Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 42: Bóng Người Sau Màn - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Tất cả bài vị đá không tên cùng sáng lên trong một khoảnh khắc, thạch thất vốn chật hẹp bỗng giống như bị kéo dài ra thành một điện thờ không có lối thoát. Ánh sáng không nóng, cũng không lạnh, nhưng khi nó rơi xuống bụng Mộc Tịch Nhan, Tạ Huyền cảm thấy ý thức mình bị một bàn tay vô hình lật mở. Câu hỏi kia không vang bằng âm thanh. Nó trực tiếp ép vào Thai Mệnh, chạm qua Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã mỏng như khói, rồi dừng lại trước Thiên Mệnh Cốt đang im lìm trong cơ thể chưa thành hình của hắn. Người gieo cốt, hãy trả lời lời thề chưa thành. Giữ đứa trẻ, hay giữ nhân gian?

Mộc Tịch Nhan đứng trước chiếc nôi đá, vai áo bị cửa cắt rách vẫn đang thấm máu. Nàng không lập tức đáp. Sự im lặng ấy không phải do sợ hãi, mà vì nàng hiểu chỉ cần nói sai một chữ, lời thề của Tạ gia sẽ biến câu trả lời thành khế ước. Người áo xám khuỵu một gối sau lưng nàng, cổ tay còn hằn vết Huyết Phạt, mảnh Trấn Danh Bài vô chữ nằm trong lòng bàn tay run nhẹ. Hắn nhìn những bài vị sáng lên, giọng khàn thấp đến gần như chỉ còn hơi thở: “Đừng chọn theo cách nó hỏi. Đây không phải câu hỏi. Đây là lưỡi dao.”

Tạ Huyền trong bóng tối lập tức hiểu. Thạch thất không chờ một lời biện hộ, cũng không cần lòng thương của người sống. Nó là phần sâu nhất của Cấm Cốt Môn, nơi lời thề bị bỏ dở tiếp tục tìm vật để khép lại. Nếu Mộc Tịch Nhan nói giữ đứa trẻ, cấm chế sẽ coi nàng đặt một Thai Mệnh mang cổ cốt cao hơn nhân gian. Nếu nàng nói giữ nhân gian, chiếc nôi đá kia sẽ trở thành đồ đựng xương, kéo Thiên Mệnh Cốt ra khỏi thân thể hắn khi hắn còn chưa kịp sinh ra. Cả hai đáp án đều dẫn đến cùng một chỗ: một người phải bị viết vào lời thề như vật hiến tế.

Ánh sáng trên bài vị càng lúc càng mạnh. Trên mặt đá nhẵn không tên, từng nét chữ mờ hiện rồi tắt, giống như có vô số người đã từng muốn lưu danh nhưng cuối cùng bị chính lời thề xóa sạch. Chiếc nôi đá ở giữa bệ tròn mở ra một khe mỏng. Bên trong không có vải lót, không có tro cốt, chỉ có những rãnh trận nhỏ đan xen thành hình xương sống. Tạ Huyền cảm thấy Thiên Mệnh Cốt khẽ động, không còn dụ dỗ ấm áp như trước, mà im lặng bày ra một lựa chọn rất thực tế: để nó tỉnh, nó có thể phá nôi, phá bài vị, phá cả câu hỏi này. Cái giá là lời thề Tạ gia sẽ nhận ra hắn không chỉ mang cổ cốt, mà còn có khả năng đáp lại Quy Khư.

Không. Hắn giữ chặt một ý nghĩ ấy, đau đến mức ý thức như bị nghiền vào thành bụng mẹ. Từ khi tỉnh lại trong thế giới này, hắn đã nhiều lần phải dựa vào lựa chọn của người khác để sống. Nhưng nếu mỗi lần đi đến tuyệt lộ hắn đều để cổ cốt mở đường, vậy sống sót chỉ là một cách khác để trở thành chìa khóa. Hắn ép mình nghe nhịp cấm chế. Bài vị không đồng nhịp với Huyết Phạt bên ngoài. Huyết Phạt tìm máu sống, còn thạch thất này tìm danh và lời. Nó đang cố bắt Mộc Tịch Nhan tự thừa nhận tội danh “gieo cốt”, rồi dùng chính tội danh ấy đóng kín lời thề.

Mộc Tịch Nhan chậm rãi đặt tay lên bụng. Dưới lòng bàn tay nàng, Tạ Huyền truyền ra một nhịp rất yếu, không phải câu chữ, chỉ là cảm giác về khoảng trống trên lời thề. Nàng khẽ cụp mắt. Nét mệt mỏi trên mặt nàng sâu hơn, nhưng bàn tay không rời khỏi bụng. “Ta không chọn như các ngươi hỏi,” nàng nói. Giọng nàng không lớn, vậy mà từng bài vị trong thạch thất đều rung lên. “Ta giữ đứa trẻ, cũng giữ nhân gian. Bởi vì giao con ta cho Quy Khư mới là mở cửa cho nhân gian chết.”

Một tiếng nứt khô vang lên trên bài vị gần nhất. Ý niệm cổ xưa lập tức ép xuống nặng hơn, lạnh lẽo và không khoan nhượng. Người gieo cốt nói lời xảo trá. Cổ cốt nằm trong Thai Mệnh. Thai Mệnh sống, Quy Khư có chìa. Mộc Tịch Nhan mím môi, máu từ khóe miệng lại trào ra. Tạ Huyền cảm nhận được trong thân thể mẹ có một vết thương cũ bị câu nói ấy xé mở, không phải vết thương của đêm nay, mà là vết thương đã bị giấu từ trước khi hắn có ý thức. Nàng từng làm điều gì đó với cổ cốt. Không phải vì tham phúc, nhưng cũng không hoàn toàn vô tội.

“Đúng,” Mộc Tịch Nhan nói, một chữ rất nhẹ lại khiến người áo xám ngẩng phắt đầu. “Thiên Mệnh Cốt ở trong Thai Mệnh là do ta phong vào. Đêm Tạ gia bị vu tội, nếu để nó rơi vào tay Thần Điện, Quy Khư sẽ có chìa khóa ngay trong tay kẻ muốn mở xiềng. Ta không còn đường khác, chỉ có thể giấu nó trong phần sinh cơ yếu nhất, nơi pháp chỉ khó nhận ra nhất.” Nàng cúi đầu nhìn bụng mình, mắt đỏ nhưng không né tránh. “Ta cứu nhân gian bằng cách dùng con mình làm vỏ che. Đó là tội của ta. Nhưng tội ấy không cho phép các ngươi lấy mạng nó để tự chứng mình trong sạch.”

Tạ Huyền như bị một luồng nước lạnh dội qua ý thức. Hắn từng đoán mẹ có bí mật. Hắn từng biết mình không đơn giản là đứa trẻ bị liên lụy. Nhưng nghe chính miệng nàng thừa nhận, sự thật vẫn đè xuống nặng đến nghẹt thở. Hắn không oán ngay được, cũng không thể tha thứ ngay trong một nhịp. Hắn chỉ nghe thấy tim mẹ đập hỗn loạn, nghe thấy Tỏa Mệnh Hoa Ấn đang cố giữ hắn giữa cơn chấn động đó, và kỳ lạ thay, điều đầu tiên hắn nghĩ không phải là vì sao nàng làm thế, mà là nếu nàng phải nói ra ở nơi này, nàng đã bị lời thề ép đến mức không còn đường lùi.

Các bài vị đồng loạt tối đi, rồi sáng lại bằng màu đỏ sẫm. Chiếc nôi đá mở rộng thêm một tấc. Từ các rãnh trận trong nôi, những sợi linh văn mảnh như tóc bò ra, cuốn về phía bụng Mộc Tịch Nhan. Người áo xám nghiến răng chống dậy, dùng mảnh Trấn Danh Bài đập vào bệ tròn. Một tiếng vang đục phát ra, nhưng tấm bài không còn chữ chỉ làm linh văn chậm lại nửa nhịp. Hắn ho ra máu, thấp giọng mắng: “Lời thề này bị người ta sửa rồi. Nó không chỉ muốn trấn cốt. Nó muốn kéo cổ cốt ra để xác nhận vị trí.”

Ngay khi câu ấy rơi xuống, tấm màn đá sau chiếc nôi bỗng lay động. Tạ Huyền trước đó vẫn tưởng đó là một vách đá phẳng, đến lúc này mới nhận ra trên mặt đá có vô số đường chỉ mỏng đan thành hình rèm rủ. Sau tấm rèm đá ấy, một bóng người hiện lên. Không phải người sống có hơi thở, cũng không phải oán linh của bài vị. Nó là một vệt bóng bị khắc vào trận pháp, đứng yên sau màn như đã chờ từ rất lâu. Trong tay bóng ấy có một quyển gia phả bằng đá, trên bìa gia phả cắm một chiếc đinh pháp chỉ màu trắng.

Người áo xám nhìn chiếc đinh pháp chỉ, con ngươi co lại. “Không phải tổ huấn tự biến thành thế này,” hắn nói. “Có người đem pháp chỉ của Thần Điện đóng vào gia phả Tạ thị. Bọn họ dùng tên của người chết để tìm tên người sống.” Mộc Tịch Nhan lập tức hiểu vì sao Huyết Phạt có thể đuổi sát đến vậy. Không chỉ vì máu nàng rơi ở Huyết Tỉnh, cũng không chỉ vì Tạ Trường Nghi bán tin. Gia phả dưới lòng đất đã bị biến thành mắt. Đêm Tạ gia đổ máu chưa từng kết thúc; nó chỉ bị treo sau một tấm màn, chờ người mang cổ cốt trở lại.

Bóng người sau màn chậm rãi nâng tay. Linh văn từ nôi đá lập tức đổi hướng, không cuốn thẳng vào bụng Mộc Tịch Nhan nữa mà vòng qua Tỏa Mệnh Hoa Ấn, tìm nơi yếu nhất giữa mẹ và con. Tạ Huyền cảm thấy một vệt lạnh lướt qua ý thức, giống như có ai đang thử viết tên hắn lên xương chưa thành. Hắn không có miệng để kêu, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi phân tích đều trở nên rõ ràng lạ thường. Nếu linh văn cần danh để khóa cốt, vậy không thể để nó lấy được tên hắn. Nếu lời thề cần một người đứng ra nhận tội, cũng không thể để mẹ dùng mạng mình bù vào khoảng trống.

Hắn đẩy cảm nhận ấy về phía Mộc Tịch Nhan, yếu đến gần như tắt. Không cho tên. Không cho máu. Chỉ cho lời. Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một nhịp, rồi rút cây kim bạc đã cong khỏi vạt áo. Đầu kim dính máu khô, mộc tức còn sót trên đó mỏng đến đáng thương. Nàng không đâm vào bụng, cũng không đâm vào tim. Nàng đâm thẳng vào bóng của mình trên nền đá, nơi ánh bài vị kéo dài hình nàng thành một đường đen run rẩy. “Mộc Tịch Nhan lấy danh của mình lập lời,” nàng nói từng chữ, “Thiên Mệnh Cốt trong con ta không được mở Quy Khư. Nếu một ngày nó bị ép làm chìa khóa, lời thề này trước tiên hãy xé tên ta khỏi luân hồi, nhắc nó nhớ cái giá của việc khuất phục.”

Thạch thất im bặt. Không phải vì cấm chế bị thuyết phục, mà vì lời của nàng đã đặt một vật khác lên bàn cân. Mộc Tịch Nhan không dùng máu Tạ thị, cũng không giả làm người Tạ gia. Nàng dùng chính tội của mình làm khóa phụ, dùng cái giá sau này để ngăn hiện tại nuốt đứa trẻ. Người áo xám hiểu ra, lập tức ấn mảnh Trấn Danh Bài vô chữ xuống cạnh bóng nàng. Từ mảnh bài đã đen, một nét bạc cuối cùng cháy lên, chỉ kịp hiện ra nửa chữ Tạ rồi vỡ thành bụi. “Tạ thị chứng lời,” hắn khàn giọng nói. “Không chứng giết trẻ để che tội.”

Bệ tròn rung mạnh. Linh văn từ nôi đá bị kéo lệch, một nửa đâm vào bóng Mộc Tịch Nhan, một nửa bị nét bạc cuối cùng của Trấn Danh Bài chặn lại. Mộc Tịch Nhan khuỵu xuống, sắc mặt trắng như giấy, nhưng bàn tay vẫn che bụng. Tạ Huyền cảm thấy có thứ gì đó lạnh buốt lướt qua tên mình rồi trượt đi, để lại một vết đau nhỏ đến kỳ dị, như dấu mực chưa kịp khô đã bị lau mất. Hắn biết họ không thắng. Họ chỉ khiến cấm chế không thể lập tức hoàn thành lời thề bằng mạng hắn.

Tấm màn đá sau nôi nứt ra một khe. Bóng người phía sau không tan biến. Ngược lại, chiếc đinh pháp chỉ trên gia phả sáng lên, chiếu ra một hàng chữ mỏng giữa không trung: Thai Mệnh chưa có tên trong gia phả, không thể khóa danh. Chuyển sang khóa mẫu thể. Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu. Người áo xám cũng ngẩng đầu, mắt hắn lần đầu hiện ra vẻ sợ thật sự. Bên ngoài thạch thất, tiếng Huyết Phạt vốn đã bị cửa cắt đứt bỗng vang lại, xa hơn, trầm hơn, như có người đang dùng gia phả gọi nó xuống một lần nữa.

Tạ Huyền cảm thấy tim mình rơi xuống. Bóng người sau màn không cần biết hắn tên gì. Nó đã tìm ra cách khác: nếu không khóa được đứa trẻ, vậy khóa người mẹ đang giữ đứa trẻ. Trên nền đá, bóng của Mộc Tịch Nhan bị cây kim bạc ghim lại bắt đầu chảy máu, từng giọt máu đen không rơi ra ngoài mà chảy ngược về phía chiếc nôi đá. Sau tấm màn nứt, bóng người kia chậm rãi cúi đầu, như đang nhìn thẳng vào Thai Mệnh trong bụng nàng. Một ý niệm mới, mảnh và lạnh hơn cả lời thề cổ, lướt qua thạch thất: đem Mộc Tịch Nhan vào nôi, chìa khóa sẽ tự biết mở mắt.