Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 53: Nhánh Tốc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 53: Nhánh Tốc
“Anh chạy nhầm rồi.”
Câu nói từ chiếc loa vỡ rơi xuống căn phòng lưu trữ như một giọt nước lạnh nhỏ vào vết thương đang mở. Hứa Mạn không nhìn Tần Mặc ngay, vì cô biết ánh mắt của mình có thể khiến anh quay về phía tiếng gọi ấy thêm một lần nữa. Cô ép hơi thở xuống, quan sát khoang nuôi đã vỡ. Kính nứt từ bên trong, dịch khô kéo thành một đường mảnh tới chân tường rồi mất hút ở đường dẫn sát nền. Không có cửa phụ đủ rộng cho một đứa trẻ chui qua, cũng không có dấu chân tiếp nối. Chỉ có một vệt máu nhỏ quá thẳng, giống như thứ để lại nó không đi, mà bị bắn qua một đường ray vô hình.
Đội trưởng xoay người chắn ở cửa. Tiếng bước chân đội săn dội lên hành lang bên ngoài, đều và lạnh. Đội viên trẻ lùi sát giường cấp cứu, hai tay ôm chặt balô chứa hộp chì. Lưu Triết cúi xuống giữ đường truyền, giọng căng đến khản: “Muốn nghe loa kể chuyện thì nghe nhanh. Huyết áp của anh ta không chờ được đâu.” H-M/01 đứng cạnh khoang vỡ, đầu hơi nghiêng. Ánh đỏ từ bảng phụ hắt lên mặt cô ta. “Không phải anh ấy chạy nhầm phòng,” cô ta nói. “Là chúng ta chạy nhầm nhánh.”
Hứa Mạn quay sang. “Nói rõ.”
“Nhánh thể 04 là nhánh tốc.” H-M/01 phủi lớp bụi trên thành khoang. Dưới đó hiện ra ký hiệu mờ: H-M/00 – SPEED AUXILIARY. “Khi nguyên thể bị khóa sâu, hệ thống cần một phần có thể di chuyển qua đường mẫu, đổi tuyến truy đuổi và truyền cảnh báo. Nhánh tốc bỏ ổn định để lấy tốc độ. Nó không sống lâu như một thân thể hoàn chỉnh.” Cô ta liếc Tần Mặc. “Thứ vừa gọi anh có thể đã rời khỏi phòng này từ lâu.”
Tần Mặc nhìn dòng chữ máu “ĐỪNG ĐI THEO NHÁNH THẬT”, rồi nhìn điểm đỏ đang sáng ổn định trên bảng phụ. Vòng sáng dưới chân anh rạn thêm một đường mảnh nhưng anh không bước tới. “Nếu điểm đỏ là mồi thì sao?”
“Không phải nếu.” Hứa Mạn giữ cổ tay H-M gần bảng mà chưa chạm vào. “Một tín hiệu bị khóa sâu nhiều năm nhưng lại sáng rõ đúng lúc đội săn dồn chúng ta vào đây. Nó không giống tiếng cầu cứu. Nó giống biển chỉ đường.” Cô nhìn vệt máu bên đường dẫn. “Nhánh tốc để lại cảnh báo ở nơi chỉ người vào phòng mới thấy. Nó không muốn chúng ta đuổi theo điểm đỏ. Nó muốn chúng ta hiểu đường.”
Một loạt đạn xuyên qua khe cửa. Đội trưởng kéo đội viên trẻ cúi xuống, đạn găm vào thành khoang nuôi làm kính vỡ rơi lả tả. Tần Mặc nghiêng người chắn trước Hứa Mạn, nhưng vòng sáng lập tức siết lại, ép vai anh khựng giữa đường. Từ ngoài cửa, giọng đội săn vang qua bộ khuếch đại: “Mục tiêu ở trong khu lưu trữ. Ưu tiên thu hồi. Nếu chống cự, cho phép cắt chi.” Lưu Triết ngẩng phắt đầu. “Bọn chúng nói như chia dụng cụ thí nghiệm vậy.” Đội trưởng bắn trả hai phát rồi quét mắt qua căn phòng, dừng ở cửa tròn thấp cuối tường. “Đường mẫu đó có đưa được giường cấp cứu không?”
“Không.” H-M/01 đáp ngay. “Nó chỉ nhận khay vận chuyển và mô sống đã phân loại. Người thường vào đó sẽ bị nghiền ở đoạn tăng tốc đầu tiên.”
Hứa Mạn nhìn những vết cào nhỏ trên cửa tròn. Cô bỗng hiểu “nhánh thật” không nhất thiết là một người. Nó có thể là đường chính, tín hiệu chính, quyền chính, tất cả những thứ được thiết kế để khiến người ta ngoan ngoãn bước vào. Còn phần còn sót lại của H-M/00 chỉ có thể chạy trong đường phụ bị coi là không dành cho người. “Vậy chúng ta không vào với tư cách người thường.” Cô tháo băng cổ tay đã thấm máu, đặt vệt H-M lên bảng khóa phụ. Đau buốt dội lên tận khuỷu tay. Cô nghiến răng nói rõ từng điều kiện: “Chuyển đường mẫu sang vận chuyển sinh tồn. Đối tượng gồm một giường cấp cứu đang duy trì sự sống, hộp chì không được tách khỏi người mang, bốn người tự di chuyển và một mục tiêu bị lệnh khoảng cách cưỡng chế. Không phân loại mô. Không cắt phần. Không tăng tốc vượt nhịp tim yếu nhất trong đội hình.”
Bảng khóa hiện chữ đỏ: QUYỀN HẠN KHÔNG ĐỦ. YÊU CẦU NHÁNH TỐC XÁC NHẬN.
Đội săn ngoài cửa đột ngột im lặng. Đội trưởng đổi băng đạn, giọng thấp: “Ba giây nữa.” Tần Mặc ngẩng lên nhìn chiếc loa vỡ. “Nếu cô nghe thấy,” anh nói, không gọi H-M/00, cũng không gọi cô bé, “dẫn đường. Đừng ra lệnh.” Không có tiếng đáp. Chỉ một luồng gió rất mỏng lướt qua nền. Đội viên trẻ run giọng: “Có cái gì vừa chạy qua chân em.” Trên lớp bụi, một vệt máu mới xuất hiện, kéo thành dấu mũi tên xiêu vẹo chỉ vào cửa tròn. Bảng khóa chuyển vàng: NHÁNH TỐC CHẤP NHẬN ĐIỀU KIỆN TẠM THỜI. THỜI GIAN: 46 GIÂY.
“Hết bốn mươi sáu giây thì sao?” Lưu Triết hỏi.
“Thì đường này nhớ lại nó vốn dùng để vận chuyển mẫu.” H-M/01 nói.
Không ai hỏi thêm. Đội trưởng túm đầu giường, Lưu Triết khóa dây truyền, đội viên trẻ chui vào trước với balô. Ngay khi cửa tròn mở hết, một quả neo điện từ ngoài cửa bay vào, nổ tung giữa phòng. Sáu sợi móc sáng xanh phóng ra. Một sợi quấn chân giường, một sợi móc trúng quai balô chứa hộp chì. Đội viên trẻ bị kéo ngược nửa bước, mặt trắng bệch nhưng vẫn ôm chặt balô. Hứa Mạn lao tới túm dây đeo, cổ tay đau đến tối mắt. Tần Mặc xoay người chém xuống. Vòng sáng siết mạnh, nhưng anh nghiến răng: “Tôi tự chọn.” Lưỡi xương xám cắt đứt sợi neo. Đường nứt thứ ba lan qua vòng sáng, ánh sáng dưới chân anh tối sầm một nửa.
“Vào!” Đội trưởng kéo giường qua cửa. Cửa sau lưng khép lại đúng lúc đạn nện vào mép kim loại. Đường mẫu hẹp, lạnh và cong như ruột một con thú máy. Giường cấp cứu trượt trên ray chìm, ban đầu chậm, rồi nhanh dần. Đèn trắng hai bên kéo thành những vạch dài. Hứa Mạn áp một tay lên thành ống, tay kia giữ thanh giường. Cô cảm nhận nhịp tim yếu của người bị thương truyền qua hệ thống, từng nhịp trở thành giới hạn tốc độ. Nhưng đội săn vẫn bám theo. Qua khe quan sát phía sau, một thiết bị nhỏ phóng theo họ bằng móc từ, mang kim tiêm bạc dài. H-M/01 nhìn thoáng qua đã nói: “Kim định vị. Nếu nó cắm vào ai, đội săn mở được tuyến bám.”
Tần Mặc không hỏi. Anh xoay người trong không gian chật hẹp, đứng giữa Hứa Mạn và thiết bị. Kim bạc lao tới, xuyên vào lớp xương xám trên cẳng tay anh, phát ra tiếng cháy khét. Hứa Mạn chạm vào phần xương bị ghim, không vượt qua khoảng cách bị cấm. “Không nhận định vị ngoại lai. Không mở tuyến bám. Chuyển nhiễu sang vật chủ giả.” Cô nhìn balô chứa hộp chì. Hộp chì không phản hồi với hệ thống, nhưng chính sự im lặng tuyệt đối đó lại giống một hố đen nhỏ. Kim định vị chớp hai lần rồi tắt phụt, rơi khỏi tay Tần Mặc.
Tốc độ giảm đột ngột. Cả nhóm bị hất về trước. Lưu Triết ôm lấy người bị thương, gầm lên: “Chậm nữa là dây truyền gãy!” Hứa Mạn ép cổ tay rỉ máu vào thành ống. “Duy trì vận chuyển sinh tồn. Ưu tiên toàn đội nguyên vẹn. Không dừng giữa tuyến.” Hệ thống giằng co với cô trong nửa giây dài đến nghẹt thở. Rồi một tiếng cười trẻ con rất khẽ vang trong thành ống. Tốc độ ổn định lại. Bụi trên vách bị gió quét thành một dòng chữ nhỏ: ĐI THEO NGƯỜI CHẬM NHẤT.
Hứa Mạn nhìn dòng chữ ấy, tim trĩu xuống. Nhánh tốc không bảo họ chạy nhanh nhất. Nó bảo họ chạy theo người chậm nhất. Một thứ bị tạo ra để bỏ lại thân thể và khả năng sống lâu, lại hiểu quy tắc cứu người hơn những kẻ tự xưng là người.
Đường mẫu phanh gấp ở một khoang điều tốc phụ. Cửa mở, hơi lạnh phun trắng. Đội trưởng lao ra đầu tiên, súng quét một vòng rồi ra hiệu an toàn tạm thời. Đây không phải tầng sâu nơi điểm đỏ đang sáng, mà là khoang trung gian nằm lệch khỏi bản đồ chính, đầy bánh răng đứng im và ống mẫu bị tháo bỏ. Lưu Triết kiểm tra người bị thương, thở hắt: “Còn sống. Nhưng đừng bắt tôi làm phép lần nữa.” Đội viên trẻ ngồi bệt xuống, hai vai run mà vẫn không buông hộp chì.
Hứa Mạn vừa bước xuống đã suýt khuỵu. Tần Mặc đưa tay ra theo bản năng, rồi dừng lại trước khi vòng sáng rít lên. “Cô còn đứng được không?”
“Đứng được.” Cô đáp, dù chân gần như không còn cảm giác. Cô nhìn vòng sáng dưới chân anh. Ba đường nứt giao nhau, ánh sáng chỉ còn giữ hình dạng lỏng lẻo nhưng chưa tan. “Anh thì sao?”
“Tôi còn biết mình đang đi đâu.” Tần Mặc nhìn cửa ống vừa đóng. “Tạm thời vậy là đủ.”
Bảng phụ trong tay H-M/01 bỗng tự bật sáng. Điểm đỏ “H-M/00 – nguyên thể nghi vấn” vẫn ở tầng sâu, ổn định đến giả tạo. Nhưng cạnh nhóm họ, một điểm vàng mảnh xuất hiện rồi biến mất, nhanh đến mức nếu chớp mắt sẽ bỏ qua. Định danh hiện ra chập chờn: H-M/00 – NHÁNH TỐC. PHẠM VI ĐỒNG HÀNH TẠM THỜI.
H-M/01 biến sắc lần đầu tiên rõ ràng. “Nó không nên đi theo chúng ta.”
“Vì sao?” Hứa Mạn hỏi.
Câu trả lời không đến từ H-M/01. Trên bánh răng lớn phủ bụi phía trước, một dòng chữ mới được vẽ ra bằng máu quá tươi để thuộc về nhiều năm trước: MUỐN GẶP NGUYÊN THỂ, ĐỪNG ĐỂ H-M/01 ĐI TRƯỚC.
Tất cả ánh mắt đồng loạt rơi lên H-M/01. Cô ta đứng bất động giữa khoang điều tốc, khuôn mặt không còn vẻ lạnh lùng hoàn hảo. Ở phía sau cô ta, điểm vàng của nhánh tốc lóe lên một lần, rồi giọng trẻ con cười rất khẽ: “Chị ấy biết đường thật.”
