Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 6: Sáu giờ cuối làm người

Chương 6: Sáu giờ cuối làm người

Người bên ngoài cửa bảo trì không biết mình đang gõ vào miệng bẫy. Tiếng khóa cơ bị vặn sai nhịp vang lên qua lớp thép, nhỏ thôi, nhưng trong tai Thẩm Lâm lại rõ như kim chọc thẳng vào màng nhĩ. Phía sau cánh cửa ấy có hơi thở, có mồ hôi, có máu bị xước ở đầu ngón tay. Mỗi nhịp tim nóng hổi lại hắt vào khoang gốc một mùi khô rát.

Thẩm Lâm bước về phía đó. Hoặc đúng hơn, thân thể anh tự kéo anh đi. Cánh tay bị cắn buông thõng, chất dịch đen đỏ nhỏ xuống sàn. Trong đầu, phần còn lại của anh gào lên phải dừng, nhưng tiếng tim ngoài cửa cứ sáng lên, sáng đến mức che lấp cả giọng Hứa Mạn đang vỡ vụn trong loa.

“Nghe tôi! Đừng mở cửa!” Hứa Mạn đập mạnh vào bảng truyền âm ở tuyến điện lạnh số bốn. Tín hiệu nhiễu làm câu nói bị xé ra, nhưng cô vẫn hét tiếp. “Khoang gốc niêm phong! Người bên ngoài, lùi lại ngay!”

Bên ngoài cửa, người kia rõ ràng không nghe được hết. Một giọng nam trẻ run rẩy vọng vào qua khe truyền âm cũ: “Có ai còn sống không? Tôi là kỹ thuật ca đêm… hệ thống bảo tôi mở khóa phụ… bên trong có người bị kẹt à?”

Chữ “sống” rơi vào khoang như một giọt máu mới. Thẩm Lâm ngẩng đầu. Môi anh hé ra, hơi thở kéo qua kẽ răng thành tiếng khàn đục. Anh muốn nói đừng mở. Anh muốn nói chạy đi. Nhưng lưỡi anh nặng như một miếng thịt chết, cổ họng chỉ bật ra một âm gằn thấp làm chính anh cũng lạnh gáy.

“Thẩm Lâm.” Hứa Mạn đổi giọng. Cô không hét nữa. Cô ép mình nói chậm, dù bàn tay dính máu đang run trên màn hình phụ. “Anh nghe tôi. Nhìn camera. Đừng nhìn cửa. Nhớ tên anh là gì.”

Tên. Thẩm Lâm. Hai chữ ấy giống một sợi chỉ mảnh buộc vào cổ tay anh, kéo anh khỏi mùi tim nóng phía trước. Anh quay đầu một chút. Trên tường, mắt camera đỏ lập lòe. Trong lớp nhiễu ánh sáng, anh biết Hứa Mạn đang nhìn mình. Máu trên vai cô có mùi rất rõ, xa nhưng rõ, khiến bụng anh co lại đau đớn.

Bên ngoài, khóa phụ bật một nấc.

Thẩm Lâm lao tới.

Chỉ trong một chớp mắt, sàn kim loại dưới chân anh bị móng tay cào bật tia lửa, thân thể anh phóng về cửa bằng tốc độ xa lạ. Cánh cửa bảo trì vừa hé ra một đường tối bằng hai ngón tay, mùi người sống ùa vào, và bàn tay anh đập thẳng lên mép thép. Những ngón tay biến dạng kẹt qua khe cửa, chộp hụt phần cổ tay của người bên ngoài.

Cùng lúc đó, Hứa Mạn kéo cần khóa khẩn cấp trên bảng điều khiển phụ. Cửa thép sập xuống bằng tiếng nện nặng nề, ép nát phần mép găng tay của người kỹ thuật và kẹp ngang các ngón tay Thẩm Lâm. Tiếng xương rạn vang lên khô khốc. Người bên ngoài hét thất thanh rồi ngã lăn ra hành lang. Thẩm Lâm không hét; anh cắn mạnh vào cạnh cửa ngay nơi mùi máu vừa tràn qua, răng nghiến trên thép như động vật bị bỏ đói.

“Xin lỗi.” Hứa Mạn thì thầm, không biết nói với người kỹ thuật, với Thẩm Lâm hay với chính mình. Cô khóa thêm hai lớp niêm phong, rồi nhìn chỉ số H-0 chuyển từ đỏ chớp sang đỏ đặc. Dòng cảnh báo mới hiện ra: THỜI GIAN PHẢN HỒI NHÂN CÁCH DỰ TÍNH: 06:00:00. SAU MỐC NÀY, ƯU TIÊN BẢN NĂNG KHÔNG THỂ ĐẢO NGƯỢC BẰNG KÍCH THÍCH ÂM THANH.

Sáu giờ. Hứa Mạn bỗng thấy con số ấy tàn nhẫn hơn mọi tiếng súng trên tầng trên. Sáu giờ cuối cùng để một người còn nhận ra mình là người.

Trong khoang gốc, Thẩm Lâm rút tay khỏi khe cửa. Hai ngón tay cong lệch, da rách tới xương, nhưng vết thương chỉ sủi bọt đen rồi khép lại bằng một lớp màng xám mỏng. Ánh mắt anh lúc tỉnh lúc đục, như có ai bên trong đang tắt đèn từng phòng.

“Khóa… tôi…” anh nói, giọng lẫn trong tiếng thở khò khè. “Đừng… để ai… tới gần.”

“Tôi đang khóa.” Hứa Mạn nuốt khan. “Anh phải giúp tôi. Anh phải tỉnh. Mỗi khi tôi hỏi, anh trả lời. Anh là ai?”

Thẩm Lâm dựa lưng vào cửa thép, cười rất nhẹ, nhưng tiếng cười không còn ra hình người. “Thẩm… Lâm.”

Một giờ đầu, anh vẫn còn đáp được. Hứa Mạn vừa men xuống trục kỹ thuật vừa giữ đường truyền âm mở, mỗi bước đều làm vai trái đau đến tối mắt. Cô hỏi anh những điều đơn giản nhất: anh đang ở đâu, cô tên gì, anh vừa bảo cô làm gì. Có lúc anh trả lời đúng. Có lúc anh im lặng quá lâu, rồi đột nhiên lặp lại câu không thuộc hiện tại: “Đừng để nó nhận ra con…” Cô ghi nhanh vào thiết bị đeo tay, nhưng khoang gốc đã vang lên tiếng cào mới.

Mẫu số 17 đang giãy khỏi ghế thép.

Nó bị khóa cổ, khóa tay, nhưng tác nhân H-0 làm các khớp khô quắt co giật càng lúc càng dữ. Các tủ lưu trữ xung quanh tiếp tục bật đèn vàng, rồi một tủ bên trái chuyển sang cam. Hệ thống lạnh lẽo: “Phản ứng dây chuyền. Khuyến nghị tiêu hủy khoang gốc.”

“Không được tiêu hủy.” Hứa Mạn bật lại gần như bản năng. Cô biết câu đó vô lý, nhưng tiêu hủy nghĩa là giết Thẩm Lâm khi anh vẫn còn biết tên mình.

Giờ thứ hai, Thẩm Lâm bắt đầu nghe thấy những thứ không nên nghe. Tiếng người kỹ thuật bò xa khỏi cửa. Tiếng chỉ huy đội thu hồi ra lệnh gom người sống về khu thang máy. Tiếng Hứa Mạn thở dốc trong ống đứng. Mỗi âm thanh kéo theo một bản đồ mùi, từng đường máu nóng di chuyển trong tòa nhà. Anh ép móng tay vào lòng bàn tay để giữ mình ở lại, nhưng cơn đau không còn đủ sắc. Đói thì sắc hơn cả ký ức.

“Hứa Mạn.” Anh gọi tên cô sau một khoảng im lặng dài. “Đừng nói nữa.”

Cô khựng lại. “Vì sao?”

“Tim cô… ồn quá.”

Hứa Mạn siết chặt tay vịn thang. Câu đó làm cô sợ hơn mọi chỉ số. Vì anh nói ra bằng giọng bình tĩnh, như một người sắp chìm báo rằng nước đã ngập tới miệng.

Giờ thứ ba, cô đến được phòng điều khiển phụ tầng dưới, chỉ cách khoang gốc hai lớp cửa chống nhiễm. Qua kính quan sát mờ đục, cô thấy bóng anh đi lại trong khoang như thú bị nhốt. Cô đặt lòng bàn tay lên ô nhận diện. Hệ thống từ chối quyền truy cập ba lần. Đến lần thứ tư, cô nhập chuỗi mã lấy từ hồ sơ H-0 bị xóa nửa chừng: THAM-LAM/GEN-ROOT/PHUHUYNH. Cửa không mở, nhưng màn hình phụ bật lên một thư mục cũ: QUY TRÌNH GIỮ NHÂN CÁCH TẠM THỜI – CHỦ THỂ H-0. Người tạo hồ sơ có họ Thẩm.

Hứa Mạn chưa kịp đọc hết thì tiếng kim loại bị xé vang lên trong khoang.

Mẫu số 17 đã bẻ gãy một vòng khóa tay. Nó quăng người khỏi ghế, nửa cổ vẫn mắc trong vòng kẹp, rồi bò về phía Thẩm Lâm bằng bốn chi méo mó. Trong đôi mắt phủ sương trắng của anh, một tia nhận biết yếu ớt lóe lên. Thứ kia không phải người sống, nhưng nó là mùi có thể làm cơn đói im đi trong chốc lát.

“Thẩm Lâm, lùi lại!” Hứa Mạn hét.

Anh không lùi. Mẫu số 17 nhào tới, cắn vào vai anh. Lần này Thẩm Lâm không kêu. Anh nghiêng đầu, bàn tay lành chụp lấy gáy nó, rồi đập mạnh nó xuống sàn. Một lần. Hai lần. Đến lần thứ ba, nền kim loại lõm xuống, sọ mẫu số 17 vỡ ra, dịch đen bắn đầy ống dẫn. Anh cúi xuống rất thấp, quai hàm động đậy trong bóng tối.

“Đừng.” Cô nói, nhỏ đến mức gần như không thành tiếng. “Anh đã thắng rồi. Đừng ăn nó.”

Thẩm Lâm dừng lại. Răng anh chỉ cách lớp thịt lạnh của mẫu số 17 một hơi thở. Rồi anh dùng chút ý thức còn lại đẩy cái xác ra xa, quay mặt vào tường và đập trán lên kim loại, như thể muốn tự đánh thức mình bằng đau đớn.

Giờ thứ tư, anh bắt đầu quên câu trả lời. Hứa Mạn hỏi anh là ai, anh im lặng. Hỏi cô là ai, anh khàn giọng đáp: “Tim.” Cô cắn môi đến bật máu, lập tức lùi khỏi cửa kính. Trên màn hình, quy trình cũ chỉ đưa ra ba cách kéo dài phản hồi nhân cách: âm thanh quen thuộc, mùi không kích thích săn mồi, và ký ức gốc trước biến đổi. Không có thuốc. Chỉ có trì hoãn.

Giờ thứ năm, hệ thống phụ mất nguồn một nửa. Các buồng lưu trữ cam chuyển đỏ. Hứa Mạn không còn đủ quyền khóa toàn bộ khoang. Cô có thể khóa cửa ra hành lang. Hoặc khóa đường lên tuyến điện lạnh nơi cô đang đứng. Không thể khóa cả hai.

Thẩm Lâm từng xin cô đừng để anh ra ngoài. Người kỹ thuật và những người sống còn lại ở hành lang cần một cánh cửa được khóa. Hứa Mạn kéo chế độ niêm phong hành lang, tự cắt đường rút của mình. Từ giây phút đó, nếu Thẩm Lâm thoát lên tuyến điện lạnh, người đầu tiên anh tìm thấy sẽ là cô.

“Anh nghe không?” cô nói qua loa, giọng khàn đi. “Tôi đã khóa phía ngoài. Anh không ra được chỗ người khác.”

Trong khoang gốc, Thẩm Lâm ngẩng đầu. Ánh mắt anh tìm camera rất lâu mới thấy. “Cô…” Anh dừng lại, như lục trong đống tro một mảnh giấy còn chữ. “Chạy.”

“Tôi không chạy được nữa.”

“Vậy… đừng gọi tên tôi.”

Hứa Mạn hiểu. Tên anh là sợi dây giữ anh lại, nhưng cũng là con đường dẫn bản năng tìm tới cô. Cô tắt micro. Lần đầu tiên trong nhiều giờ, khoang gốc chìm vào im lặng hoàn toàn.

Phút cuối cùng không có tiếng nổ, không có lời vĩnh biệt rõ ràng. Chỉ có đồng hồ trên màn hình chạy về 00:00:00, rồi dòng chữ PHẢN HỒI NHÂN CÁCH MẤT TÍN HIỆU hiện lên như một bản án. Thẩm Lâm đứng giữa khoang, đầu cúi thấp, hai tay buông xuống. Lớp sương trắng phủ kín tròng mắt anh. Khi Hứa Mạn bật lại loa và gọi rất khẽ: “Thẩm Lâm,” anh không phản ứng.

Cô gọi lần nữa.

Không phản ứng.

Sau lưng anh, một buồng lưu trữ cuối cùng nứt vỡ. Hơi lạnh phun trắng cả khoang. Cùng lúc, hệ thống thông khí khẩn cấp tự mở tuyến xả áp số bảy. Đó chính là trục bảo trì nối lên tuyến điện lạnh.

Thẩm Lâm ngẩng đầu.

Không phải vì tên mình. Vì trong luồng gió từ trục số bảy có mùi máu của Hứa Mạn.

Anh quay người, chậm rãi lúc đầu, rồi cả thân thể đổ thấp xuống như một cái bóng vừa học được cách săn mồi. Trên màn hình, cảnh báo cuối cùng bật đỏ: MẪU H-0 MẤT PHẢN HỒI NGƯỜI. ƯU TIÊN BẢN NĂNG: TRUY DẤU NGƯỜI SỐNG GẦN NHẤT.

Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Mạn biết sáu giờ cuối cùng đã hết.

Thứ đang bò vào trục thông khí không còn nghe thấy tên Thẩm Lâm nữa.