Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 50 - Chương 50: Tài Nguyên Có Giá - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Tiếng chuông báo khóa vừa vang lên, toàn bộ Mệnh Đài như bị một bàn tay vô hình ấn chìm xuống lòng đất. Ba vòng linh văn trên mặt đá đồng thời xoay ngược, vòng gia phả phát ra ánh đỏ sẫm, vòng pháp chỉ hóa thành xám tro, còn vòng trống ở giữa đen đặc như một con mắt chưa mở. Chín sợi chỉ đỏ trong ý thức Tạ Huyền bị kéo căng đến mức hắn có cảm giác chính mình không còn là một bào thai chưa thành hình, mà là một mảnh tên, một mảnh máu, một mảnh giá trị bị đặt lên bàn cân. Mộc Tịch Nhan ôm bụng, đầu gối gần như khuỵu xuống, nhưng bàn tay nàng vẫn không rời khỏi nơi hắn đang tồn tại. Nàng đã đặt tên cho hắn trước pháp chỉ. Cái tên ấy không cứu được tất cả, nhưng nó khiến lưỡi dao đang hạ xuống phải khựng lại, và trong khoảnh khắc rất ngắn đó, Tạ Huyền nghe thấy Mệnh Đài hỏi không thành lời: đã có tên, vậy ai có quyền dùng?

Tạ Trường Nghi cũng nghe thấy câu hỏi ấy theo cách của hắn. Sắc mặt hắn trầm xuống, ngọc lệnh xám tro trong tay sáng lên từng vệt lạnh. Hắn không nổi giận vì Mộc Tịch Nhan cãi lệnh; điều khiến hắn kiêng kỵ là Mệnh Đài đã nhận tên trước khi pháp chỉ kịp định danh. Một Thai Mệnh chưa sinh vốn nên là vật vô chủ trong mắt Thần Điện, nhưng khi người mẹ gọi tên nó, lại gọi bằng họ Tạ trước mặt tổ đường Tạ gia, vòng gia phả không thể hoàn toàn giả câm. Tạ Trường Nghi bước lên một bậc, giọng ép thấp: “Tên do mẫu thể gọi chưa được gia pháp chứng nhận. Theo pháp chỉ, Thai Mệnh vẫn phải định tội, định dụng.” Hắn vừa dứt lời, vòng pháp chỉ trên Mệnh Đài lập tức tràn ra những nét chữ xám, bò về phía vòng đen ở giữa như muốn viết chồng lên hai chữ Tạ Huyền còn chưa kịp ổn định.

Tạ Huyền không nhìn thấy chữ bằng mắt, nhưng hắn cảm thấy từng nét đang rạch qua rìa ý thức mình. Định tội không phải giết, định dụng cũng không phải giam bình thường. Thần Điện muốn biến hắn thành tài nguyên sống: giữ được ý thức thì nghiên cứu ý thức, biết né giá thì ép hắn chọn giá, có cổ cốt thì dùng hắn làm chìa khóa, có mẹ che mệnh thì dùng mẹ làm vỏ bọc. Đáng sợ hơn, Mệnh Đài không cần hắn đồng ý. Nó chỉ cần một khe phản ứng, một nhịp chống cự sai, một hơi thở của cổ cốt lộ ra, sau đó mọi thứ sẽ được ghi thành sự thật. Hắn buộc mình im lặng. Không gọi cổ cốt. Không kéo đứt chỉ đỏ. Không để cơn đau làm mình thành chứng cứ cho kẻ khác.

Nhưng im lặng không có nghĩa là phó mặc. Trong những tiếng xiềng kéo qua mặt đá, Tạ Huyền nhớ lại lời người chủ mạch: Thai Mệnh chưa sinh, không vào gia phả, không thể định tội bằng pháp chỉ ngoài tộc. Ông không nói câu ấy để cứu hắn ngay, mà để Mệnh Đài phải nghe. Cấm Cốt Môn đã nhớ, tổ đường đã nghe, máu chủ mạch đã chảy lên luật cũ. Nếu pháp chỉ muốn dùng hắn như tài nguyên, nó phải vượt qua một điều rất đơn giản trong mọi cuộc giao dịch: tài nguyên có giá. Nghĩ tới đó, Tạ Huyền không rút chín sợi chỉ đỏ về nữa. Hắn để chúng căng ra, nhưng cố ý làm sợi ngoài cùng rung lệch về phía vòng gia phả, nơi hai chữ Tạ Huyền vừa được mẹ hắn gọi ra vẫn còn yếu như than dưới tro.

Sự thay đổi ấy nhỏ đến mức phần lớn tộc nhân quanh Mệnh Đài không nhận ra. Người áo xám nhận ra đầu tiên. Ông đang bị huyết đinh ép quỳ bên rìa trận, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng ánh mắt bỗng động rất mạnh. “Nó không phá khóa,” ông khàn giọng, như vừa kinh hãi vừa không dám tin. “Nó đang buộc Mệnh Đài tính giá.” Tạ Trường Nghi quay phắt lại. “Câm miệng.” Huyết đinh trên cổ tay người áo xám bùng sáng, ép xương tay ông kêu răng rắc, nhưng câu ấy đã muộn. Vòng gia phả trên Mệnh Đài chợt sáng lên, không sáng rực như bảo hộ, mà sáng lạnh lẽo như một cuốn sổ nợ bị mở ra giữa đêm.

Ngọc lệnh xám tro phát ra tiếng cười rất khẽ. Người sau màn không hề hoảng. “Thai Mệnh biết mượn luật.” Giọng kia chậm rãi truyền ra, mỗi chữ đều bình ổn đến tàn nhẫn. “Tốt. Tài nguyên biết tự bảo toàn mới đáng nuôi.” Câu nói ấy khiến Mộc Tịch Nhan run lên. Nàng không sợ người ta gọi con mình là tai họa, vì tai họa còn có thể bị tránh xa; nàng sợ người ta gọi con mình là tài nguyên, vì tài nguyên sẽ bị tranh, bị đo, bị cắt nhỏ, bị dùng đến khi không còn gì để dùng. Nàng ngẩng đầu nhìn ngọc lệnh, máu ở khóe môi kéo thành vệt mảnh. “Nó là con ta.” “Vì vậy nó càng có giá.” Giọng trong ngọc lệnh đáp lại rất nhẹ. “Mộc thị biết phong mệnh, Tạ thị biết trấn cốt, linh hồn kia lại biết chọn. Một vật như vậy, giết đi mới là lãng phí.”

Hai chữ lãng phí khiến Tạ Huyền lạnh từ trong ý thức ra ngoài. Hắn đã đoán Thần Điện muốn dùng mình, nhưng nghe nó được nói ra bằng giọng tiếc của vẫn khiến một phần nào đó trong hắn muốn lao thẳng vào cổ cốt, muốn xé nát con mắt xám tro kia dù phải trả giá bằng tất cả. Cổ cốt sau lưng hắn khẽ rung, rất nhẹ, như hiểu cơn giận ấy. Nhưng lần này Tạ Huyền không chỉ ép nó im. Hắn ép chính mình nhớ lại vì sao mình còn sống đến đây: vì Mộc Tịch Nhan đã che hắn, người áo xám đã giữ trận, người chủ mạch đã dùng máu để buộc luật cũ hiện hình. Nếu hắn đổi tất cả lấy một nhịp bộc phát, hắn sẽ phụ chính những cái giá ấy.

Vòng pháp chỉ bất ngờ đè xuống. Những nét chữ xám không còn chờ nữa, chúng cuộn thành ba chữ lớn trên vòng đen: tội, khóa, dụng. Chín sợi chỉ đỏ bị kéo rít lên trong ý thức Tạ Huyền. Sợi ngoài cùng, sợi hắn cố ý nghiêng về phía gia phả, bị một nét xám chém trúng. Cơn đau bùng lên trắng xóa, khiến toàn bộ bóng tối trong Thai Mệnh nứt ra như mặt băng. Mộc Tịch Nhan kêu khẽ, Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên bụng nàng rơi mất một cánh bạc, cánh hoa tan thành bụi sáng rồi bị Mệnh Đài hút vào. Tạ Huyền hiểu ngay cái giá đầu tiên không rơi vào hắn một mình. Tên của hắn do mẹ đặt, nên khi hắn mượn tên để giữ mình, mẹ cũng bị kéo vào phần nợ.

Hắn suýt rút lại. Chính khoảnh khắc đó, người chủ mạch bị xiềng ép quỳ dưới chân đài bỗng đập trán xuống đá. Máu từ vết thương trên trán ông chảy vào rãnh gia phả, làm những nét tên bị xóa trong tổ đường run lên. “Mệnh Đài của Tạ gia nghe đây.” Giọng ông yếu, nhưng từng chữ cắm xuống rất sâu. “Phàm dùng máu Tạ thị làm vật, phải ghi người định giá. Phàm dùng con chưa sinh làm dụng, phải ghi người chịu giá.” Tạ Trường Nghi biến sắc. Hắn vung tay muốn cắt dòng máu ấy, nhưng vòng gia phả đã nhận. Trên mặt đá đen, một nét chữ cũ hiện ra rồi lập tức bị sương đỏ che khuất: Tạ Vân… Chỉ hai chữ, chưa đủ thành tên, nhưng đủ khiến rất nhiều tộc nhân quanh đài tái mặt.

Mệnh Đài bắt đầu tính giá. Không phải bằng tiếng người, mà bằng âm thanh của xương đá nghiền vào nhau. Vòng gia phả xoay một vòng, kéo những sợi máu trên nền tổ đường về phía bậc đá. Tạ Huyền cảm thấy xiềng đen đang móc vào hắn chợt nặng hơn, nhưng đầu kia không còn chỉ buộc vào Mộc Tịch Nhan. Nó quay sang Tạ Trường Nghi, sang ngọc lệnh, sang những tộc nhân đã cùng kéo pháp chỉ vào cửa đá. Tài nguyên có giá. Người muốn định dụng phải trả trước một phần. Đó không phải chiến thắng. Đó chỉ là một khe hở do luật cũ, máu chủ mạch và cái tên của mẹ hắn hợp lại tạo thành. Nhưng trong đêm mà mọi thứ đều bị nghiền nát bởi quyền lực, một khe hở cũng có thể làm kẻ cầm dao chảy máu.

Một tộc nhân đứng gần vòng trận bỗng ôm ngực lùi lại. Linh lực trên người hắn bị Mệnh Đài rút thành từng sợi đỏ mỏng, không giết ngay, nhưng khiến hắn ngã quỵ xuống nền tuyết. Người thứ hai, thứ ba cũng bị kéo mất huyết khí. Tạ Trường Nghi nghiến răng, vạt áo bị gió trận thổi phần phật, nhưng hắn vẫn không buông ngọc lệnh. Hắn biết nếu rút lệnh lúc này, mọi chứng cứ sẽ đổ về hắn; nếu tiếp tục, Tạ gia phải trả giá thay pháp chỉ. Người sau màn trong ngọc lệnh vẫn bình tĩnh: “Đừng tiếc. Tạ gia vốn đã nằm trong danh sách thanh toán. Dùng máu thừa đổi lấy một chìa khóa sống, rất đáng.”

Câu ấy làm tổ đường rơi vào im lặng chết chóc. Những người từng cúi đầu tránh ánh mắt Mộc Tịch Nhan cuối cùng cũng hiểu mình không phải người đứng ngoài cuộc. Trong mắt Thần Điện, Tạ Huyền là tài nguyên có giá, nhưng Tạ gia cũng chỉ là kho máu để trả giá ấy. Tạ Trường Nghi hiểu, người chủ mạch hiểu, Mộc Tịch Nhan hiểu, và Tạ Huyền cũng hiểu. Đây mới là cách Thần Điện cai trị: nó không cần thuyết phục từng người bán mạng, nó chỉ cần khiến họ tin người bị hiến tế hôm nay không phải mình. Đến khi bàn cân xoay lại, mọi kẻ từng im lặng đều phát hiện tên mình đã nằm trong sổ.

Mộc Tịch Nhan bỗng đặt cả hai tay lên bụng, không còn chỉ che mà như đang truyền hơi thở cuối cùng còn sạch của mình cho con. “Tạ Huyền,” nàng gọi lại lần nữa, giọng nhỏ hơn trước nhưng rõ ràng hơn, “nghe mẹ. Con không phải vật.” Tạ Huyền không thể đáp, nhưng hắn làm điều duy nhất mình có thể làm. Hắn giữ sợi chỉ ngoài cùng ở vòng gia phả, chấp nhận để nó bị nhuộm đen một nửa, đổi lấy việc hai chữ Tạ Huyền không bị vòng pháp chỉ viết chồng lên. Cơn đau chui sâu vào rìa ý thức hắn, đóng thành một dấu khóa rất mảnh. Từ nay, pháp chỉ có thể lần theo dấu ấy. Nhưng tên hắn vẫn là tên do mẹ gọi, không phải nhãn hiệu do Mệnh Đài ban xuống.

Vòng đen ở giữa Mệnh Đài ngừng xoay trong một nhịp. Rồi trên mặt đá hiện ra một dòng chữ không thuộc gia phả, cũng không hoàn toàn thuộc pháp chỉ: Thai Mệnh Tạ Huyền, chưa thể định danh lại; tội chưa thành; dụng chưa khóa. Những chữ ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt đã bị ngọc lệnh xám tro phủ lên. Tạ Trường Nghi thở phào rất khẽ, nhưng hơi thở chưa ra hết, con mắt trong ngọc lệnh đã mở lớn hơn. Giọng người sau màn hạ xuống, lần đầu tiên mang theo một thứ gần như hứng thú: “Vậy đổi cách. Không định dụng nó trước. Định giá mẫu thể.”

Mộc Tịch Nhan khựng lại. Người áo xám ngẩng phắt đầu. Người chủ mạch gầm lên một tiếng khàn đặc, nhưng xiềng đen lập tức ép ông xuống đá. Tạ Huyền cảm thấy dấu khóa vừa đóng ở rìa ý thức mình nóng lên. Vòng pháp chỉ rời khỏi tên hắn, chậm rãi trườn về phía Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã mất một cánh trên bụng Mộc Tịch Nhan. Trên Mệnh Đài, những nét chữ mới hiện ra như dao mỏng: nếu Thai Mệnh chưa thể định dụng, lấy mẫu thể làm giá giữ sống. Và trong tiếng mưa tuyết đập lên mái tổ đường, dưới chân Mộc Tịch Nhan bỗng nứt ra một đường sáng màu xanh biếc, hơi thở Mộc thị cổ xưa trào lên, giống một đóa hoa bị chôn dưới máu đang bị ép phải nở trước bình minh.