Chương 62: Kẻ Không Tin Thiên Mệnh - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcCửa đá vừa khép lại, toàn bộ ánh kim phía sau bị cắt đứt như một sợi dây cháy đến tận cùng. Bóng tối trong Trấn Khư Địa Cung không lập tức nuốt chửng người ta, nó lạnh hơn thế, sâu hơn thế, giống một lớp nước đen đã ngủ dưới lòng đất quá lâu, chỉ cần người sống bước xuống liền bám vào da thịt. Mộc Tịch Nhan vịn vách đá, mỗi bước đều để lại một vệt máu mỏng trên phù văn nửa trăng bị chém đứt. Tạ Huyền nằm trong bụng nàng, không nhìn thấy bằng mắt, nhưng Mệnh Đài của hắn lại cảm nhận rõ từng nét khắc quanh mình đang thức dậy, từng đường lạnh nhỏ bò qua bóng tối như rễ cây tìm máu.
Tiếng chuông cổ vừa ngân lên không lặp lại ngay. Chính khoảng lặng ấy khiến Tạ Huyền càng cảnh giác. Nếu là cơ quan giết người, nó đã đánh tiếp. Nếu là trận pháp nhận chủ, nó đã gọi máu của Mộc Tịch Nhan. Nhưng tiếng chuông kia chỉ vang một nhịp, rồi im xuống như đang chờ hắn tự đáp. Đây không phải lời mời. Đây là phép đo. Nó muốn biết dấu nửa trăng trong Mệnh Đài hắn là vật chết hay vật sống, là chìa khóa vô thức hay một ý chí có thể phản kháng.
Mộc Tịch Nhan ho khan một tiếng, máu thấm qua kẽ tay. Nàng không dừng lại, cũng không quay đầu. Bậc thang phía dưới hẹp dần, hai bên vách đá khắc đầy tên người, nhưng phần lớn tên đã bị cạo mất nửa nét, chỉ còn lại những vết lõm giống móng tay cào vào đá trước khi chết. Tạ Huyền nhận ra nhịp của ba mươi bảy oan danh trên mặt đất cũng có ở đây. Không phải họ bị chôn ở trên kia rồi mới hóa thành trận. Ngược lại, địa cung này mới là gốc, tổ đường chỉ là lớp nắp được đặt lên một cái miệng giếng quá sâu.
Bên trên, tiếng va đập đầu tiên truyền xuống qua cửa đá. Tạ Trường Nghi đã bắt đầu chống không nổi. Kim quang của pháp chỉ không xuyên qua được ngay, nhưng mỗi lần nó đập vào cửa, địa cung lại rung lên, phù văn trên vách đá rơi xuống một lớp bụi xám. Bạch Tĩnh Chu sẽ không cho mẹ con họ quá nhiều thời gian. Đại Tư Mệnh càng không. Nửa khắc nghe thì dài, nhưng trong một trận truy mệnh, nửa khắc chỉ đủ cho kẻ yếu chết hai lần.
Tạ Huyền ép cơn đau trong Mệnh Đài thu lại. Hắn không thể mở miệng, nhưng ý niệm vẫn theo sợi chỉ đỏ chạm nhẹ vào thần thức Mộc Tịch Nhan. Dừng ở bậc có vết khắc lệch. Mộc Tịch Nhan khựng lại rất khẽ. Trước mặt nàng là ba nhánh đường tối, mỗi nhánh đều có một vầng trăng khuyết trên đầu cửa. Hai vầng trăng bên trái và giữa tròn đẹp hơn, nét khắc sạch, mạch máu dưới đá chảy đều. Vầng trăng bên phải lại bị một vết đục thô bạo cắt ngang, như có người năm xưa cố tình phá hỏng nó trong lúc hấp hối.
Nếu chọn theo linh lực, bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ đi đường giữa. Đó là nơi trận văn ổn định nhất, cũng là nơi tiếng chuông cổ đang lặng lẽ kéo dấu nửa trăng của hắn. Nhưng Tạ Huyền không tin thứ quá hoàn chỉnh trong một địa cung được dựng bằng nợ máu. Hắn nhìn nhịp rung của vách đá, nhìn cách máu Mộc Tịch Nhan chảy qua ba lối rồi bị lối giữa hút nhanh nhất. Trận pháp muốn ăn máu, không phải dẫn đường. Đường sống thường không sáng hơn. Đường sống là chỗ cơ quan từng bị người đi trước cắn răng phá ra một khe nhỏ.
‘Bên phải,’ Mộc Tịch Nhan khàn giọng, gần như chỉ nói cho chính mình nghe. Nàng hiểu lựa chọn ấy đến từ con mình, nhưng bước đầu tiên vẫn là nàng tự đặt xuống. Ngay khi gót chân chạm vào bậc đá bên phải, hai lối còn lại đồng thời sáng lên. Hàng trăm sợi tơ vàng mảnh như tóc bắn ra từ cửa giữa, quấn vào khoảng không nơi đáng lẽ nàng sẽ đi qua. Nếu nàng chọn sai một bước, những sợi tơ đó đã xuyên qua bụng nàng, đóng Tạ Huyền vào mạch trận như một cái đinh sống.
Tạ Huyền lạnh cả Mệnh Đài. Không phải vì sợ, mà vì đáp án vừa được xác nhận quá tàn nhẫn. Trấn Khư Địa Cung không chỉ bảo vệ Tạ gia. Nó từng được sửa lại để chờ một Thai Mệnh mang nửa trăng tự chui vào, tự đặt mình lên bàn tế. Người sửa trận hiểu Thiên Mệnh Cốt, hiểu Vân Khuyết, thậm chí hiểu cả tâm lý của kẻ bị truy sát: khi bị dồn đến tuyệt cảnh, người ta thường tin con đường phát sáng nhất là đường cứu mạng.
Tiếng chuông cổ vang nhịp thứ hai. Lần này nó gần hơn, trầm hơn, như gõ thẳng lên xương sống của Mộc Tịch Nhan. Dấu nửa trăng trong Mệnh Đài Tạ Huyền đau đến mức một đường rạn mảnh lan ra. Cùng lúc đó, trên vách phải hiện lên một hàng chữ cổ: Thiên mệnh đã định, thuận mệnh thì sinh. Dưới hàng chữ ấy có một vệt cào méo mó, không thuộc cùng thời đại, cũng không dùng cùng nét bút: Không tin.
Hai chữ đó thô đến khó coi, nhưng Tạ Huyền nhìn nó rất lâu. Hắn từng chết một lần ở một thế giới khác, từng tỉnh dậy trong bóng tối chưa kịp có thân thể hoàn chỉnh, từng bị người ta gọi là chứng vật, là Thai Mệnh, là chìa khóa, là tai họa. Tất cả những cái tên ấy đều muốn đặt hắn vào một vị trí đã định sẵn. Nhưng hắn không sống lại để làm dụng cụ cho bất kỳ ai. Không phải cho Thần Điện, không phải cho Tạ gia, cũng không phải cho thứ được gọi là thiên mệnh dưới lòng đất này.
Mộc Tịch Nhan bỗng đặt tay lên bụng. ‘A Huyền,’ nàng nói rất nhẹ, ‘đừng đáp chuông.’ Nàng đã đoán được hắn muốn làm gì. Muốn qua tầng này, không thể chỉ né. Phải khiến tiếng chuông nhận một câu trả lời sai. Nhưng với tình trạng hiện tại của Tạ Huyền, bất kỳ lần chạm nào vào dấu nửa trăng cũng có thể làm Đại Tư Mệnh bên trên bắt được dư âm. Nàng muốn dùng Tỏa Mệnh Hoa Ấn thay hắn chịu, nhưng cánh hoa trên cổ tay đã mỏng đến mức chỉ còn một quầng sáng nhạt. Nếu rụng thêm, thứ bị khóa chưa chắc chỉ là mệnh cách của con nàng.
Tạ Huyền không trả lời bằng lời. Hắn gom cơn đau thành một điểm, không đẩy ra ngoài, cũng không để nó ngân cùng tiếng chuông. Hắn làm ngược lại: khiến Mệnh Đài im xuống đúng lúc chuông chờ đáp. Im lặng không phải không có giá. Dấu nửa trăng lập tức co rút, như một con mắt bị ép nhắm lại khi có dao chọc vào mí. Ý thức hắn tối sầm từng mảng, nhưng hắn vẫn giữ nhịp. Một, hai, ba. Đợi tiếng chuông hụt nhịp. Đợi trận pháp nghi ngờ chính phép đo của nó.
Cửa đá phía trên lại nổ vang. Một khe kim quang mỏng rạch xuống trần địa cung. Giọng Bạch Tĩnh Chu truyền qua rất xa, đứt đoạn nhưng lạnh: ‘Mộc Tịch Nhan, địa cung này không cứu được nàng. Nó chỉ chứng minh Tạ gia đã giấu cửa Quy Khư.’ Ngay sau đó là tiếng Tạ Trường Nghi gầm khàn, rồi tiếng máu rơi trên đá. Tạ gia đang trả nợ bằng người sống. Mộc Tịch Nhan cắn răng, không quay lại. Nếu nàng quay lại lúc này, tất cả máu vừa đổ đều thành vô nghĩa.
Tiếng chuông hụt nhịp. Ba lối tối cùng run lên, sợi tơ vàng ở cửa giữa mất phương hướng trong nửa sát na. Tạ Huyền lập tức truyền ý niệm: máu lên chữ bị cào. Mộc Tịch Nhan không hỏi vì sao. Nàng xé vết thương cũ ở lòng bàn tay, ấn thẳng máu lên hai chữ Không tin. Máu thấm vào nét cào thô, không sáng lên rực rỡ, chỉ âm thầm đen lại, rồi cả đoạn vách bên phải lùi vào trong, mở ra một gian đá thấp hơn. Không có kho báu. Không có linh quang. Chỉ có một tấm bia gãy cắm nghiêng trên nền nước cạn.
Trên bia không khắc công pháp, cũng không khắc truyền thừa. Nó chỉ có mấy dòng chữ bị nước ăn mòn: Người mang nửa trăng không phải người được chọn. Là người bị đặt lên khóa. Chín kho không phải phúc trước khi biết cửa giam thứ gì. Mộc Tịch Nhan đọc đến đó thì vai run rất nhẹ. Tạ Huyền cũng im lặng. Một phần trong hắn muốn ghi nhớ từng chữ, phần còn lại lại cảnh giác hơn. Thông tin quá lớn có thể là thật, cũng có thể là một cái bẫy khác. Nhưng ít nhất nó xác nhận điều hắn đã tự suy ra: Thiên Mệnh Cốt không đơn giản là báu vật giúp người mạnh lên.
Dưới chân tấm bia có một hộp đá nhỏ. Mộc Tịch Nhan vừa chạm vào, hộp đã tự nứt ra, lộ một mảnh ngọc đen mỏng bằng móng tay. Bên trong mảnh ngọc không có linh lực, chỉ có một tia mệnh tức rất yếu, yếu đến mức nếu không phải Tạ Huyền vừa ép Mệnh Đài im lặng, hắn cũng không nhận ra. Mệnh tức ấy không gọi hắn là Vân Khuyết. Cũng không gọi hắn là Tạ Huyền. Nó chỉ lặng lẽ hiện lên trong ý thức hắn một câu rất lạ: Kẻ không thuộc mệnh bàn này, nếu còn muốn sống, đừng để họ biết tên thật của ngươi.
Tạ Huyền như bị nước lạnh dội thẳng vào linh hồn. Tên thật. Hai chữ ấy không nên xuất hiện ở đây. Cửu Vực không biết Nguyễn Minh. Mộc Tịch Nhan không biết. Tạ gia không biết. Thần Điện càng không nên biết. Nhưng tấm bia dưới Trấn Khư Địa Cung lại như đã nhìn thấy một khe hở nằm ngoài mọi mệnh số. Hắn vừa muốn kéo ý thức lùi lại, mảnh ngọc đen đã tan thành bụi, để lại trên lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan một ký hiệu nhỏ: nửa trăng úp xuống trên một cánh cửa đóng kín.
Đúng lúc đó, trần địa cung rạn ra. Kim quang của pháp chỉ chọc thủng lớp đá đầu tiên, chiếu xuống gian bia gãy như một con mắt dựng đứng. Mộc Tịch Nhan lập tức che bụng, nhưng đã muộn một nhịp. Trong kim quang, giọng Đại Tư Mệnh vọng xuống bình tĩnh, rõ ràng hơn trước: ‘Đã tìm được đường sai.’ Tạ Huyền cảm thấy dấu nửa trăng trong Mệnh Đài lại bị kéo mở. Nhưng lần này, dưới cơn đau ấy còn có tiếng khóa đá chuyển động sâu hơn trong bóng tối. Một cánh cửa bên dưới tấm bia chậm rãi hé ra, và từ sau cửa, có người không biết đã chờ bao lâu khẽ gọi: ‘Nguyễn Minh.’
