Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 5: Vết cắn đầu tiên
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 5: Vết cắn đầu tiên
Sàn dưới lưng Thẩm Lâm rơi xuống nhanh hơn cảm giác của anh kịp hiểu. Khoảnh khắc cửa thép khép lại phía trên đầu, tiếng Hứa Mạn bị cắt ngang như một sợi dây bị dao chém đứt. Ánh đỏ của khu cấp cứu biến mất. Thay vào đó là bóng tối ép sát vào mắt, lạnh và nặng, chỉ còn tiếng thang nâng trượt sâu xuống lòng Trung tâm Y sinh Đông Thành. Anh nằm trên tấm kim loại ướt máu, bàn tay vẫn bị ô nhận diện giữ chặt, các đầu ngón tay co quắp như không còn thuộc về mình. Mùi người sống trên kia mờ dần từng chút, nhưng không biến mất. Nó kéo thành một đường mảnh trong đầu anh, giống mùi khói của một căn nhà đang cháy ở rất xa.
Thang nâng đi qua một khoảng tối dài. Những vệt đèn trắng hai bên vách lóe lên rồi tắt, soi ra các ký hiệu cũ bị bụi và gỉ sét ăn mờ: LƯU TRỮ GỐC, KHU NIÊM PHONG SINH HỌC, H-0. Mỗi lần chữ H-0 hiện lên, lồng ngực Thẩm Lâm lại nảy một nhịp đau. Trong đầu anh thoáng hiện một hành lang khác, sáng hơn, có bàn tay phụ nữ đặt lên tóc anh và giọng đàn ông nói rất khẽ: “Đừng để nó nhận ra con trước khi con biết mình là ai.” Ký ức vụt tắt nhanh đến mức anh không chắc nó là thật hay chỉ là ảo giác của thuốc mê.
Ô nhận diện dưới tay cuối cùng nhả ra. Da lòng bàn tay anh bị kéo rách một mảng, máu đen sẫm dính trên mặt kính. Thẩm Lâm muốn ngồi dậy nhưng thân thể không nghe lời. Mũi kim gây mê vẫn cắm trên ngực và vai, mỗi lần anh cử động lại rung lên, khiến một dòng tê buốt lan xuống cánh tay. Nhưng bên dưới lớp tê buốt ấy, cơ bắp anh đang căng ra từng đoạn, nóng rực và xa lạ. Anh nghe thấy tiếng móng tay mình cọ vào kim loại và tiếng nước nhỏ đâu đó như từng giọt đếm ngược.
Thang nâng dừng lại bằng một cú giật mạnh. Cửa trước mặt mở ra bằng tiếng rít dài. Hơi lạnh tràn vào, tanh mùi hóa chất cũ và thịt bị đông quá lâu. Không có người đón. Trước mặt Thẩm Lâm là một khoang tròn rộng, trần thấp, tường phủ đầy ống dẫn và cáp đen. Ở giữa khoang có một ghế thép với vòng khóa cổ, vòng khóa tay và dây truyền dịch đã khô màu nâu sẫm. Xung quanh là các tủ lưu trữ hình trụ, mặt kính mờ đục vì sương lạnh. Phía trên ghế thép, màn hình cũ chập chờn sáng lên: MẪU H-0 ĐÃ HỒI QUY KHOANG GỐC. TRẠNG THÁI SỐNG: BẤT ỔN. QUÁ TRÌNH ĐỒNG BỘ: CHƯA HOÀN TẤT.
“Không.” Thẩm Lâm thở ra. Bản năng bảo anh tránh xa chiếc ghế ở giữa khoang, nhưng hệ thống lại bật sáng từng đèn chỉ hướng dưới sàn, tạo thành một con đường lạnh lẽo dẫn thẳng tới đó. Anh không đi theo. Anh kéo người về phía tường, nơi có bảng điều khiển phụ và một cửa bảo trì thấp chỉ đủ cho một người luồn qua.
Trên màn hình phụ, những dòng dữ liệu cũ chạy hỗn loạn. Thẩm Lâm không đọc hết được, nhưng anh nhận ra một số ký hiệu kỹ thuật. Nguồn phụ. Trục bảo trì số bảy. Nếu có trục bảo trì, có thể có đường lên tuyến điện lạnh. Nếu có đường lên, Hứa Mạn có thể còn sống. Ý nghĩ đó như một mảnh kính cắm vào giữa cơn đói đang lớn dần trong bụng anh.
Một tiếng cạch vang lên phía sau.
Thẩm Lâm khựng lại. Trong vòng tủ lưu trữ, một buồng kính đang tự rã đông. Lớp sương trắng trên mặt kính chảy xuống thành dòng, để lộ một khuôn mặt áp sát bên trong. Đó từng là một người đàn ông. Da hắn xám xanh, môi bị cắn nát, hai mắt nhắm nghiền nhưng mí mắt run liên tục. Trên cổ hắn có một vết cắn cũ đã thối đen, quanh vết thương mọc ra các đường mạch tím như rễ cây. Dưới lớp kính, ngực hắn không phập phồng, vậy mà móng tay vẫn cào từng nhịp vào mặt buồng.
Màn hình trên cao đổi màu đỏ. MẪU LƯU TRỮ SỐ 17: KÍCH THÍCH BỞI H-0. CẢNH BÁO: PHẢN ỨNG TRUY NGUỒN.
Thẩm Lâm lùi lại. Vai anh va vào bảng điều khiển, làm một hàng nút cũ bật sáng. Từ loa rè, giọng máy vang lên đứt quãng: “Đồng bộ thất bại. Cần tiếp xúc lây nhiễm trực tiếp để hoàn tất đánh thức.” Không phải hệ thống đang cảnh báo anh. Nó đang ra lệnh cho khoang này. Cùng lúc đó, các khóa trên buồng kính số 17 lần lượt bật ra.
Ở phía trên, Hứa Mạn cũng nghe thấy tiếng khóa mở qua đường ống bảo trì. Cô đang vịn tay vào thang kỹ thuật tối om, vai trái đau đến mức mỗi lần thở đều kéo theo một vệt nhói. Cô không quay lại khu cấp cứu. Trên đó, tiếng súng và tiếng người biến đổi đã hòa thành một khối hỗn loạn. Đi tiếp mới còn khả năng tìm được trục xuống khoang gốc.
Màn hình nhỏ gắn bên hông thang kỹ thuật đột ngột sáng lên. Tín hiệu camera tầng dưới chập chờn, nhưng đủ để Hứa Mạn nhìn thấy Thẩm Lâm trong khoang tròn, phía sau là buồng kính số 17 đang mở. “Thẩm Lâm, rời khỏi đó.” Cô đập tay lên nút truyền âm, giọng vỡ vì gấp. “Đừng để mẫu lưu trữ chạm vào anh. Đó không phải người sống.”
Âm thanh truyền xuống khoang gốc chỉ còn tiếng rè và vài chữ đứt đoạn. Nhưng Thẩm Lâm nghe được tên mình. Trong cơn lạnh, trong mùi xác đông đang tan ra, trong tiếng đói cào từ bên trong, hai chữ ấy kéo anh lại một nhịp. Anh quay đầu về phía camera, môi mấp máy. Anh muốn hỏi cô đang ở đâu, muốn bảo cô đừng xuống. Nhưng buồng kính sau lưng đã mở hẳn.
Thứ trong buồng lao ra không giống những ca biến đổi ngoài hành lang. Nó không gào. Nó gần như không tạo tiếng động. Cơ thể gầy quắt đổ xuống nền rồi bật dậy bằng bốn chi, các khớp tay chân bẻ sai hướng nhưng di chuyển nhanh đến mức anh không kịp bắt. Hắn không lao tới cổ anh ngay. Hắn vòng quanh, cúi đầu hít mùi máu trên nền, rồi ngẩng lên bằng đôi mắt đục như phủ sáp. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Lâm hiểu: thứ này không đói như đám ngoài kia. Nó nhận ra anh.
Anh chụp lấy một thanh kim loại gãy bên cạnh bảng điều khiển. Khi mẫu số 17 lao tới, anh dùng hết sức còn lại đâm thanh kim loại vào ngực nó. Mũi sắt xuyên qua lớp da lạnh, ghim nó vào mép ghế thép. Không có máu nóng phun ra. Chỉ có chất dịch đen chảy đặc xuống tay anh, mùi thối lạnh bốc lên làm dạ dày anh co rút. Nó không đau, chỉ cúi xuống, dùng hai bàn tay cong queo nắm lấy cẳng tay anh, rồi há miệng.
“Không được!” Giọng Hứa Mạn nổ vỡ trong loa.
Răng của mẫu số 17 cắm vào cánh tay Thẩm Lâm.
Vết cắn đầu tiên không đau ngay. Nó lạnh. Lạnh đến mức anh tưởng cánh tay mình bị nhúng vào nitơ lỏng. Một giây sau, cái lạnh nổ tung thành lửa. Thẩm Lâm ngửa cổ, tiếng kêu bật khỏi cổ họng không còn giống tiếng người. Các mạch máu quanh vết cắn chuyển đen, chạy ngược lên khuỷu tay như mực bị hút vào sợi chỉ. Mùi thịt chết, mùi hóa chất, mùi máu của anh và mùi máu của Hứa Mạn ở rất xa cùng đập vào não. Anh nghe thấy tiếng tim của Hứa Mạn qua ba lớp sàn, tiếng tim người chỉ huy đội thu hồi ở tầng trên, và rất nhiều tiếng tim hoảng loạn trong tòa nhà. Mỗi tiếng tim sáng lên như một ngọn đèn đỏ.
Thẩm Lâm cắn chặt răng đến mức lợi bật máu. Khi máu đen của mẫu số 17 chạm vào môi anh, một cơn thèm khát tàn nhẫn tràn lên. Không phải đói bụng. Là một mệnh lệnh nguyên thủy hơn: cắn lại, xé ra, làm im tiếng tim kia. Cổ của mẫu số 17 ở ngay trước mặt. Chỉ cần cúi xuống, anh có thể cắn.
Không.
Từ “không” vang lên trong đầu anh yếu ớt nhưng rõ ràng. Hứa Mạn vẫn đang gọi anh. Có thể cô không biết anh nghe thấy, nhưng mỗi lần cô gọi, cái tên Thẩm Lâm lại thành một cái đinh đóng anh xuống phần người còn sót lại.
Anh không cắn cổ mẫu số 17. Anh kéo thanh kim loại ra khỏi ngực nó, đổi hướng, đâm thẳng qua hàm dưới. Lực va làm cả hai ngã vào ghế thép. Vòng khóa cổ trên ghế bất ngờ bật lên, kẹp ngang cổ mẫu số 17 thay vì cổ anh. Các vòng khóa tay đóng sập xuống, giữ chặt hai cánh tay khô quắt của nó. Mẫu số 17 giãy điên cuồng, răng vẫn cắm vào anh, kéo toạc một mảng thịt khi anh lăn khỏi ghế.
Anh đập lưng xuống nền, thở dốc. Cánh tay bị cắn run lên không kiểm soát. Vết thương không chảy máu đỏ nữa. Nó rỉ ra chất dịch đen lẫn đỏ, bọt nhỏ li ti nổi lên rồi vỡ tan. Màn hình trên cao lóe sáng liên tục: TIẾP XÚC LÂY NHIỄM XÁC NHẬN. H-0 ĐÃ NHẬN TÁC NHÂN GỐC. ĐỒNG BỘ THẦN KINH BẮT ĐẦU.
Trong đường ống, Hứa Mạn chết lặng trước màn hình. Cô nhìn các chỉ số tăng vọt, nhìn đồng tử Thẩm Lâm co lại rồi giãn ra bất thường. Đây không phải một vết thương thông thường, cũng không phải lây nhiễm như các ca ngoài hành lang. “Thẩm Lâm.” Giọng cô thấp xuống, gần như cầu xin. “Anh nghe tôi. Đừng ngủ. Dù thấy gì cũng đừng ngủ.”
Nhưng Thẩm Lâm đã bắt đầu không phân biệt được giọng cô với tiếng tim. Cả khoang gốc rung lên trong mắt anh. Những tủ lưu trữ còn lại lần lượt bật đèn vàng, như có hàng chục thứ đang thức dậy vì mùi máu mới. Anh chống tay đứng lên, nhưng đầu gối khuỵu xuống. Trên camera, mặt anh hiện qua vài nhịp nhiễu: da tái nhợt, khóe môi dính máu đen, tròng mắt có lớp sương trắng mỏng đang bò qua.
Anh nhìn thẳng vào camera. Một phần rất nhỏ trong anh biết Hứa Mạn đang ở đầu bên kia. Một phần ấy cố gom hết những mảnh chữ còn lại, đẩy qua cổ họng đã gần như không còn thuộc về mình.
“Đừng… để tôi… ra ngoài.”
Đèn trong khoang gốc phụt tắt một nửa. Khi sáng lại, Thẩm Lâm đã không còn nhìn camera nữa. Anh quay đầu về phía cánh cửa bảo trì, nơi trong bóng tối phía sau có tiếng một người sống đang cố mở khóa từ bên ngoài. Tiếng tim ấy yếu, gần, và nóng.
Trên màn hình của Hứa Mạn, dòng cảnh báo cuối cùng hiện ra bằng màu đỏ đặc quánh.
MẪU H-0: GIAI ĐOẠN BẢN NĂNG BẮT ĐẦU.
