Chương 59: Nợ Máu Cũ - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 59: Nợ Máu Cũ – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Câu hỏi của người áo tế trắng rơi vào tổ đường như một mũi kim cắm thẳng xuống mặt băng. Không ai lập tức đáp. Pháp chỉ trên nền đá cháy lại, kim quang bò qua máu Tạ gia, qua chủ lệnh nứt nẻ trong tay Tạ Trường Nghi, cuối cùng dừng trước vạt áo thấm đỏ của Mộc Tịch Nhan. Tạ Huyền cảm thấy dấu truy tung trong Tỏa Mệnh Hoa Ấn của nàng nóng lên, nóng đến mức sợi chỉ đỏ nối giữa mẹ con hắn run bần bật.
Người áo tế trắng bước thêm một bậc. Hắn còn trẻ, gương mặt thanh tú, mắt đen tĩnh lặng, trên cổ tay đeo một vòng chuông bạc nhỏ. Mỗi lần hắn đi, chuông không vang theo bước chân, mà vang theo nhịp của pháp chỉ. Điều đó khiến Tạ Huyền hiểu người này không chỉ là kẻ truyền lệnh. Hắn đang cầm nhịp của đạo pháp chỉ kia. Một người có thể khiến lệnh văn thở cùng mình, cấp bậc tuyệt đối không thấp trong Thần Điện.
Tạ Trường Nghi há miệng, nhưng chưa kịp nói đã bị người áo tế trắng nhìn qua. Ánh mắt ấy không hề hung dữ, thậm chí bình thản đến gần như lễ độ, nhưng chủ lệnh trong tay Tạ Trường Nghi lập tức phát ra tiếng nứt rất khẽ. Hắn nuốt ngược lời vào cổ, sắc mặt xám đi. Người áo tế trắng nói: ‘Tạ gia đã phủ nhận Tạ Huyền. Mộc Tịch Nhan, ngươi có thể tự khai. Đứa trẻ này là dư nghiệt nào? Hay là… thai danh Vân Khuyết sống lại?’
Hai chữ Vân Khuyết vừa xuất hiện, nền gia phả dưới lưỡi dao liền tối xuống. Không phải tối vì pháp chỉ ép, mà vì những vệt máu cũ bị đánh thức từ khe đá. Máu ấy không mới, không đỏ tươi, nó đen lại như bùn sau nhiều năm chôn dưới tuyết. Tạ Huyền lạnh toàn bộ Mệnh Đài. Đây mới là ‘nợ máu cũ’ mà chương trước chỉ mới chạm vào một góc. Thần Điện không chỉ biết tên hắn. Bọn họ còn biết nơi Tạ gia từng chôn một cái tên thai nhi dưới gia phả, biết cái tên ấy đã từng bị dùng làm đường dẫn.
Mộc Tịch Nhan chống tay đứng dậy. Nàng đứng không vững, nhưng lưng vẫn thẳng. ‘Một đứa trẻ chưa sinh không nợ Thần Điện lời khai.’ Giọng nàng khàn, mỗi chữ đều như kéo qua vết thương, song đủ rõ để đè lên tiếng chuông bạc. ‘Ngươi muốn hỏi thân phận nó, trước hết phải cho ta biết Thần Điện lấy tư cách gì dùng thai danh Vân Khuyết làm đường dẫn.’
Người áo tế trắng mỉm cười rất nhẹ. ‘Ta là Tư Lễ ty, Bạch Tĩnh Chu. Tư cách của ta nằm trên pháp chỉ.’ Hắn giơ tay, kim quang sau lưng lập tức kéo thành một hàng chữ mới: Tạ gia năm xưa tự nguyện hiến thai danh Vân Khuyết làm chứng danh trấn tà. Kẻ thừa hưởng chứng danh, nếu sinh dị cốt, thuộc quyền tra xét của Thần Điện. Hàng chữ ấy vừa hiện, toàn bộ tộc nhân Tạ gia cùng biến sắc. Người chủ mạch bị trói trên cột đá đột nhiên vùng mạnh, xiềng khóa siết vào vai hắn đến rớm máu. ‘Không phải tự nguyện!’ hắn gầm khàn. ‘Năm đó các ngươi ép ba mạch ký huyết khế!’
Bạch Tĩnh Chu không nhìn hắn. ‘Huyết khế còn đó. Lời oán không sửa được chữ ký.’
Tạ Huyền lập tức hiểu chỗ hiểm. Pháp chỉ trước đó dùng chữ ‘tạm’ để bắt hắn nhận tên. Hiện tại Bạch Tĩnh Chu đổi cách, không ép tên Tạ Huyền nữa, mà kéo ra món nợ cũ của Tạ gia. Nếu Tạ gia từng ký huyết khế hiến thai danh Vân Khuyết, mọi đứa trẻ bị nối vào Vân Khuyết đều có thể bị tra xét theo khế. Không cần hắn nhận tên; chỉ cần Mộc Tịch Nhan không chứng minh được hắn không liên quan đến Vân Khuyết, pháp chỉ vẫn có thể kéo mẹ con hắn đi.
Nhưng khế ước cũng là chữ. Chữ càng sạch, càng sợ bẩn. Tạ Huyền ép cơn đau của dấu nửa trăng xuống, men theo máu cũ đang thức dậy dưới gia phả. Hắn không tìm tên Vân Khuyết. Hắn tìm dấu ký. Một khế ước ép ba mạch ký không thể chỉ có một bên hưởng lợi. Nếu Thần Điện muốn dùng chữ ‘tự nguyện’, vậy trong huyết khế nhất định phải có phần trả giá của Thần Điện được che đi. Không có trao đổi, khế không thành; không có đối giá, pháp không đứng.
‘Hỏi hắn đối giá.’ Ý niệm của Tạ Huyền đẩy rất khẽ qua sợi chỉ đỏ. Mộc Tịch Nhan nghe được, mắt hơi động. Hắn lại chém ý niệm sang chủ lệnh của Tạ Trường Nghi, lần này không cầu hắn giúp, mà buộc hắn sợ. ‘Nếu khế không có đối giá, Tạ gia bị ghi hiến tế vô danh. Chủ lệnh của ngươi sẽ là chứng vật đầu tiên.’
Tạ Trường Nghi run lên vì đau và nhục, nhưng cuối cùng vẫn ngẩng đầu. ‘Đối giá đâu?’ Hắn khàn giọng hỏi. ‘Nếu là huyết khế Tạ gia ký với Thần Điện, điều Thần Điện trả lại Tạ gia là gì?’
Chuông bạc trên cổ tay Bạch Tĩnh Chu im lặng một nhịp. Chỉ một nhịp ấy đã đủ. Tạ Huyền lập tức biết mình đánh trúng. Pháp chỉ muốn xét tội người khác, nhưng không muốn mở phần nợ của chính nó. Bạch Tĩnh Chu nhìn Tạ Trường Nghi, nét cười nhạt đi. ‘Ngươi đang chất vấn Thần Điện?’
‘Ta đang giữ chủ lệnh Tạ gia.’ Tạ Trường Nghi nghiến răng. ‘Ngươi muốn lấy khế cũ ép ta, vậy mở đủ khế.’
Người chủ mạch trên cột đá cười khàn, tiếng cười lẫn máu. ‘Mở đi. Cho tộc nhân Tạ gia nhìn xem năm đó các ngươi lấy thai danh của một đứa trẻ chết trong bụng đổi cái gì.’ Hắn vừa dứt lời, ba tộc nhân vòng ngoài bỗng ôm ngực ngã xuống. Máu từ tay họ bị kim quang kéo ngược lên không trung, kết thành ba nét chữ đen: ba mươi bảy mạng chi thứ, đổi một lần Thần Điện che tội mở kho cấm.
Tổ đường chết lặng. Nợ máu cũ không phải một câu chuyện mơ hồ về Vân Khuyết, mà là ba mươi bảy mạng chi thứ từng bị xóa tên để Tạ gia giữ bí mật mở kho cấm. Thần Điện che tội cho Tạ gia, Tạ gia hiến thai danh làm chứng danh. Hai bên đều sạch trên mặt giấy, chỉ có người chết bị chôn dưới gia phả. Và hiện tại món nợ ấy bị lôi ra để tròng lên mẹ con hắn.
Mộc Tịch Nhan nhìn ba nét chữ đen, ánh mắt tối lại. ‘Cho nên các ngươi không tra tà. Các ngươi đến đòi phần còn lại của món nợ.’
Bạch Tĩnh Chu bình thản đáp: ‘Nợ đã ghi thì phải trả. Đứa trẻ trong bụng ngươi bị Vân Khuyết dẫn đường, lại mang dị mệnh. Mộc Tịch Nhan, giao nó ra, Thần Điện có thể giữ cho Tạ gia một đường sống.’
Lần này, rất nhiều ánh mắt Tạ gia dao động. Sợ hãi luôn biết tự tìm lý do. Nếu giao mẹ con Mộc Tịch Nhan có thể khóa lại ba mươi bảy mạng máu cũ, không ít người sẵn sàng gọi đó là đại nghĩa. Tạ Huyền cảm nhận được huyết trận nghiêng đi. Những đường đỏ vừa dựng lên bắt đầu lỏng, từng sợi móc vàng trên pháp chỉ lại len vào tên tộc nhân. Hắn không thể mắng họ. Mắng không giữ được trận. Hắn chỉ còn cách khiến họ thấy giao hắn ra cũng không cứu được mình.
‘Ba mươi bảy mạng đã bị xóa tên.’ Tạ Huyền dồn ý niệm xuống gia phả, dùng vết nửa trăng làm mắt nhìn, dùng máu Tạ gia làm tiếng nói. Cơn phản phệ khiến Mệnh Đài hắn đau như bị lưỡi cưa kéo qua, nhưng hắn vẫn ép từng chữ rơi vào vòng trận. ‘Nếu giao ta, Thần Điện sẽ ghi đủ nợ. Người ký khế chết, người giữ khế chết, người hưởng lợi chết. Các ngươi nghĩ ai sẽ đứng đầu danh sách?’
Chủ lệnh trong tay Tạ Trường Nghi bỗng nóng đỏ. Trên mặt lệnh bài, dưới vết nứt đen, tên vị gia chủ đời trước từng mở kho cấm bị ép hiện ra. Ngay sau đó, hàng loạt tên chi thứ bị xóa cháy quanh nền đá như than hồng trong tro. Tộc nhân Tạ gia hoảng loạn lùi lại, nhưng máu của họ đã ở trong trận, lùi không thoát. Bạch Tĩnh Chu lần đầu cau mày; hắn không ngờ Thai Mệnh chưa sinh kia có thể ép gia phả gọi oan danh cũ lên nhanh như vậy.
Mộc Tịch Nhan bắt lấy cơ hội. Nàng giơ tay đặt lên Tỏa Mệnh Hoa Ấn, nơi kim quang đang cắm vào. Thay vì rút gai ra, nàng đè sâu nó xuống. Tạ Huyền chấn động. Hắn lập tức hiểu nàng muốn làm gì, nhưng đã muộn. Dấu truy tung vốn dùng để tìm mẹ con nàng bị nàng ép nối vào nợ máu cũ dưới gia phả. Máu chảy từ khóe môi nàng, Tỏa Mệnh Hoa Ấn rụng thêm một cánh, nhưng kim quang bị kéo lệch khỏi bụng nàng, cắm vào ba mươi bảy cái tên bị xóa.
Bạch Tĩnh Chu lạnh giọng: ‘Ngươi dám bẻ pháp chỉ?’
‘Ta không bẻ.’ Mộc Tịch Nhan thở dốc, giọng thấp mà sắc. ‘Ta chỉ cho nó thấy đường nó đã đi qua.’
Pháp chỉ rung dữ dội. Huyết trận dựng lên lần nữa, không còn chỉ bằng nỗi sợ hiện tại, mà bằng tiếng oan cũ bị đào khỏi nền đá. Người chủ mạch trên cột đá gầm lên, lấy vai đập vào xiềng khiến máu bắn xuống vòng ngoài. Tạ Trường Nghi cũng ép chủ lệnh xuống, vì nếu không giữ, chủ lệnh sẽ tự ghi tên hắn vào khế nợ. Tổ đường Tạ gia đổ máu thêm một lần, nhưng máu lần này không thể bị gọi là tự nguyện nữa.
Kim quang trên pháp chỉ bị kéo rách một góc. Bạch Tĩnh Chu lùi nửa bước, vòng chuông bạc trên cổ tay nứt một đường. Tuy vậy, ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh. Hắn nhìn Mộc Tịch Nhan, rồi nhìn bụng nàng, như đang ghi nhớ không phải một thất bại mà một chứng cứ mới. ‘Mộc Tịch Nhan, ngươi giỏi hơn hồ sơ nói.’
Tạ Huyền không thấy nhẹ nhõm. Bọn họ chỉ khiến pháp chỉ chưa thể lập tức kéo người đi. Cái giá là nợ máu cũ đã thức dậy, Tạ gia không còn đường quay về im lặng, còn dấu truy tung trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn tuy bị kéo lệch nhưng chưa biến mất. Hắn cảm thấy mẹ mình lạnh đi rõ rệt. Nàng dùng thân mình làm cầu nối cho pháp chỉ nhìn thấy nợ cũ, cũng đồng nghĩa để pháp chỉ nhớ kỹ khí tức của nàng.
Bạch Tĩnh Chu giơ tay còn lại, nhẹ nhàng lau vết máu vừa tràn khỏi khóe môi mình. Sau đó hắn mở lòng bàn tay. Trong tay hắn không phải pháp khí, mà là một mảnh xương nhỏ màu trắng, trên đó khắc nửa vòng trăng hoàn chỉnh. Dấu nửa trăng trong Mệnh Đài Tạ Huyền lập tức đau buốt, như gặp được phần còn lại của chính nó.
‘Nếu huyết khế cũ chưa đủ,’ Bạch Tĩnh Chu nói rất khẽ, ‘vậy chúng ta dùng chứng vật của người đưa thai danh Vân Khuyết ra khỏi tổ đường.’ Hắn nhìn thẳng vào Mộc Tịch Nhan. ‘Phu nhân, thứ này ngươi có nhận ra không?’
