Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 32: Người Mang Cốt - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Toàn bộ chuông đồng không lưỡi cùng xoay về phía bụng Mộc Tịch Nhan. Không có một âm thanh nào vang ra, nhưng câu hỏi kia lại đập thẳng vào Thai Mệnh của Tạ Huyền như một mũi đinh lạnh: Thai mệnh đã tỉnh, ai cho nó quyền sống? Con mắt vàng ở cuối hành lang mở lớn hơn một chút. Ánh vàng không sáng như lửa, cũng không ấm như mặt trời, mà khô cứng như kim loại đã nằm dưới đất hàng vạn năm. Nó quét qua Mộc Tịch Nhan, quét qua người áo xám, cuối cùng dừng lại trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Tạ Huyền vừa có được một nhịp mệnh tức riêng, còn chưa kịp quen với cảm giác ấy, đã thấy nhịp đó bị ánh vàng ép đến co rút. Hắn lập tức hiểu: bậc này không hỏi để nghe đáp án. Nó hỏi để buộc thứ đang sống phải tự lộ ra lý do được sống.

Mộc Tịch Nhan đứng thẳng dậy trong tay đỡ của người áo xám. Sắc mặt nàng vẫn trắng đến gần như trong suốt, sợi tóc bạc nơi thái dương chưa lan thêm nhưng cũng không biến mất. Nàng đặt tay lên bụng, từng chữ khàn đi vì kiệt sức: “Ta cho nó quyền sống. Nó là con ta.” Ánh vàng khựng lại, rồi trên những quả chuông đồng hiện ra hai hàng linh văn cũ kỹ: Mẫu niệm có thể dưỡng thai, không thể thay thai lập mệnh. Huyết thân có thể che chở, không thể chứng minh sinh quyền. Mộc Tịch Nhan siết chặt tay, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay. Nàng không sợ bậc xét này phủ nhận mình, nàng chỉ sợ nó buộc đứa trẻ trong bụng phải tự chứng khi hắn vừa trả mất một phần tên chết và còn chưa thật sự chào đời.

Người áo xám nhìn những linh văn ấy, giọng trầm xuống: “Là Kim Mục Vấn Sinh. Nó không giết ngay, nhưng sẽ xét ba thứ: danh, huyết, cốt. Nếu thai nhi là vật đoạt xá, vật mượn xác, hoặc dùng cốt của kẻ khác để cưỡng sinh, nó sẽ ghi vào mệnh án.” Hắn dừng một chút, ánh mắt lướt qua nửa ấn xanh đã rạn. “Ta có thể ép nó giữ luật, nhưng không thể trả lời thay các ngươi.” Tàn danh trong Trấn Danh Bài im lặng hiếm thấy. Đến nó cũng không dám xen lời ở bậc này, vì một câu sai có thể biến thành chứng cứ. Tạ Huyền nghe rất rõ hai chữ “đoạt xá”. Cái vỏ danh Nguyễn Minh vừa bị đốt, nhưng dấu vết ngoại hồn không vì thế mà hoàn toàn sạch sẽ. Nếu Kim Mục kéo ngược từ khoảng trống ấy, nó có thể thấy một người chết từng tỉnh lại trong thai nhi này.

Ánh vàng rơi xuống như ba sợi chỉ mảnh. Sợi thứ nhất chạm vào lớp ngoài Tỏa Mệnh Hoa Ấn, nơi cánh hoa đỏ giữ chữ “Tạ”. Sợi thứ hai chạm vào rễ xanh Mộc thị đang ôm lấy sinh cơ của Mộc Tịch Nhan. Sợi thứ ba không dừng ở da thịt hay linh lực, mà xuyên thẳng vào nơi sâu nhất trong thai thể, nơi có một điểm lạnh chưa từng thuộc về máu thịt bình thường. Tạ Huyền đau đến ý thức tối sầm. Trong bóng tối ấy, hắn cảm thấy có thứ gì đó rất cổ xưa đang nằm im trong mình. Nó không phải xương của một đứa trẻ chưa sinh, cũng không giống linh mạch. Nó giống một mẩu chìa khóa bị bọc trong sương xám, vừa bị ánh vàng gọi tên liền khẽ rung lên. Những quả chuông đồng hai bên hành lang đồng loạt hiện ra một chữ: Cốt.

Mộc Tịch Nhan lập tức phun ra một ngụm máu nhạt. Nàng không để máu rơi xuống đất, mà dùng lòng bàn tay áp nó trở lại trên bụng, ép vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn. “Không được xét sâu hơn.” Rễ xanh từ hoa ấn tràn ra, đan thành một lớp lưới mỏng trước sợi chỉ vàng thứ ba. Nhưng Kim Mục không bị cản quá lâu. Linh văn trên chuông lại đổi: Thai mang dị cốt. Cốt không do thai tự sinh. Quyền sống chưa lập. Tạ Huyền cảm thấy toàn thân lạnh đi. Đây mới là lưỡi dao thật sự. Nếu hắn phủ nhận Cốt, chuông đồng sẽ bắt được lời dối trá. Nếu hắn thừa nhận Cốt, Kim Mục có thể ghi hắn là vật mang chìa khóa, từ đó mở đường cho Thần Điện lần theo. Còn nếu để mẹ tiếp tục chắn, sinh cơ vừa được hoàn một phần sẽ bị bòn sạch lần nữa.

Hắn buộc mình bình tĩnh. Câu hỏi của Kim Mục không phải “cốt từ đâu đến”, mà là “ai cho nó quyền sống”. Một đứa trẻ chưa sinh không có miệng để biện, nhưng Thai Mệnh vừa tỉnh đã cho hắn thứ khác: một nhịp thuộc về chính mình. Nhịp ấy yếu đến đáng thương, nhưng nó không phải tên Nguyễn Minh, không phải huyết của Mộc Tịch Nhan, cũng không phải vệt xám Sinh Lộ. Tạ Huyền kéo nhịp mệnh tức đó về phía trước. Đau đớn lập tức xé qua ý thức hắn, vì thứ hắn đưa ra không phải vật thừa. Đó là phần đầu tiên hắn thật sự có trong đời này. Hắn không nói thành lời, chỉ dùng ý niệm đóng xuống ranh giới như đã làm với Sinh Đăng: Cốt ở trong ta, nhưng Cốt không sinh thay ta. Huyết mẹ dưỡng ta, nhưng mẹ không sống thay ta. Tên cũ đã chết, thai danh chưa công khai. Ta dùng một nhịp mệnh tức tự sinh làm chứng: ta không cướp mạng ai để sống.

Sợi chỉ vàng thứ ba đột ngột siết chặt. Điểm lạnh sâu trong thai thể rung mạnh hơn, như muốn tự đáp lại Kim Mục. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyền nghe thấy một tiếng kim loại cọ vào đá từ rất xa, không phải âm thanh bên ngoài, mà phát ra từ chính thứ Cốt bị phong trong mình. Nó muốn mở mắt. Nó muốn nói với con mắt vàng rằng nó tồn tại. Tạ Huyền lập tức dùng toàn bộ ý thức đè xuống. Không được. Hắn có thể thừa nhận mình mang Cốt, nhưng không thể để Cốt thay hắn trả lời. Một khi Cốt lập chứng trước Thai Mệnh, từ nay hắn sẽ không còn là người mang Cốt, mà là vỏ bọc của Cốt. Nhịp mệnh tức non nớt của hắn bị ép đến gần như tắt, nhưng hắn vẫn giữ nó ở trước điểm lạnh kia, như một ngọn đèn nhỏ chắn trước cánh cửa đá.

Nửa ấn xanh trên bụng Mộc Tịch Nhan bỗng rạn thêm một tia mảnh. Giọng nam bị khóa không vang thành lời, nhưng một luồng xanh thẫm tràn ra, không đánh vào Kim Mục, chỉ dựng thành một đường giới hạn giữa sợi chỉ vàng và điểm Cốt. Người áo xám lập tức hiểu ý, xoay Trấn Danh Bài xuống nền hành lang. Tàn danh trong bài khẽ cười, lần này tiếng cười yếu đến gần như hơi thở: “Xét người thì xét người. Đừng lấy chìa khóa làm chủ nhân.” Câu ấy vừa rơi, linh văn trên chuông đồng chấn động. Kim Mục có thể hỏi Cốt, nhưng không được dùng Cốt để phủ nhận toàn bộ Thai Mệnh khi thai nhi đã tự sinh ra nhịp chứng của mình. Mộc Tịch Nhan nhân cơ hội ép toàn bộ rễ xanh co lại, không chắn thay con nữa mà nâng nhịp mệnh tức nhỏ bé ấy lên, như bàn tay mẹ nâng một đốm lửa sắp tắt.

Con mắt vàng khép lại một nửa. Ánh vàng vẫn lạnh, nhưng không còn ép sâu vào Cốt. Trên chuông đồng hiện ra phán định mới, từng chữ nặng như đá rơi xuống nước: Thai mệnh có tự chứng. Huyết mẫu có dưỡng chứng. Dị cốt tồn tại, chưa xét nguồn. Quyền sống tạm lập. Cốt án ghi sau sinh. Tạ Huyền không thấy nhẹ nhõm. Hai chữ “tạm lập” giống một sợi dây treo trên cổ, còn “cốt án ghi sau sinh” lại thêm một món nợ mới vào ngày hắn chào đời. Nhưng ít nhất lúc này, Kim Mục không thể bóp tắt nhịp mệnh tức của hắn. Hắn thu nhịp ấy về, mới phát hiện nó đã yếu đi hơn nửa. Để đổi lấy một câu “tạm sống”, hắn gần như tiêu hao thứ đầu tiên thuộc về mình.

Hành lang chuông đồng bắt đầu tách ra. Những quả chuông không lưỡi nghiêng xuống, trên mặt đồng cũ hiện lên những vết nứt mảnh như mạch máu. Mộc Tịch Nhan khuỵu một gối, hơi thở rối loạn, nhưng bàn tay vẫn không rời bụng. Nàng nói rất khẽ, như sợ làm đau đứa trẻ bên trong: “Con không cần chứng minh với chúng rằng con đáng sống. Nhưng hôm nay, con đã làm được.” Tạ Huyền muốn đáp lại nàng, nhưng nhịp mệnh tức mới sinh đã mỏng đến mức chỉ chạm nhẹ một lần cũng đau. Hắn chỉ lặng lẽ áp ý thức vào lòng bàn tay nàng. Người áo xám nhìn về cuối hành lang, sắc mặt không hề tốt hơn. Bởi Kim Mục không biến mất. Nó chỉ lui vào bóng tối, để lại giữa đường một chiếc cân nhỏ bằng xương trắng, hai đĩa cân rỗng không, ở giữa khắc bốn chữ vừa hiện vừa chìm: Người Mang Cốt.

Ngay khi bốn chữ ấy thành hình, điểm lạnh sâu trong thai thể Tạ Huyền lại khẽ rung. Lần này nó không bị Kim Mục gọi nữa. Nó tự tỉnh. Từ trong lớp phong ấn xanh và vệt xám Sinh Lộ, một tiếng gõ rất nhẹ vang lên, như có thứ gì đó ở bên trong Cốt đang học cách đáp lại nhịp mệnh tức của hắn. Trên chiếc cân xương, một đĩa cân chậm rãi hạ xuống dù chưa có bất cứ vật gì đặt lên. Người áo xám hạ giọng: “Không xong. Bậc tiếp theo không hỏi quyền sống nữa.” Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu. Con mắt vàng sau màn bụi chỉ còn là một khe sáng mỏng, nhưng câu cuối cùng của nó vẫn khắc vào thai tức Tạ Huyền lạnh buốt: Quyền sống tạm lập. Bây giờ, cân Cốt.