Chương 76 - Chương 76: Huyền Thạch Ẩn Cư: Mở Màn
Chương 76: Huyền Thạch Ẩn Cư: Mở Màn
Hạt tính trắng mang tên Tạ Trường Nghi đỏ dần trong ô đầu tiên. Màu đỏ ấy không loang như máu bình thường, mà bò theo những đường rãnh khô trên nền phòng tròn, từng chút một nối vào nửa bàn tính ngọc trước mặt bóng người bằng sương. Tạ Huyền nghe thấy tiếng thở của Tạ Trường Nghi từ ngoài tổ đường bị kéo căng qua Đăng Đạo, xa mà rõ, giống một người đang bị buộc phải đặt cổ tay lên mặt sổ. Mộc Tịch Nhan đứng ở mép bậc đá, đầu ngón tay siết ngân châm đến trắng bệch, nhưng nàng không lao xuống. Chỗ này không cho phép ai cứu người bằng bản năng. Chỉ cần bước sai một ô, tên của nàng cũng có thể rơi vào mục người trả.
Bạch Tĩnh Chu khẽ cười qua khách lệnh. ‘Sao? Không muốn Tạ Trường Nghi chết, vậy để hắn ký. Hắn là gia chủ. Hắn sống nhờ cái danh ấy nhiều năm, đến lúc chết vì cái danh ấy cũng công bằng.’ Bóng người bằng sương sau bàn thấp gảy một hạt tính. Trên nền cờ, ba hàng chữ nhạt hiện lên: người ký, khoản nợ, người nhận. Dưới hàng thứ nhất đã có tên Tạ Trường Nghi. Hàng thứ hai trống. Hàng thứ ba trống. Tạ Huyền nhìn ba hàng ấy, trong cơn đau nặng như đá đè lên Mệnh Đài, hắn vẫn ép mình không nhìn vào chữ ‘chết’. Cái bẫy của Bạch Tĩnh Chu chưa phải giết Tạ Trường Nghi ngay, mà là để nỗi sợ của bọn họ tự điền nốt hai hàng còn lại.
‘Nương, đừng nói hắn ký thay cả tộc.’ Ý niệm của Tạ Huyền yếu đến mức gần như tan vào thai tức, nhưng Mộc Tịch Nhan vẫn nghe thấy. Nàng khẽ hạ mí mắt, máu bên môi chưa khô đã bị ánh ngọc phủ thành màu tối. ‘Ta biết.’ Nàng bước xuống một bậc, chỉ một bậc, dừng ở ngoài vòng rãnh máu. ‘Sổ cũ muốn đối trướng thì phải ghi đúng. Tạ Trường Nghi có thể là gia chủ, nhưng không phải người ra lệnh xóa tên. Nếu hắn ký, chỉ có thể ký phần hắn biết, phần hắn giấu, phần hắn đã làm. Không ai được mượn tay một người sắp chết để lấp tên chủ lệnh.’
Tiếng hạt tính ngừng lại. Bạch Tĩnh Chu lạnh giọng: ‘Mộc Tịch Nhan, ngươi nghĩ mình còn tư cách nói quy tắc?’ Mộc Tịch Nhan nhìn thẳng vào bóng sương. ‘Tư cách của ta không đến từ ngươi. Đăng Đạo đã nhận người chứng, đã mở đối trướng, vậy nó phải nghe lời đối trướng. Nếu không, nơi này chỉ là pháp khí giết người của ngươi, không phải sổ Tạ gia.’ Câu ấy vừa rơi xuống, Tỏa Mệnh Hoa Ấn trước ngực nàng nứt thêm một vệt nhỏ. Nàng đau đến vai hơi run, nhưng không lùi. Tạ Huyền cảm thấy bàn tay nàng đặt lên bụng khẽ ấn xuống, như muốn nói với hắn rằng lần này nàng sẽ đứng trước mặt hắn lâu hơn một chút.
Bóng người bằng sương cuối cùng ngẩng đầu. Không có gương mặt rõ ràng, chỉ có hai điểm sáng đục như tro tàn trong hốc mắt. Hắn hỏi: ‘Gia chủ có thể ký nợ gia chủ. Muốn tách nợ tộc, cần chứng thân.’ Lão nhân cầm đèn vốn đã quỳ một gối ở bậc đá bỗng bật ho. Ngọn đèn trong tay ông mỏng đến mức gần tắt, vết bỏng chứng ấn cháy sâu vào lòng bàn tay, nhưng ông vẫn cười khàn. ‘Chứng thân ở ngoài tổ đường. Người còn thở thì để hắn tự nói. Nếu Bạch Tĩnh Chu dám dùng khách lệnh kéo tên hắn vào đây, Đăng Đạo cũng phải cho hắn một câu nguyên vẹn.’
Lời ấy giống một mũi đinh đóng vào bàn cờ. Rãnh máu dưới hạt tính trắng rung lên, sau đó kéo thành một sợi chỉ đỏ xuyên qua trần phòng tròn. Bên ngoài, tiếng Tạ Trường Nghi ho sặc vang lên. Mỗi tiếng ho đều làm hạt tính đỏ thêm một phần, nhưng trong tiếng ho ấy có một hơi thở cố chấp, chưa chịu đứt. Bạch Tĩnh Chu bỗng im lặng. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao. Nếu để Tạ Trường Nghi tự nói, Bạch Tĩnh Chu sẽ mất phần thuận tiện nhất của ván này: biến một gia chủ hấp hối thành con dấu không miệng.
‘Tạ Trường Nghi.’ Giọng bóng sương vang lên từ cả phòng tròn lẫn tổ đường, khô lạnh như đá mài. ‘Ngươi ký thay Tạ gia?’ Một khoảng lặng kéo dài. Tạ Huyền cảm thấy Hàn Hà Ấn trong Mệnh Đài hơi động, như đang nhận ra cùng một loại lạnh trong câu hỏi ấy. Rồi giọng Tạ Trường Nghi truyền xuống, đứt quãng, khàn đến không còn giống người từng đứng trên đầu Tạ gia nữa. ‘Ta… không ký thay cả tộc.’ Hạt tính trắng chợt nứt một đường. Bạch Tĩnh Chu quát khẽ: ‘Ngươi dám?’ Tạ Trường Nghi lại ho ra máu, nhưng câu sau rõ hơn. ‘Ta ký phần ta. Ta giữ sổ phụ. Ta biết năm đó có khách lệnh đi qua tổ đường. Ta sợ Tạ gia diệt sạch nên giấu một trang. Ta có tội im lặng, không có quyền thay kẻ ra lệnh nhận tội.’
Phòng tròn chấn động. Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một thoáng, không phải vì tha thứ cho ông, mà vì cuối cùng trong đêm này có một người chịu gọi tội của mình bằng đúng tên. Tạ Huyền không nhẹ lòng. Một trang sổ phụ bị giấu có thể là thứ khiến mẹ con hắn bị truy sát suốt đêm, cũng có thể là chìa khóa kéo họ ra khỏi ván chết. Nhưng hắn không cho phép mình bị cảm xúc cuốn đi. ‘Hỏi trang sổ ở đâu.’ Ý niệm của hắn bật ra cùng cơn đau. Mộc Tịch Nhan lập tức nói: ‘Trang sổ phụ đâu?’
Tạ Trường Nghi thở dốc rất lâu. Bạch Tĩnh Chu cười lạnh, khách lệnh ngoài tổ đường bỗng phát ra tiếng nứt. Hạt tính trắng trên bàn cờ bị một lực vô hình ép xuống, như muốn nghiền nát câu trả lời trước khi nó kịp thành chữ. Tạ Huyền cắn chặt ý thức, kéo một sợi Hàn Hà Ấn mỏng như tơ đặt ngang qua vết nứt của hạt tính. Lạnh chạm vào máu mới, phản chấn lập tức bổ ngược vào Mệnh Đài. Hắn đau đến suýt mất hết cảm giác về thân thể, nhưng hạt tính dừng lại trong nửa nhịp. Nửa nhịp ấy đủ để Tạ Trường Nghi nói ra ba chữ: ‘Huyền Thạch khế.’
Ba chữ ấy vừa xuất hiện, nửa bàn tính ngọc trước mặt bóng sương tự xoay một vòng. Trên nền cờ, hàng thứ hai không còn trống hoàn toàn, mà hiện ra một dòng chữ nhỏ: nợ giấu sổ phụ, chưa kết chủ lệnh. Hàng thứ ba vẫn trống. Bạch Tĩnh Chu không cười nữa. Mộc Tịch Nhan mở mắt. ‘Huyền Thạch khế là gì?’ Lão nhân cầm đèn nhìn nàng, giọng ông yếu đi rất nhiều. ‘Một đường lui cũ của Tạ gia. Không phải đường thoát sạch sẽ. Là khế ẩn hộ ở Huyền Thạch Vực, dùng cho người giữ chứng cứ sống sót khi tổ đường bị phong. Muốn dùng nó, phải có gia chủ nhận tội giấu sổ, người chứng đốt đèn, và một người không thuộc sổ Tạ gia mang ấn mở cửa.’
Tạ Huyền lạnh người. Người không thuộc sổ Tạ gia mang ấn mở cửa. Hắn chưa sinh, tên chưa vào gia phả, lại mang Hàn Hà Ấn. Điều kiện ấy giống được may riêng cho hắn, nhưng chính vì vậy càng đáng sợ. Không có sự trùng hợp nào trong Đăng Đạo đủ sạch để tin ngay. Hắn ép mình nhìn thêm một tầng. Trong ánh ngọc, hắn thấy Huyền Thạch khế không phải bảo vật cứu mạng, mà là một vết cắt trên sổ cũ: kẻ bước qua sẽ bị xóa khỏi đường truy nguyên của Tạ gia trong một thời gian, đổi lại mọi khoản nợ chưa kết sẽ treo lên ấn mở cửa. Nghĩa là nếu mẹ con hắn dùng khế này, bọn họ có thể rời khỏi tổ đường, nhưng Hàn Hà Ấn sẽ bị sổ cũ nhớ kỹ hơn trước.
‘Không được.’ Mộc Tịch Nhan gần như nói ngay khi hiểu ra. Nàng không cần Tạ Huyền giải thích hết cũng biết cái giá nằm ở đâu. ‘Ta không dùng con ta làm then cửa.’ Bạch Tĩnh Chu lúc này mới bật cười, tiếng cười đè thấp, độc hơn lúc trước. ‘Vậy ở lại. Tạ Trường Nghi không ký thay cả tộc, nhưng hắn ký nợ giấu sổ. Nợ ấy đủ để ta nghiền hắn thành đèn phụ. Còn ngươi, Mộc Tịch Nhan, ngươi nghĩ mình còn bao nhiêu máu để chống?’
Hạt tính trắng lại đỏ lên. Bóng sương gảy bàn tính, lạnh lùng tuyên bố: ‘Gia chủ nhận nợ riêng. Chủ lệnh chưa rõ. Người trả chưa định. Có thể treo sổ, cần vật giữ nợ.’ Mộc Tịch Nhan cúi đầu nhìn bụng mình. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyền cảm thấy nỗi sợ của nàng không còn là sợ chết, mà là sợ lại một lần chọn thay hắn. Hắn không muốn nàng phải một mình chịu lựa chọn ấy. Vì vậy hắn chủ động đẩy Hàn Hà Ấn lên một tấc, không phải để mở toang, chỉ để ánh lạnh chạm vào lòng bàn tay nàng. ‘Nương, không phải dùng con làm then cửa. Là con cùng nương chọn đường còn sống. Treo nợ không phải nhận nợ. Chỉ cần còn sống, chúng ta có ngày tìm ra chủ lệnh.’
Mộc Tịch Nhan run rất khẽ. Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay nàng, không biết là máu loãng hay nước mắt, lập tức bị khí lạnh hong thành vết trắng. Nàng nhìn bóng sương, giọng khàn nhưng rõ: ‘Treo sổ. Không ghi Hàn Hà Ấn là người trả. Chỉ ghi là vật giữ nợ tạm thời. Người nợ vẫn là vô danh chủ lệnh, kèm nợ riêng của Tạ Trường Nghi. Người chứng là chứng ấn và lời tự nhận. Nếu sổ Tạ gia còn biết phân biệt sống chết, thì mở Huyền Thạch khế.’ Lão nhân cầm đèn dùng chút sức cuối cùng nâng đèn lên. Ánh lửa mỏng quét qua bàn cờ, qua hạt tính trắng nứt vỡ, qua nửa bàn tính ngọc, rồi dừng ở bụng Mộc Tịch Nhan.
Một tiếng khóa đá mở ra vang lên dưới chân mọi người. Các rãnh máu trên nền phòng tròn rút khỏi hạt tính Tạ Trường Nghi, không chữa cho ông, cũng không tha thứ cho ông, chỉ buông khỏi cái quyền ký thay cả tộc. Hạt tính ấy rơi về góc bàn cờ, nửa trắng nửa đỏ, còn thở như một mẩu than sắp tắt. Bạch Tĩnh Chu quát một tiếng, khách lệnh ngoài tổ đường nổ ra ánh đen, nhưng bóng sương đặt tay lên bàn tính. ‘Đối trướng đã treo. Khách lệnh không được sửa mục.’ Chỉ một câu, tiếng nổ kia bị ép lùi, nhưng Tạ Huyền biết đây không phải thắng lợi. Đăng Đạo chỉ tạm thời giữ quy tắc của nó. Bạch Tĩnh Chu còn sống, Thần Điện còn ẩn sau rèm, và Hàn Hà Ấn vừa bị đặt lên mặt sổ như một ngọn đèn trong đêm.
Phía sau bóng sương, vách đá tách ra, lộ một cánh cửa thấp khảm đầy vụn linh thạch xám. Khác với ánh ngọc lạnh của Đăng Đạo, ánh sáng sau cửa rất đục, mang mùi đất ẩm, mùi quặng sống và mùi khói bếp xa lạ. Hai chữ cổ hiện lên trên mép cửa: Huyền Thạch. Mộc Tịch Nhan không lập tức bước qua. Nàng quay đầu nhìn về phía tiếng thở đứt quãng của Tạ Trường Nghi, rồi nhìn lão nhân cầm đèn đang gần như tan vào ánh lửa. Lão nhân chỉ lắc đầu. ‘Đi. Người sống giữ chứng cứ tốt hơn người chết giữ hối hận.’
Mộc Tịch Nhan ôm bụng, bước vào luồng sáng đục ấy. Ngay khi mũi chân nàng chạm qua ngưỡng cửa, túi thuốc bên hông bỗng vang một tiếng ‘tách’ rất nhỏ. Một viên linh thạch hạ phẩm nàng dùng để ổn định dược khí nứt ra, bên trong hiện lên một vệt sáng xanh lạnh giống hệt đường vân của Hàn Hà Ấn. Tạ Huyền chưa kịp nhìn kỹ, phía sau cánh cửa đã có một giọng nói xa lạ, trầm và khàn, vang lên giữa mùi quặng ẩm: ‘Đừng để đứa trẻ chạm vào đá mỏ. Huyền Thạch đã nhận ra nó.’
