Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 29: Khi Đồng Minh Im Lặng - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Tấm bia trắng không chữ đứng giữa bóng tối, sạch đến mức khiến người ta sợ. Nó không có vết nứt, không có rêu, cũng không có hơi cổ mục như những bậc trước. Chính vì quá sạch, mọi thứ phản chiếu lên đó đều trở nên đáng ngờ: bóng tóc xõa của Mộc Tịch Nhan, Trấn Danh Bài nứt gần vỡ trong tay người áo xám, và một vùng tối rất mỏng nơi thai tức của Tạ Huyền đang cố giữ mình khỏi tản đi. Dòng chữ trên bia chậm rãi sáng lên lần nữa: Muốn qua Vấn Danh Bia, trước hết chọn người được quyền gọi đứa trẻ đầu tiên.

Không ai lập tức trả lời. Sau tám bậc, Tạ Huyền đã hiểu sự im lặng đôi khi không phải do sợ, mà vì câu hỏi được đặt ra đã giấu sẵn lưỡi câu. Nếu nói Mộc Tịch Nhan có quyền gọi đầu tiên, bia có thể ép nàng gọi tên hắn ngay lúc này. Nếu nói Tạ gia có quyền, tội danh trộm cốt sẽ lập tức bám vào họ. Nếu nói phụ thân hắn có quyền, cái vệt đen bị nửa ấn xanh khóa trong Thần Mục sẽ bị kéo ra làm chứng. Còn nếu nói không ai có quyền, một thai mệnh chưa sinh sẽ thành vật vô chủ, để Thần Mục nhân danh nghiệm mệnh mà nhận lấy quyền đầu tiên ấy.

Người áo xám khẽ nâng Trấn Danh Bài. Động tác rất nhỏ, nhưng Vấn Danh Bia lập tức hiện thêm một hàng chữ: Ngoại chứng đã ghi quá ba lần. Lần này nếu chứng, quyền gọi thuộc người ghi. Bàn tay hắn dừng lại giữa không trung. Tàn danh trong bài vốn hay cười khàn cũng im bặt. Sự im lặng ấy rơi xuống nặng hơn một câu cảnh báo. Tạ Huyền cảm thấy lòng mình lạnh đi. Đồng minh còn đó, nhưng bậc này buộc họ phải câm miệng. Chỉ cần một người ngoài lên tiếng, quyền gọi tên sẽ bị chuyển khỏi mẹ hắn, khỏi hắn, khỏi cửa sinh mà nàng đang dùng máu giữ lấy.

Mộc Tịch Nhan hiểu điều đó nhanh hơn hắn tưởng. Nàng không nhìn người áo xám nữa, chỉ đặt bàn tay lên bụng, nơi lớp áo đã thấm máu khô và linh lực xanh yếu đến mức gần như không còn ánh. “Ta là mẹ nó.” Giọng nàng khàn nhưng rất rõ. Vấn Danh Bia không phản bác. Nó chỉ để dòng chữ cũ chìm xuống, rồi viết ra một câu khác bằng nét mực nhạt: Mẹ có quyền gọi, vậy hãy gọi chân danh. Chỉ một câu, hơi thở của nàng đã nghẹn lại. Tạ Huyền nghe thấy tim mẹ đập rối trong lồng ngực. Không phải vì nàng không biết một cái tên. Nàng biết. Trong lòng nàng hẳn đã có hàng trăm lần gọi thầm một đứa trẻ chưa kịp chào đời. Nhưng ở đây, một tiếng gọi sai thời điểm có thể biến thành lễ thụ danh, biến thành lối mở cho Thần Mục nghiệm mệnh sau sinh.

Bia trắng chờ rất kiên nhẫn. Nét mực trên mặt bia không thúc giục, nhưng càng không thúc giục càng giống một bàn tay đặt sẵn trên gáy người ta. Mộc Tịch Nhan không thể nói tên. Nàng cũng không thể nói mình không có quyền. Tạ Huyền nằm trong thai tức, đau âm ỉ từ Quan Linh Tâm Nhãn lan ra như sương lạnh, nhưng hắn vẫn ép mình nhìn vào một chữ duy nhất: gọi. Bậc sáu hỏi chân danh, bậc bảy hỏi sinh lộ, bậc tám hỏi vật chứng. Bậc chín không hỏi đặt tên. Nó hỏi gọi đầu tiên. Hai việc ấy gần nhau đến mức dễ bị trộn lẫn, nhưng không phải một. Một người mẹ có thể gọi con trước khi đặt tên cho con. Một đứa trẻ có thể được gọi bằng một tiếng “con” trước khi nhận lấy họ, danh, lễ và nợ.

Ý nghĩ ấy vừa thành, Vấn Danh Bia bỗng tối đi một góc, như nó đã nghe thấy nhưng không muốn cho khe luật ấy lớn lên. Từ mặt bia, những bóng chữ cũ của bậc tám trườn ra, không còn quỳ lạy mà đứng thành hàng nghiêm chỉnh: thai mệnh bất tường, sau sinh phải nghiệm, chưa nghiệm không được gọi. Chúng không ồn ào. Chúng chỉ chiếm chỗ. Mỗi chữ đứng vào một khoảng trống giữa mẹ và con, như muốn khiến tiếng gọi của nàng phải đi qua phán ngôn của Thần Mục trước khi chạm đến hắn.

Mộc Tịch Nhan run nhẹ. Nàng đã mất trâm, mất máu, mất một phần đường về quá khứ. Bây giờ ngay cả tiếng gọi đơn giản nhất cũng bị đặt lên bàn cân. Tạ Huyền bỗng thấy cơn giận của mình rất lạ. Nó không bùng lên thành sức mạnh, cũng không giúp hắn phá bia. Nó chỉ làm hắn tỉnh hơn một chút. Hắn không thể để mẹ hắn phải xin phép một tấm bia trắng để được gọi con mình là con.

Hắn đẩy một nhịp mệnh tức ra ngoài. Nhịp ấy yếu hơn ở Sinh Lộ, vì vệt xám trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn đã lạnh đến tê dại. Nhưng nó không nhằm chống lại bia. Nó chỉ đi về phía bàn tay Mộc Tịch Nhan. Khi nhịp mệnh chạm vào lòng bàn tay nàng, nàng khẽ cúi xuống, như nghe thấy ai gọi mình từ một nơi rất sâu. Tạ Huyền không có miệng để nói thành câu, nhưng ý niệm của hắn lần này không cần dài. Hắn chỉ truyền ra ba chữ đơn giản đến đau lòng: Con ở đây.

Mộc Tịch Nhan bật khóc không thành tiếng. Nàng lập tức cắn môi, nuốt tiếng nấc xuống, rồi đặt trán lên mu bàn tay đang phủ bụng. “Con.” Một tiếng gọi rất khẽ rơi vào bóng tối. Không có họ. Không có danh. Không có lễ. Chỉ là một người mẹ gọi đứa trẻ trong bụng mình. Nhưng chính vì vậy, Vấn Danh Bia rung mạnh. Những bóng chữ của Thần Mục bị đẩy lùi nửa tấc, không phải vì chúng yếu, mà vì chúng không thể chứng minh tiếng “con” là một chân danh đã thụ. Chúng có thể nghi ngờ đứa trẻ, có thể đòi nghiệm mệnh sau sinh, nhưng không thể nói người mẹ chưa từng gọi con mình trước mọi pháp chỉ.

“Không đủ.” Giọng nói trong bia vang lên, lần này không còn trẻ cũng không già, mà trống rỗng như tiếng bút quẹt trên đá. “Tiếng gọi không danh, không ghi được vào bia. Không ghi được, không thành quyền.” Người áo xám siết Trấn Danh Bài đến bật máu. Hắn vẫn không nói. Tàn danh vẫn không nói. Sự im lặng của họ trở thành một bức tường mỏng giữ cho quyền gọi không bị cướp, nhưng cũng khiến Mộc Tịch Nhan phải đứng một mình trước tấm bia. Tạ Huyền chợt hiểu tên chương của số mệnh hôm nay không phải cô độc vì không có ai bên cạnh. Là có người bên cạnh mà họ buộc phải im lặng, để điều quan trọng nhất không bị biến thành chứng cứ chống lại mình.

Mộc Tịch Nhan ngẩng đầu. Tóc nàng xõa xuống vai, che một nửa khuôn mặt tái nhợt, nhưng mắt nàng lại sáng một cách bình tĩnh. “Không ghi được vào bia thì ghi vào cửa sinh.” Nàng nói chậm từng chữ. “Tên đợi con sinh ra mới thụ. Họ đợi con còn sống mới nhận. Nhưng tiếng gọi đầu tiên không đợi bia cho phép. Trước khi nó là Tạ hay Mộc, trước khi nó bị các ngươi gọi là tội thai hay dị mệnh, nó là con ta.” Nàng đặt bàn tay dính máu lên mặt bia. “Ta chọn người có quyền gọi đầu tiên là người giữ cửa sinh. Người ấy là ta. Tiếng gọi là con. Danh chưa lập.”

Vấn Danh Bia đột nhiên sáng trắng. Ánh sáng ấy không xé da thịt, nhưng Tạ Huyền cảm thấy Tỏa Mệnh Hoa Ấn bị lật lên từng lớp. Chữ “Tạ” nằm sâu bên trong nóng rực. Một nét mực đen từ đáy bia bò ra, âm thầm muốn viết chữ đầu trong cái tên mà hắn biết nhưng chưa được nhận. Huyền. Chỉ một nét cong vừa hiện, Quan Linh Tâm Nhãn của hắn đã đau như bị kim xuyên qua. Đây mới là đòn thật của bậc chín. Nó không cần mẹ nói tên nếu có thể mượn ký ức của chính hắn để viết thay.

Tạ Huyền gần như muốn buông. Biết mình là ai vốn là bản năng cuối cùng để một linh hồn không tan mất. Hắn từ Trái Đất đến đây, bị bọc trong máu, truy sát và luật lệ xa lạ; cái tên Tạ Huyền là sợi dây mong manh giúp hắn hiểu mình không chỉ là một khối thai tức bị người đời xét nghiệm. Nhưng nếu để tấm bia này viết ra trước, từ nay cái tên ấy sẽ không còn là món quà mẹ trao khi hắn sống sót ra đời. Nó sẽ thành con dấu của một cơ quan lạnh lẽo. Tạ Huyền nghiến ý thức lại, đè chữ kia xuống cùng với đau đớn. Biết không phải nhận. Nghĩ không phải thụ. Tên trong lòng không thuộc về bia.

Nhịp mệnh tức của hắn bỗng đứt một nhịp. Mộc Tịch Nhan biến sắc, lập tức dùng linh lực ôm lấy thai tức. Nhưng lần này nàng không thay hắn trả lời. Nàng chỉ giữ hắn không tắt. Chính khoảng giữ ấy cho Tạ Huyền đủ sức truyền ra ý niệm cuối cùng, ngắn và sắc như một vết khắc: Con nhận tiếng gọi, chưa nhận danh. Mẹ giữ quyền gọi, không giao quyền thụ danh. Mặt bia nứt một đường rất mảnh. Nét mực đen vừa định viết chữ “Huyền” bị chặn lại, đông cứng như máu khô trên đá trắng.

Rất lâu sau, Vấn Danh Bia hiện ra hàng chữ mới: Cửa sinh giữ tiếng gọi đầu tiên. Danh chưa lập, họ chưa xét. Ngoại chứng không được thay quyền. Bậc thứ chín, tạm thông. Hai chữ tạm thông lần này lạnh hơn cả bậc sáu. Mộc Tịch Nhan không thả lỏng. Người áo xám cũng không. Trấn Danh Bài trong tay hắn nứt thêm một đường, nhưng vì không ghi, nó không vỡ. Tàn danh trong bài chỉ phát ra một tiếng thở rất nhỏ, nhỏ đến mức giống như đã ngủ thiếp đi sau khi cố giữ im lặng đến tận cùng.

Tấm bia trắng lùi vào bóng tối. Lối đi phía trước mở ra một khe hẹp, nhưng ngay khi Mộc Tịch Nhan bước tới, mặt sau của bia bỗng hiện lên. Không còn trắng. Mặt sau đen như mực, giữa đó có một nửa ấn xanh mờ nhạt, giống vệt Tạ Huyền từng thấy trong Thần Mục Phù ở bậc sáu. Một giọng nam rất xa, bị khóa trong đá, khẽ vang lên rồi tắt: “Đừng để nó gọi con thay ta.” Mộc Tịch Nhan đứng sững. Người áo xám lần đầu tiên lộ vẻ kinh hãi thật sự. Còn trên mặt bia đen, một dòng chữ chậm rãi hiện ra: Người cha vô danh, lấy gì cho con giữ họ Tạ?