Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 36 - Chương 36: Minh Dương mất quyền

Chương 36: Minh Dương mất quyền

Trời trước cửa trụ sở phường vẫn mưa nhỏ. Những hạt mưa mỏng như bụi bám trên bìa hồ sơ trong tay An Nhiên, nhưng dòng địa chỉ Bệnh viện tỉnh Nam Giang vẫn hằn rõ trong mắt cô. Khánh Vy vừa kết thúc cuộc gọi với phòng hành chính bệnh viện. Hồ sơ mười lăm năm trước không thể xin ngay trong một buổi chiều. Họ cần giấy xác nhận thân nhân, đơn đề nghị tra cứu, và chờ bệnh viện đối chiếu kho lưu trữ cũ. Mọi thứ đúng quy trình đến mức khiến người đang muốn biết sự thật chỉ còn cách nắm chặt tay mình lại.

An Nhiên không thúc giục. Cô đã đi qua đủ nhiều lời nói dối để hiểu một bằng chứng chậm vẫn tốt hơn một câu trả lời nhanh. Khánh Vy cất điện thoại, kéo tập trích lục vào túi chống nước rồi nói: “Tối nay tao sẽ soạn đơn gửi bệnh viện Nam Giang. Còn phần hồ sơ cư trú, tao sẽ nhờ luật sư Phạm kiểm tra đường chỉnh lý.” An Nhiên chưa kịp đáp thì điện thoại Khánh Vy rung lên lần nữa. Lần này, người gọi là trợ lý pháp chế của Quỹ Phục Hưng Đô Thị.

Cuộc gọi rất ngắn. Người ở đầu dây bên kia thông báo hội đồng quản trị quỹ đang rà soát lại toàn bộ quyết định tạm hoãn tháo dỡ liên quan đến Tiệm May Mộc Miên, đồng thời đề nghị Lâm An Nhiên có mặt với tư cách người liên quan. Khánh Vy không đồng ý ngay, chỉ hỏi tên người gửi thông báo, thành phần tham dự, căn cứ yêu cầu và liệu cuộc làm việc có biên bản chính thức hay không. Khi thư điện tử xác nhận được gửi đến, cô đọc xong, mắt lạnh xuống. “Hoàng Bách ra tay rồi.”

An Nhiên nhìn văn bản đóng dấu nội bộ, đến đoạn “xung đột lợi ích giữa người điều hành quỹ và đối tượng thụ hưởng quyết định bảo toàn tài sản” thì khựng lại. Minh Dương không được nhắc tên trực tiếp, nhưng mọi chữ đều chĩa về phía anh. Khánh Vy nói thấp: “Mục tiêu không phải hỏi mày về Mộc Miên. Mục tiêu là dùng Mộc Miên để đánh Minh Dương.” An Nhiên siết quai túi. Minh Dương đã gửi manh mối qua Khánh Vy, giữ khoảng cách như cô yêu cầu, và bây giờ chính việc anh từng tạm hoãn tháo dỡ, từng đứng về phía cô, đang trở thành dây thòng lọng kéo ngược về cổ anh.

Khánh Vy đi cùng cô đến trụ sở Quỹ Phục Hưng Đô Thị. Tòa nhà Tạ gia nằm giữa khu trung tâm, kính sáng lạnh dưới màn mưa, khác hẳn mùi giấy ẩm của phòng lưu trữ phường. Người tiếp họ là Trần Hạo, sắc mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ lễ độ. Khi Khánh Vy hỏi Tạ Minh Dương có biết việc mời An Nhiên đến không, anh ta dừng rất ngắn rồi đáp: “Tổng giám đốc không phải người gửi thư mời.”

Phòng họp tầng hai mươi bốn rộng và lạnh. Một dãy người lớn tuổi ngồi quanh bàn dài, trước mặt là tài liệu in sẵn. Minh Dương ngồi gần đầu bàn, áo sơ mi trắng không có nếp thừa, gương mặt bình tĩnh đến mức gần như xa lạ. Chỉ khi An Nhiên bước vào, ánh mắt anh mới rời khỏi tập hồ sơ một thoáng. Anh không đứng dậy, không gọi tên cô, cũng không dùng sự có mặt của cô để thể hiện bất cứ điều gì trước hội đồng. Anh chỉ nhìn cô rất khẽ, như muốn xác nhận cô không bị ép đến một mình.

Tạ Hoàng Bách ngồi đối diện Minh Dương, vẫn là dáng vẻ lịch thiệp dễ khiến người khác mất cảnh giác. Hắn mỉm cười với An Nhiên như thể đây chỉ là một buổi làm việc bình thường. “Cô Lâm, rất tiếc phải mời cô đến trong thời điểm nhạy cảm. Nhưng quỹ cần làm rõ liệu quyết định tạm hoãn tháo dỡ Mộc Miên có bị ảnh hưởng bởi quan hệ cá nhân giữa cô và tổng giám đốc Minh Dương hay không.” Khánh Vy đặt thẻ luật sư lên bàn. “Thân chủ của tôi không có nghĩa vụ giải thích đời tư trong một cuộc họp nội bộ của quỹ. Nếu hội đồng hỏi về hồ sơ nhà đất, chúng tôi trả lời trong phạm vi chứng cứ.”

Nụ cười của Hoàng Bách không đổi. Hắn bấm điều khiển, màn hình lớn phía sau hiện lên chuỗi thời gian liên quan đến Mộc Miên: ngày Minh Dương ký văn bản tạm hoãn tháo dỡ, ngày An Nhiên chuyển vào căn hộ của anh, ngày hai người xuất hiện trước truyền thông với nhẫn cưới, rồi ảnh xe của Minh Dương dừng trước tiệm may sau đêm mái hiên sập. Từng hình ảnh không đủ chứng minh điều gì, nhưng khi đặt cạnh nhau lại giống một cái lưới được đan rất lâu. Hoàng Bách nói chậm rãi: “Một người điều hành quỹ có được phép dùng quyền ký duyệt để bảo vệ tài sản của người mà anh ta kết hôn vì mục đích thừa kế hay không?”

Trong phòng họp vang lên vài tiếng xì xào. An Nhiên đứng yên, ngực như bị ép bởi một sợi chỉ mảnh nhưng dai. Câu “kết hôn vì mục đích thừa kế” không phải suy đoán vô căn cứ. Nó là phần lõi của bản giao ước mà cô và Minh Dương từng ký dưới mưa. Minh Dương cuối cùng cũng lên tiếng. “Quyết định tạm hoãn tháo dỡ Mộc Miên dựa trên hồ sơ kiểm định bảo tồn sơ bộ, đơn kiến nghị của chủ thể liên quan và dấu hiệu sai lệch trong giấy tờ sở hữu. Tất cả đều có biên bản. Không có quyết định nào được ký bằng quan hệ cá nhân.”

Một thành viên hội đồng gõ nhẹ lên tập tài liệu. “Minh Dương, vấn đề là cậu đang ở trong quan hệ hôn nhân với cô Lâm. Dù quyết định đúng quy trình, xung đột lợi ích vẫn tồn tại. Cậu nên tạm dừng mọi can thiệp vào hồ sơ này, đồng thời giao toàn bộ quyền xử lý dự án khu hẻm Nam Thành cho phó tổng Hoàng Bách.” Người khác tiếp lời: “Nếu cậu tuyên bố rõ cuộc hôn nhân không liên quan đến điều kiện thừa kế và cô Lâm không hưởng bất kỳ hỗ trợ nào từ quỹ, hội đồng có thể xem xét chỉ cảnh cáo nội bộ.”

An Nhiên nghe hiểu phần không nói ra. Họ muốn Minh Dương cắt cô khỏi mọi hồ sơ anh từng chạm đến, muốn anh phủ nhận những hỗ trợ đã cho, muốn cô trở thành một sai số cần gạt khỏi bảng cân đối quyền lực. Nếu anh đồng ý, anh có thể giữ ghế. Nếu không, Hoàng Bách sẽ có lý do biến câu chuyện hôn nhân hợp đồng thành tội danh đạo đức trong nội bộ Tạ gia. Cô nhìn sang Minh Dương. Anh không nhìn cô nữa, như thể mọi lựa chọn cần thiết đều đã được viết sẵn từ trước khi cô bước vào căn phòng này.

“Tôi đồng ý tạm dừng quyền ký đối với tất cả hồ sơ có liên quan đến Mộc Miên để ban kiểm soát rà soát độc lập,” Minh Dương nói. “Nhưng tôi không đồng ý giao riêng dự án khu hẻm Nam Thành cho Tạ Hoàng Bách khi người đề xuất đã nhiều lần tiếp xúc với bên có lợi ích phá dỡ. Tôi cũng không yêu cầu cô Lâm xác nhận bất cứ điều gì về hôn nhân của chúng tôi để giúp tôi giữ vị trí. Quan hệ giữa tôi và cô ấy không phải công cụ để hội đồng ép một bên nói dối.”

Hoàng Bách bật cười rất khẽ. “Cậu nói hay thật. Nhưng hội đồng cần một người điều hành biết đặt lợi ích gia tộc lên trên cảm xúc cá nhân.” Minh Dương ngẩng lên. Sự mệt mỏi trong đáy mắt anh hiện ra rất nhanh rồi lại bị nén xuống. “Nếu lợi ích gia tộc là tiếp tục chôn những hồ sơ có dấu hiệu gian lận, tôi không đủ tư cách phục vụ thứ lợi ích đó.” Căn phòng im bặt. Câu nói ấy không cao giọng, không buộc tội trực diện, nhưng giống một đường rạch rất thẳng trên tấm vải đã mục.

Cuộc bỏ phiếu diễn ra sau mười phút họp kín. An Nhiên và Khánh Vy được mời ra khu chờ ngoài phòng họp. Khánh Vy mở điện thoại ghi lại thời gian, tên người tham dự, nội dung đã nghe được và những điểm bất thường trong thủ tục. An Nhiên đứng cạnh cửa kính, trong đầu vẫn lặp lại câu Minh Dương vừa nói. Cô không muốn vì một câu nói mà quên việc anh từng giấu cô. Cô cũng không muốn vì nỗi đau của mình mà giả mờ trước cái giá anh đang trả.

Cửa phòng họp mở ra. Một nhân viên ban thư ký đọc biên bản tóm tắt bằng giọng đều đều: hội đồng quyết định tạm đình chỉ quyền điều hành trực tiếp của Tạ Minh Dương tại Quỹ Phục Hưng Đô Thị trong thời gian ban kiểm soát rà soát xung đột lợi ích; thu hồi quyền ký duyệt dự án mới, khóa quyền truy cập kho hồ sơ chiến lược và chuyển quyền xử lý tạm thời cho tổ giám sát do hội đồng chỉ định. Những câu chữ khô khan rơi xuống nền đá lạnh. Minh Dương mất quyền không bằng một tiếng nổ, mà bằng vài dòng biên bản sạch sẽ đến tàn nhẫn.

An Nhiên bước tới nửa bước rồi dừng lại. Minh Dương nhìn thấy, nhưng anh không để cô phải nói trước mặt người khác. Anh quay sang Trần Hạo, dặn rất thấp: “Tất cả bản sao hồ sơ công khai đã chuyển cho luật sư Phạm thì giữ nguyên nhật ký bàn giao. Không bổ sung, không rút lại.” Hoàng Bách nghe được, ánh mắt hơi tối đi. Hắn tiến đến, giọng vẫn ôn hòa: “Đến nước này rồi mà cậu còn sợ cô Lâm thiếu giấy tờ sao? Minh Dương, cậu thua vì đã quên cuộc hôn nhân này vốn chỉ là một điều kiện để cậu giữ ghế.”

Lần này Minh Dương không đáp. Anh chỉ nhìn An Nhiên, khoảng cách giữa hai người ngắn hơn vài bước nhưng vẫn như có một đêm mưa rất dài nằm giữa. An Nhiên cuối cùng nói khẽ: “Anh không cần làm đến mức này.” Minh Dương im lặng một lát. Khi đáp, giọng anh thấp đến mức chỉ đủ cho cô nghe: “Tôi đang trả hậu quả của việc mình từng quyết định thay cô. Không phải để cô tha thứ.” Câu ấy khiến cổ họng An Nhiên nghẹn lại. Cô đã chuẩn bị rất nhiều lời sắc lạnh cho ngày gặp lại anh, nhưng không có câu nào phù hợp với một người vừa mất quyền mà vẫn không dùng tổn thất của mình để đòi cô mềm lòng.

Hoàng Bách đi ngang qua họ. Trước khi vào thang máy riêng, hắn nghiêng đầu nhìn An Nhiên, nụ cười lịch sự rút cạn hơi ấm cuối cùng trong hành lang. “Cô Lâm, hôm nay chỉ là phần dễ nghe. Phần khó nghe hơn, tôi nghĩ cô nên hỏi chồng mình xem tại sao hợp đồng của hai người lại có thể nằm trên bàn tôi.” Cửa thang máy khép lại sau câu nói ấy. Gần như cùng lúc, điện thoại của Minh Dương sáng lên. Trên màn hình khóa là một tin nhắn mới từ số lạ, chỉ hiện vài chữ đầu của tập tin đính kèm: Bản sao hợp đồng hôn nhân có thời hạn. An Nhiên nhìn dòng chữ đó, bàn tay đang cầm hồ sơ bệnh viện lạnh đi từng chút một. Hóa ra Hoàng Bách không chỉ có nghi ngờ. Hắn đã có bản sao của giao ước dưới mái hiên năm ấy.