Chương 51 - Chương 51: Mồi Nhử Trong Bóng Tối - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Chương 51: Mồi Nhử Trong Bóng Tối – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Ánh xanh biếc nứt ra dưới chân Mộc Tịch Nhan đúng lúc vòng pháp chỉ rời khỏi hai chữ Tạ Huyền. Nó không bùng lên dữ dội, cũng không giống linh lực hộ thân bình thường, mà bò từng đường rất mảnh theo kẽ đá Mệnh Đài, như rễ cây bị chôn dưới máu đã quá lâu, nay bị ép phải tỉnh dậy. Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên bụng nàng run lên, cánh bạc đã mất để lại một khoảng trống lạnh ngắt, còn những cánh còn lại lần lượt phủ một lớp xanh nhạt. Trên mặt đá, dòng chữ xám vừa hiện ra càng lúc càng rõ: nếu Thai Mệnh chưa thể định dụng, lấy mẫu thể làm giá giữ sống. Tạ Huyền cảm thấy dấu khóa ở rìa ý thức nóng rát. Thứ đang bò về phía mẹ hắn không phải một lưỡi dao chém xuống ngay, mà là một sợi dây câu được thả vào bóng tối.
Hắn hiểu ra gần như trong cùng một nhịp đau. Người sau màn không cần giết Mộc Tịch Nhan lập tức. Giết nàng quá nhanh, Thai Mệnh có thể chết theo, tài nguyên sẽ hỏng. Họ muốn biến nàng thành mồi nhử, dùng sinh cơ của mẫu thể kéo hắn phản ứng, dùng cơn sợ của hắn ép Thiên Mệnh Cốt hoặc cổ cốt trong bóng tối lộ ra một hơi. Nếu hắn cứu mẹ bằng thứ họ muốn nhìn thấy, pháp chỉ sẽ có chứng cứ. Nếu hắn không cứu, Mộc Tịch Nhan sẽ bị Mệnh Đài định giá từng chút một, từ huyết mạch, hồn tức đến cấm thuật Mộc thị. Đây mới là cái ác khó chống nhất: không ép người ta chọn sống chết, mà ép người ta chọn cách nào cũng để lộ điểm yếu.
Tạ Trường Nghi nhìn thấy vòng pháp chỉ chuyển hướng, sắc mặt vừa trắng vừa lạnh. Hắn biết đây là một nước cờ tàn nhẫn, nhưng cũng biết nó có thể cứu thế chủ động đang tuột khỏi tay hắn. Hắn giơ ngọc lệnh lên, giọng khàn đi vì bị Mệnh Đài rút giá: “Theo pháp chỉ, mẫu thể che giấu Thai Mệnh dị số, lấy mẫu thể làm giá, mở Tỏa Mệnh Hoa Ấn.” Một vài tộc nhân Tạ gia vừa bị rút huyết khí nghe vậy liền lùi lại, trong mắt hiện ra vẻ kinh hoàng muộn màng. Họ từng nghĩ đêm nay chỉ là chuyện của một người đàn bà ngoại tộc và một đứa trẻ chưa sinh, nhưng máu trên nền đá đã chứng minh không ai đứng ngoài bàn cân. Tạ Trường Nghi không nhìn họ. Hắn nhìn Mộc Tịch Nhan, như nhìn cánh cửa cuối cùng còn có thể mở cho Thần Điện.
Mộc Tịch Nhan không lùi. Nàng đã suy kiệt đến mức mỗi hơi thở đều kéo theo mùi máu, nhưng khi ánh xanh quấn lên cổ chân, lưng nàng lại thẳng hơn trước. Nàng đặt tay lên bụng, không vuốt ve, cũng không che chắn theo bản năng nữa, mà ấn hai ngón tay vào chính giữa Tỏa Mệnh Hoa Ấn. “Tạ Huyền,” nàng nói rất khẽ, nhưng từng chữ truyền vào bóng tối của hắn rõ đến đáng sợ, “đừng cứu mẹ bằng thứ bọn họ muốn thấy.” Câu ấy khiến chín sợi chỉ đỏ trong ý thức Tạ Huyền chấn động. Hắn muốn phản bác, muốn nói hắn không thể trơ mắt nhìn nàng bị xé từng lớp mệnh, nhưng hắn không có miệng, cũng không có thân thể. Hắn chỉ có bóng tối, đau đớn, và một phần lý trí đang bị tình thân kéo đến bờ vực.
Ngọc lệnh xám tro khẽ sáng. Giọng người sau màn truyền ra vẫn bình ổn, như đang giảng một nguyên tắc không thể thay đổi: “Mộc thị biết chôn mệnh, Tạ thị biết trấn cốt. Một mẫu thể như vậy nếu tự nguyện mở ấn, đủ để nuôi Thai Mệnh đến khi tách khỏi bụng mẹ.” Tạ Huyền nghe thấy hai chữ tự nguyện, lập tức nhận ra khe hở. Mệnh Đài là bàn cân, không phải cái miệng của Thần Điện hoàn toàn. Muốn lấy mẫu thể làm giá giữ sống, pháp chỉ cần viết thành nàng tự nguyện hoặc có tội phải trả. Nếu không, giá sẽ phải ghi người ép giá. Tạ Huyền không thể phá trận, nhưng hắn có thể khiến bàn cân nhìn thấy sai chỗ mà người cầm dao muốn che.
Vòng pháp chỉ hạ xuống. Những nét xám mỏng như tơ xuyên qua ánh xanh, chạm vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Một cánh hoa bạc nữa run lên, mép cánh hóa thành màu tro. Mộc Tịch Nhan cắn chặt răng, đầu ngón tay bấm vào bụng đến trắng bệch, nhưng nàng không để linh lực Mộc thị tuôn ra theo đường pháp chỉ dẫn. Thay vào đó, nàng ép ánh xanh chảy ngược xuống kẽ đá dưới chân. Rễ sáng bỗng tỏa ra thành một vòng hoa rất thấp quanh Mệnh Đài, không bao lấy nàng, mà bao lấy chính vệt máu của Tạ gia đang bị kéo làm giá. Người áo xám ngẩng đầu, đôi mắt vốn đã mờ vì mất máu chợt sáng lên. “Nàng không mở ấn cho chúng,” ông thì thào. “Nàng đang chôn đường dẫn xuống Mệnh Đài.”
Tạ Huyền hiểu ngay, và trong khoảnh khắc ấy, hắn làm một việc đau hơn cả chống cự. Hắn không kéo chín sợi chỉ đỏ về phía mẹ nữa. Hắn buông lỏng một đoạn rất nhỏ ở sợi đã bị nhuộm đen một nửa, để cơn sợ của mình trôi ra ngoài như một nhịp phản ứng vụng về. Đó không phải cổ cốt, không phải Thiên Mệnh Cốt, chỉ là một tiếng run thật của đứa trẻ chưa sinh khi cảm thấy mẫu thân bị thương. Nhưng hắn cố ý đẩy nhịp run ấy lệch về phía vệt xanh Mộc Tịch Nhan vừa chôn xuống. Trong bóng tối, mồi nhử nhỏ bé ấy chìm vào đường rễ, yếu đến mức gần như đáng thương. Vòng pháp chỉ lập tức động. Nó tưởng Thai Mệnh đã cắn câu để cứu mẫu thể, liền đổi hướng đuổi theo nhịp run kia.
Mệnh Đài nghiền vang. Huyết khí trên nền tổ đường bị kéo xoáy một vòng, không chảy thẳng vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn nữa mà va vào đường rễ xanh dưới chân Mộc Tịch Nhan. Ba tộc nhân đứng gần bậc đá đồng thời phun máu, vì cái giá bị trả sai đường quay ngược về người từng kéo pháp chỉ vào trận. Tạ Trường Nghi quát lớn, vung tay muốn cắt đường rễ, nhưng ngọc lệnh trong tay hắn bỗng nóng rực. Người sau màn cuối cùng bật cười, tiếng cười rất nhẹ nhưng khiến cả tổ đường lạnh xuống: “Nó đang cho Mệnh Đài ăn mồi.” Tạ Huyền thấy tim mình như bị bóp nát. Bị nhìn ra không có nghĩa là thất bại hoàn toàn, nhưng từ giây phút này, đối thủ sẽ không còn xem hắn là Thai Mệnh chỉ biết bản năng nữa.
“Không phải nó.” Mộc Tịch Nhan bỗng mở mắt. Ánh xanh trong đồng tử nàng lóe lên, mỏng và sâu như lá non mọc trên mộ cũ. “Mồi là ta.” Nàng ấn mạnh vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Một tiếng nứt rất nhỏ vang lên, không phải từ đá, mà từ bên trong ấn ký trên người nàng. Mộc Linh Táng Sinh, cấm thuật đổi mạng cứu người của Mộc thị, bị nàng mở ra một khe cực nhỏ. Sinh cơ không bùng ra để hiến tế, mà rơi xuống như một hạt giống xanh, chôn vào vòng gia phả còn đang ghi nợ. Nàng không tự nguyện làm giá, cũng không phủ nhận mình che giấu con. Nàng chỉ đưa ra một điều Mệnh Đài buộc phải ghi: nếu muốn lấy sinh cơ Mộc thị, phải ghi kẻ ép mở cấm thuật.
Vòng gia phả đỏ sẫm bỗng sáng lên cùng vòng xanh. Trên mặt Mệnh Đài, những chữ xám đang định viết “mẫu thể tự nguyện” bị một nét xanh cắt ngang, sau đó biến dạng thành hàng chữ méo mó: mẫu thể không tự hiến giá; Tỏa Mệnh Hoa Ấn có chủ; người ép giá chưa ghi đủ. Một nửa tổ đường im phăng phắc. Tạ Trường Nghi lùi nửa bước, môi mím thành đường mỏng. Hắn có thể giết người, có thể cầm pháp chỉ, nhưng một khi Mệnh Đài ghi người ép giá, mọi thứ sẽ không còn là xử lý dị số mà là dùng máu Tạ gia và cấm thuật Mộc thị làm giao dịch riêng. Người chủ mạch bị xiềng ép dưới chân đài bỗng cười khàn, máu chảy qua cằm ông xuống nền đá. “Ghi đi,” ông nói, giọng đứt quãng. “Ghi tên kẻ bán Tạ gia.”
Ngọc lệnh xám tro im lặng trong một nhịp. Sau đó, giọng người sau màn vang lên, vẫn ôn hòa đến mức tàn nhẫn: “Không cần ép nàng tự hiến nữa. Tách Thai Mệnh ra trước, mẫu thể tự nhiên mất quyền giữ ấn.” Câu ấy như một bàn tay lạnh thọc thẳng vào bóng tối của Tạ Huyền. Chín sợi chỉ đỏ đồng thời bị kéo căng. Không còn là định danh, không còn là định giá, mà là tách rời. Một đường xám mảnh từ vòng pháp chỉ trườn về phía liên kết giữa hắn và Mộc Tịch Nhan, nơi tiếng tim nàng vẫn là bức tường duy nhất ngăn bóng tối nuốt hắn. Mộc Tịch Nhan khựng lại, khuôn mặt trắng đến gần trong suốt, nhưng bàn tay nàng vẫn giữ trên bụng, như dùng chính thân mình chặn một cánh cửa đang bị cạy mở.
Tạ Huyền không dùng cổ cốt. Hắn cắn chặt tất cả những gì trong ý thức có thể gọi là mình, để mặc sợi chỉ đen một nửa bị đường xám nghiền qua. Cơn đau bùng lên, sâu và lạnh, để lại thêm một vết khóa rất mảnh ở rìa ý thức. Đổi lại, nhịp tách rời chậm đi đúng một hơi thở. Một hơi thở ấy đủ để hạt giống xanh của Mộc Tịch Nhan cắm xuống Mệnh Đài, đủ để vòng gia phả giữ lại câu “người ép giá chưa ghi đủ”, nhưng không đủ để cứu họ ra khỏi trận. Cấm Cốt Môn phía sau tổ đường chợt vang lên một tiếng động trầm. Khe cửa bên trong, vốn bị máu và pháp chỉ khóa kín, mở ra một đường tối mảnh. Trong đường tối ấy, một nét tên cũ lại hiện lên rồi vụt tắt: Tạ Vân…
Tuyết ngoài mái đập xuống dữ hơn. Tất cả máu trên nền tổ đường bỗng dựng thành những sợi đỏ, chĩa về phía Mộc Tịch Nhan như vô số mũi kim đang chờ lệnh. Tạ Trường Nghi thở dốc, ngọc lệnh trong tay nứt một đường rất nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe theo giọng nói phía sau màn. “Trước bình minh,” người kia nói, “tách mẹ con ra.” Và trong bóng tối của Thai Mệnh, Tạ Huyền cảm thấy tiếng tim của Mộc Tịch Nhan lần đầu tiên lệch mất một nhịp.
