là xác nhận từ bác sĩ. Tôi bỗng nhớ đến phòng họp báo vừa rồi, nhớ Đường Vệ Minh nhẹ nhàng gọi tôi là “xúc động”. Một hệ thống không cần giết người bằng dao. Nó chỉ cần đặt tên cho sự phản kháng của người đó, rồi để dư luận làm phần còn lại.
“Tô luật sư,” tôi hỏi, “cô từng biết vụ này?”
Ngón tay Tô Mạn dừng trên bàn phím. Một lúc sau, cô mới đáp: “Tôi biết. Đó là một trong những vụ khiến tôi rời văn phòng cũ.”
Bảo Lâm ngẩng lên. Tôi cũng nhìn cô.
Tô Mạn không né tránh, nhưng giọng cô trở nên lạnh hơn. “Năm đó tôi chưa đủ quyền quyết định. Hồ sơ đến tay chúng tôi quá muộn, bản ghi âm bị nói là không hợp lệ, người làm chứng rút lui, truyền thông bẩn đè đến mức không ai còn nghe nội dung hợp đồng. Sau đó Tần Nhiễm rút đơn. Tôi không thể nói thêm chi tiết không thuộc phần công khai, nhưng tôi có thể xác nhận một điều: cách Hắc Kính viết hôm nay giống hệt cách họ đã dùng để giết độ tin cậy của cô ấy năm đó.”
Trong phòng đột nhiên rất yên. Tôi nhìn những dòng chữ trên màn hình, cảm giác sảng khoái từ cuộc họp báo khi nãy đã biến mất hoàn toàn. Thì ra phía sau mỗi cái tên từng biến mất không phải chỉ có một scandal. Có cả một quy trình, một mẫu bài, một bộ từ khóa, một cách khiến người sống sót tự nghi ngờ mình có thật sự tỉnh táo hay không.
“Vậy phản hồi thế nào?” Bảo Lâm hỏi nhỏ.
Tôi nhìn sang Tô Mạn. “Không nhắc sổ đen. Không xác nhận đời tư của Tần Nhiễm. Chỉ nói ba điểm: một, Hắc Kính đang công khai và diễn giải sai tài liệu nội bộ chưa rõ nguồn; hai, không được dùng nhãn tâm lý để phủ định lời tố cáo của bất kỳ nghệ sĩ nào; ba, chúng ta đã bảo toàn chứng cứ và sẽ liên hệ với chính cô ấy hoặc người đại diện hợp pháp trước khi nhắc thêm bất kỳ điều gì.”
Tô Mạn gật đầu. “Được. Thêm một câu: yêu cầu Hắc Kính xuất trình nguồn xác thực của tài liệu họ đăng, nếu không chúng ta sẽ coi đây là hành vi phát tán thông tin riêng tư và bôi nhọ có tổ chức.”
Mười phút sau, tuyên bố ngắn được gửi đi từ tài khoản của Tô Mạn, không phải từ tài khoản cá nhân của tôi. Câu chữ khô, lạnh, không có một giọt nước mắt nào để ai đem ra chế giễu. Dư luận vẫn chia phe, nhưng vết nứt đã xuất hiện. Có người bắt đầu hỏi vì sao một tài khoản giải trí lại có ảnh hồ sơ nội bộ của Tinh Diệu. Có người chụp được Hắc Kính âm thầm sửa tiêu đề, đổi “được xác nhận rối loạn cảm xúc” thành “bị nghi rối loạn cảm xúc”. Bảo Lâm lập tức lưu cả hai phiên bản. Một chữ bị đổi, đôi khi chính là dấu máu để lại trên tay kẻ cầm dao.
Tôi tưởng như vậy đã đủ cho đêm nay.
Nhưng khi Tô Mạn kiểm tra lại kho hồ sơ cũ, một tệp ảnh được đính kèm trong phần tài liệu công khai của vụ tranh chấp năm đó hiện lên. Đó là ảnh chụp hậu trường của một dự án phim nghệ thuật cũ, chất ảnh đã bạc màu. Tần Nhiễm đứng ở mép trái, rất trẻ, rất gầy, trên cổ còn đeo thẻ nghệ sĩ tập sự của Tinh Diệu. Bên cạnh cô ấy là một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng, tay cầm kịch bản chi chít ghi chú.
Tôi nhìn tấm ảnh ấy, toàn thân như bị ai kéo ngược về một mùa hè rất xa. Người phụ nữ trong ảnh nghiêng đầu cười, khóe mắt có nếp nhăn nhỏ mà tôi từng thấy vô số lần trong gương trang điểm cũ ở nhà.
Mẹ tôi.
Tô Mạn quay sang nhìn tôi, giọng nhẹ đến mức gần như không muốn chạm mạnh vào phát hiện ấy. “Tinh Miên, cô biết người này?”
Tôi không đáp ngay. Cổ họng tôi khô rát. Bên ngoài phòng nghỉ, tiếng phóng viên vẫn vọng lại từng đợt, còn trên màn hình, dòng mã TD-RISK-017 nằm im lặng dưới ánh sáng xanh lạnh.
Thì ra Tần Nhiễm không chỉ là nghệ sĩ số 17 trong sổ đen của Tinh Diệu.
Chị ấy từng đứng cạnh mẹ tôi, trước khi cả hai cùng bị bóng tối của ngành này nuốt mất.
