Chương 27: Tôi Tự Nói
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 27: Tôi Tự Nói
“Phần còn lại, để tôi tự nói.”
Câu nói vừa rơi xuống, phòng họp báo yên đi trong một khoảnh khắc rất ngắn. Ngắn đến mức nếu không đứng giữa vùng sáng ấy, có lẽ tôi sẽ tưởng đó chỉ là ảo giác. Nhưng tôi nghe thấy. Tôi nghe thấy tiếng máy ảnh ngừng lại nửa nhịp, tiếng người dẫn chương trình hít vào sau lưng micro, tiếng mũi giày của Đường Vệ Minh khẽ dịch trên bục như một người vừa phát hiện sàn diễn mình dựng lên có kẻ bước sai kịch bản.
Ông ta vẫn cười. Nụ cười ấy được luyện quá lâu, đủ để che đi mọi vết nứt trong một giây đầu tiên. “Tinh Miên, cô đang xúc động. Hôm nay là buổi gặp gỡ truyền thông của công ty. Nếu cô có ý kiến, công ty luôn sẵn sàng trao đổi với cô qua kênh nội bộ hoặc luật sư.”
Từ “xúc động” được ông ta đặt xuống trước mặt tôi như một cái nhãn mới. Vừa rồi là “trạng thái không ổn định”, bây giờ là “xúc động”. Chỉ cần tôi cao giọng hơn một chút, chỉ cần tay tôi run, chỉ cần mắt tôi đỏ, ngày mai mọi tiêu đề đều có thể viết: Lạc Tinh Miên mất kiểm soát xông vào họp báo.
Tôi không bước thêm. Tôi đứng ở hàng ghế đầu tiên, không giành bục, không chạm vào micro của Tinh Diệu. Tô Mạn đi lên bên cạnh tôi, áo khoác đen trên tay cô còn vương hơi lạnh ngoài hành lang. Cô đưa danh thiếp cho nhân viên truyền thông đang định chặn đường, giọng rất đều: “Tôi là luật sư đại diện của cô Lạc Tinh Miên. Buổi họp báo này đang được phát trực tiếp công khai và đã nhiều lần nhắc tên thân chủ của tôi. Thân chủ của tôi có quyền phản hồi những nội dung liên quan trực tiếp đến mình. Mọi hành vi ngăn cản hoặc cắt ghép sau đó, phía chúng tôi sẽ bảo lưu quyền truy cứu.”
Người dẫn chương trình cứng mặt. Vài phóng viên lập tức giơ tay, có người nhanh hơn, trực tiếp đưa micro dự phòng về phía tôi. Tôi nhận lấy, lòng bàn tay rất lạnh, nhưng giọng nói khi vang lên lại bình tĩnh hơn tôi tưởng.
“Tôi chỉ nói bốn việc đã có chứng cứ. Một, bản ghi âm cuộc họp Tinh Diệu yêu cầu tôi xin lỗi trước khi xác minh video khách sạn. Hai, công văn tôi gửi cho Tinh Diệu yêu cầu cung cấp hồ sơ hợp đồng và đối soát chi phí. Ba, phụ lục chi phí 13,6 triệu không có chữ ký của tôi nhưng vẫn bị đưa vào nghĩa vụ bồi thường. Bốn, lịch sử khóa tài khoản công việc của tôi trước khi có bất kỳ kết luận xử lý chính thức nào.”
Đường Vệ Minh nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng cũng lạnh xuống một chút. “Cô định công khai tài liệu nội bộ của công ty tại đây?”
“Không.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi định công khai phần liên quan đến việc công ty đã nói gì về tôi trước công chúng, và phần chứng minh tôi không hề từ chối đối thoại hợp pháp như ông vừa tuyên bố.”
Tô Mạn mở máy tính bảng. Màn hình lớn của phòng họp báo vốn đang chiếu logo Tinh Diệu đột nhiên tối đi vài giây vì nhân viên kỹ thuật bối rối, nhưng các ống kính phóng viên đã quay sát vào màn hình trên tay cô. Tô Mạn không cần sân khấu của họ. Cô chỉ mở một đoạn âm thanh ngắn, đã cắt bỏ thông tin cá nhân không liên quan, phần thời gian và mã trích xuất nằm rõ ở góc màn hình.
Giọng của tôi trong đoạn ghi âm hơi khàn: “Video còn chưa xác minh xong, vì sao tôi phải nhận lỗi?” Sau đó là giọng Đường Vệ Minh, chậm hơn, thấp hơn, nhưng không thể nhầm: “Có làm hay không không quan trọng bằng việc khủng hoảng có được dập xuống hay không. Cô xin lỗi trước, công ty sẽ giữ lại cho cô một đường lui.” Một giọng khác của phòng pháp vụ chen vào: “Nếu cô Lạc không phối hợp, các khoản bồi thường phát sinh sẽ do cô ấy tự chịu.” Rồi lại là Đường Vệ Minh: “Ba mươi triệu chỉ là con số ban đầu. Tinh Miên, đừng để cảm xúc cá nhân làm hỏng đại cục.”
Căn phòng nổ tung trong tiếng xì xào. Có phóng viên đứng bật dậy, có người hỏi đó có phải giọng của Đường tổng không, có người lập tức yêu cầu Tinh Diệu giải thích. Tôi nhìn Đường Vệ Minh. Lần đầu tiên từ đầu buổi họp báo, ông ta không thể dùng vẻ đau lòng để đè lên mọi câu hỏi.
“Bản ghi âm bị cắt ghép.” Ông ta nói rất nhanh, nhanh hơn nhịp trước đó của ông. “Trong cuộc họp xử lý khủng hoảng, rất nhiều câu nói cần đặt trong bối cảnh đầy đủ. Cô Lạc chỉ lấy một đoạn bất lợi cho công ty, đây chính là bằng chứng cho thấy cô ấy đã chuẩn bị dẫn dắt dư luận từ trước.”
Tôi gật đầu. “Vậy tôi hỏi một câu rất đơn giản. Trong đoạn vừa phát, câu nào không phải do ông nói?”
Đường Vệ Minh im lặng nửa giây.
Nửa giây ấy đủ dài. Đủ để một chiếc máy ảnh bắt được khóe môi ông ta cứng lại, đủ để bình luận trong livestream chính thức trôi chậm rồi lại tăng tốc, đủ để rất nhiều người đang chờ một câu phủ nhận nhận ra ông ta không phủ nhận. Tôi không ép thêm. Tôi biết ván này không phải để ông ta tự nhận thua. Phản diện thông minh sẽ không bao giờ quỳ xuống trong ánh đèn do chính mình bật lên.
Tô Mạn tiếp lời, như một lưỡi dao đặt đúng khe hở. “Bản ghi âm đầy đủ đã được chúng tôi lập biên bản bảo toàn, kèm thông tin thiết bị, thời gian tạo file và bản sao lưu. Chúng tôi sẽ nộp cho cơ quan có thẩm quyền trong hồ sơ tranh chấp hợp đồng. Phần công khai hôm nay chỉ nhằm phản hồi nội dung Tinh Diệu đã phát tán trước công chúng rằng cô Lạc dùng cảm xúc cá nhân và dư luận để gây áp lực.”
Một phóng viên khác hỏi lớn: “Cô Lạc, cô có đang dùng bản ghi âm để ép công ty hủy hợp đồng và xóa khoản bồi thường không?”
Tôi quay sang phía câu hỏi. Ánh đèn trên trần đổ xuống mi mắt, trắng đến mức làm mọi thứ trước mặt giống một cảnh quay bị phơi sáng quá mức. “Nếu tôi thật sự nợ tiền theo hợp đồng hợp pháp, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng tôi sẽ không ký vào một lời xin lỗi cho việc mình không làm, cũng sẽ không nhận một phụ lục chi phí mà tôi chưa từng ký chỉ để trông có vẻ ngoan ngoãn.”
Tô Mạn đưa bản sao tài liệu cho vài phóng viên ở hàng đầu. Những tờ giấy được chuyền đi rất nhanh. Trên đó không có sổ đen, không có Tần Nhiễm, không có bất kỳ manh mối nào chưa được xác minh. Chỉ có công văn yêu cầu đối soát, biên nhận gửi đến Tinh Diệu, phụ lục 13,6 triệu thiếu chữ ký xác nhận của nghệ sĩ, và ảnh chụp lịch sử tài khoản công việc bị khóa trước khi công ty ra văn bản xử lý. Từng thứ rất khô, rất lạnh, nhưng chính sự khô lạnh ấy khiến chúng có sức nặng hơn mọi tiếng khóc.
Đường Vệ Minh cau mày. “Công ty khóa tài khoản vì cần bảo vệ dữ liệu nội bộ trong thời gian tranh chấp. Đây là quy trình bình thường.”
“Vậy vì sao trong họp báo vừa rồi, ông lại nói tôi tự ý tiết lộ nội dung hợp đồng và từ chối đối thoại?” Tôi hỏi. “Tài khoản công việc bị khóa, hồ sơ không cung cấp, công văn không phản hồi. Khi tôi yêu cầu đối soát, các ông gọi đó là gây áp lực. Khi tôi im lặng, các ông nói tôi mặc nhận. Đường tổng, rốt cuộc tôi phải dùng cách nào mới được xem là đối thoại?”
Lần này, tiếng xôn xao không còn là một làn sóng mơ hồ. Nó có hình dạng. Một phóng viên quay sang hỏi đồng nghiệp, một blogger truyền thông cúi đầu gõ rất nhanh, màn hình phụ phía sau hội trường hiện bình luận mới liên tục. Có người vẫn mắng tôi diễn, có người nói ghi âm cần giám định, có người bắt đầu hỏi vì sao Tinh Diệu không đưa ra bản đầy đủ ngay tại chỗ. Dư luận chưa đảo chiều. Tôi cũng chưa từng mong nó đảo chiều chỉ bằng một đoạn âm thanh. Một đám đông từng giết người bằng vài giây video không thể được phép tự xưng trong sạch chỉ vì họ đổi phe trong vài phút.
Người dẫn chương trình cố kéo nhịp lại. “Xin các vị giữ trật tự. Về vấn đề trạng thái cá nhân của cô Lạc…”
Tôi ngắt lời anh ta. Không cao giọng, chỉ đủ rõ. “Đúng lúc. Tôi cũng muốn nói về việc đó.”
Cả phòng yên xuống lần nữa. Tôi nhìn về phía camera chính của Tinh Diệu, nơi logo xanh trắng vẫn nằm ở góc màn hình như một con dấu sạch sẽ giả tạo. “Vừa rồi Đường tổng nói công ty từng nhiều lần hỗ trợ tôi điều chỉnh trạng thái làm việc, đồng thời nhắc đến phản ánh của một số đoàn phim. Tôi không công khai đời tư của mình ở đây, cũng không cho phép bất kỳ ai biến cảm xúc của tôi thành công cụ tấn công độ tin cậy của tôi.”
Tôi dừng lại một nhịp. Trong nhịp ấy, ký ức đời trước lướt qua rất nhẹ: phòng họp kín, tách trà nguội, câu “cô đang mất kiểm soát”, và tôi của năm đó cứ thế bị tước mất cả quyền đau. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần mình bình tĩnh hơn, ít khóc hơn, mềm hơn, ngoan hơn, sẽ có người chịu nghe tôi nói. Đến đời này tôi mới hiểu, vấn đề chưa bao giờ nằm ở âm lượng của tôi. Vấn đề là họ cần tôi câm miệng.
“Nếu Tinh Diệu cho rằng trạng thái của tôi không phù hợp làm việc,” tôi nói tiếp, “vì sao vẫn xếp lịch quay đêm, lịch livestream, lịch quảng cáo và dùng hình ảnh của tôi để ký nhãn hàng? Nếu tôi đủ ổn định để kiếm tiền cho công ty, vậy trạng thái của tôi không thể đột nhiên trở thành vấn đề chỉ trong khoảnh khắc tôi yêu cầu chứng cứ.”
Bảo Lâm đứng phía sau tôi. Tôi không quay lại, nhưng tôi nghe thấy cô thở ra rất khẽ. Tô Mạn thì vẫn im lặng, ánh mắt quét qua từng phản ứng trong phòng như đang ghi chúng vào một bản hồ sơ vô hình.
Đường Vệ Minh cuối cùng bỏ vẻ đau lòng. Ông ta chống một tay lên bục, giọng thấp xuống. “Tinh Miên, cô thật sự muốn làm đến mức này? Cô có nghĩ đến những nghệ sĩ khác trong công ty không? Một cuộc đối đầu công khai sẽ làm tổn thương rất nhiều người vô tội.”
Tôi nhìn ông ta, bỗng thấy buồn cười. Đời trước, họ dùng gia đình để ép tôi im lặng. Đời này, họ dùng đồng nghiệp, đối tác, tập thể, đại cục. Những cái tên nghe rất lớn luôn được đưa ra đúng lúc để đè lên cổ một người cụ thể.
“Tôi không kêu gọi công chúng tấn công bất kỳ nghệ sĩ nào của Tinh Diệu.” Tôi nói. “Tôi cũng không yêu cầu ai vì tôi mà phủ nhận công sức của người khác. Nhưng không ai được dùng sự an toàn của một tập thể làm lý do để bắt một cá nhân nhận tội thay. Nếu một công ty chỉ có thể bảo vệ nghệ sĩ bằng cách hy sinh một nghệ sĩ khác, vấn đề không nằm ở người từ chối bị hy sinh.”
Micro trong tay tôi hơi nóng lên. Hoặc có lẽ là tay tôi cuối cùng đã có lại chút nhiệt. Tôi trả micro cho phóng viên vừa đưa nó cho mình, không cúi đầu cảm ơn quá lâu, cũng không nhìn Đường Vệ Minh thêm nữa. “Hôm nay tôi chỉ nói đến đây. Những phần còn lại sẽ đi theo con đường pháp lý. Tôi không cần mọi người lập tức tin tôi. Tôi chỉ hy vọng, từ hôm nay trở đi, khi một công ty nói họ đang bảo vệ đại cục, các vị hãy hỏi thêm một câu: đại cục đó đang được xây trên lưng ai?”
Tô Mạn đóng máy tính bảng lại. Gần như cùng lúc, livestream chính thức của Tinh Diệu đột ngột mất tiếng trong ba giây. Nhưng ba giây ấy không còn quan trọng. Trong phòng có quá nhiều máy quay, quá nhiều điện thoại, quá nhiều người đã nghe được những gì cần nghe. Ánh đèn vẫn sáng, nhưng lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay, nó không còn chỉ chiếu vào tôi như một bị cáo.
Chúng tôi rời khỏi vùng trung tâm giữa những câu hỏi đuổi theo. Có phóng viên gọi tên tôi, hỏi tôi có kiện Tinh Diệu không, có công khai bản đầy đủ không, có sợ bị phản tố vi phạm bảo mật không. Tô Mạn đi sát bên cạnh, thay tôi chặn những câu có bẫy. Bảo Lâm kéo cửa bên hông ra, ánh sáng hành lang tràn vào nhạt hơn, lạnh hơn, giống một khoảng thở sau khi người ta vừa đi qua lửa.
Nhưng khoảng thở ấy chỉ kéo dài chưa đến mười giây.
Điện thoại của Bảo Lâm rung lên liên tục. Cô liếc màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. “Tinh Miên.”
Tôi dừng bước.
Trên màn hình là bài đăng mới của Hắc Kính Giải Trí, thời gian hiển thị vừa được đẩy lên đầu hot search phụ. Tiêu đề đen đặc, sắc như một vết dao mới: “Kịch bản cũ tái diễn? Cựu nghệ sĩ Tần Nhiễm từng dùng ghi âm tố Tinh Diệu, sau đó được xác nhận rối loạn cảm xúc.” Bên dưới bài viết là một tấm ảnh mờ của hồ sơ nội bộ, góc phải lộ ra bốn chữ khiến máu trong người tôi lạnh đi.
Hồ sơ số 17.
Tô Mạn nhìn màn hình, ánh mắt trầm hẳn xuống. Cô chỉ nói hai chữ, nhưng tôi nghe ra trong đó có cả sự giận dữ lẫn một loại cảnh giác rất sâu. “Lương Hách.”
Tôi nhìn dòng chữ “Tần Nhiễm” đang được hàng nghìn người chia sẻ, bỗng hiểu ra một điều. Chúng tôi chưa kịp tìm cô ấy. Chưa kịp xác minh sổ đen. Chưa kịp đưa cái tên ấy vào vùng sáng bằng cách an toàn nhất.
Nhưng những kẻ kia đã kéo cô ấy ra trước.
