Chương 61: Bí Mật Dưới Đất - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 61: Bí Mật Dưới Đất – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Bóng áo thần quan tối màu sau pháp chỉ rách chưa thật sự bước vào tổ đường, nhưng chỉ một đường viền mơ hồ ấy đã khiến không khí đông cứng. Kim quang vừa rồi còn hỗn loạn lập tức thu lại thành hình mắt dọc, treo giữa không trung như một lưỡi dao dựng đứng. Ba mươi bảy oan danh trên nền gia phả tắt bớt ánh đỏ, không phải vì bị xóa, mà như những ngọn lửa bị bàn tay vô hình bóp cổ. Tạ Huyền cảm thấy dấu nửa trăng trong Mệnh Đài mình co rút dữ dội. Cơn đau lần này không còn là móc câu của Bạch Tĩnh Chu, mà là cảm giác có người đứng rất xa, nhìn xuyên qua mọi lớp che giấu, kiên nhẫn tìm đúng chỗ hắn đang thở.
Không được nhìn lại. Ý nghĩ đầu tiên của Tạ Huyền lạnh và rõ đến đáng sợ. Một cái nhìn của Đại Tư Mệnh không giống pháp chỉ thông thường; nó không cần đánh, chỉ cần khiến người bị nhìn tự hiện ra vị trí. Hắn lập tức ép ý thức rút khỏi mép kim quang, nhưng phản phệ từ lần phản truy tung trước đó làm Mệnh Đài nặng như đá chìm. Bạch Tĩnh Chu vẫn quỳ một gối, máu vàng sẫm chảy dọc cổ tay, song khóe môi hắn lại hơi nhếch lên. Hắn không cần thắng bằng chứng vật nữa. Chỉ cần Đại Tư Mệnh xác nhận trong bụng Mộc Tịch Nhan có thứ đáp lại Thiên Mệnh Cốt, đêm nay Tạ gia có quỳ nát đầu cũng không giữ nổi mẹ con nàng.
Mộc Tịch Nhan cũng hiểu điều ấy. Nàng chống tay trên nền gia phả, ngón tay run đến mức vệt máu kéo thành đường cong đứt đoạn, nhưng lưng vẫn không cúi. Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên cổ tay nàng chỉ còn lại vài cánh mờ, mỗi cánh đều như sương trắng gặp lửa. Khi kim nhãn trên pháp chỉ chậm rãi chuyển về phía bụng nàng, Mộc Tịch Nhan bỗng dùng móng tay xé mở lòng bàn tay, ép máu rơi thẳng lên một cái tên đã bị than hồng ăn gần hết. Tên ấy không thuộc chủ mạch. Nó nằm ở mép ngoài gia phả, nhỏ đến mức nếu không có ánh đỏ của oan danh, không ai nhớ từng có người như vậy tồn tại.
Tạ Huyền bắt được dao động ấy. Không phải phòng ngự, cũng không phải phản kích, mà là một lớp chìm. Máu của Mộc Tịch Nhan rơi xuống, tên bị xóa kia không sáng lên mà lún vào nền đá. Dưới tổ đường có gì đó đáp lại bằng một nhịp rất trầm, giống tiếng cánh cửa đá bị người ngủ quên nhiều năm chạm khẽ từ bên trong. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao ba mươi bảy oan danh có thể kéo lệch mảnh xương của Tư Lễ ty. Họ không chỉ là người chết bị xóa tên. Họ là những chiếc đinh chôn xuống dưới gia phả, dùng chính sự vô danh của mình ghim một thứ sâu hơn ở lòng đất.
‘Tạ Trường Nghi.’ Giọng Mộc Tịch Nhan khàn đến gần như không thành tiếng, nhưng từng chữ rơi xuống lại khiến chủ lệnh trong tay Tạ Trường Nghi rung lên. ‘Nếu ngươi còn muốn Tạ gia sống qua đêm nay, mở tầng dưới.’ Tạ Trường Nghi biến sắc. Lần đầu tiên từ khi Bạch Tĩnh Chu bước vào tổ đường, trên mặt hắn không phải sợ chết, cũng không phải tính toán, mà là nỗi kinh hoàng của người bị gọi đúng bí mật cấm kỵ. Một vài lão nhân Tạ gia ở vòng ngoài lập tức quát nhỏ, bảo không thể mở, bảo tổ huấn cấm người sống xuống đó. Nhưng tiếng quát của họ vừa vang lên đã bị kim nhãn trên pháp chỉ ép nghẹn lại, máu trào khỏi khóe miệng.
Bạch Tĩnh Chu ngẩng đầu. ‘Dưới tổ đường còn giấu địa cung?’ Hắn nói rất nhẹ, nhưng kim quang sau lưng lập tức dày thêm một tầng. Bóng áo thần quan tối màu phía xa vẫn không lên tiếng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn mệnh lệnh, bởi nó cho phép Tư Lễ ty tự xử lý mọi kẻ che giấu. Bạch Tĩnh Chu đưa bàn tay còn lành lên, năm ngón khép thành ấn. Những mảnh chuông bạc vỡ dưới đất đồng loạt dựng lên, không còn điều nhịp pháp chỉ như trước, mà hóa thành bảy mũi kim ghim xuống bảy vị trí quanh gia phả. Hắn muốn đóng kín nền đá trước khi Tạ gia kịp mở tầng dưới.
Tạ Huyền không còn đủ lực phản truy tung lần nữa. Hắn chỉ có thể quan sát. Bảy mũi kim chuông không ghim vào người, mà ghim vào mạch máu đang chảy giữa các tên họ. Nếu để chúng cắm sâu, huyết trận sẽ bị khóa trên mặt đất, còn bí mật bên dưới vĩnh viễn thành cái cớ để Thần Điện thanh tẩy Tạ gia. Hắn ép cơn đau gom lại thành một đường tính toán: không phá kim, không cứu tất cả, chỉ cần làm sai nhịp thứ ba. Mũi kim thứ ba rơi đúng trên nét cuối của tên bị Mộc Tịch Nhan làm lún xuống. Nét ấy đã không còn là chữ, mà là khe cửa.
Hắn truyền một tia ý niệm mỏng đến Mộc Tịch Nhan. Không phải câu dài, chỉ là một nhịp: để nó rơi. Mộc Tịch Nhan nhắm mắt trong nửa sát na, như nghe thấy con mình từ một nơi rất sâu gọi về. Khi nàng mở mắt, nàng không giữ cánh hoa sắp rụng nữa. Một cánh Tỏa Mệnh Hoa Ấn rời khỏi cổ tay nàng, trắng đến gần như trong suốt, bay xuống ngay trước mũi kim thứ ba. Bạch Tĩnh Chu nhận ra quá muộn. Mũi kim bạc xuyên qua cánh hoa, tưởng như đóng chết nó, nhưng cánh hoa tan ra thành sương máu, làm lệch đầu kim chỉ bằng một sợi tóc.
Chỉ một sợi tóc cũng đủ. Mũi kim thứ ba cắm lệch khỏi nét chữ đã lún. Huyết trận dưới nền lập tức không bị khóa kín mà tìm được lối thở. Ba mươi bảy oan danh bùng sáng một lần cuối, đỏ đến mức cả tổ đường như chìm trong lửa câm. Những người chủ mạch bị trói trên cột đá đồng loạt gầm lên, không rõ vì đau hay vì cuối cùng cũng bị món nợ họ chôn nhiều năm kéo xuống trả giá. Nền gia phả nứt ra từ giữa, vết nứt không chạy lung tung mà mở thành một vòng tròn cổ, từng phiến đá rút xuống theo thứ tự như đã chờ chủ lệnh rất lâu.
Tạ Trường Nghi cắn răng, ép chủ lệnh nứt nẻ vào khe đá. Máu từ lòng bàn tay hắn chảy ngược vào lệnh bài, khiến mặt lệnh hiện lên bốn chữ cổ: Trấn Khư Địa Cung. Sắc mặt hắn xám như tro. ‘Mộc Tịch Nhan, ngươi biết chuyện này từ khi nào?’ Mộc Tịch Nhan không đáp ngay. Nàng ôm bụng, hơi thở dồn dập đến mức mỗi lần nhấc ngực đều như kéo theo mũi dao, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên cầu thang đá vừa hiện ra dưới nền tổ đường. ‘Từ đêm ta biết Vân Khuyết không chỉ là một thai danh bị xóa,’ nàng nói. ‘Mà là chìa khóa từng được đưa xuống dưới đó.’
Kim nhãn trên pháp chỉ bỗng mở lớn. Lần đầu tiên, Tạ Huyền nghe thấy một âm thanh từ bóng áo thần quan rất xa kia. Không phải lời hoàn chỉnh, chỉ là hai chữ trầm đến mức như vọng qua nhiều tầng nước: ‘Ngăn lại.’ Chỉ hai chữ ấy đã khiến tất cả pháp chỉ trong tổ đường đồng loạt dựng đứng. Bạch Tĩnh Chu phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn cười. Hắn chộp lấy mảnh Trấn Danh Cốt đang treo giữa không trung, dùng chính máu trên cổ tay mình bôi lên vết tái khắc. Mảnh xương lập tức hóa thành một móc sáng mới, không nhắm vào Mộc Tịch Nhan nữa, mà nhắm thẳng vào cửa địa cung vừa mở.
Nếu móc sáng đó chạm vào cửa, Đại Tư Mệnh sẽ nhìn thấy bên dưới. Tạ Huyền biết điều ấy mà không cần ai nói. Nhưng hắn cũng biết mình đã không còn sức bẻ đường dẫn. Người có thể chặn nó lúc này không phải hắn. Một tiếng xiềng vỡ vang lên bên cột đá. Người chủ mạch từng đập trán vào xiềng bỗng dùng nửa thân đã bê bết máu lao khỏi cột, chặn trước móc sáng. Hắn không nhìn Mộc Tịch Nhan, cũng không nhìn Tạ Trường Nghi, chỉ nhìn xuống ba mươi bảy tên đỏ đang cháy. ‘Nợ của chủ mạch,’ hắn khàn giọng, ‘để chủ mạch trả một lần.’
Móc sáng xuyên qua ngực hắn. Không có tiếng nổ, chỉ có máu rơi xuống nền đá từng giọt rất nặng. Thân thể hắn bị kim quang kéo căng, nhưng nhờ một cái chặn ấy, móc sáng lệch khỏi cửa địa cung và cắm vào mép phiến đá. Cửa không đóng lại. Cầu thang dưới đất hiện rõ hơn, tối và sâu, hai bên khắc đầy phù văn nửa trăng bị chém đứt. Ở bậc đầu tiên có một vệt máu cũ đã khô thành màu đen, bên cạnh vệt máu là hàng chữ nhỏ do móng tay khắc vào đá: Người mang nửa trăng còn lại, đừng sinh trên mặt đất.
Tạ Huyền nhìn hàng chữ ấy, Mệnh Đài lạnh đi. Câu đó không giống lời cảnh báo cho Mộc Tịch Nhan. Nó giống lời nhắn để lại cho hắn từ rất lâu trước, bởi người biết một ngày nào đó hắn sẽ còn chưa kịp chào đời đã bị cả Thần Điện nhìn thấy. Mộc Tịch Nhan cũng thấy hàng chữ. Trong mắt nàng lóe qua đau đớn, áy náy và một thứ quyết tâm đã bị chôn quá lâu. Nàng không giải thích. Nàng chỉ vịn vào mép đá, kéo thân thể gần như kiệt sức của mình bước xuống bậc đầu tiên.
Bạch Tĩnh Chu vùng dậy muốn đuổi theo, nhưng Tạ Trường Nghi đột ngột chắn trước hắn. Không phải vì trung nghĩa với Mộc Tịch Nhan, mà vì kim nhãn trên pháp chỉ đã nhìn thấy địa cung. Từ khoảnh khắc này, Tạ gia không còn đường quay lại làm người vô can. Tạ Trường Nghi nâng chủ lệnh đã rạn gần vỡ, giọng khàn đặc: ‘Đóng tổ đường, chặn Tư Lễ ty nửa khắc.’ Không ai đáp lời hắn ngay. Rồi từng tộc nhân Tạ gia, mặt trắng bệch, đặt tay lên tên họ của mình. Máu mới chảy vào gia phả, đổi lấy tiếng cửa đá phía trên chậm rãi khép lại.
Trước khi bóng tối nuốt lấy ánh kim cuối cùng, Tạ Huyền nghe thấy giọng Đại Tư Mệnh từ pháp chỉ truyền xuống, bình tĩnh đến mức không giống tức giận: ‘Tạ gia giấu không phải một tội. Là một cửa.’ Cửa đá khép sầm. Toàn bộ kim quang bị cắt bên ngoài, nhưng sự lạnh lẽo trong Mệnh Đài Tạ Huyền không hề giảm. Dưới cầu thang địa cung, trong bóng tối sâu hơn cả đêm Tạ gia đổ máu, có tiếng nước nhỏ xuống từng nhịp. Rồi một chiếc chuông cổ không người gõ bỗng ngân lên từ lòng đất, và theo tiếng chuông ấy, dấu nửa trăng trong hắn đáp lại bằng một nhịp đau như bị gọi tên.
