Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 56 - Chương 56: Zombie Hồi Phục

Chương 56: Zombie Hồi Phục

Dòng chữ xám không biến mất ngay. Nó nằm trên mặt kính đã tối như một vệt tro bị ai miết bằng móng tay: ĐƯA CƠ THỂ CHO TA.

Hứa Mạn không chớp mắt trong một nhịp. Cô biết mình nên quay đi, nhưng cổ tay H-M đột nhiên lạnh đến mức cảm giác đau biến mất. Không phải hết đau. Là phần cơ thể đó giống như bị tách khỏi cô, trở thành một vật được đặt nhầm lên tay cô từ lúc nào không hay. Máu trong mạch đi qua dấu H-M chậm lại, da thịt bên dưới lớp băng tái trắng, các đầu ngón tay cứng đờ rồi từ từ co vào lòng bàn tay. Cô muốn nắm chặt, nhưng bàn tay không nghe. Một ý nghĩ rất lạ nổi lên trong đầu cô, không có giọng nói rõ ràng, chỉ là một cảm giác: chỉ cần thả lỏng, chỉ cần để cơ thể tự đi, cô sẽ không phải chịu đau nữa.

“Tỉnh.” Tần Mặc nói.

Giọng anh không lớn, nhưng cắt ngang cảm giác kia như một mũi dao mỏng. Hứa Mạn giật nhẹ vai. Cô không nhìn anh ngay, vì đôi mắt vẫn bị dòng chữ trên kính giữ lại. Tần Mặc bước đến bên mép sáng đứt đoạn dưới chân mình, không chạm vào cô. Khoảng cách chưa đầy một cánh tay, nhưng anh vẫn dừng lại. Sau chuyện vừa rồi, cả hai đều hiểu Nhánh Tâm ghét nhất thứ được gọi là bảo vệ nhưng thực chất là cưỡng ép. Anh chỉ đặt bàn tay còn vương lớp xám bạc lên cạnh giường cấp cứu, để tiếng kim loại khẽ vang lên một nhịp thật rõ. “Đừng trả lời nó bằng sợ hãi. Cơ thể nghe sợ hãi nhanh hơn nghe lý trí.”

Hứa Mạn nuốt khan. “Nó đang kéo tay tôi.”

“Không phải kéo.” H-M/01 nói từ bên cạnh rãnh lạnh, mặt cô ta tái hơn trước vì cổ tay bị thương mất máu. “Nó đang hỏi cơ thể cô có muốn thoát đau không. Nhánh Thể không cần cô nói đồng ý. Nó chỉ cần một phản xạ yếu hơn ý chí.”

Nhánh Tâm vang lên như để xác nhận lời cô ta: “Chủ thể H-M, ghi nhận tương thích cơ thể. Tuyến dự phòng yêu cầu quyền vận động tạm thời. Xác nhận: buông bỏ đau đớn.”

Đội trưởng chửi một tiếng rất thấp. Ngoài hành lang, tiếng cắt kim loại lại rít lên, lần này gần hơn đến mức mảnh vụn va vào cửa trong như mưa đá. Đội săn không còn kiên nhẫn với Nhánh Tâm nữa. Loa khuếch đại bên ngoài lạnh lùng chen vào: “H-M, tuyến dự phòng đã mở. Duy trì thân thể. Không chống lệnh. Tất cả mục tiêu khác sẽ được bảo toàn nếu cô hợp tác.”

“Bảo toàn?” Lưu Triết bật cười khô, một tay vẫn giữ túi dịch truyền cho người bị thương. “Các người gọi việc mượn cơ thể người sống là bảo toàn à?”

Không ai ngoài kia trả lời. Máy đo nhịp tim của người bị thương bỗng rối một nhịp vì khí lạnh từ hộp chì lan qua nền. Đội viên trẻ sợ đến mức mặt trắng bệch nhưng vẫn dùng cả hai tay đè balô xuống rãnh kim loại theo lời H-M/01. Hộp chì bên trong không gõ nữa. Nó im lặng, và sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tiếng cào khi nãy, giống như thứ trong hộp đang lắng nghe xem cơ thể nào sẽ mở cho nó.

Bàn tay trái của Hứa Mạn nâng lên nửa tấc.

Cô lập tức dùng tay phải giữ lại, nhưng đầu ngón tay bên trái đã lạnh cứng như không thuộc về cô. Cảm giác từ cổ tay lan lên khuỷu, lên vai, kéo theo một cơn mỏi rã rời. Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu vì sao Nhánh Thể không cần ký ức hoàn chỉnh. Cơ thể vốn có trí nhớ riêng: đau thì rụt lại, lạnh thì tìm nguồn ấm, bị thương thì muốn dừng mọi thứ. Nếu một hệ thống học được cách nói chuyện với những phản xạ đó, nó không cần thuyết phục linh hồn. Nó chỉ cần khiến da thịt phản bội trước.

“Hứa Mạn.” Tần Mặc gọi tên cô lần thứ hai. “Đừng giành cả cánh tay. Chọn một chỗ nhỏ nhất.”

Cô khó khăn quay mắt sang anh. Đồng tử Tần Mặc vẫn đen sâu, nhưng dưới cổ áo, những đường xám bạc không còn lan loạn như vừa rồi. Chúng thu lại thành từng mạch mỏng dọc xương quai xanh, giống một mạng lưới bị anh tự ép về vị trí. Sắc mặt anh rất lạnh, lạnh hơn cả người sống bình thường, nhưng nhịp thở lại ổn định đến lạ. Không phải hơi thở giả để che giấu thân phận. Là một thứ nhịp mới, chậm, nặng, được cơ thể vốn đã chết học lại từng chút một.

“Chọn một ngón tay,” anh nói. “Bắt nó thuộc về cô trước.”

Hứa Mạn nhìn ngón út tay trái của mình. Nó đang co nhẹ theo lệnh không thuộc về cô, hướng về phía mặt kính có dòng chữ xám. Cô không cố kéo cả bàn tay xuống nữa. Cô dồn toàn bộ chú ý vào một đốt ngón út. Cảm giác rất buồn cười, cũng rất tuyệt vọng. Trong tiếng cưa cửa chói tai, trong hơi lạnh từ hộp chì, trong lời dụ dỗ không thành lời của Nhánh Thể, cô đang đánh nhau với chính một đốt ngón tay của mình.

Nhánh Tâm hỏi: “Chủ thể H-M, xác nhận buông bỏ đau đớn?”

“Không.” Hứa Mạn đáp.

Mặt kính chớp đỏ: “Phủ định bằng ngôn ngữ không đủ điều kiện.”

Hứa Mạn cắn chặt răng. Tần Mặc không nhắc nữa. Anh chỉ nhìn cô, và cái nhìn ấy làm cô nhớ lại khoảnh khắc anh tự hỏi cơ thể mang mặt mẹ mình câu hỏi về ngày mưa. Không ai có thể trả lời thay anh. Bây giờ cũng vậy, không ai có thể sống thay cô trong chính cơ thể cô. Hứa Mạn từ từ ép ngón út duỗi ra. Đầu tiên không được. Đốt ngón cứng như bị kim loại nhỏ đóng bên trong. Cô nghe thấy tiếng Nhánh Thể rất xa, không thành tiếng, nhưng ý nghĩa rõ ràng: mệt rồi thì thôi, đau rồi thì thôi, người chậm nhất luôn bị bỏ lại, cơ thể này đưa cho ta sẽ nhẹ hơn.

Cô bỗng buông tay phải ra.

“Hứa Mạn!” Đội trưởng quát khẽ.

Nhưng Hứa Mạn không buông xuôi. Cô dùng tay trái, bàn tay đang bị Nhánh Thể kéo, ấn thẳng cổ tay H-M xuống rãnh kim loại phủ băng bên cạnh hộp chì. Cơn lạnh cắn vào vết thương như lửa ngược. Đau đớn bùng lên dữ dội đến mức trước mắt cô trắng xóa, nhưng chính cơn đau ấy kéo cơ thể về lại một đường thẳng. Không phải đau do Nhánh Thể trao đổi, không phải đau giả làm lòng thương hại. Là đau do cô tự chọn.

Ngón út của cô duỗi ra.

Nhánh Tâm im một nhịp rồi đổi giọng: “Chủ ý vận động cục bộ xác nhận. Quyền vận động H-M chưa chuyển giao.”

Bóng xám trên kính co lại như bị thứ gì đốt cháy. Nhưng nó chưa chịu biến mất. Dòng chữ mới hiện lên, méo mó hơn: CƠ THỂ CÔ SẼ HỎNG.

“Tôi biết,” Hứa Mạn thở ra, môi tái trắng. “Nhưng hỏng cũng là của tôi.”

Tần Mặc cúi đầu rất khẽ. Không giống đồng ý, càng không giống an ủi. Nó giống một người đã từng mất toàn bộ cơ thể của mình cho bản năng, nay nhìn thấy người khác giành lại một phần nhỏ nhất mà vẫn xem đó là thắng lợi. Ngay sau đó, vòng sáng đứt đoạn dưới chân anh bỗng rung lên. Một đường xám bạc từ lòng bàn tay anh chảy xuống cạnh giường cấp cứu, không tấn công Nhánh Tâm mà lan thành nhịp đều, từng nhịp từng nhịp, đối nghịch với hơi lạnh từ hộp chì.

Lưu Triết ngẩng phắt đầu. “Nhịp của anh thay đổi.”

“Tim?” đội viên trẻ lắp bắp.

“Không hẳn.” Lưu Triết nhìn Tần Mặc như nhìn một hiện tượng trái quy luật nhưng không dám rời tay khỏi người bị thương. “Cơ thể anh ta đang tự tạo nhịp tuần hoàn giả. Không phải hồi sinh, nhưng cũng không còn là xác sống vận động đơn thuần.”

Nhánh Tâm lập tức hiện thêm một loạt ký tự: “Đối tượng T-M, vận động tự chủ mở rộng. Chỉ số hồi phục zombie tăng. Ổ lệnh cũ mất quyền ưu tiên cấp một.”

Tần Mặc hơi nhíu mày. Có lẽ sự hồi phục ấy không dễ chịu. Gân trên cổ anh nổi lên, các đầu ngón tay run rất nhẹ, như toàn bộ cơ thể đã quen với cái lạnh chết chóc nay bị ép học lại việc đẩy máu, đẩy độc tố, đẩy chủ ý qua từng thớ cơ. Nhưng anh không dừng. Anh để nhịp xám bạc ấy lan tới mép rãnh lạnh, chặn giữa Hứa Mạn và mặt kính. “Nó muốn cơ thể cô vì cơ thể cô còn sống. Đừng cho nó mượn nhịp. Nghe nhịp của chính cô, không phải của tôi.”

“Anh đang làm gì?” H-M/01 hỏi, giọng căng lên. “Nếu anh dùng nhịp T-M đè vào H-M, Nhánh Tâm có thể tính là cưỡng chế.”

“Tôi không kéo cô ấy.” Tần Mặc đáp. “Tôi chỉ làm ồn.”

Câu nói rất bình tĩnh ấy khiến Hứa Mạn suýt bật cười nếu không đau đến mức không thở nổi. Đúng là anh chỉ làm ồn. Một tiếng ồn đủ đều để át đi lời thì thầm của Nhánh Thể, nhưng không thay cô quyết định. Cô dựa vào tiếng ồn ấy, lần lượt giành lại ngón áp út, ngón giữa, rồi cả bàn tay. Mỗi lần một đốt ngón nghe lời, mặt kính lại tối thêm một phần. Đội săn bên ngoài dường như nhận ra tuyến dự phòng đang thất bại, tiếng cưa cửa tăng tốc điên cuồng. Một mảng kim loại ở mép cửa nóng đỏ, rơi xuống nền, khói trắng cuộn lên.

“Ba mươi giây nữa họ phá được.” Đội trưởng nói.

“Người bị thương không chịu nổi chạy xóc.” Lưu Triết đáp ngay.

“Vậy đừng chạy.” Hứa Mạn ngẩng đầu. Cổ tay cô vẫn đặt trên rãnh băng, đau đến mất cảm giác, nhưng bàn tay đã thuộc về cô. “Nhánh Tâm, người chậm nhất còn sống. Điều kiện bảo toàn vẫn hiệu lực. Mở lối không đi qua đội săn. Không chuyển quyền cơ thể. Không dùng hồi phục làm cưỡng chế.”

Mặt kính im lặng. Hứa Mạn tưởng nó sẽ báo thiếu Khóa Thể như trước. Nhưng lần này, chính nhịp xám bạc bên cạnh Tần Mặc và hơi lạnh của hộp chì tạo thành hai cực đối nhau trên nền. Nhánh Tâm nhận được một bằng chứng khác: Tần Mặc có thể khống chế phần xác sống mà không nuốt người sống; Hứa Mạn có thể giữ cơ thể dù Nhánh Thể gọi tên đau đớn; người bị thương vẫn là giới hạn khiến nhóm không được chọn đường dễ nhất.

“Điều kiện tạm đủ,” Nhánh Tâm nói. “Mở tuyến hồi phục.”

Nền gian tròn rung mạnh. Phía sau khoang kính từng giữ cơ thể mẹ Tần Mặc, một đường nứt dọc mở ra, để lộ cầu thang hẹp đi xuống. Không khí từ bên dưới tràn lên không tanh như khu xác, cũng không lạnh như hộp chì. Nó ẩm, nặng, có mùi thuốc sát trùng cũ và mùi da thịt vừa được khâu lại. Trên mép cửa, bốn chữ sáng lên từng nét một: KHU HỒI PHỤC ZOMBIE.

H-M/01 nhìn dòng chữ đó, sắc mặt cuối cùng cũng đổi hẳn. “Không được xuống đó.”

Đội trưởng kéo khóa súng, liếc cửa đang bị cắt gần thủng. “Cô có lối khác?”

H-M/01 không trả lời. Sự im lặng của cô ta chính là đáp án. Tần Mặc bước tới bên Hứa Mạn, lần này vẫn không chạm vào cổ tay bị thương của cô, chỉ đưa mu bàn tay đến gần đủ để cô có thể tự vịn nếu muốn. Hứa Mạn nhìn anh một cái, sau đó tự đặt tay phải lên thành giường cấp cứu. Cô chưa muốn để bất cứ hệ thống nào có cơ hội ghi nhầm việc được đỡ thành việc bị dẫn.

“Xuống.” Cô nói. “Mang người bị thương theo. Hộp chì không rời rãnh quá xa.”

Đội viên trẻ nuốt nước bọt, cùng H-M/01 nâng balô lên. Hộp chì vừa rời khỏi rãnh, cả gian Nhánh Tâm lập tức lạnh đi, nhưng nhịp xám bạc dưới chân Tần Mặc cũng theo đó ổn định hơn. Lưu Triết đẩy giường cấp cứu vào lối xuống trước, đội trưởng đi sau cùng, nòng súng không rời cánh cửa đang đỏ lên vì bị cắt. Khi mọi người vừa qua khỏi ngưỡng, cánh cửa chính của Nhánh Tâm bị đội săn phá thủng một khe dài.

Ánh đèn từ hành lang ngoài rọi vào, nhưng không kịp bắt họ. Lối sau lưng khép lại bằng một lớp kính đen.

Bên dưới cầu thang là một dãy khoang hồi phục xếp thành hai hàng. Trong mỗi khoang đều có một cơ thể nằm bất động, da xám nhạt nhưng mạch máu dưới cổ lại có những điểm sáng rất nhỏ, như tàn lửa chưa tắt trong tro. Một số khuôn mặt còn giữ nét người. Một số đã méo lệch vì tiến hóa dở dang. Tần Mặc dừng lại trước khoang đầu tiên.

Người trong khoang mở mắt.

Không phải kiểu bật mở vô hồn của mẫu Thể mang mặt mẹ anh. Đôi mắt này chậm rãi tìm ánh sáng, rồi nhìn thẳng vào Tần Mặc bằng một thứ tỉnh táo khiến da đầu Hứa Mạn tê rần. Trên ngực khoang, bảng tên đã mờ gần hết chỉ còn lại ba ký tự: T-M/00.

Giọng người trong khoang khàn đặc, như đã nhiều năm không dùng đến cổ họng, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng.

“Cuối cùng,” hắn nói, “cũng có một zombie học được cách tự hồi phục.”