Chương 36 - Chương 36: Không Quỳ Trước Số Mệnh - Thai Mệnh Tỉnh Giấc
Chương 36: Không Quỳ Trước Số Mệnh – Thai Mệnh Tỉnh Giấc
Kim Mục khép lại sau lưng bằng một tiếng trầm đục, nhưng sự im lặng phía bên kia cửa không đem theo cảm giác sống sót. Mộc Tịch Nhan ngã xuống nền đá lạnh, một tay ôm bụng, một tay chống trên mặt đất. Vệt pháp văn bạc trong lòng bàn tay nàng sáng lên từng nhịp, rất mảnh, rất yếu, lại dai dẳng như sợi tóc mắc trong cổ họng. Người áo xám quỳ một gối bên cạnh, lập tức kéo tay áo che lên ánh bạc ấy, giọng thấp đến gần như chỉ còn hơi thở: “Đừng để nó chiếu vào vách Kim Mục. Đá này có thể cách âm, nhưng không cách danh.”
Mộc Tịch Nhan cắn răng muốn khép bàn tay lại, nhưng năm ngón vừa co vào, pháp văn bạc liền cháy sâu thêm nửa phân. Mùi máu nóng trộn với mùi tro của Trấn Danh Bài khiến hành lang sau cửa trở nên ngột ngạt. Nàng không kêu đau. Từ đầu đến cuối, nàng chỉ cúi xuống nhìn bụng mình, như sợ một tiếng thở mạnh cũng làm đứa trẻ trong bụng giật mình tỉnh dậy lần nữa. Nhưng Tạ Huyền đã chìm quá sâu. Ý thức hắn rơi trong một tầng tối không có tiếng, chỉ còn đốm hơi ấm nhỏ tự mình gom lại vẫn nằm giữa Thai Mệnh, giống hạt lửa bị vùi dưới tuyết.
Đối với hắn, giấc ngủ ấy không phải nghỉ ngơi. Nó giống một cái giếng bị bịt miệng. Phía trên có người bước qua, có ánh đèn rọi xuống, có tiếng móng tay gõ lên thành đá, nhưng hắn không thể mở mắt. Thiên Mệnh Cốt nằm bên cạnh vòng khóa, lặng đến khác thường. Sự lặng im đó không làm hắn yên tâm. Một thứ từng muốn học theo nhịp hắn, muốn mượn tên hắn, càng im lặng thì càng giống đang chờ khe hở. Tạ Huyền không còn sức phân tích dài, nhưng bản năng của một kẻ từng chết một lần nói với hắn rằng nguy hiểm thật sự thường đến sau khi cửa đã đóng.
Người áo xám lấy từ tay áo ra nửa mảnh Trấn Danh Bài còn lại. Mảnh bài vốn đã mỏng, sau khi bị Tầm Cốt Đăng cắn mất một góc, vân gỗ bên trong hiện ra màu xám trắng như xương cũ. Hắn đặt mảnh bài cạnh lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan, nhưng không dám áp sát. “Sợi bạc này không phải lửa truy Cốt nữa,” hắn nói. “Nàng ta đổi pháp. Nó đang tìm đường từ máu mẹ sang danh con. Nếu để nó viết đủ một chữ trên Thai Mệnh, sau này dù ngươi chạy đến đâu, Thần Điện cũng có thể dựng đàn gọi tên.”
Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một hơi rất ngắn. Khi mở mắt ra, trong đó không có hoảng loạn, chỉ có sự mệt mỏi sắc như dao mòn. “Có thể chặt không?” Người áo xám lắc đầu. “Chặt bằng lực sẽ làm nó bám sâu hơn. Tầm Cốt Đăng đã mượn máu ngươi làm bấc. Đốt bấc thì cháy tay ngươi, dập bấc thì khói đi vào Thai Mệnh.” Hắn dừng lại, rồi nhìn nàng bằng ánh mắt khó nói. “Còn một cách. Lấy Trấn Danh Bài làm nắp, để tàn danh Tạ thị nuốt sợi bạc này. Nhưng bài đã vỡ. Nó nuốt được một lần, tàn danh trong đó sẽ tỉnh thêm một phần.”
Tàn danh tỉnh thêm một phần nghĩa là bóng cũ của Tạ thị sẽ gần Tạ Huyền hơn một phần. Mộc Tịch Nhan hiểu cái giá ấy. Nàng từng che giấu Thiên Mệnh Cốt, từng kéo con mình ra khỏi lưới Thần Điện, nhưng mỗi lần dùng thứ liên quan đến Tạ thị, nàng lại giống tự tay mở thêm một khe cửa cho quá khứ bước vào. Nàng hỏi: “Nếu không dùng?” Người áo xám nhìn vệt bạc đang bò qua đường chỉ tay của nàng. “Ba mươi hơi thở nữa, nó sẽ gõ đến cửa trong. Khi đó, đứa trẻ phải tự đáp hoặc tự chống. Nhưng nó đã ngủ sâu rồi.”
Trong bóng tối, Tạ Huyền nghe thấy hai chữ ngủ sâu như nghe từ rất xa. Hắn muốn cười, nhưng ngay cả ý nghĩ cười cũng quá xa xỉ. Ngủ sâu không có nghĩa là không biết gì. Hắn biết mẹ đang đau. Hắn biết người áo xám đang cân nhắc một cái giá khác. Hắn cũng biết nếu mình chỉ là một thai nhi bình thường, mọi quyết định lúc này đều không thuộc về hắn. Chính điều ấy khiến điểm lửa nhỏ trong Thai Mệnh khẽ động. Một đời trước, hắn từng tưởng con người chết là hết. Một đời này, hắn còn chưa sinh ra đã có kẻ muốn thay hắn nhận tội, thay hắn đặt tên, thay hắn quỳ xuống trước một thứ gọi là mệnh.
Vệt bạc trên tay Mộc Tịch Nhan bỗng sáng mạnh. Nàng khẽ rên một tiếng, rất nhỏ, nhưng Tạ Huyền nghe thấy. Âm thanh ấy không phải tiếng cầu cứu. Nó giống tiếng một người chịu đau đến cực hạn nhưng vẫn cố giữ thân mình thẳng. Người áo xám lập tức đặt Trấn Danh Bài xuống, dùng chuông đồng đã nứt ép lên mặt bài. Chuông không vang thành tiếng; nó chỉ rung trong xương, từng vòng âm câm đè lên ánh bạc. Pháp văn bạc bị ép chậm lại, nhưng ngay sau đó tách thành ba sợi nhỏ, một sợi cắn vào máu, một sợi bò về phía mảnh bài, sợi cuối cùng lặng lẽ chui dưới da Mộc Tịch Nhan, hướng thẳng về bụng nàng.
“Nàng ta để lại hậu thủ.” Người áo xám biến sắc. Mộc Tịch Nhan không đợi hắn nói hết đã dùng tay còn lại ấn lên bụng. Tỏa Mệnh Hoa Ấn hiện lên dưới lớp áo, không nở bung như trước, mà khép từng cánh lại thành một vòng mộc văn xanh nhạt. Nàng không đẩy sợi bạc ra ngoài. Nàng chỉ dựng một ranh giới rất mỏng trước Thai Mệnh, giống đóng một cánh cửa tre trước gió lớn. “Con ta không phải vật để các ngươi gọi qua gọi lại,” nàng nói, giọng khàn nhưng từng chữ rõ ràng. “Muốn truy danh nó, trước hết phải hỏi nó có chịu nhận hay không.”
Câu ấy rơi vào bóng tối của Tạ Huyền như một hòn đá nhỏ rơi xuống mặt nước đóng băng. Trước mắt hắn, bóng tối mở ra một khe rất hẹp. Qua khe ấy, hắn thấy một bậc thềm dài màu bạc. Trên bậc thềm có vô số bóng người quỳ, mặt không rõ, lưng cong xuống như đã quỳ rất lâu. Cuối bậc thềm là một ngọn đèn xanh đen. Ánh đèn chiếu lên một tấm bài trắng, trên đó nét đầu tiên của chữ “Tạ” đang tự hiện ra. Mỗi khi nét chữ sâu thêm, Thiên Mệnh Cốt bên cạnh vòng khóa lại gõ một nhịp, không thúc giục, không ép buộc, chỉ giống một kẻ chắc chắn hắn rồi sẽ cần sức mạnh của nó.
Tạ Huyền hiểu đây không phải thật cảnh. Đây là cửa danh mà Tầm Cốt Đăng dựng bằng máu của Mộc Tịch Nhan và tàn ảnh Tạ thị. Chỉ cần hắn bước lên bậc thềm, chữ ấy sẽ có chủ. Chỉ cần hắn quỳ, Thần Điện sẽ có danh để truy. Nhưng ở đáy Thai Mệnh, hắn chỉ là một đốm lửa nhỏ, không tay, không chân, không pháp lực. Hắn không thể đánh nát tấm bài. Hắn cũng không thể xóa sạch chữ Tạ. Việc duy nhất hắn có thể làm vẫn là việc đã làm trong hành lang chuông đồng: không đáp. Khác ở chỗ lần này, không đáp chưa đủ. Hắn phải chứng minh mình không phải khoảng trống để người khác viết lên.
Đốm lửa nhỏ trong Thai Mệnh run lên. Tạ Huyền ép nó rời khỏi vết nứt vòng khóa, chấp nhận để Thiên Mệnh Cốt áp sát thêm nửa nhịp, rồi dùng chút hơi ấm còn lại chạm vào nét chữ trên tấm bài trắng. Hơi ấm ấy không mạnh, vừa chạm vào đã suýt tắt. Nhưng nó không xóa chữ “Tạ”; nó chỉ làm nét chữ lệch đi, không còn giống một mệnh lệnh đóng dấu từ trên cao, mà giống vết tay vụng về của một đứa trẻ tự bôi lên tấm bảng của mình. Bên ngoài, vệt bạc trong lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan đột nhiên giật mạnh. Người áo xám lập tức hiểu ra, cắn răng ép chuông đồng xuống: “Nó đang chống. Đừng giúp quá tay, để nó tự lệch danh!”
Mộc Tịch Nhan nghe câu ấy, nước mắt gần như trào ra, nhưng nàng không dám khóc. Khóc cũng là nước, là hơi, là một loại đường dẫn. Nàng chỉ cúi đầu, đặt trán lên mu bàn tay còn nguyên vẹn của mình, dùng toàn bộ Tỏa Mệnh Hoa Ấn giữ ranh giới không sập. Sợi bạc dưới da bị đốm lửa của Tạ Huyền kéo lệch, không chạm được cửa trong, đành quay lại cắn vào lòng bàn tay nàng. Đau đớn khiến vai nàng run lên. Nhưng lần này, nàng không dùng huyết mẫu đổi mạng, cũng không cưỡng ép thay con chống mệnh. Nàng chỉ giữ cửa để con mình có một hơi thở tự chọn.
Trên bậc thềm bạc, những bóng người quỳ cùng lúc ngẩng đầu. Không có mặt, nhưng Tạ Huyền cảm được vô số ánh mắt lạnh lẽo nhìn mình. Ngọn đèn xanh đen cuối thềm bùng lên, giọng nữ áo trắng vang lại từ nơi rất xa: “Một thai mệnh chưa sinh, cũng dám cự danh?” Tạ Huyền không trả lời bằng lời. Hắn không còn lời. Hắn chỉ đem đốm lửa nhỏ đè lên nét chữ đang muốn thẳng lại, ép nó dừng ở trạng thái lưng chừng. Không nhận. Không quỳ. Không cho thứ gọi là số mệnh viết xong nét đầu tiên bằng tay người khác. Cái giá là vòng khóa giữa Thai Mệnh và Thiên Mệnh Cốt nứt thêm một đường mảnh, còn đốm lửa của hắn nhỏ đi gần nửa.
Bên ngoài, chuông đồng trong tay người áo xám vỡ ra một khe dài. Mảnh Trấn Danh Bài hút lấy sợi bạc còn lại, mặt gỗ bốc lên khói nhạt, trong khói có tiếng thở dài rất cũ, như ai đó vừa tỉnh khỏi một giấc mộng không nên tỉnh. Pháp văn bạc trên tay Mộc Tịch Nhan không biến mất hoàn toàn; nó co lại thành một chấm nhỏ nằm giữa đường vân lòng bàn tay, tắt sáng, nhưng chưa chết. Người áo xám thu tay, sắc mặt xấu hơn trước. “Tạm ngắt được đàn truy danh. Không lâu. Có lẽ trước khi trời sáng, Thần Điện sẽ biết pháp văn không viết đủ chữ.”
Mộc Tịch Nhan nhẹ nhàng đặt tay lên bụng. Bên trong rất yên, yên đến mức khiến người ta sợ hãi. Nhưng nàng cảm được đốm hơi ấm nhỏ ấy vẫn còn, yếu hơn trước, cứng đầu hơn trước. Nàng khàn giọng hỏi: “Nó có bị thương không?” Người áo xám im lặng một lát rồi đáp: “Thai Mệnh hao tổn. Vòng khóa nứt thêm. Nhưng nó không để Tầm Cốt Đăng viết danh.” Hắn nhìn chấm bạc tắt trong lòng bàn tay nàng, lại nhìn mảnh Trấn Danh Bài đang hiện thêm một vệt chữ cổ không trọn. “Nó cũng làm tàn danh Tạ thị nhớ đến nó.”
Cùng lúc ấy, ở phía bên kia Kim Mục, nữ tu áo trắng đứng trước hành lang chuông đồng đã tắt. Mảnh Trấn Danh Bài giả bị ngọn đèn đốt thành tro dưới chân nàng, nhưng nàng không giận. Nàng đưa ngón tay lướt qua tim đèn xanh đen, trên đầu ngón tay hiện một nét chữ lệch, không thành “Tạ”, cũng không thành bất kỳ pháp danh nào Thần Điện từng ghi trong mệnh sách. Nàng nhìn nét chữ ấy rất lâu, rồi khẽ cười. “Không chịu quỳ sao?” Nàng buông tay, để nét chữ lệch rơi vào đèn. “Vậy càng phải tìm ra ngươi.”
Trong Thai Mệnh, Tạ Huyền rơi lại vào bóng tối. Trước khi chìm hẳn, hắn thấy tấm bài trắng trong giấc cảnh nứt ra một đường nhỏ. Sau vết nứt ấy, dường như có một đôi mắt cổ xưa mở ra, không thuộc về Tầm Cốt Đăng, cũng không hoàn toàn thuộc về Thiên Mệnh Cốt. Một giọng nói rất khẽ vang lên từ nơi sâu hơn cả bóng tối: “Đã không nhận mệnh, vậy ngươi định lấy gì để sống?”
