Chương 25: Sổ Đen
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 25: Sổ Đen
Tiếng cửa thoát hiểm khép lại sau lưng tôi bằng một âm thanh khô và nặng. Trong vài giây, hành lang tầng hầm chỉ còn mùi bê tông ẩm, mùi dầu xe và tiếng đèn cảm ứng bật sáng từng khoang một. Tôi không quay đầu, nhưng lưng vẫn căng như thể phía sau cánh cửa kia còn treo một màn hình lớn, trên đó tên tôi và tên Hạ Trầm Chu vẫn bị đặt cạnh nhau như hai món hàng chờ định giá. Trợ lý Tô Mạn đi trước hai bước, thỉnh thoảng đưa tay ra hiệu tôi dừng lại. Cô ấy chuyên nghiệp đến mức gần như không thở mạnh, còn tôi thì nghe rõ nhịp tim mình va vào màng tai, từng tiếng một, vừa tỉnh táo vừa buồn cười. Hóa ra con người khi chạy khỏi ống kính cũng không nhất thiết nhẹ nhõm hơn. Chỉ là đổi từ một kiểu bị nhìn thấy sang một kiểu sợ bị nhìn thấy.
Xe của Bảo Lâm đỗ ở góc khuất sau cột C7. Không phải chiếc xe tôi thường dùng, cũng không phải xe mang biển công ty. Cô hạ kính xuống một khe nhỏ, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lập tức mở khóa cửa sau. “Lên xe trước đã.”
Tôi ngồi vào trong. Cửa vừa đóng lại, bên ngoài có tiếng bước chân vội vàng vọng từ lối dốc xuống bãi. Trợ lý Tô Mạn cúi người nói với tài xế vài câu, sau đó chiếc xe chậm rãi lăn bánh về phía lối ra phụ. Tất cả diễn ra bình tĩnh, đúng quy trình, không có cảnh phóng viên lao ra chặn đầu xe như trong phim. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến tôi càng hiểu rõ: chúng tôi chỉ vừa tránh được một khung hình, chưa tránh được cơn bão.
Bảo Lâm đưa cho tôi một chai nước. “Hot search lên thứ hai rồi. Từ khóa phụ cũng đang nhảy. Có người bắt đầu đào lại hợp đồng của cậu với Tinh Diệu, nói cậu lợi dụng kiện tụng để ép công ty cũ trả tài nguyên.”
Tôi vặn nắp chai, uống một ngụm rất nhỏ. Nước lạnh trôi qua cổ họng, nhưng không làm dịu được cảm giác nghẹn cứng trong ngực. “Tinh Diệu chuẩn bị họp báo chưa?”
“Chưa công bố chính thức, nhưng trong nhóm phóng viên quen của họ đã có gió.” Bảo Lâm nhìn điện thoại, giọng thấp xuống. “Có vẻ họ định nói cậu vi phạm nghĩa vụ bảo mật, tự ý tiếp xúc nhà đầu tư bên ngoài và gây tổn hại hình ảnh công ty. Đường Vệ Minh đang muốn biến câu chuyện từ công ty ép nghệ sĩ thành nghệ sĩ phản bội công ty.”
Tôi không ngạc nhiên. Đường Vệ Minh luôn giỏi đặt người khác lên bàn cân rồi gọi đó là lợi ích tập thể. Đời trước, khi Tinh Diệu thông báo chấm dứt hợp đồng với tôi, văn bản cũng đẹp đẽ như một bài điếu văn được đánh máy bằng font chữ chuẩn. Họ nói tôi “ảnh hưởng nghiêm trọng đến niềm tin của đối tác”, “không còn phù hợp với định hướng phát triển”, “cần tự chịu trách nhiệm trước hành vi cá nhân”. Không một câu nào nói họ đã cầm lịch trình của tôi, khóa quyền truy cập tài khoản công việc, chuyển vai diễn và stylist của tôi sang cho Nhan Sơ trước khi công chúng kịp kết án.
Điện thoại trong tay tôi rung lên. Không phải cuộc gọi, mà là tin nhắn từ một số lạ.
Tôi vốn định tắt màn hình. Nhưng ngay trước khi ngón tay chạm vào nút nguồn, dòng chữ xem trước hiện lên.
“Đừng để Tinh Diệu mở sổ đen của cô.”
Bàn tay tôi khựng lại.
Bảo Lâm nhận ra sắc mặt tôi thay đổi. “Sao vậy?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi bật chế độ ghi màn hình trước, sau đó mới mở tin nhắn. Đó là một dãy số không lưu tên, ảnh đại diện trống, thời gian gửi vừa đúng hai phút trước. Bên dưới câu đầu tiên là một tấm ảnh chụp nghiêng màn hình máy tính. Ảnh rất mờ, ánh sáng xanh hắt lên mép bàn, nhưng tôi vẫn nhìn thấy vài dòng chữ ở góc trái: “Hồ sơ rủi ro nghệ sĩ – nội bộ Tinh Diệu”. Bên dưới là các cột được đặt tên bằng những từ lạnh đến mức buồn nôn: quan hệ cá nhân, điểm yếu gia đình, khoản nợ, lịch sử điều trị, ảnh riêng, điều khoản vi phạm có thể kích hoạt.
Dòng thứ mười bảy bị khoanh đỏ. Tên bị che bằng một vệt đen, chỉ còn lại một chữ cuối rất mảnh: “… Nhiễm”.
Không khí trong xe bỗng trở nên chật chội. Tôi đưa điện thoại cho Bảo Lâm xem. Cô chỉ nhìn hai giây đã chửi khẽ một tiếng. “Đây là thật à?”
“Chưa biết.” Tôi kéo ảnh lớn hơn, không bấm vào bất kỳ liên kết nào. “Nhưng người gửi biết dùng chữ sổ đen.”
Tin nhắn thứ hai đến rất nhanh.
“Tôi từng ở trong đó. Ai muốn rời đi, ai không nghe lời, ai còn giá trị đổi chác đều có một dòng. Cô không phải người đầu tiên. Cũng sẽ không phải người cuối cùng.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, lòng bàn tay dần lạnh đi. Trong ký ức đời trước, sau khi tôi bị hủy hoại, có rất nhiều nghệ sĩ của Tinh Diệu biến mất như những cái tên chưa từng tồn tại. Tần Nhiễm, diễn viên từng đóng vai phụ trong một bộ cổ trang nổi tiếng, bị tố say rượu đánh trợ lý rồi rút khỏi giới. Sầm Lộ, idol chuyển hướng diễn xuất, bị lộ ảnh riêng tư không rõ nguồn, sau đó hủy toàn bộ hoạt động. Chu Yên, người từng kiện Tinh Diệu vì chia lợi nhuận bất minh, bị kéo vào tin đồn trốn thuế đến mức không còn công ty nào dám ký. Khi ấy tôi cũng từng đọc những tin đó, từng thấy tiếc, từng nghĩ showbiz vốn khắc nghiệt. Nhưng bây giờ, từng cái tên như những vết mực ngấm ngược lên giấy, nối thành một đường đen chạy thẳng về phía tôi.
“Đừng trả lời bằng số của cậu.” Bảo Lâm nói ngay. “Gửi cho Tô Mạn trước.”
Tôi gật đầu. Lý trí kéo tôi lại đúng lúc. Một người thật sự muốn cung cấp chứng cứ sẽ sợ bị lộ; một cái bẫy cũng có thể giả dạng người cung cấp chứng cứ để dụ tôi nhận tài liệu bất hợp pháp. Nếu tôi nóng vội gặp người này, Tinh Diệu có thể lập tức biến tôi thành kẻ mua chuộc nhân viên, đánh cắp bí mật thương mại hoặc kích động nghệ sĩ cũ vu cáo công ty. Những cái bẫy của họ chưa bao giờ thô. Chúng chỉ cần đặt đúng nơi người ta đau nhất.
Tôi chuyển tiếp ảnh và tin nhắn cho Tô Mạn, kèm một câu: “Số lạ gửi. Tôi chưa phản hồi, chưa mở link, đã ghi màn hình.”
Tô Mạn gọi lại sau chưa đầy mười giây. “Không trả lời. Không hẹn gặp. Không chuyển tiếp ra ngoài. Giữ nguyên điện thoại, lát nữa tôi cho người trích xuất bằng phương thức bảo toàn chứng cứ.”
“Ảnh có thể dùng không?” Tôi hỏi.
“Hiện tại chỉ có giá trị manh mối. Nếu là tài liệu nội bộ bị lấy trái phép, dùng sai cách sẽ phản tác dụng.” Giọng Tô Mạn rất tỉnh. “Nhưng nếu nội dung liên quan đến việc thu thập đời tư để khống chế nghệ sĩ, đây không còn là tranh chấp hợp đồng bình thường nữa. Cô Lạc, cô có biết người tên Nhiễm nào từng ở Tinh Diệu không?”
“Tần Nhiễm.” Tôi nói rất khẽ. “Ba năm trước bị tố đánh trợ lý rồi biến mất. Đời… trước đây tôi từng thấy tin cô ấy rời khỏi ngành.”
Bảo Lâm nhìn sang tôi. Tôi biết mình suýt nói lỡ, nhưng may mắn thay, trong hỗn loạn hiện tại, không ai có thời gian bắt lỗi một chữ. Tô Mạn im lặng một lát rồi nói: “Tôi sẽ tra hồ sơ công khai. Cô ấy có từng khởi kiện Tinh Diệu không?”
“Không. Tin lúc đó nói cô ấy chủ động xin lỗi và chấm dứt hợp đồng vì lý do sức khỏe.”
“Quá sạch.” Tô Mạn nói. “Một vụ việc làm mất toàn bộ sự nghiệp mà không có tranh chấp lao động, không có kiện tụng, không có phản bác, chỉ có xin lỗi và biến mất. Kiểu kết thúc này thường không sạch như nó trông.”
Điện thoại lại rung. Người gửi số lạ gửi thêm một dòng.
“Đường Vệ Minh sẽ họp báo. Họ sẽ nói cô có vấn đề tâm lý, dễ kích động, không ổn định, từng nhiều lần gây rối ở đoàn phim. Trong sổ có ghi cách biến cô thành người không đáng tin.”
Tôi đọc xong, sau gáy chậm rãi tê đi. Đó là cách họ từng dùng với Tần Nhiễm, cũng là cách đời trước họ dùng với tôi. Khi một người phụ nữ lên tiếng, việc đầu tiên những kẻ muốn bịt miệng cô làm không phải chứng minh cô sai, mà là chứng minh cô không bình thường. Một khi công chúng tin cảm xúc của cô là bệnh, phẫn nộ của cô là mất kiểm soát, mọi bằng chứng cô đưa ra đều sẽ bị nhìn qua một lớp kính méo.
Bảo Lâm cắn môi. “Tinh Miên, chuyện này quá giống…”
“Giống một bài mẫu.” Tôi tiếp lời cô. “Không phải xử lý khủng hoảng, mà là tiêu hủy người.”
Trong khoảnh khắc ấy, sự khó chịu vì Hạ Trầm Chu, hot search không phủ nhận, xe của Kính Hải, những lời đoán già đoán non về quan hệ riêng tư, tất cả bỗng lùi ra phía sau một bước. Không phải vì chúng không còn đau, mà vì một cái bóng lớn hơn đang hiện ra sau lưng Tinh Diệu. Nếu thật sự có một cuốn sổ như vậy, vụ của tôi không còn là một nghệ sĩ bị công ty hy sinh để nâng người mới. Đó là một cơ chế. Một dây chuyền. Một chiếc lồng được đánh bóng bằng hợp đồng, tài nguyên và những nụ cười trước ống kính.
Tô Mạn vẫn ở đầu dây. “Người gửi còn nói gì nữa không?”
Tôi vừa định trả lời thì tin nhắn mới bật lên.
“Tôi không làm chứng. Đừng tìm tôi. Nếu cô muốn sống, đừng chạm dòng 17.”
Ngay sau đó, một vị trí được gửi tới. Không phải đường link lạ, chỉ là một ảnh chụp bản đồ với tên địa điểm bị khoanh: hiệu thuốc nhỏ trên đường Tây Hoành, cách văn phòng luật chưa tới bốn cây số. Bên dưới là một câu cuối cùng.
“Có bản giấy. 17:40. Sau đó tôi sẽ đi.”
Tôi nhìn đồng hồ. 17:18.
Trong xe, cả ba người đều im lặng.
Bản năng đầu tiên của tôi là bảo tài xế quay đầu. Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi gần như nhìn thấy chính mình mở cửa xe, đội mũ, đi vào hiệu thuốc đó và cầm lấy thứ có thể xé toạc Tinh Diệu. Nhưng ngay sau đó, ký ức đời trước kéo tôi lại bằng một lực lạnh lẽo. Khi người ta bị ép đến đường cùng, bằng chứng có thể là phao cứu sinh, cũng có thể là viên đá buộc vào cổ chân. Tôi đã chết một lần vì tin rằng chỉ cần mình nói thật là đủ. Đời này, tôi không được phép ngu như vậy nữa.
“Không đến.” Tôi nói.
Bảo Lâm thở phào nhưng tay vẫn run. Tô Mạn ở đầu dây lập tức nói: “Đúng. Tôi cho người gần đó kiểm tra từ xa, không tiếp xúc trực tiếp. Cô giữ nguyên lộ trình về nơi an toàn. Nếu người gửi thật sự muốn giao tài liệu, phải dùng kênh luật sư, có biên bản và xác nhận nguồn.”
Tôi nhìn ảnh bản đồ, ngón tay siết quanh điện thoại. “Nếu người đó gặp nguy hiểm thì sao?”
“Cô không phải cảnh sát, cũng không phải vệ sĩ.” Tô Mạn đáp rất thẳng, nhưng giọng không lạnh. “Cô lao tới chỉ khiến cả cô và người đó nguy hiểm hơn. Tôi sẽ báo người của tôi kiểm tra tình hình và nếu cần thì gọi cấp cứu. Nhưng cô không được tự biến mình thành chứng cứ cho Tinh Diệu.”
Tôi nhắm mắt lại. Lời đó khó nghe, nhưng đúng. Quyền quyết định của tôi không đồng nghĩa với quyền hấp tấp. Sự chủ động không phải lao về phía mọi ánh lửa chỉ vì đời trước mình từng bị bỏ lại trong bóng tối.
Xe vừa rẽ qua giao lộ, Bảo Lâm đột nhiên hít vào. “Có tin mới trong nhóm phóng viên địa phương.”
Tôi mở mắt.
Cô đưa màn hình đến trước mặt tôi. Đó là một đoạn tin rất ngắn, chưa lên báo chính thức, chỉ là ảnh chụp trong nhóm tin nhanh: “Đường Tây Hoành xảy ra va chạm nhẹ giữa xe điện giao hàng và người đi bộ, một phụ nữ bị trầy tay, điện thoại hư hỏng, đã được đưa đến phòng khám gần đó. Hiện trường có người tự xưng phóng viên cố tiếp cận nhưng bị bảo vệ khu phố ngăn lại.”
Tôi nhìn địa điểm trong tin. Cùng con đường. Cách hiệu thuốc được khoanh trên bản đồ chưa tới một trăm mét.
Đúng 17:39, số lạ gửi đến một tin nhắn cuối cùng. Không có chữ, chỉ có một tấm ảnh mờ rung. Trong ảnh là nền gạch xám ướt nước, một góc túi giấy màu nâu bị bánh xe cán bẹp, bên mép túi lộ ra nửa tờ giấy in. Trên đó có một hàng chữ còn đọc được.
“Số 17 – Tần Nhiễm.”
Sau tin nhắn ấy, mọi cuộc gọi đến số kia đều không liên lạc được.
Tôi ngồi trong xe đang chạy, ngoài cửa kính là thành phố Minh Hải sáng lên bằng những dải đèn dài lạnh lẽo. Hot search vẫn đang thiêu tên tôi. Hạ Trầm Chu vẫn im lặng ở đầu bên kia của một vết nứt chưa kịp vá. Tinh Diệu có thể đang chuẩn bị một cuộc họp báo để biến tôi thành một kẻ phản bội, một người không ổn định, một nghệ sĩ hết giá trị nên cắn ngược công ty.
Nhưng trong tấm ảnh mờ kia, dưới bánh xe và nước bẩn, có một cái tên đã bị chôn ba năm.
Tần Nhiễm.
Tôi từng nghĩ mình là người sống lại để đòi công bằng cho chính mình. Đến giây phút ấy, tôi mới bắt đầu hiểu, có lẽ cánh cửa mà tôi vừa đẩy ra không chỉ dẫn đến vụ kiện của Lạc Tinh Miên.
Nó dẫn xuống một tầng hầm sâu hơn, nơi rất nhiều người đã bị tắt đèn trước khi kịp nói tên mình.
