Chương 75 - Chương 75: Đêm Tạ Gia Đổ Máu: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Chương 75: Đêm Tạ Gia Đổ Máu: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Tiếng hạt ngọc va nhau từ cầu thang đá vọng lên, từng tiếng một rơi vào mật thất như giọt nước đen nhỏ xuống mặt băng. Mộc Tịch Nhan chưa bước tiếp. Nàng giữ nửa đoạn ngân châm trước người, đầu châm còn vương một vệt máu rất mảnh, nhưng mũi châm không chĩa vào mảnh ngọc bán nguyệt trên bậc thang. Tạ Huyền cũng không giục. Sau câu nói kia, Hàn Hà Ấn trong Mệnh Đài hắn không còn lạnh theo kiểu trấn áp, mà giống một chiếc cân cổ bị đặt lên bàn, chờ người bỏ vật đầu tiên xuống. Cái đáng sợ của nơi này không phải sát khí, mà là cảm giác mọi hơi thở đều có thể bị ghi thành một khoản nợ.
Lão nhân cầm đèn lùi nửa bước, đèn trong tay ông nghiêng đi, soi rõ những đường nứt trên bàn tính ngọc. Nó không phải một chiếc bàn tính nguyên vẹn, chỉ là nửa mảnh ngọc đen hình bán nguyệt, bên trong phong một giọt máu đã đông. Vậy mà trong giọt máu ấy, Tạ Huyền nghe thấy tiếng hạt tính lách tách như có người đang gảy trên một chiếc bàn vô hình. Lão nhân khàn giọng nói: ‘Người chấp sổ Tạ gia không giữ cửa, không cứu người, cũng không giết người. Hắn chỉ ghi. Năm đó nếu bàn tính ngọc bị đặt ở đây, nghĩa là có người không muốn món nợ này biến mất theo gia chủ.’
Mộc Tịch Nhan nhìn xuống bậc thang. ‘Người chấp sổ còn sống?’ Lão nhân lắc đầu, nhưng động tác ấy chậm và nặng. ‘Không biết. Trong Đăng Đạo, người chết có thể để lại chứng ấn, người sống cũng có thể bị cắt mất tên. Thứ đang nói với chúng ta chưa chắc là người, nhưng nó nhớ quy tắc.’ Ông vừa dứt lời, giọng già nua dưới cầu thang lại vang lên: ‘Muốn qua sổ cũ, phải khai ba mục. Người nợ là ai, người chứng là ai, người trả là ai.’
Ba chữ cuối rơi xuống, Tỏa Mệnh Hoa Ấn trước ngực Mộc Tịch Nhan chợt sáng lên rồi nứt thêm một đường. Máu từ khóe môi nàng trào ra, nhỏ xuống nền đá, nhưng chưa kịp lan đã bị một luồng lạnh vô hình kéo về phía mảnh ngọc. Tạ Huyền lập tức hiểu. Bàn tính ngọc không cần bọn họ thật sự đồng ý. Nó chỉ cần họ sơ suất để máu, tên và ý niệm đứng sai vị trí. Một khi máu của Mộc Tịch Nhan bị ghi vào mục ‘người trả’, món nợ của đứa trẻ bị xóa sẽ có vật thế thân. Bạch Tĩnh Chu không cần thắng bằng lời ép quỳ nữa. Hắn chỉ cần để sổ cũ tự động hoàn thành phép tính.
‘Nương, thu máu.’ Ý niệm của Tạ Huyền khẽ mà gấp. Mộc Tịch Nhan không hỏi vì sao. Nàng xoay cổ tay, dùng phần sống của ngân châm ép lên huyệt trước ngực, cắt đứt đường máu bị kéo đi. Động tác ấy làm sắc mặt nàng trắng hẳn, thân thể lảo đảo, nhưng giọt máu cuối cùng vẫn dừng lại ở mũi châm, không rơi xuống mảnh ngọc. Tạ Huyền ép Quan Linh Tâm Nhãn mở một khe. Đau đớn lập tức tràn qua Mệnh Đài, nhưng hắn không nhìn giọt máu phong trong ngọc nữa. Hắn nhìn khoảng trống giữa những tiếng hạt tính. Nếu là bàn tính, nó phải có vị trí. Nếu là sổ nợ, nó phải có cột mục. Thứ này đáng sợ vì lạnh lùng, nhưng cũng vì lạnh lùng nên không thể ghi bừa khi mục chưa đủ.
Tiếng của Bạch Tĩnh Chu từ ngoài tổ đường xuyên qua khách lệnh, lần này thấp hơn, như đứng sát ngay sau lưng họ. ‘Không khai người trả, các ngươi định để món nợ treo mãi? Mộc Tịch Nhan, con ngươi sống nhờ Hàn Hà Ấn, mà Hàn Hà Ấn từng khóa tiếng khóc của đứa trẻ kia. Ngươi còn muốn nói mình không liên quan?’ Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một thoáng. Khi mở ra, ánh mắt nàng không còn né tránh. ‘Ta có liên quan đến lựa chọn của ta, không liên quan đến tội người khác ép lên con ta. Nếu Mộc thị từng sai, ta sẽ tìm chứng cứ Mộc thị từng làm gì. Nhưng đừng dùng một ấn cũ bắt một đứa trẻ chưa sinh trả thay một đứa trẻ chưa sinh khác.’
Câu ấy khiến tiếng hạt tính ngừng trong nửa nhịp. Tạ Huyền bắt lấy khoảng dừng đó. Hắn để Hàn Hà Ấn hé thêm một sợi lạnh, không đẩy vào ngọn đèn thứ chín như trước, mà đặt ngang giữa máu của Mộc Tịch Nhan và mảnh ngọc bán nguyệt. Lạnh chạm vào lạnh, hai thứ vốn cùng nguồn lại bài xích nhau, tạo thành một vệt trắng mỏng trên bậc thang. Trong vệt trắng ấy, giọt máu phong trong ngọc hiện lên một hình ảnh rất ngắn: rèm tổ đường rủ xuống, một bàn tay đeo nhẫn ngọc đặt khách lệnh lên bàn, sau rèm có tay áo thêu ký hiệu Thần Điện gần như bị cố ý mài mờ. Người đứng sau rèm không ra mặt. Hắn chỉ nói một câu: ‘Đứa trẻ không cần tên. Chỉ cần còn ấn.’
Tạ Huyền lạnh cả ý thức. Đây không phải hận riêng của Bạch Tĩnh Chu, cũng không chỉ là tội che giấu của Tạ gia. Thần Điện đã từng bước vào ván cờ này từ rất sớm, trước cả khi hắn trở thành cái gọi là chìa khóa của tai họa. Hắn muốn nhìn thêm, nhưng Quan Linh Tâm Nhãn lập tức bị phản chấn. Mệnh Đài đau đến mức toàn bộ bóng tối trong thai tức như sụp xuống. Mộc Tịch Nhan cảm nhận được, bàn tay đặt trên bụng siết chặt. ‘Huyền nhi.’ Nàng chỉ gọi tên hắn, không trách, không hoảng. Chính tiếng gọi ấy kéo hắn khỏi mép tối.
Lão nhân cầm đèn bỗng bước lên một bước. Vết bỏng hình ngọn đèn trong lòng bàn tay ông sáng đỏ, máu dưới lớp da già nua rịn ra từng chút. ‘Ta làm người chứng.’ Mộc Tịch Nhan quay phắt lại. ‘Ông sẽ chết.’ Lão nhân cười khàn, nụ cười không nhẹ nhõm, chỉ giống một người đã đứng quá lâu cuối cùng tìm được việc mình còn có thể làm. ‘Chứng ấn vốn không phải để giữ mạng. Năm đó ta không đủ tư cách mở sổ, hôm nay chỉ đủ tư cách nói một câu: người bị xóa là người bị xóa, không phải tội, cũng không phải tài nguyên.’
Bàn tính ngọc rung mạnh. Giọng già nua dưới cầu thang hỏi lại: ‘Người chứng đã có. Người nợ là ai?’ Không ai trong mật thất lập tức trả lời. Đây mới là cái bẫy sâu hơn. Nếu nói Tạ gia, cả huyết mạch Tạ gia hiện tại có thể bị kéo vào sổ. Nếu nói Bạch Tĩnh Chu, vết thương cũ sẽ bị thu nhỏ thành thù riêng. Nếu nói Thần Điện, họ chưa đủ chứng cứ để sổ cũ công nhận. Tạ Huyền chịu đau, ép mình nghĩ như trước một ván cờ chết: không chọn tên đẹp nhất, chọn tên đúng nhất với dữ kiện đang có. ‘Người nợ đầu tiên,’ hắn truyền ý niệm, từng chữ rơi chậm, ‘là người đã ra lệnh xóa tên đứa trẻ. Chưa rõ danh tính. Có dấu khách lệnh, có chứng ấn Thần Điện, có sổ Tạ gia bị khóa. Ghi là vô danh chủ lệnh, không ghi người trả.’
Mật thất im đến đáng sợ. Ngay cả Bạch Tĩnh Chu bên ngoài cũng không cười. Mộc Tịch Nhan hiểu ý con mình, lập tức nói thành tiếng: ‘Ta không thay người chết tha tội, cũng không thay người sống nhận tội. Người nợ là kẻ ra lệnh. Người chứng là vết bỏng chứng ấn và bàn tính ngọc. Người trả chưa định. Nếu Đăng Đạo còn là đường ghi sự thật, thì đừng bắt người chưa có tên trả khoản nợ chưa có chủ.’
Một tiếng hạt ngọc rơi xuống vang lên. Sau đó là tiếng thứ hai, thứ ba, dồn dập như mưa lạnh trên mái đá. Mảnh ngọc bán nguyệt tự tách khỏi bậc thang, treo giữa không trung. Những đường nứt trên mặt ngọc nối lại thành một hàng chữ nhỏ: Sổ cũ chưa kết, mở ván đối trướng. Tạ Huyền còn chưa kịp thở ra, một lực hút từ cầu thang cuốn lên. Nó không kéo máu của Mộc Tịch Nhan nữa, mà kéo cả mật thất nghiêng xuống như lật một trang sổ. Lão nhân cầm đèn rên khẽ, chứng ấn trong tay ông cháy đến lộ xương trắng mờ dưới da, nhưng ông vẫn giữ đèn không buông.
Bạch Tĩnh Chu cuối cùng lên tiếng. ‘Hay lắm. Không nhận người trả, lại dám kéo chủ lệnh vô danh lên mặt sổ. Tạ Huyền, ngươi thật sự nghĩ sổ của Tạ gia có thể ghi tới Thần Điện sao?’ Trong giọng hắn có hận, có giễu, và có một tia lạnh mà Tạ Huyền chưa từng nghe trước đó. Không phải sợ hãi. Giống như hắn cũng đang chờ xem thứ bị ghi lên sổ sẽ đáp lại thế nào. Mộc Tịch Nhan chống châm bước xuống bậc đầu tiên. Nàng yếu đến mức mỗi bước đều như giẫm lên lưỡi dao, nhưng lưng vẫn thẳng. ‘Nếu không ghi được, ít nhất đêm nay nó đã biết phải nhìn về đâu.’
Cầu thang đá mở rộng. Bên dưới không phải địa đạo, mà là một gian phòng tròn chìm trong ánh ngọc. Trên nền phòng khắc một bàn cờ bằng những đường rãnh máu khô, mỗi ô đặt một hạt tính đen trắng. Ở chính giữa bàn cờ, một bóng người bằng sương ngồi sau chiếc bàn thấp, trước mặt đặt nửa còn lại của bàn tính ngọc. Hắn không ngẩng đầu, chỉ đưa tay gảy một hạt tính. Cùng lúc đó, bên ngoài tổ đường truyền đến tiếng Tạ Trường Nghi ho ra máu. Hơi thở vốn được giữ lại một đường của ông đột nhiên bị kéo căng như sợi chỉ sắp đứt.
Tạ Huyền cảm thấy thai tức của mình chậm lại. Trên bàn cờ dưới phòng tròn, một hạt tính trắng mang vết máu mới lăn vào ô đầu tiên, hiện ra ba chữ: Tạ Trường Nghi. Bạch Tĩnh Chu nói rất khẽ, nhưng từng chữ đều xuyên qua Đăng Đạo: ‘Ván cũ các ngươi không chịu trả, vậy mở ván mới. Gia chủ còn sống của Tạ gia, đủ tư cách ký thay cả tộc chứ?’ Mộc Tịch Nhan bỗng dừng bước. Tạ Huyền nhìn hạt tính đang đỏ dần, biết cánh cửa sau mật thất đã không còn là đường thoát. Nó là một ván đối trướng, và quân cờ đầu tiên vừa bị đặt xuống bằng máu của người sắp chết.
