Chương 43 - Chương 43: Một Bước Sai Lệch - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Máu trên bóng Mộc Tịch Nhan chảy ngược về phía chiếc nôi đá, từng vệt đen mảnh như sợi chỉ bị ai đó kéo căng dưới nền thạch thất. Cây kim bạc nàng ghim xuống ban đầu dùng để đóng lời thề phụ, lúc này lại trở thành cái đinh giữ nàng tại chỗ. Nền đá rung lên theo nhịp Huyết Phạt bên ngoài, xa mà nặng, như từng lớp cửa đã đóng kín đều bị tiếng gọi từ gia phả xuyên qua. Tạ Huyền ở trong Thai Mệnh cảm thấy thân thể mẹ lạnh đi từng chút. Không phải máu nàng chảy nhiều hơn, mà là cái bóng của nàng đang bị rút mất phần sinh cơ gắn với danh phận mẫu thể.
Bóng người sau màn đá không có mặt, nhưng ý niệm nó truyền ra rõ đến đáng sợ. Đem Mộc Tịch Nhan vào nôi. Khóa mẫu thể. Ép chìa khóa mở mắt. Linh văn trên thành nôi lập tức bò ra như dây leo trắng, không còn tìm thẳng vào bụng nàng nữa, mà quấn quanh cổ tay, mắt cá chân và đường bóng dưới chân. Cấm chế đã học được bài học từ lần trước. Nó không hỏi nàng chọn gì, cũng không cần nàng thừa nhận thêm tội. Nó chỉ cần chứng minh một điều: người mẹ còn sống, đứa trẻ còn trong người mẹ, vậy khóa người mẹ cũng đủ để buộc đứa trẻ đáp lại.
Người áo xám chống tay đứng dậy, nhưng thân thể hắn đã gần như rỗng. Mảnh Trấn Danh Bài trong lòng bàn tay chỉ còn lớp bụi xám bám vào kẽ ngón. Hắn nhào tới cắt một sợi linh văn đang kéo vai Mộc Tịch Nhan, đầu ngón tay vừa chạm vào đã bị hất bật ra, cả người đập mạnh vào bệ đá. Tiếng xương va vào đá vang khô khốc. Hắn không rên, chỉ gằn giọng: “Nó lấy bóng làm thân, lấy gia phả làm miệng. Đừng để bóng của ngươi trùng với nôi.” Mộc Tịch Nhan hiểu, nhưng nàng không thể bước lùi. Cây kim bạc đã ghim bóng nàng, mà mỗi lần nàng cố dịch chân, máu đen dưới nền lại kéo ngược tim nàng đau đến run bần bật.
Tạ Huyền ép mình tỉnh táo. Đau đớn khiến ý thức hắn giống một ngọn đèn bị gió thổi liên tục, nhưng càng lúc nguy cấp, những đường linh văn trong cảm nhận của hắn lại càng rõ. Huyết Phạt bên ngoài tìm máu sống. Thạch thất tìm danh và lời. Còn chiếc nôi đá lúc này tìm sự trùng khớp giữa ba thứ: bóng của mẫu thể, nhịp tim của Thai Mệnh, và trang gia phả bị pháp chỉ đóng đinh. Nếu ba thứ ấy hợp làm một nhịp, cấm chế không cần biết tên hắn, vẫn có thể ghi hắn là “con của người bị khóa”. Đó là một đường vòng thô bạo nhưng hiệu quả. Và vì hiệu quả, nó có kẽ hở.
Kẽ hở nằm ở chữ trùng khớp. Tạ Huyền không thể phá nôi, không thể đánh gãy pháp chỉ, càng không thể để Thiên Mệnh Cốt tỉnh dậy. Nhưng nếu chỉ làm lệch một nhịp, khiến bóng, máu và tim không còn đáp cùng một thời khắc, cấm chế sẽ phải tính lại. Một lần tính lại có thể chỉ kéo dài nửa hơi thở. Với người bình thường, nửa hơi thở không đáng kể. Với Mộc Tịch Nhan và người áo xám lúc này, nửa hơi thở có thể là khoảng cách giữa bị kéo vào nôi và còn đứng ngoài mép bệ.
Hắn thử đẩy ý nghĩ ấy về phía mẹ. Không phải lời nói, chỉ là cảm giác: đừng chống thẳng, hãy lệch. Nhưng Thai Mệnh quá yếu. Cảm giác truyền ra đến Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã vụn như tro. Mộc Tịch Nhan vẫn nhận ra. Nàng cúi đầu, ngón tay đặt lên bụng khẽ siết lại, đôi mắt mệt đến đỏ nhưng ánh nhìn bình tĩnh lạ thường. “Con muốn ta lệch khỏi nhịp của nó?” nàng thì thầm. Người áo xám nghe thấy, sắc mặt hơi đổi. “Không được. Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã mỏng. Ngươi dùng nó đảo nhịp, đứa trẻ sẽ chịu phản chấn trước.”
Mộc Tịch Nhan không trả lời ngay. Linh văn đã kéo nàng tiến thêm nửa bước về phía nôi. Mép nôi đá mở rộng, những rãnh hình xương sống bên trong sáng lên từng đoạn, như đang chờ một thân thể sống đặt xuống để hoàn thành hình dạng còn thiếu. Bóng nàng trên nền bị kéo dài đến mức méo mó, nửa thân trên đã chạm vào thành nôi. Tạ Huyền cảm thấy Thiên Mệnh Cốt lại động. Lần này nó không dụ dỗ, chỉ lạnh lùng đưa ra khả năng duy nhất mà nó có: mở mắt, nghiền nát tất cả, rồi để Quy Khư nghe thấy hơi thở của hắn.
Không. Tạ Huyền giữ chặt ý niệm ấy đến mức cả Thai Mệnh đau nhói. Hắn không biết mình có thật sự là Tạ Huyền hay vẫn còn là Nguyễn Minh đang cố bám lấy một cái tên chưa được viết vào gia phả. Nhưng hắn biết một chuyện rất rõ: nếu hôm nay dùng cổ cốt để cứu mẹ, vậy tất cả lời Mộc Tịch Nhan vừa trả giá để lập ra đều trở thành trò cười. Hắn không thể để nàng dùng danh đổi một khóa phụ, rồi chính hắn tự tay mở khóa chính. Hắn ép nhịp ý thức mình chậm lại, không thuận theo tim mẹ, cũng không thuận theo Huyết Phạt ngoài cửa. Một nhịp sai. Chỉ cần một nhịp sai.
Mộc Tịch Nhan hít vào thật sâu. Tỏa Mệnh Hoa Ấn dưới lòng bàn tay nàng bỗng sáng lên bằng màu xanh nhạt gần như trong suốt. Không phải ánh sáng bừng mạnh, mà là một lớp sương mỏng phủ lên bụng nàng, mềm đến tưởng như chạm vào sẽ tan. Nàng bước về phía chiếc nôi đúng một bước. Người áo xám biến sắc, nhưng ngay trong khoảnh khắc mũi chân nàng đặt xuống, nàng xoay cổ tay, kéo cây kim bạc ghim trên bóng lệch sang bên trái một tấc. Bóng của nàng bị xé khỏi vị trí cũ, máu đen trên nền lập tức văng thành một đường cong nhỏ. Cấm chế kéo được nàng, nhưng kéo nhầm bóng cũ.
Phản chấn ập vào Thai Mệnh trước. Tạ Huyền cảm thấy ý thức mình bị ném vào một khoảng tối không đáy, bên tai chỉ còn tiếng tim mẹ đập rối loạn và tiếng nôi đá nghiến vào nền. Hắn suýt buông lỏng. Trong khoảnh khắc ấy, một luồng lạnh từ Thiên Mệnh Cốt trườn tới, chuẩn bị thay hắn giữ tỉnh táo. Tạ Huyền cắn chặt vào ý niệm của mình, dù hắn không có răng, không có miệng, chỉ có một linh hồn đang run trong thân thể chưa thành. Không phải ngươi. Hắn nghĩ. Lần này không phải ngươi.
Người áo xám đã chờ đúng nhịp đó. Hắn vung tay, ném toàn bộ bụi xám còn lại của Trấn Danh Bài vào đường máu cong trên nền. Bụi xám không còn đủ sức chứng lời, nhưng đủ để làm bẩn một nét linh văn. Một nửa chữ Tạ đã vỡ lúc trước hiện lên trong bụi, không thành tên, không thành danh, chỉ như một vết gạch sai trong gia phả. Bóng người sau màn khựng lại. Chiếc đinh pháp chỉ trên bìa gia phả sáng mạnh, cố ép trang đá tự sửa đường dẫn, nhưng chính vì nó sửa, nhịp Huyết Phạt bên ngoài chậm mất nửa hơi thở.
Nửa hơi thở ấy đủ để Mộc Tịch Nhan rút chân khỏi mép nôi. Nàng không thoát khỏi thạch thất, cũng không thoát khỏi khóa mẫu thể. Nhưng nàng không còn bị đặt vào đúng vị trí mà chiếc nôi cần. Linh văn quấn quanh cổ tay nàng siết mạnh, để lại những vệt đỏ thẫm trên da, rồi bật ngược về bệ tròn như dây đàn đứt. Mộc Tịch Nhan khuỵu xuống, một tay chống đất, một tay vẫn che bụng. Máu từ khóe môi nàng rơi xuống nền, lần này không chảy về nôi ngay, mà dừng lại giữa hai rãnh trận đang lệch nhau một tấc.
Tạ Huyền biết họ chỉ giành được một sai lệch nhỏ. Không có cửa mở, không có viện binh, không có cấm chế nào sụp đổ. Nhưng trong thạch thất vốn vận hành như một lời kết án không thể cãi, một tấc lệch ấy giống như vết nứt đầu tiên trên mặt băng. Bóng người sau màn chậm rãi cúi đầu nhìn đường máu bị bẻ cong. Nó không giận dữ, không gào thét. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn. Một hàng chữ mới hiện trên trang gia phả đá: Mẫu thể kháng khóa. Dùng huyết thân Tạ thị bổ nhịp.
Người áo xám vừa chống dậy được một chút thì cứng người. Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch. Tạ Huyền cũng lập tức hiểu. Cấm chế không tìm được tên hắn, khóa nàng lại bị lệch, nên nó sẽ tìm một người Tạ thị còn đủ huyết mạch để nối nhịp. Trong thạch thất này, người áo xám là khả năng gần nhất. Nhưng nếu gia phả đã bị pháp chỉ Thần Điện biến thành mắt, người bị gọi chưa chắc chỉ ở trong phòng này. Bên ngoài Cấm Cốt Môn, tiếng Huyết Phạt bỗng đổi hướng, không còn đập thẳng vào cửa đá mà lan xuống lòng đất như đang đáp lại một cái tên vừa được lật ra.
Tấm màn đá sau nôi nứt rộng hơn. Trong khe nứt, trang gia phả tự lật, từng dòng tên chết lướt qua như bóng đêm bị gió thổi. Cuối cùng, một vệt máu tươi từ đâu đó nhỏ xuống mặt đá, đỏ đến chói mắt giữa những nét chữ xám trắng. Vệt máu ấy không thuộc về Mộc Tịch Nhan, cũng không phải máu đã khô trên tay người áo xám. Nó còn nóng. Nó mang theo hơi thở của người sống bên ngoài thạch thất. Bóng người sau màn đặt ngón tay lên dòng máu mới, và trong tiếng Huyết Phạt đang trầm xuống, một cái tên bị che bằng lớp mực đen bắt đầu hiện ra từng nét.
